Thắng rồi!
Khoảnh khắc bắn nổ Nhà chính (Pha lê) đối diện, Hà Ngộ thật sự thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. A Kha đối diện tuy rằng nhịp điệu đã vỡ, kinh tế đếm ngược thứ nhất, nhưng Hà Ngộ vẫn luôn tương đối sợ hãi. Suy cho cùng, cậu hoàn toàn không tự tin với thao tác của mình, hơn nữa đồng đội của cậu cũng thật sự không giống như Cao Ca và Chu Mạt trong trận công phòng Trường Bình buổi chiều, cơ bản là không tồn tại giao lưu gì. Cuối cùng vẫn là Hà Ngộ ít nhiều tìm được một chút thói quen và quy luật của bọn họ, cưỡng ép phối hợp với bọn họ vài đợt.
Rất mệt, nhưng cũng rất thú vị. Lúc mới vào ván game này tâm thái Hà Ngộ gần như bùng nổ, nhưng chơi chơi, lại không còn cảm thấy đồng đội đáng ghét bao nhiêu, những đồng đội còn đang ở giai đoạn mới học này, cuối cùng làm cho cậu cảm thấy vẫn là khá đáng yêu. Trong bảng thông báo sau khi kết thúc trò chơi, cậu sôi nổi like cho đồng đội. Đồng đội cũng bỏ qua hiềm khích lúc trước, dành cho cậu người “hiến ra First Blood” lại đoạt được MVP của ván sự khẳng định đầy đủ, sôi nổi like lại.
Hà Ngộ cười thoát khỏi trận đấu này, sau đó nhìn thấy một tin nhắn nhắc nhở, bấm vào xem, Thập Lục Dạ xin trở thành bạn tốt với cậu.
Hà Ngộ sửng sốt một chút, vẫn thông qua lời mời, rất nhanh nhận được tin nhắn Thập Lục Dạ gửi tới.
“Người anh em, rank gì vậy?”
“Thanh Đồng a.” Hà Ngộ trả lời.
“Tôi là hỏi acc chính của cậu.” Thập Lục Dạ nói.
“Cái này chính là acc chính.” Hà Ngộ nói.
“Lừa ai hả?” Thập Lục Dạ đương nhiên không tin. Thanh Đồng thật dắt chó đi dạo giống nhau dẫn dắt sập nhịp điệu của mình? Mình có rác rưởi như vậy sao?
“Thi đấu xem qua không ít, chưa chơi bao giờ.” Hà Ngộ cầu thị sự thật trả lời đối phương.
“……” Còn có kiểu này? Thập Lục Dạ bán tín bán nghi, có chút cạn lời.
“Acc chính của cậu rank gì vậy?” Lần này đến lượt Hà Ngộ hỏi ngược lại.
“Bạch Kim đi……” Thập Lục Dạ chột dạ nói thấp rank của mình xuống một chút. Dù sao cũng là bại tướng dưới tay, lúc này chém gió rank mình càng cao chẳng phải là càng mất mặt?
Bạch Kim? Còn đi? Còn một chuỗi dấu chấm lửng?
Nhìn câu trả lời có chút kỳ quái này, Hà Ngộ không đi nghĩ nhiều. Ban đầu cậu không đoán được Thập Lục Dạ rank gì, nhưng về sau nhìn biểu hiện của hắn, cũng không cảm thấy trình độ của hắn đặc biệt cao. A Kha trong ván đấu này cho dù mất đi một chút nhịp điệu, vẫn như cũ có cách nhanh chóng lấy lại chủ động, dù sao ưu thế mạnh mẽ của tướng bày ra ở đó. Thập Lục Dạ trong tình huống mở đầu kinh tế bay vọt cuối cùng đánh thành như vậy, chỉ có thể nói thực lực còn chưa đủ tiêu chuẩn.
Hà Ngộ cắt ra khỏi game, phát hiện trong nhóm nhỏ Lãng 7 nhiều thêm không ít lịch sử trò chuyện.
“Đội hình được đấy, rất Thanh Đồng.”
“Bốn người đều phải đi qua, Thành Cát Tư Hãn sắp toang……”
“First Blood, thảm.”
“Hai Xạ thủ đều sắp toang. A Kha này biết chơi a!”
“Lại sắp toang……”
“Ây da, đợt này có chút tâm cơ nha!”
……
……
“Chỉ biết bắt người, cuối cùng bắt đến vỡ nhịp điệu của chính mình.”
“Lúc đó nên thu khu vực rừng, cắt đường giữa, sau đó đi theo hai Xạ thủ cùng nhau đẩy mạnh, đã sớm thắng rồi.”
“Vẫn luôn đuổi theo Thành Cát Tư Hãn mà đi, tâm báo thù có chút nặng nề nha.”
“Đỉnh lấy hai Xạ thủ cường sát (lao vào) cũng là buồn cười, trong lòng không có chút số má nào sao?”
“Thật sự là đáng tiếc, mở đầu tốt như vậy.”
Hà Ngộ lướt lướt, từ phun tào (cà khịa) không gián đoạn, đến tổng kết cuối cùng, cái này bàn luận rõ ràng là ván đấu vừa rồi của mình? Hai người này là đều vào xem chiến (spectate) rồi sao? Nhưng cuối cùng cái giọng điệu tiếc nuối đau lòng này là thế nào, hai vị này rốt cuộc là đứng về phe nào?
“Tôi nói này, hai người là đang mong tôi thua sao?” Hà Ngộ nhịn không được nói trong nhóm.
“Việc nào ra việc đó, ván đã cất cánh (xanh) như thế sao có thể đánh thành như vậy chứ!” Chu Mạt còn đang thành khẩn cảm thấy tiếc nuối thay cho Thập Lục Dạ.
“Vẫn là trình độ không đủ.” Cao Ca nói.
“Em đánh thế nào?” Hà Ngộ vẫn là muốn nghe một chút cách nhìn của mọi người đối với cậu.
“Rank Thanh Đồng có gì đáng nói?” Cao Ca trả lời.
“Hai người vừa rồi rõ ràng tán gẫu rất hăng say mà!” Hà Ngộ nói.
“Nhàm chán mà thôi.” Cao Ca nói.
“……”
Đang cạn lời, khóa cửa phòng vang lên, bạn cùng phòng của Hà Ngộ rốt cuộc đã trở lại. Hà Ngộ nhìn thoáng qua thời gian, đã hơn 11 giờ rồi. Lại nhìn về phía cửa, một nam sinh mày thanh mục tú đeo cặp sách đi vào. Nhìn thấy Hà Ngộ đang nhìn cậu ta, chủ động chào hỏi một cái: “Xin chào.”
“Xin chào. Tôi tên Hà Ngộ.” Hà Ngộ vừa đáp lời vừa giới thiệu bản thân một chút.
“Trên danh sách thấy rồi, tôi tên Mạc Tiện.” Nam sinh vừa nói vừa đi về phía bàn học của cậu ta, đặt cặp sách lên bàn. Trong giọng điệu của cậu ta nghe không ra bao nhiêu nhiệt tình, cảm giác chính là có qua có lại theo lễ tiết. Mới ngắn ngủn hai câu, cũng đã làm cho người ta cảm thấy không phải một người đặc biệt dễ tiếp cận.
“Cậu đây là đi đâu về vậy?” Nhìn Mạc Tiện từ trong cặp sách móc sách vở ra ngoài, Hà Ngộ không có chuyện kiếm chuyện hỏi.
“Tự học buổi tối (Vãn tự học).” Mạc Tiện nói.
“Hả?” Hà Ngộ tưởng rằng mình nghe lầm.
“Tự học buổi tối.” Mạc Tiện lặp lại một lần, vừa quay đầu nhìn Hà Ngộ một cái.
Hà Ngộ túc nhiên khởi kính (lòng đầy tôn kính) từ trên giường đi xuống. Đây mới là ngày báo danh, đều còn chưa tính là chính thức khai giảng. Sách giáo khoa phát chưa? Chương trình học biết chưa? Phòng tự học ở đâu biết đi chưa? Cái này liền tự học buổi tối? Tự học cái gì?
Hà Ngộ dịch vài bước về phía bàn học Mạc Tiện, thò đầu nhìn Mạc Tiện móc sách từ trong cặp ra, một quyển "Các nguyên lý toán học của triết học tự nhiên" (Philosophiæ Naturalis Principia Mathematica) đập thẳng vào tầm mắt. Đây là sách gì Hà Ngộ hoàn toàn không biết, nhưng vừa quét thấy tác giả Newton, lập tức cảm thấy một cỗ sức mạnh của tri thức ập vào trước mặt, làm cho cậu có loại xúc động muốn quỳ xuống.
Vị bạn cùng phòng này của mình không còn nghi ngờ gì nữa chính là Học bá trong truyền thuyết. Những vấn đề tân sinh viên thường xuyên sẽ lấy ra giao lưu như “Cậu thi đại học bao nhiêu điểm a” ở phòng ngủ này e rằng sẽ là một thuật ngữ tự rước lấy nhục. Loại thời điểm này, đi đánh răng mới là một quyết định sáng suốt.
“Tôi đi rửa mặt trước.” Hà Ngộ định định thần, đi về phía phòng vệ sinh.
“Được.” Mạc Tiện bên này đáp một tiếng, tiếp tục thu dọn đồ của cậu ta. Mãi cho đến khi mỗi người nằm lên trên giường, hai người mới bắt đầu một đợt giao lưu nữa.
“Tắt đèn không?” Hà Ngộ hỏi.
“Được, cảm ơn.” Mạc Tiện nói.
Giao lưu kết thúc, trong phòng lâm vào bóng tối. Hà Ngộ tạm thời không buồn ngủ, phàm là một bạn cùng phòng bình thường chút, cậu lúc này tất nhiên phải hỏi một chút đối phương có chơi Vương Giả Vinh Diệu hay không. Nhưng khí chất cao lãnh của Mạc Tiện cùng với quyển "Các nguyên lý toán học của triết học tự nhiên" kia đã đánh tan toàn bộ ý niệm của Hà Ngộ. Cậu tin tưởng Mạc Tiện ở phòng tự học cần cù chăm chỉ bơi lội tuyệt đối không có khả năng là biển tri thức của Vương Giả Hiệp Cốc.
Hà Ngộ lướt điện thoại, nhìn thấy Cao Ca và Chu Mạt cũng đã nói chúc ngủ ngon với nhau rồi, ngược lại là bên phía Hà Lương gửi cho cậu một tin nhắn.
“Đánh không tồi.”
“Anh cũng xem rồi?” Tinh thần Hà Ngộ rung lên.
“Xem rồi, nhịp điệu nắm giữ rất tốt.” Hà Lương trả lời.
“Còn nữa không?” Hà Ngộ hỏi.
“Còn phải có nữa?”
Hà Ngộ buồn bực, tuy nói chỉ là một ván rank thấp, nhưng rõ ràng cũng rất thú vị mà, sao mọi người thoạt nhìn đối với biểu hiện của cậu đều rất nhàm chán rất không có gì để nói vậy?
Ném điện thoại xuống, Hà Ngộ nhìn trần nhà.
Đối với cậu mà nói, bước một bước vào Vương Giả Hiệp Cốc này cũng giống như lật ra một trang cuộc sống mới, giống như trở thành một sinh viên đại học làm cho cậu mong chờ. Một trận rank Thanh Đồng, từ bắt đầu tâm thái suýt nữa bùng nổ, đến cuối cùng rốt cuộc đạt được thắng lợi, niềm vui thú Hà Ngộ cảm nhận được thật ra không chỉ ở khoảnh khắc Nhà chính (Pha lê) địch nổ tung kia. Cậu có quá nhiều trải nghiệm mới lạ mà trước kia khi xem thi đấu không có. Cậu không biết nên miêu tả như thế nào, lúc này có thể thể hiện tâm tình của cậu cũng chỉ có một khái quát chung chung —— rất tốt.
Mang theo tâm tình như vậy, Hà Ngộ dần dần ngủ thiếp đi.
Trong giấc mộng mơ mơ màng màng, bên tai dường như quanh quẩn tiếng âm thanh điện tử “Penta Kill”.