Dù nói thế nào đi nữa, ải của bố mẹ cuối cùng cũng đã qua. Nhưng điều khiến Hà Ngộ vui mừng hơn cả là cậu đã nhận thức rõ ràng được tâm lý của bố mẹ, điều này khiến tâm trạng cậu trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Chiến thắng, quán quân, những thứ này đối với tuyển thủ chuyên nghiệp đương nhiên rất quan trọng, nhưng đối với cha mẹ của tuyển thủ chuyên nghiệp, ít nhất là đối với bố mẹ của hai anh em họ mà nói thì lại chẳng quan trọng chút nào. Cho nên trước đây anh trai liều mạng muốn dựa vào chiến thắng, dựa vào quán quân để nói với bố mẹ rằng mình rất ổn, không cần lo lắng, thực ra là sai rồi. Bố mẹ không cần anh chứng minh điều gì, họ chỉ cần nhìn thấy anh sống tốt là đủ rồi.
Dục vọng thắng thua, đối với tuyển thủ chuyên nghiệp mà nói là rất quan trọng.
Nhưng đối với bố mẹ của Hà Lương, Hà Ngộ mà nói, họ thà rằng con trai không có cái chí khí như vậy. Bởi vì trong giới chuyên nghiệp thắng thua là thứ trần trụi như thế, những thứ mà dục vọng thắng thua phải gánh vác quá nhiều, quá nặng nề.
Nhưng bản thân mình có thể xử lý tốt!
Sau khi hiểu được nội tâm của bố mẹ, Hà Ngộ không chỉ tâm trạng trở nên nhẹ nhõm, mà còn trở nên rất có lòng tin. Cậu nhanh chóng chia sẻ tin tức gia đình bên này đã đồng ý cho hai người bạn đồng hành cùng đi xông pha giới chuyên nghiệp.
“Ồ.” Cao Ca phản ứng bình thản, suy cho cùng chị vốn dĩ không coi đây là vấn đề.
“Nhanh vậy sao.” Chu Mạt lúc này rất ngưỡng mộ, mặc dù anh có Cao Ca là chỗ dựa lớn, nhưng dù sao đây cũng là chuyện trọng đại của đời người, bên phía bố mẹ có thể cứ thế mà thông qua hay không trong lòng anh vẫn còn thấp thỏm.
“Em nói thế nào vậy?” Chu Mạt tích cực học hỏi kinh nghiệm từ Hà Ngộ.
“Bởi vì có anh em đi trước, bố mẹ em coi như khá hiểu rõ ngành nghề này rồi, họ chủ yếu là cảm thấy giới chuyên nghiệp cạnh tranh quá khốc liệt quá tàn khốc, cho nên không quá muốn bọn em đâm đầu vào.” Hà Ngộ nói.
“Thật tốt.” Cao Ca dường như không quan tâm đến chuyện này, lúc này lạnh lùng đáp lại một câu.
“Là rất tốt. Cho nên em cảm thấy để họ nhìn thấy em rất ổn, rất vui vẻ, họ sẽ không còn lo lắng nữa.” Hà Ngộ nói.
“Ra là vậy sao? @Cao Ca bà cảm thấy bố mẹ tôi có nghĩ như vậy không?” Chu Mạt quay sang tag người bạn cũ của mình.
“Đó là bố mẹ ông hay bố mẹ tôi?” Cao Ca hỏi ngược lại.
“Tôi cảm giác họ sẽ không nghĩ vậy đâu.” Chu Mạt nói.
“Tôi đồng ý.” Cao Ca nói.
“Vậy tôi cảm thấy bên phía tôi vẫn phải đi từng bước một thôi. Mặc dù thầy Hà nói trước đó không xử lý tốt mang theo sự vướng bận sẽ không đánh tốt được trận đấu, nhưng tôi cảm thấy tôi chắc là vẫn ổn.” Chu Mạt nói.
“Đúng vậy, cái việc lề mề dây dưa này ông làm gì có áp lực.” Cao Ca nói.
“Đó là đương nhiên, tôi đâu có giống bà.” Kết quả Chu Mạt không những không phản đối, ngược lại còn đồng tình với cách nói của Cao Ca.
Hai người tiếp đó lại đấu khẩu thêm vài câu, Hà Ngộ lặng lẽ xem không xen vào. Hoàn cảnh mỗi người khác nhau, cách xử lý tự nhiên cũng sẽ khác nhau, không cần thiết phải ép buộc áp dụng cùng một công thức. Cao Ca hiểu rõ Chu Mạt và gia đình anh hơn cậu rất nhiều, đều không cho rằng Chu Mạt cứ đi bước nào hay bước đó như vậy có gì không ổn, tự nhiên cũng không cần cậu cung cấp ý kiến gì nữa.
Bỏ điện thoại xuống, nhìn thấy anh trai Hà Lương vừa đánh răng rửa mặt xong đang từ nhà vệ sinh bước ra, Hà Ngộ giơ tay làm ký hiệu chiến thắng với anh.
Hà Lương mỉm cười.
Anh sớm biết Hà Ngộ sẽ không bị bố mẹ cưỡng ép ngăn cản, chỉ là hy vọng họ có thể có một cuộc giao tiếp tốt đẹp. Cuộc đối thoại trên bàn ăn anh đều nghe thấy cả rồi, trong lòng cũng vô vàn cảm xúc. Đứa em trai này của mình trưởng thành hơn mình lúc ban đầu nhiều lắm. Có tâm thái trưởng thành như vậy để đi đánh chuyên nghiệp, đại khái thực sự không cần quá lo lắng.
“Đến lúc đăng ký rồi!” Hà Ngộ tràn đầy hoài bão nói với Hà Lương.
“Vẫn chưa.” Hà Lương nói.
“Hả?”
“Rốt cuộc muốn đánh vị trí nào, em đã xác định rõ chưa?” Hà Lương hỏi.
“A... cái này...” Hà Ngộ lập tức đau đầu.
Cậu bây giờ thực sự không biết nên định vị bản thân ở vị trí nào thì tốt. Trong quá trình leo điểm Đấu Đỉnh Phong suốt chặng đường này, cậu đã bị rèn luyện thành một cao thủ Bổ vị toàn diện, cậu thích nhất là ở những lượt chọn đầu giúp đồng đội giành tướng trước, đẩy bản thân xuống vị trí thứ 5, sau đó sau khi đọc hiểu triệt để đội hình hai bên, mới đưa ra lựa chọn thích hợp nhất, điều này trong thực chiến đã đạt được kết quả khá tốt. Đặc biệt là khi lên đến phân khúc điểm cao, khoảng cách kỹ năng của người chơi ngày càng nhỏ, ảnh hưởng của đội hình thì trở nên rất lớn. Chọn ra vị tướng mình thuận tay nhất, trong đa số thời gian đều không thoải mái bằng việc chọn ra vị tướng phù hợp nhất. Hà Ngộ cam tâm tình nguyện làm miếng vá đã nếm đủ trái ngọt của sự lựa chọn xuất sắc này, khiến bản thân bây giờ thực sự không nói ra được mình đặc biệt có tâm đắc ở vị trí nào, bao gồm cả vị trí Support mà trước đây cậu vẫn luôn tập trung vào.
“Cứ điền Toàn Năng Bổ Vị, được không?” Hà Ngộ nói. “Giải Thanh Huấn trước đây, không thiếu những cao thủ tự tin như vậy, kết quả cuối cùng đều không tốt lắm. Giới chuyên nghiệp cũng không khuyến khích tuyển thủ đa năng như vậy, đều hy vọng có thể tập trung vào một vị trí.” Hà Lương nói.
“Vậy em vẫn là...” Hà Ngộ đang định nói vẫn là chọn vị trí Support lúc mình mới ra mắt, lại bị Hà Lương nhanh chóng lên tiếng ngắt lời: “Nhưng anh cảm thấy em có thể thử xem.”
“Hả?”
“Toàn Năng Bổ Vị, em có lẽ thực sự có thể làm tốt.” Hà Lương nói.
“Anh nghĩ vậy sao?”
“Bởi vì em chắc chắn là một tuyển thủ dựa vào tư duy chiến thuật, chứ không phải dựa vào thao tác để đánh tốt trận đấu.” Hà Lương nói.
“Anh, lời này của anh có chút ẩn ý nha, anh đang ám chỉ điều gì vậy?” Hà Ngộ buồn bực nói.
“Bản thân em cũng rõ ràng mà không phải sao? Em xem những vị tướng mà em khá có tâm đắc hiện tại, có vị tướng nào là màu mè hoa lá đặc biệt cần thao tác không?” Hà Lương nói.
“Đó chẳng phải là vì thao tác của em còn cần phải nâng cao sao?” Hà Ngộ nói.
“Vấn đề là điều này đã không còn cần thiết nữa rồi, em bây giờ đã tìm được hướng đi vô cùng phù hợp với em rồi. Thao tác chỉ là phương tiện, nhanh hay múa đều không phải là mục đích, mục đích là phải quán triệt được ý đồ mà em muốn thực hiện, em cảm thấy thao tác hiện tại của em còn chưa đủ sao?” Hà Lương nói.
“Có một số lúc. Hơi hơi...” Hà Ngộ nói.
“Đó là thao tác không theo kịp, hay là phản ứng của em không theo kịp vậy?” Hà Lương nói.
Hà Ngộ sững người, đột nhiên nhớ lại lời nhận xét của Chu Tiến dành cho cậu tối qua, điều được nói đến chính là phản ứng cần phải nhanh hơn, hoàn toàn không nhắc đến hai chữ thao tác.
“Hiểu rồi.” Hà Ngộ gật đầu.
Hà Lương cười.
“Vậy bây giờ đã đến lúc đăng ký chưa?” Hà Ngộ nói.
“Cố lên.” Hà Lương không nói thêm gì nữa.
“Đi đây!” Hà Ngộ đột nhiên đứng dậy, làm ra dáng vẻ tráng sĩ viễn chinh.
“Ăn cơm xong sao không dọn bát đũa!” Từ phòng ăn truyền đến tiếng trách mắng của mẹ Hà.
“Tới đây tới đây.” Hà Ngộ vội vàng chạy chậm một mạch qua đó, dọn dẹp bát đũa, còn tích cực tranh giành đòi rửa. Mẹ Hà sao lại không biết cậu đang có tâm tư gì, thế là cho cậu cơ hội lấy lòng này, đứng sang một bên chỉ huy cậu. Hà Ngộ chân tay lanh lẹ, nỗ lực làm cho hoàn hảo, rửa xong bát đũa còn lau sạch sẽ cả bàn bếp một lượt, quay đầu định tranh công, lại thấy mẹ Hà đã quay lại phòng ăn gọi cậu con trai lớn ăn sáng rồi.
“Mẹ con rửa xong rồi.” Hà Ngộ bước ra khỏi bếp nói.
“Khoan hẵng rửa tay, còn của anh con nữa.” Mẹ Hà nói.
“Dạ.” Hà Ngộ không dám phản đối, liếc nhìn tiến độ dùng bữa của Hà Lương, cháo trắng mới húp vài ngụm, bánh bao chiên ăn được nửa miếng, trứng ốp la còn chưa động đến, ủa, sao lại còn có một đĩa nhỏ thịt bò sốt tương? Lúc nãy mình ăn đâu có đâu!
“Tình huống gì đây?” Hà Ngộ chỉ tay hỏi.
Trả lời cậu là ánh mắt đầy yêu thương của mẹ Hà nhìn cậu con trai lớn, cùng với việc Hà Lương gắp một miếng thịt bò thong thả đưa vào miệng.
“Không phải chứ? Chỉ là đi đánh chuyên nghiệp thôi mà, sao lại thành con nhặt được rồi?” Hà Ngộ rất tủi thân.