Yêu cầu của Hà Ngộ, trong mắt mọi người chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ bé, thi đấu đã tiến hành được một ngày rưỡi, những tuyển thủ xuất sắc thông qua ba mươi trận đấu này đã bắt đầu lộ diện. Nhân viên có kinh nghiệm thanh huấn phong phú như Đồng Hoa Sơn, rất rõ ràng người có thể trổi vượt ở Giải Thanh Huấn, khác biệt lớn nhất với những người rớt tuyển khác nằm ở đâu.
Tỷ lệ thắng!
Sát thương đầu ra (Output), gánh chịu sát thương (Tank), giết người (Kill), hỗ trợ (Assist), tỷ lệ tham gia giao tranh... đằng sau những dữ liệu này là từng trận từng trận kịch chiến, chúng ở một mức độ nào đó phản ánh sự cống hiến trong cục diện trận đấu của tuyển thủ. Nhưng trong Giải Thanh Huấn hàng năm, luôn sẽ có một số tuyển thủ, chỉ nhìn dữ liệu ở phương diện này, bọn họ đều vô cùng xuất sắc, bọn họ có người có thể đánh ra sát thương khá cao, có người gánh chịu khá nhiều sát thương, có người ở trên sân luôn bận bận rộn rộn, trông có vẻ tham gia vào mỗi một cuộc chiến đấu, nhưng cuối cùng, bọn họ không thắng được trận đấu.
Trong đánh giá tự động do hệ thống game đưa ra, bọn họ thường xuyên bị khóa định là MVP bên thua (SVP), đây là trải nghiệm mà mỗi một tuyển thủ xuất sắc đều có, nhưng nếu luôn là trải nghiệm như vậy, thì việc có xuất sắc hay không rất đáng để bàn lại.
Bởi vì những chỉ số kể trên, đa phần đều phản ánh biểu hiện của tuyển thủ trong chiến đấu. Mà Vương Giả Vinh Diệu về bản chất lại là một game đẩy trụ, chiến đấu tồn tại là vì mục đích đẩy trụ. Chỉ là chiến đấu đẹp mắt, nhưng lại không thể đẩy trụ (Push) hiệu quả, thì không thể giành được thắng lợi cuối cùng trên chiến trường này, không có thắng lợi, vậy số liệu có đẹp mắt hơn nữa cũng là vô nghĩa.
Cho nên trong Giải Thanh Huấn, trừ thống kê số liệu như sát thương, gánh chịu sát thương có thể thấy trong game thông thường, còn có một bộ mô hình dữ liệu khác, chi tiết hóa đến rất nhiều chỉ tiêu, áp dụng đến gần như tất cả dữ liệu game có thể dùng đến trong game, tiến hành so sánh ngang với tất cả tuyển thủ tham gia, cuối cùng chấm điểm cho tuyển thủ trên ba phương diện.
Chiến đấu (Combat), Vận hành (Operation), Đẩy trụ (Push).
Ba phương diện này coi như đã bao quát hoàn toàn nội dung game của Vương Giả Vinh Diệu vào trong rồi. Điểm số có được do ba hạng mục này cộng lại, cuối cùng phát hiện, phân bố rõ ràng theo hướng tỷ lệ thuận với tỷ lệ thắng của tuyển thủ. Thi thoảng có ngoại lệ, mọi người đích thân đi xem tận mắt cũng nhất định có thể phát hiện nguyên nhân.
Cho nên tỷ lệ thắng thật sự rất có thể nói lên vấn đề. Giống như hôm qua, Mạc Tiện chỉ đánh năm trận và toàn thắng, đã được mọi người đích thân chứng nhận thực lực. Ngoài cậu ta ra thì bốn vị khác, lại là đại thắng trong hai mươi trận đấu, trong đó ngoại trừ Trường Tiếu, ba vị khác chính là những người được mọi người đánh giá cao, thế thắng cuối cùng của bọn họ cũng đang dùng thực lực để nói lên vấn đề.
Tuy nhiên đến sáng nay, kim thân toàn thắng của bốn người này đều đã bị phá vỡ. Hơn nữa từ thông tin phản hồi bên phía cấp dưới, người chú ý đến thực lực của những người này, không chỉ là những nhân viên công tác bọn họ, các tuyển thủ cùng trường cạnh tranh với bọn họ càng chú ý hơn. Sau khi đều rà soát lại các trận đấu ngày đầu tiên, những người này hiển nhiên đều đã lọt vào danh sách bị chăm sóc trọng điểm, trong thi đấu đã nhao nhao bắt đầu bị hạn chế, bị nhắm vào (target).
Loại nhắm vào những tuyển thủ xuất sắc đã hiện ra rõ ràng này, có lẽ đã là tư duy nhắm vào hiệu quả nhất có thể làm ra trong giải đấu mật độ cao như Giải Thanh Huấn rồi, còn về vị lấy lịch thi đấu, muốn đi nghiên cứu đối thủ một lượt kia... Đồng Hoa Sơn không kìm được cười cười, nhưng lại chẳng có chút lòng hiếu kỳ nào.
Thi đấu tiếp tục tiến hành, Đồng Hoa Sơn đi vòng quanh tuần tra, không cố ý đi xem trận đấu của ai. Tuy nhiên mấy vị có biểu hiện nổi bật kia mọi người đều rất quan tâm, Đồng Hoa Sơn cho dù không đi cố ý quan tâm, cũng vẫn thỉnh thoảng thu hoạch được thông tin từ sự giao lưu quan tâm của những người khác.
Mạc Tiện cũng thua rồi.
Đến đây, không còn ai giữ được chiến tích bất bại. Tuy nhiên đối với việc này Đồng Hoa Sơn một chút cũng không bất ngờ. Đấu trường chưa bao giờ có sự tồn tại của tỷ lệ thắng trăm phần trăm, ngày đầu tiên vậy mà có chừng năm người giữ được toàn thắng, cho dù trong đó có một người chỉ đánh năm trận, cũng đã là biểu hiện rất khiến người ta kinh ngạc rồi, trong lịch sử Giải Thanh Huấn còn chưa từng có bao giờ.
Cho nên, thất bại luôn sẽ đến, chỉ xem là đến vào lúc nào, lại xem thất bại có mang lại thay đổi gì cho tuyển thủ hay không. Trong lịch sử Giải Thanh Huấn lúc đầu rất trôi chảy, nhưng sau mấy trận thất bại thì tâm thái nổ tung (tilt), cả ngày phát huy không tốt, kéo theo sau đó đều không gượng dậy nổi không phải là không có người như vậy.
Vậy lần này thì sao?
Ít nhất bốn vị đã đón nhận ván thua vào buổi sáng đều không có, trạng thái của bọn họ vẫn ổn định.
Mạc Tiện thì sao?
Xử lý tuyển thủ cổ quái này thế nào Đồng Hoa Sơn đến nay vẫn chưa nghĩ xong, nếu cậu ta sau một trận thua liền tan tác ngàn dặm thì Đồng Hoa Sơn ngược lại không cần phiền não nữa.
Nhưng mà Mạc Tiện không có, sau một ván thất bại, là hai ván dứt khoát gọn gàng, tiếp sau đó, liền dứt khoát gọn gàng biến mất.
“Đi rồi?”
“Đi rồi.”
Người bên tổ sự kiện xác nhận, sau đó dùng một ánh mắt bất lực nhìn về phía Đồng Hoa Sơn, biểu thị báo cáo.
Không phải mỗi ngày năm trận, mà là 1 giờ đến 2 giờ rưỡi một tiếng rưỡi... Đồng Hoa Sơn nhớ lại lời Mạc Tiện nói trong điện thoại, nhìn thoáng qua thời gian, 2 giờ 22 phút. Đây là biết tiếp theo đánh thêm một ván nữa chắc chắn là đánh không xong, cho nên dứt khoát không tham gia nữa đúng không?
Vị này rốt cuộc nên làm thế nào đây? Đồng Hoa Sơn có chút đau đầu. Giải Thanh Huấn lấy mục đích khảo sát vận chuyển nhân tài, không tính là giải đấu chính quy gì, cho nên không cần quá hà khắc trên thể chế giải đấu hay quy tắc. Mạc Tiện vắng mặt điên cuồng như vậy, nói thật dựa vào thực lực đã bộc lộ ra của cậu ta thì đó căn bản không tính là chuyện gì. Điều thật sự khiến Đồng Hoa Sơn cảm thấy khó giải quyết là thái độ không có chút hứng thú nào với giới chuyên nghiệp của cậu ta.
Cho nên, làm thế nào đây?
Đồng Hoa Sơn còn đang rối rắm, hai nhân viên của tổ sự kiện đã kẻ trước người sau sán lại gần. Chuyện này đã hai ngày rồi, cái ca Mạc Tiện này nên xử lý thế nào, nên có một câu chuẩn xác rồi chứ?
“Thế này.” Đồng Hoa Sơn suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn có quyết định, “Mỗi ngày buổi trưa một giờ đến một giờ rưỡi, sắp xếp thi đấu cho cậu ta.”
“Ưu đãi như vậy?”
“Trách nhiệm của chúng ta là vận chuyển nhân tài xuất sắc cho KPL. Thực lực của cậu ta mọi người đều đã thấy rồi, cố gắng hết sức không bỏ lỡ chính là điều chúng ta nên làm nhất.” Đồng Hoa Sơn nói.
“Đã hiểu.” Nhân viên công tác gật đầu.
“Đi sắp xếp đi.” Đồng Hoa Sơn nói, tiếp tục đi vòng quanh tuần tra, rất nhanh phát hiện một nhân viên công tác đang xem thi đấu, dáng vẻ mày dạn mặt cười thật sự không giống như đang xem thi đấu, ngược lại càng giống như đang xem phim hài gì đó.
Đồng Hoa Sơn mấy bước đi đến sau lưng anh ta, vị này ngược lại chăm chú, lại không hề phát giác. Đồng Hoa Sơn nhìn màn hình của anh ta, ngoại trừ trận đấu đang diễn ra, cũng không có cái khác, sau đó liền nghe thấy vị này “hê” một tiếng cười ra tiếng.
Có điểm gây cười sao?
Đồng Hoa Sơn cũng đang chăm chú nhìn hình ảnh trận đấu, thật sự một chút cũng không nhìn ra có chỗ nào buồn cười, không nhịn được vỗ vỗ vai vị này.
Vị này quay đầu, nhìn thấy là Đồng Hoa Sơn, cũng không có ý định chỉnh đốn lại cảm xúc, lập tức chỉ vào màn hình nói: “Toàn Năng Vương.”
“Ồ, sao thế?” Đồng Hoa Sơn hỏi.
“Trong đồng đội cùng nhóm đụng phải người quen, làm cậu ta kích động muốn chết, giống như là đi ké được xe leo rank (bus) vậy...” Vị này cười nói.
“Là sao với sao chứ?” Đồng Hoa Sơn không hiểu.
“Anh đến nghe giao tiếp của bọn họ đi.” Vị này giao tai nghe vào tay Đồng Hoa Sơn, Đồng Hoa Sơn nhận lấy liền đeo lên đầu, còn chưa đeo chắc chắn đâu, thì đã nghe thấy tiếng giao tiếp truyền đến trong kênh voice.
“Sư tỷ cứu em!”