Trương Thừa Hạo xoay người, nhìn xuống dưới đài như cái nồi nổ tung, dường như đang nhìn tâm trạng của chính mình lúc này.
Bọn họ sở hữu góc nhìn thượng đế có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng Lãng 7 sau khi phá xong trụ 2 đường biên không có nửa phần chần chừ, bốn người chỉnh tề tiến về phía trước, điều này đủ để chứng minh đây không phải là nảy lòng tham nhất thời, càng không phải là sai lầm nhịp độ gì, mà là kế hoạch Lãng 7 đã có ngay từ đầu. Trụ 2 đường biên? Đó không phải là mục tiêu của bọn họ, mục tiêu của bọn họ chính là muốn lên High Ground (Cao địa). Đương nhiên nếu Hoa Dung phát giác được điểm này, dã vọng lên High Ground vào thời gian này chỉ có thể từ bỏ. Nhưng Hoa Dung bốn người tụ tập trung lộ, cuối cùng đã cho Lãng 7 khả năng biến dã vọng thành hiện thực.
Giá trị của trụ 1 đường giữa cao hơn xa hai cái trụ 2 đường biên, nhưng nếu so với trụ High Ground thì lại không cùng một đẳng cấp.
Trụ High Ground bị đẩy, điều đó có nghĩa là binh lâm thành hạ, cửa lớn mở toang, càng có nghĩa là đối phương có ưu thế lính tuyệt đối ở đường này. Bởi vì sau khi trụ High Ground bị phá, Tế đàn khi xuất lính ra đường này nữa, sẽ sở hữu Lính siêu cấp cứng hơn mạnh hơn xe pháo, chỉ đứng sau Chủ Tể Tiên Phong. Cộng thêm thiết lập lính trong game sẽ không ngừng cường hóa theo thời gian trôi qua, ưu thế lính của đường này sẽ càng lúc càng khủng bố, ép đối thủ không thở nổi. Sự được mất của trụ High Ground, thường xuyên sẽ trở thành nước cờ quyết định thắng bại của một trận đấu.
Như vậy, một thông thao tác mạnh như hổ sau đó lại hậm hực rời đi của Lữ Bố ở đường giữa liền hoàn toàn giải thích thông rồi. Không thấy Mã Khả Ba La bị ép lui sao? Điều này tuy không thể ngăn cản Hoa Dung đẩy trụ, nhưng không có Xạ thủ, hiệu suất đẩy trụ lại phải giảm đi không ít, vô số chi tiết trong đợt thao tác này của Lữ Bố, chính là thêm chút chướng ngại cho Hoa Dung đẩy trụ, chỉ thế mà thôi.
Hơn nữa hiện tại, cái trụ Mid này có thể đẩy được không?
Tất cả mọi người phát hiện chuyện này còn cần phải đặt một dấu hỏi. Bởi vì xe pháo xông vào dưới trụ đang chịu sự tấn công của trụ phòng thủ, sát thương của Lữ Bố lên nó trước đó khiến nó đã có chút tàn tạ, trông có vẻ đã không chịu nổi mấy cái, thiên về lúc này Hoa Dung đã không còn cách nào đổi tướng khác để tank trụ (chịu đòn), chỉ có thể tranh thủ thời gian xả sát thương.
Chắc là đẩy được nhỉ? Nếu cái này còn không đẩy được chẳng phải là lỗ đến hộc máu? Trong lòng vô số người đều đang nghĩ như vậy. Nhưng bên phía chiến đội Suger, ngay khi Hỗ trợ Vương Hoắc Quan có chút không quá chắc chắn nói ra câu “Chắc là đẩy được”, Tô Cách lại khẽ thở dài một hơi.
“Chắc là đẩy được, đây mới là chỗ chí mạng nhất.” Tô Cách nói.
“Hả?” Những người khác cùng nhau ngạc nhiên nhìn về phía Tô Cách, nhưng suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra ý vị trong đó.
Nếu Lữ Bố thực sự liều chết dọn sạch đợt lính này, Hoa Dung không thể đẩy Mid, tự nhiên sẽ nhớ thương mấy vị Lãng 7 đang hoạt động ở đường biên, ý niệm lên High Ground vào thời gian này có thể đoạn tuyệt rồi.
Hoặc là trụ chắc chắn có thể đẩy được, vậy Hoa Dung cũng sẽ nghĩ bước tiếp theo, cũng sẽ nghĩ bốn người đường biên kia xử lý thế nào, là bao vây hay là mai phục hay là thế nào thế nào, tóm lại vẫn sẽ khiến kế hoạch lên High Ground của Lãng 7 phá sản.
Chỉ có tình huống trước mắt này, dường như cục diện lơ lửng thiếu một đòn tấn công cũng có thể khiến trụ phòng thủ bắn chết xe pháo trước, mới có thể trói chân toàn bộ người của Hoa Dung ở đây dốc toàn lực đẩy trụ.
“Tên này, cũng quá đáng sợ rồi...” Nhìn Lữ Bố trên sân vẫn đang hổ rình mồi Mã Khả Ba La, mọi người Suger đều kinh thán. Việc làm của Mạc Tiện trong đợt thủ trụ này, thực sự đã tranh thủ được tương đối nhiều thời gian cho Lãng 7.
“Đáng sợ chỉ là cậu ta sao?” Tô Cách nhìn năm người Lãng 7 trên đài, nhàn nhạt nói.
Lữ Bố quấy nhiễu kéo dài ở đường giữa cố nhiên vô cùng quan trọng, hơn nữa phải có kỹ thuật và ý thức cao hơn một bậc mới có thể hoàn thành, nhưng đây chung quy chỉ là một phần trong kế hoạch tổng thể của Lãng 7. Trong mắt Tô Cách, ý niệm hơn bốn phút đã muốn phá High Ground này của Lãng 7 mới là đáng sợ nhất. Trong thi đấu bình thường đâu có ai có ý niệm to gan như vậy? Nhưng chiến đội Lãng 7 lại có người trong trận đấu này nhạy bén nắm bắt được một cơ hội mà trong tình huống thông thường không thể có như vậy, điều động đầy đủ ưu thế và năng lực của phe mình, muốn biến chuyện không thể thành hiện thực.
Lữ Bố ở đường giữa cố nhiên giống như một mũi dao nhọn khiến Hoa Dung khó chịu, nhưng bàn tay cầm dao kia, mới thực sự là thuốc độc chí mạng a!
Là cái tên “Vương Giả Mạnh Mồm” kia sao?
Ánh mắt Tô Cách không kìm được nhìn về phía Thuẫn Sơn trong màn hình thi đấu. Lúc này sau khi phát hiện ý đồ của Lãng 7, ống kính đương nhiên là lia tới bốn tướng đang tiến lên ở đường biên. Thuẫn Sơn đi đầu tiên tư thế đi đường có chút khôi hài đáng yêu, nhưng Tô Cách lúc này lại một chút tâm trạng muốn cười cũng không có. Kế hoạch lên High Ground này của Lãng 7, rõ ràng khiến cậu ta có chút cảm giác nguy cơ. Mà trước đó, khi nhìn thấy thực lực cá nhân kinh người của Mạc Tiện, trong lòng cậu ta nhiều hơn là tiếc nuối và thất bại, chứ không sinh ra nỗi lo âu trước mắt này.
“Lãng 7... đây là muốn lên High Ground a...” Trên đài Trương Thừa Hạo tiếp tục bình luận trận đấu, giọng nói nghe vào lại đã có chút khô khốc.
“Chiến đội Hoa Dung dường như cũng không ý thức được điểm này, có điều Ngưu Ma của Ngụy Hân Nhiên sắp hồi sinh rồi, cô ấy chắc chắn sẽ tới dọn đợt lính bên này một chút, nhưng chỉ một mình cô ấy thì...” Trương Thừa Hạo có chút không nói tiếp được nữa. Ngưu Ma của Ngụy Hân Nhiên lúc này đã hồi sinh, quả nhiên là di chuyển về phía trụ High Ground đường biên kia.
“Lính để tôi, các cậu cẩn thận bọn họ chặn hậu.” Ngụy Hân Nhiên kêu lên trong voice chat.
Chỉ là lính thôi sao?
Quan Vũ của Dương Kỳ cũng không cùng Mặc Tử và Đạt Ma đi đẩy trụ, thúc ngựa xuyên thẳng qua dưới trụ phòng thủ. Lữ Bố đang chặn vị trí ở đường giữa thấy Quan Vũ lao tới, cũng nhường sang bên cạnh một chút, cậu ta đã dùng cả Tốc biến và chiêu cuối dường như rất lo lắng sẽ bị chiêu cuối Quan Vũ húc vào trong trụ phòng thủ.
Quan Vũ thấy thế đầu ngựa cũng xoay một cái, tiếp tục đuổi theo Lữ Bố đang di chuyển về phía đường sông mà húc tới.
Lữ Bố lại di chuyển (Juke), né tránh cú húc có thể có của Quan Vũ, lại không ngờ lần này Quan Vũ chỉ tinh chỉnh đầu ngựa một chút, bỗng nhiên liền từ bên người Lữ Bố lướt qua.
“Quan Vũ qua đó rồi.” Mạc Tiện trầm giọng nói trong voice chat. Lữ Bố chỉ tượng trưng quẹt một kích lên Quan Vũ lướt qua bên người. Ngay khi tất cả mọi người đều tưởng rằng Quan Vũ lập tức sẽ quay đầu húc Lữ Bố về đường giữa sau đó ủi vào dưới trụ phòng thủ, Mạc Tiện đã nhìn ra dụng ý thực sự của Quan Vũ là muốn chi viện về hướng High Ground đường biên. Trong mắt khán giả hai tướng chỉ là lướt qua nhau, Lữ Bố bồi cho Quan Vũ một đòn đánh thường. Nhưng Mạc Tiện và Dương Kỳ hai người trong cuộc này lại rõ ràng vừa rồi một cái lướt qua người kia giữa hai người có bao nhiêu giao phong và thăm dò, hai người đều trong khoảnh khắc đưa ra kết luận: Quả thực là cao thủ.
Chẳng qua là...
“Đáng tiếc.”
“May quá.”
Một người là tiếc nuối, một người là may mắn.
Tất cả là vì tướng của Mạc Tiện là Lữ Bố, trong tình huống này không có năng lực giữ người. Chỉ cần là tướng có chút thủ đoạn khống chế, cậu ta sao có thể dễ dàng để Quan Vũ lướt qua người như vậy?
Mạc Tiện nhìn ra Dương Kỳ muốn chi viện đường trên, Dương Kỳ lại cũng từ hành động của Mạc Tiện triệt để đoán ra ý đồ của Lãng 7.
“Bọn họ muốn lên High Ground.” Dương Kỳ nói trong voice chat.
“Cái gì?” Ngụy Hân Nhiên đang đi về phía trụ High Ground tưởng mình nghe nhầm, nhưng giây tiếp theo, cô liền nhìn thấy tiến vào dưới trụ High Ground không chỉ là lính, còn có bốn tướng của Lãng 7.