Hơn bốn phút lên High Ground, trừ phi là lối đánh cực đoan kiểu đẩy thẳng Mid (Mid push) thành công, đối đầu bình thường gần như sẽ không xuất hiện tình huống này. Nhưng Hà Ngộ chú ý tới động thái của toàn viên Hoa Dung khi tấn công đường biên, nhạy bén ý thức được đây là một khoảng trống có thể sinh ra chênh lệch thời gian, khiến Lãng 7 có cơ hội trực tiếp lên High Ground.
Thế là bọn họ nắm chắc, cũng đánh thành công. Có điều ngay khi Dương Kỳ ở đường giữa lừa Mạc Tiện một cái liền chạy về hướng High Ground chi viện, trong lòng Hà Ngộ đã chuẩn bị sẵn tâm lý có sự tổn thất.
Đội hình này của Lãng 7, năng lực ép trụ rất mạnh, nhưng phá trụ vì không có Xạ thủ, hiệu suất cũng không quá cao.
Phía Hoa Dung Quan Vũ di chuyển nhanh chóng, người ra thủ trụ lại là Ngưu Ma sở hữu hai kỹ năng khống chế, năng lực câu giờ so với Lữ Bố thực ra mạnh hơn nhiều. Bị Quan Vũ vòng sau đánh một đợt xem ra đã thành tất nhiên.
Ai ngờ Ngưu Ma đối phương thế mà nhìn một cái liền rút lui, trụ High Ground quan trọng như vậy lại dễ dàng bị từ bỏ.
Hà Ngộ cũng không ngờ Ngụy Hân Nhiên lúc đó đều lo lắng đến Nhà chính rồi. Tâm thái này, thật không biết nên nói là Ngụy Hân Nhiên quá phận cẩn thận hay là quá đề cao Lãng 7.
Không có sự tiêu hao của Ngưu Ma, khoảnh khắc đó Hà Ngộ ngược lại có chút mong chờ Quan Vũ vòng sau qua đây.
Kết quả Quan Vũ lựa chọn chặn lính (cắt lính), quyết định này theo Hà Ngộ thấy là vô cùng sáng suốt. Đang suy nghĩ đẩy xong trụ có thể bắt Quan Vũ một chút hay không, lại phát hiện ba người đường giữa của Hoa Dung bắt đầu về cứu viện.
Tư duy đợt này Hà Ngộ liền rất không hiểu nổi. Trụ High Ground bỏ thì cũng bỏ rồi, tại sao còn muốn về cứu viện? Nếu nói không chuẩn bị từ bỏ, Quan Vũ đã đi chặn lính rồi, Ngưu Ma bây giờ mới muốn ra tay thì đã có chút muộn rồi a?
Hà Ngộ không hiểu rõ tình hình chỉ tưởng Ngưu Ma lại muốn lên, còn kêu to cẩn thận trong voice chat, kết quả Ngưu Ma ngay cả đầu cũng không ló một cái. Lãng 7 đẩy xong trụ High Ground rút lui, vì trạng thái còn tốt cũng chưa dùng kỹ năng gì, ngược lại không sợ gặp phải người Hoa Dung trong rừng. Kết quả người không gặp được, lại phát hiện Hoa Dung có một cái trụ 1 đường giữa ngon lành thế mà không hề có bảo vệ phơi ra trước mặt bọn họ.
“Làm cái gì vậy?” Hà Ngộ thực sự vô cùng nghi hoặc. Nếu không phải thiết lập game chỉ có thể có năm vị tướng, quả thực muốn nghi ngờ dưới cái trụ 1 đường giữa này có mai phục tám vạn nhân mã rồi.
“Lo lắng Nhà chính đi.” Cao Ca nói.
“Nhà chính?” Hà Ngộ tiếp tục buồn bực, cậu hấp thu được đủ loại kiến thức và ý thức trên sàn đấu chuyên nghiệp KPL, nhưng ở Rank Đồng lại không ngừng sinh ra đủ loại nghi hoặc “lại là như thế”, phần “thiếu sót” này rất tàn nhẫn lại xảy ra trên người Hoa Dung.
Sau đó lại nhìn trụ 1 đường giữa này của Hoa Dung, Hà Ngộ đều cảm thấy vô cùng khó xử.
Không đẩy đi, tỏ ra rất không tôn trọng quy tắc trò chơi.
Đẩy đi, lại có loại cảm giác đặc biệt bắt nạt người ta.
Kết quả vẫn phải nói Cao Ca tâm ngoan thủ lạt, không hề chần chừ chút nào chính là một tiếng “Lấy trụ”. Lính trong nháy mắt liền bị dọn sạch. Sau đó Hà Ngộ cũng phải phối hợp a! Mắt thấy ba người Hoa Dung vội vội vàng vàng chạy về, trong lòng thầm thì một câu “sớm làm gì đi”, Thuẫn Sơn tiến lên, chiêu cuối Bất Động Như Sơn vô tình ngăn cách ba người ở bên ngoài. Nhìn dáng vẻ các cô cuống cuồng xoay quanh, Hà Ngộ vô cùng đồng cảm, thiết lập game nếu cho phép, đều muốn dùng nội tại Cố Thủ Thành Quy của Thuẫn Sơn giúp các cô sửa sửa trụ.
Trụ 1 đường giữa nhẹ nhàng lấy được, có điều trong mắt Hà Ngộ thuần túy là may mắn, cũng không có bao nhiêu tâm trạng nhảy cẫng lên. Ngược lại bóng dáng Quan Vũ từ trong rừng đỏ lao ra nhưng lại không tiến lên khiến cậu giật mình.
Nếu đường giữa công phòng bình thường, một đợt giao tranh tổng (combat), lần vòng sau này của Quan Vũ, đó tuyệt đối là sát chiêu chí mạng a!
Mà sự xuất kích như vậy, Quan Vũ cũng không phải lần đầu rồi.
Đợt giao tranh đường giữa đầu tiên, chính là Quan Vũ vào sân kiểm soát toàn cục, sống sờ sờ đánh Lãng 7 ra một cái quét sạch nhỏ (Aced).
Rừng đỏ mai phục Vương Chiêu Quân của Cao Ca, cũng là bại trung cầu thắng, cướp về chút nhịp độ đã mất của Rừng-Trợ thủ cho Hoa Dung.
Sau đó chi viện High Ground, lại đến đợt vòng sau này, đó đều là thiếu sự hô ứng, Quan Vũ cô chưởng nan minh (vỗ tay một mình không kêu), nếu không thì cục diện thực sự có khả năng không giống nhau.
“Cẩn thận Quan Vũ.” Một đợt đại tiết tấu triệt để đảo ngược tình thế ở phía trước, Hà Ngộ lại là lo trước khỏi hoạ, nhắc nhở mọi người chú ý Quan Vũ xuất hiện.
“Bổ sung trạng thái và kinh nghiệm, ổn định một chút.” Cao Ca cũng không vì lấy được ưu thế mà đắc ý, rất bình tĩnh kiểm soát cục diện.
“Tiếp theo tôi làm gì a?” Chu Mạt lại sầu khổ rồi. Khoảng năm phút, đường biên nơi cậu trấn giữ thế mà đã hoàn toàn đánh thông. Có Lính siêu cấp dẫn đầu, đường biên này đã không còn là phòng thủ thế nào, mà là gây áp lực cho đối diện thế nào. Điều này khiến Chu Mạt cực kỳ buồn rầu, chỉ cảm thấy ván đấu này cậu dường như đã không còn ý nghĩa tồn tại gì nữa.
“Hay là cậu tới thủ Mid?” Cao Ca nói.
Chu Mạt một tiếng “Được a” suýt chút nữa vui vẻ tiếp lời, cũng may quen biết kết giao nhiều năm, tiềm thức của cậu giúp cậu từ chối trả lời như vậy, tiếp đó thời gian một phần mười giây, cậu liền đã ý thức được Cao Ca đây là nói mát, tuyệt đối không phải đang phát ra lời mời với cậu.
“Tôi đi giúp Rừng.” Chu Mạt đưa ra đáp án chính xác.
Thế này vẫn không thoát được bị Cao Ca trừng ác một cái, mấy người khác nhao nhao ngồi nghiêm chỉnh, bộ dạng việc không liên quan đến mình.
“Vậy tôi có cần lên Bảo Thạch Hỗ Trợ (Support Gem) không?” Chu Mạt bỗng nhiên lại hỏi.
“Cậu là ngày đầu tiên chơi cái game này sao?” Cao Ca giận dữ nói, người dường như đều muốn bay lên rồi. Tất cả mọi người đều rụt cổ lại, Hà Ngộ lén lút liếc nhìn dưới đài, thầm nghĩ nếu không phải thi đấu trước mắt bao người, cái bàn này có phải đều bị Cao Ca lật lên đầu Chu Mạt rồi không?
“Ha ha ha, cẩn thận mà...” Chu Mạt còn đang gượng gạo tìm cớ.
“Vậy sao cậu không đi thủ Nhà chính?” Cao Ca nói.
Điều này khiến Hà Ngộ đồng cảm nhìn thoáng qua Ngụy Hân Nhiên đối diện: Cô đã thành cái Meme (nguyên tắc) rồi cô biết không?
“Sư huynh anh nhất định muốn mua thì, em dù sao cũng không để ý đâu.” Chúc Giai Âm lúc này tiếp lời, vui vẻ nói.
“Được rồi.” Chu Mạt cười cười, cuối cùng vẫn không lên món trang bị này. Thực ra cậu sao có thể không hiểu những thứ mang tính thường thức này, có câu hỏi này, chủ yếu vẫn là cân nhắc đến tâm trạng của người đi rừng, có phải để ý bên cạnh có thêm một người chia đi một phần kinh tế hay không. Nghe thấy câu trả lời như nói đùa này của Chúc Giai Âm, liền biết mình lo xa rồi, thế là liền không nói thêm nữa. Có điều tâm tư khó tránh khỏi nhớ lại trước kia, cậu và Cao Ca cầu ông nội cáo bà ngoại tìm đến những đồng đội gom cho đủ số kia, từng người thực lực chẳng ra sao, yêu cầu đãi ngộ lại cao ngất, kén tướng kén vị trí kén quyền được farm, làm hại Chu Mạt bây giờ trước mặt đồng đội đều có chút thói quen khép nép rồi.
Bây giờ không phải trước kia nữa!
Nhìn ba vị tân binh bên cạnh, Chu Mạt cảm thấy vô cùng sảng khoái, không kìm được ưỡn thẳng người.
Những động tác nhỏ cảm xúc nhỏ này, hoàn toàn không thoát khỏi mắt Cao Ca. Cô biết người bạn cũ này hai năm nay đi theo mình, chơi cái game không ít lần chịu uất ức. Thực ra với tính khí tốt của Chu Mạt, ở đâu mà chẳng được một vòng nhân duyên tốt? Cái biệt danh “Top nhát gan” (Túng đan) nói ra cũng đều là vì Cao Ca, vì Lãng 7, khiến Chu Mạt cũng bị vạ lây bị người ta nhìn không thuận mắt, cố ý gọi ra để sỉ nhục cậu. Chu Mạt rốt cuộc trình độ thế nào, Cao Ca không tin những kẻ gọi cậu là Top nhát gan kia trong lòng không biết.
Mà lần này, Lãng 7 cuối cùng có cơ hội rồi.
“Cố lên.” Cao Ca bỗng nhiên nói.
“Vâng vâng vâng.” Trong voice chat một mảnh hỗn loạn, trừ Mạc Tiện không lên tiếng, ba vị khác tranh nhau nhận lệnh.
Cao Ca khẽ cười một cái, nụ cười phát ra từ nội tâm này, khiến Trương Thừa Hạo trên đài đang nhìn về phía bọn họ đều nhìn đến ngây người.
Ghét bỏ quá lâu, đều quên mất Cao Ca thực ra cũng là một đại mỹ nhân.
Game Vương Giả lại lại lại cập nhật rồi, hơn nữa là cập nhật lớn, bản đồ đều có không ít biến động. Trước kia chơi game, sợ nhất game một màu không đổi, không có đồ mới khiến người ta nhàm chán. Bây giờ tôi chịu trách nhiệm nói một câu: Tôi hận nhất cập nhật. (Lúc này có biểu cảm lệ rơi đầy mặt)