Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 17: CHƯƠNG 17: PHONG MANG TẤT LỘ

Đừng feed, cảm ơn!

Đây là bốn chữ Hậu Nghệ đường dưới tặng cho cậu. Lúc này có thể tặng trả lại cho bọn họ, khiến cho Hà Ngộ rất có khoái cảm trả thù. Nhưng mà……

Nhìn chênh lệch đầu người 0 so với 3, bốn chữ này Hà Ngộ chung quy vẫn không gửi đi.

Đây không phải chuyện mình nên làm.

Tuy rằng biểu hiện của đồng đội làm cho cậu rất tức giận, nhưng mục đích duy nhất của trận đấu hẳn là giành lấy thắng lợi, tất cả tình huống bất lợi cho nhân tố này đều nên tận khả năng loại bỏ. Mình không có cách nào chọn lựa đồng đội mình muốn trong chế độ thi đấu ghép ngẫu nhiên đồng đội, như vậy thì chỉ có thể đi thích ứng những đồng đội này, bất luận bọn họ biểu hiện thế nào, điều duy nhất mình nên làm chính là nghĩ cách giành lấy thắng lợi. Anh trai trải qua toàn bộ kiếp sống chuyên nghiệp ở Thiên Trạch, thật ra vẫn luôn ôm niềm tin như vậy mà nỗ lực đi?

Vừa nghĩ đến đây, Hà Ngộ hoàn toàn bình tĩnh lại. Cậu xóa đi bốn chữ mình đã nhập, bắt đầu nghiêm túc tự hỏi cục diện trước mắt.

Trước tiên nghiên cứu chênh lệch hai bên.

Hà Ngộ mở ra bảng thông tin chi tiết của trận đấu. Bốn vị đồng đội nhà mình, các cặp đôi chen chúc cùng nhau ăn một đường lính, kinh tế so với Hà Ngộ hiến ra First Blood mất một đợt lính còn kém hơn. Nhưng đối thủ của bọn họ, hai vị Xạ thủ Hậu Nghệ, Lỗ Ban cùng ăn một đường lính cũng chẳng ra sao, Á Sắt chạy loạn khắp nơi tốt hơn chút nhưng cũng có hạn. An Kỳ La một mình chơi đùa ở đường giữa càng chật vật, bởi vì lấy một địch hai còn rất cương liệt, cô ta tuy chưa bị giết chết, lại đã hai lần biến về bổ sung máu, mất lính nghiêm trọng, kinh tế thế mà kém nhất toàn trường.

Thật sự khiến cho Hà Ngộ cảm thấy uy hiếp chỉ có A Kha ID tên là Thập Lục Dạ này. First Blood của Thành Cát Tư Hãn Hà Ngộ rơi vào trong tay cô ta, sau đó đường dưới lại thu hoạch hai Xạ thủ, kinh tế của A Kha lúc này đã không thể dùng cất cánh, mà phải dùng bay vọt để hình dung. Mới 2 phút, cô ta cũng đã dẫn trước kinh tế tất cả mọi người hơn 1000. Chênh lệch này đặt ở phút thứ 2 có thể nói là rất lớn rồi. Nhưng cuối cùng lại có một điểm làm cho Hà Ngộ cảm thấy an ủi chính là, cậu cảm thấy mình phát dục rất tồi tệ, lúc này kinh tế thế mà xếp thứ hai trong tất cả các tướng.

Tình trạng này làm cho Hà Ngộ không biết nên khóc hay nên cười. Rất rõ ràng, không biết chơi lắm không chỉ là bốn đồng đội nhà cậu, bốn vị đối diện cũng cơ bản không biết nên phát dục hiệu quả thế nào. Chỉ có vị Thập Lục Dạ này, Hà Ngộ chú ý tới A Kha của hắn sau khi giết chết hai Xạ thủ đường dưới liền một đầu chui vào khu vực bùa đỏ (Red Buff) bên phía Hà Ngộ bọn họ, hiển nhiên là đi săn giết quái rừng nhà bọn họ, đây là tư duy bình thường sẽ có của một người đi Rừng.

Cho nên uy hiếp thật sự chỉ có người này. Những người khác Hà Ngộ tuy rằng không thể dùng kỹ thuật và thao tác đánh bại bọn họ, nhưng ít nhất cậu có ý thức phát dục, trong Vương Giả Hiệp Cốc, có tiền thật sự là có thể muốn làm gì thì làm.

Phát dục!

Đây là một trong những trọng điểm trước mắt. Dựa vào phát dục có thể áp chế bốn người khác, nhưng chưa chắc đối phó được A Kha đã bay vọt. Cho nên trọng điểm thứ hai, còn phải nghĩ cách nhắm vào A Kha một chút.

Phối hợp với đồng đội?

Nhìn thấy Lỗ Ban và Hậu Nghệ sống lại ở Tuyền Thủy vội vội vàng vàng lao thẳng xuống đường dưới, Hà Ngộ có chút bất đắc dĩ phát ra một cái cảnh báo ở giữa tháp 1, tháp 2. Cậu đoán A Kha sau khi dọn xong khu vực rừng sẽ tiếp tục bắt người (gank). Hai Pháp sư đường giữa đều ở dưới tháp, chiêu 2 Mê Hoặc Kỷ (Hôn Gió) của Đát Kỷ có thể làm choáng mục tiêu 1.5 giây, băng trụ cường sát (dive trụ) hai Pháp sư này vẫn có một chút rủi ro. Cho nên lựa chọn của đối phương hơn phân nửa là phục kích trên con đường tất yếu hai vị Xạ thủ đi ra đường sau khi sống lại. Nếu như không làm như vậy…… Vậy rất tốt, điều này có nghĩa là Thập Lục Dạ này cũng không biết chơi như mình tưởng tượng.

Từ từ thôi.

Hà Ngộ vừa quan tâm tình trạng đường dưới, vừa bắt đầu hành động của cậu, mục tiêu của cậu là Bạo Quân (Rồng nhỏ).

Bạo Quân ván này ở đường trên, A Kha lúc này đang bắt người ở đường dưới. Những người khác của địch ta hai bên đều không để ý tới khu vực rừng, Hà Ngộ đoán những người này sẽ không có ý niệm tranh giết Bạo Quân, điều này cho cậu cơ hội trộm Bạo Quân.

Tương đối tiếc nuối chính là lợi ích Bạo Quân là chia đều cho toàn đội, đến trên đầu cá nhân chỉ có một chút kinh nghiệm và 100 vàng. Nhưng trước mắt Hà Ngộ cũng không có lựa chọn nào tốt hơn, không bằng giúp toàn đội nâng cao lợi ích một chút.

Như Hà Ngộ dự liệu, Bạo Quân ngoại trừ cậu cũng không có ai để ý, Thành Cát Tư Hãn sau khi đến hang Bạo Quân lập tức bắt đầu tấn công.

Lại như Hà Ngộ dự liệu, hai vị Xạ thủ đường dưới khi đi đến cửa ải khu vực rừng giữa tháp 1, tháp 2, A Kha của Thập Lục Dạ từ trong bụi cỏ phía dưới nhảy ra.

Không có bất kỳ lo lắng nào, hai vị Xạ thủ trong khoảnh khắc cũng đã ngã xuống.

Double Kill!

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống làm cho Thập Lục Dạ rất hưng phấn, hơn 2 phút một chút cũng đã năm cái đầu người trong tay, nhìn kinh tế dẫn trước xa xa của mình, Thập Lục Dạ cảm thấy ván game này đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn, tiếp theo chính là tùy ý tàn sát theo tâm tình của hắn.

Bắt đầu từ đâu đây?

Vấn đề hắn cần tự hỏi chỉ là cái này. Hai Xạ thủ đường dưới vừa mới tiễn về Tuyền Thủy, lại đợi một đợt quả thật có chút khô khan, hai Pháp sư đường giữa là lúc quan tâm một chút rồi.

Nghĩ như vậy, A Kha của Thập Lục Dạ bắt đầu di chuyển về phía đường giữa, đi được nửa đường, hệ thống đột nhiên thông báo tin tức: Bạo Quân đã bị tiêu diệt.

Á, thất kính a!

Nhìn avatar của người tiêu diệt là Thành Cát Tư Hãn trong tin nhắn nhắc nhở, Thập Lục Dạ có chút bất ngờ. Trong đội hình Thanh Đồng hai Pháp sư ba Xạ thủ, thế mà còn có một người biết cướp Bạo Quân, vị này biết chơi a!

Nhưng mà lấy cái Bạo Quân lại có tác dụng gì chứ? Thập Lục Dạ cắt ra thông tin đối chiến nhìn thoáng qua, kinh tế Bạo Quân cho phân phối cho năm người xong, làm cho hắn cảm giác không thấy chút uy hiếp nào.

Tiếp tục đường giữa.

Hắn không để chuyện Bạo Quân bị trộm ở trong lòng, tiếp tục phương châm bắt người của mình. Sau khi từ khu vực rừng quan sát tình huống dưới tháp 1 đường giữa đối phương một cái, A Kha của Thập Lục Dạ mai phục vào bụi cỏ bên đường sông.

Giao tranh đường giữa hắn cũng vẫn luôn có lưu ý. An Kỳ La phe mình là một kẻ lỗ mãng, một đánh hai còn luôn muốn đối công với người ta, đến bây giờ còn chưa chết quả thực kỳ tích, nhưng Thập Lục Dạ không quan tâm An Kỳ La sống chết, ngược lại phi thường thưởng thức sự cương liệt của cô ta, lối đánh này có thể xưng là mồi nhử kiệt xuất, vừa lúc có thể dẫn hai Pháp sư đối diện ra khỏi tháp để cho mình đánh giết.

Hoàn hảo!

Trong sự mong chờ hưng phấn của Thập Lục Dạ, lính hai bên đến đúng hạn, An Kỳ La phe mình như hắn dự liệu, đi theo lính nhà mình liền xông ra khỏi tháp dọn lính. Hai vị Pháp sư đối diện…… Nói thật phong cách giống hệt An Kỳ La, cũng là nhìn thấy lính đến liền lập tức ra khỏi tháp.

Còn chờ cái gì nữa?

Chỉ cần không phải băng trụ, Thập Lục Dạ liền chút kiêng kị cũng không có. A Kha trực tiếp bật chiêu cuối Huyễn Vũ, một cú lộn nhào xinh đẹp nhảy ra khỏi bụi cỏ, cô ta tiến vào trạng thái tàng hình phảng phất như một làn khói nhẹ bay về phía sau lưng hai Pháp sư.

Ai ngờ đúng lúc này, bỗng nhiên một tiếng ưng kêu vang lên, một con ưng săn từ bụi cỏ đối diện xoay quanh bay lên, một con khác thì từ trên đỉnh đầu cô ta gào thét lướt qua.

Có mai phục? Trong lòng Thập Lục Dạ giật mình. Nhưng kinh hãi hơn hắn là hai Pháp sư Chân Cơ, Đát Kỷ. Ưng săn của Thành Cát Tư Hãn lấy được tầm nhìn kẻ địch, A Kha tàng hình đột nhiên hiện thân, hai người phát hiện có một kẻ địch thế mà khoảng cách với bọn họ gần như thế đều là luống cuống tay chân, quản có kỹ năng gì toàn bộ ấn hết rồi nói sau.

Thế là Mê Hoặc Kỷ của Đát Kỷ, Dòng Chảy Than Thở (chiêu 2) của Chân Cơ…… Những kỹ năng trước đó còn chưa kịp thi triển này đều được hai người bấm ra. Thao tác của người mới đương nhiên không nói đến tinh chuẩn, nhưng hai kỹ năng này đều không phải định hướng (non-target), chỉ cần mục tiêu ở trong phạm vi sẽ tự động đuổi theo mục tiêu. A Kha của Thập Lục Dạ trước bị Mê Hoặc Kỷ của Đát Kỷ làm choáng, sau đó bị Dòng Chảy Than Thở của Chân Cơ bắn nảy một trận. Hà Ngộ càng không nhàn rỗi, sự chuẩn bị của cậu so với hai vị Pháp sư này thì đầy đủ hơn nhiều. Một cái Bách Thú Hãm Tỉnh ném xuống dưới chân A Kha trước, ngay sau đó liền từ trong bụi cỏ xông ra, chiêu cuối Khả Hãn Cuồng Liệp (Cưỡi Bắn) bắn ra trước, lại sau đó chính là tấn công thường bắn bắn bắn bắn bắn……

Nội tại Truy Liệp (Săn Bắn) của Thành Cát Tư Hãn có thể làm cho Thành Cát Tư Hãn khi xuyên qua bụi cỏ khiến cho đòn bắn thường tiếp theo biến thành bắn hai phát liên tiếp. Cao thủ sẽ khéo dùng kỹ năng này, lợi dụng bụi cỏ để Thành Cát Tư Hãn đánh ra sát thương cao hơn. Nhưng Hà Ngộ xác định mình còn chưa thể nắm giữ thủ pháp gây sát thương có độ khó nhất định này, Thành Cát Tư Hãn sau khi ra khỏi cỏ liền không quay về xuyên qua nữa, hướng về phía A Kha chính là bắn thẳng.

Kinh tế A Kha là cao, lại không đổi được cô ta là máu giấy.

Hà Ngộ và đồng đội của cậu kinh tế là kém chút, không chịu nổi bọn họ người đông. Đặc biệt là 1.5 giây choáng của Đát Kỷ Mê Hoặc Kỷ là trí mạng nhất, cũng là kết quả tốt nhất trong mong chờ của Hà Ngộ. Sau 1.5 giây gặp phải một đợt sát thương A Kha đã hấp hối, cho dù Thập Lục Dạ một đợt thao tác xoay tròn nhảy nhót không ngừng nghỉ, A Kha chung quy vẫn ngã xuống.

Thành Cát Tư Hãn, đánh bại, A Kha!

Khi phụ đề hệ thống bắn ra. Hai vị Pháp sư còn chưa bước ra khỏi kinh hãi, An Kỳ La đối diện còn đang nghiêm túc nỗ lực dọn lính, giống như Thập Lục Dạ thờ ơ sự sống chết của hắn, không chút quan tâm sự sống chết của A Kha Thập Lục Dạ. Thập Lục Dạ ở Tuyền Thủy chờ sống lại phẫn nộ không thôi, kênh chat chuyển thành tất cả có thể thấy (All), tuyên bố thông báo tử vong: “Thành Cát Tư Hãn, mày xong đời rồi!”

Double Kill!

Trả lời Thập Lục Dạ là lại một tiếng nhắc nhở của hệ thống.

An Kỳ La cương liệt không biết tiến lui không bị Hà Ngộ buông tha. Giết xong A Kha liền cùng hai Pháp sư đã lấy lại tinh thần cùng nhau tấn công cô ta, trong nháy mắt lại lấy được một cái đầu người, hoàn thành Double Kill.

Trong nháy mắt chênh lệch kinh tế giữa Thành Cát Tư Hãn và A Kha liền kéo gần mấy trăm. Nhìn thông báo tử vong đối phương phát ra, Hà Ngộ không có không coi là chuyện to tát. Thành Cát Tư Hãn tranh thủ thời gian tiến vào khu vực bùa đỏ đối diện giết chết quái đỏ của đối phương xong xoay người rời đi, một con ưng săn thả về phía sau lưng, trên đường bay nhìn thấy A Kha quả nhiên lao thẳng về phía khu vực bùa đỏ mà đến.

“Mẹ kiếp!”

Nhìn thấy quái đỏ đã biến mất, Thập Lục Dạ tự nhiên đoán được là bị Thành Cát Tư Hãn của Hà Ngộ lấy rồi. Hận đến nghiến răng nghiến lợi, cũng mặc kệ hai con quái nhỏ khác, lập tức liền xông về phía đường trên Hà Ngộ trấn thủ.

Nhưng mai phục trong bụi cỏ một hồi lâu, Thập Lục Dạ trước sau không đợi được Thành Cát Tư Hãn ló đầu. Hai Xạ thủ phe mình lại đã mang theo lính xông đến dưới tháp đối phương rồi. Thập Lục Dạ không nói hai lời, lần nữa bật chiêu cuối, A Kha theo lính xông vào tháp, kết quả dưới tháp không một bóng người, tháp 1 đường trên thế mà trực tiếp bị từ bỏ rồi.

Tên nhóc này!

Thập Lục Dạ tức giận đến ngứa răng, xoay người đi vào khu vực bùa xanh (Blue Buff) đối phương, kết quả quái xanh, quái nhỏ, hết thảy không có. Thành Cát Tư Hãn trước đó bị ép đi Top, lúc này lại giống như một người đi Rừng, không thủ tháp đem khu vực rừng thu hoạch một lần.

Đi đâu rồi?

Trong lòng Thập Lục Dạ lúc này liền chỉ nhớ kỹ một chuyện này: Lấy đầu người Thành Cát Tư Hãn hoàn thành thông báo tử vong của hắn. Đang tự hỏi bước tiếp theo nên đi đâu bắt Thành Cát Tư Hãn, đường giữa Thành Cát Tư Hãn đã lộ đầu, ngay sau đó hệ thống bắn ra tin tức.

Thành Cát Tư Hãn, Phong Mang Tất Lộ (Killing Spree), An Kỳ La!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!