Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 284: CHƯƠNG 284: ĐÊM BẬN RỘN

Bất Tri Sơn.

Trong cuốn sổ tay của Hà Ngộ cũng có ghi chép, tuyển thủ đường giữa (Mid), thiên hướng Pháp sư sát thủ (Pháp thích), thích nhắm vào hàng sau (Backline), trong ván đấu Hà Ngộ đối chiến với cậu ta, là người đã khiến phe Hà Ngộ nếm mùi đau khổ. Bất Tri Hỏa Vũ với một pha Tốc biến đột kích lao thẳng vào cắt đôi chủ lực (C-carry), trực tiếp định đoạt thắng bại của một pha giao tranh tổng (Combat) then chốt, sau đó giành chiến thắng trận đấu.

Tuy nhiên Bất Tri Sơn hiển thị trên thống kê số liệu sau trận đấu lại không hề bắt mắt, 18.6% sát thương đầu ra trong mắt rất nhiều người thậm chí là một người đi Mid không đạt tiêu chuẩn nghiêm trọng.

Nhưng trong mắt Hà Ngộ điều này không quan trọng, Bất Tri Sơn là một tuyển thủ có đặc điểm đồng thời cũng có khiếm khuyết, nhưng đối thủ phải đối mặt trong ván đầu tiên ngày mai, Hà Ngộ cho rằng Bất Tri Sơn là vị quan trọng nhất trong năm người đội bọn họ.

Lời mời gửi đi rất nhanh được thông qua. Hai ngày thi đấu còn chưa thể khiến mọi người đều quen biết nhau, nhưng lời mời kết bạn đến từ trong nhóm 300 dũng sĩ chung quy cũng không phải người ngoài gì.

Tiếp đó chưa đợi Hà Ngộ gửi lời mở đầu, Bất Tri Sơn đã chủ động gửi tin nhắn tới rồi.

“Chào cậu.” Bất Tri Sơn nói.

“Chào cậu, trận đầu tiên ngày mai, hai ta là đồng đội.” Hà Ngộ trả lời.

“Sao cậu biết?” Bất Tri Sơn gửi một biểu cảm nghi vấn.

“Tôi xin lịch thi đấu.” Hà Ngộ nói. Lịch thi đấu ban tổ chức có thể cung cấp, đa số mọi người đều không biết điểm này, cho dù biết cũng sẽ không đi để ý, giống như đám người Đồng Hoa Sơn nghĩ vậy, đa số mọi người đều không cảm thấy nắm được lịch thi đấu trong giải đấu mật độ cao như thế này thì có trợ giúp gì cho thi đấu.

Bất Tri Sơn xem ra cũng là cách nhìn này, sau khi nghe Hà Ngộ là xin lịch thi đấu thì không kinh ngạc cũng không biểu hiện ra hứng thú gì, chỉ là “ồ ồ” một chút. Một chữ “ồ” này hơi có vẻ lạnh nhạt, hai chữ “ồ” thì khiến người ta cảm giác có vài phần nhiệt tình. Quả nhiên còn chưa đợi Hà Ngộ trả lời, tin nhắn bên phía Bất Tri Sơn liền lại gửi tới theo.

“Cậu có ý tưởng gì sao?” Bất Tri Sơn hỏi.

“Đúng vậy, là có một chút ý tưởng. Tuyển thủ đi Mid đối diện khá thiên hướng chức năng (Utility), cướp đường (clear wave) xong nhanh chóng chi viện là việc cậu ta thích làm, tôi cảm thấy chúng ta có thể nhắm vào điểm này của cậu ta làm chút chuyện.” Hà Ngộ nói.

“Cậu muốn làm thế nào?” Bất Tri Sơn hỏi, thực ra người chơi trình độ này rồi, đều có tư duy và lối đánh trưởng thành của mình, sau khi nghe thấy phong cách của đối thủ, trong lòng Bất Tri Sơn bên này đã có ý tưởng. Tuy nhiên Hà Ngộ nhiệt tình chủ động tìm tới như vậy, cậu ta vẫn sẵn lòng nghe thử tư duy của đối phương.

“Tôi sẽ cố gắng phối hợp với cậu để cướp đường (lấy sight/dọn lính), nhốt cậu ta dưới trụ, chúng ta đi chi viện nhiều hơn.” Hà Ngộ nói.

“Chính là như vậy sao?” Bất Tri Sơn nói.

“Tư duy thì chính là tư duy như vậy mà, chi tiết cụ thể vào trong trận chúng ta giao tiếp nhiều hơn.” Hà Ngộ biết mình nói thực ra chính là một tư duy thông thường, không phải là cẩm nang diệu kế gì khiến người ta vỗ bàn tán thưởng. Nhưng đối phó với đối thủ ngày mai quả thực không cần chiêu lạ chiêu hiểm gì, chỉ cần nắm được quyền chủ động đường giữa (Mid priority) là được. Quyền chủ động đường này lấy được vào tay, thứ ảnh hưởng đến không chỉ là sự phát huy của Mid đối diện, phá hoại còn là tiết tấu Gank của đối phương.

Một Mid chức năng hỗ trợ, nói thật chính là thứ mà lối đánh Rắn Săn Mồi của Liễu Liễu yêu thích. Mà Mộc Dịch Lệnh này Hà Ngộ trước đó đã gặp hai lần, một lần đối thủ một lần đồng đội, đối với bản lĩnh của cậu ta vẫn khá rõ ràng. Thả mặc cậu ta đi phối hợp với Liễu Liễu, cực kỳ có khả năng gánh (carry) cả trận, đại cục quan và tiết tấu của người này đều khá xuất sắc.

Cho nên bóp chết cậu ta, ức chế không chỉ là một đường giữa, mà là tiết tấu toàn cục của đối diện.

Tình hình này, Hà Ngộ sau đó cũng giới thiệu đơn giản với Bất Tri Sơn một chút, kết quả đối diện vừa nghe tên Liễu Liễu, trong nháy mắt gửi tới một thần thái “hiểu ngay”. Streamer lớn chính là streamer lớn, vẫn là vô cùng nổi tiếng.

“Giai đoạn đầu nếu có thể rình (camp) được Liễu Liễu một lần, vậy tiết tấu của đối diện cơ bản là nát nha.” Bất Tri Sơn nhắm vào Liễu Liễu thậm chí đều đưa ra kiến nghị.

“Có cơ hội đương nhiên rất tốt, không có cơ hội, tôi cảm thấy không cần thiết đặc biệt đi nhắm vào cô ta, Vân Cung đường trên nếu có thể thì, bắt được một hai lần là cực tốt rồi. Thi đấu ngày mai tôi đặc biệt kiến nghị BAN (cấm) Hoa Mộc Lan đi.” Hà Ngộ nói.

“Hoa Mộc Lan Quốc phục đệ nhất, không BAN hắn thì BAN ai!” Cảm xúc của Bất Tri Sơn đột nhiên cao vút, bỗng nhiên sử dụng ba dấu chấm than.

“Ồ? Cậu quen à?” Hà Ngộ hỏi.

“Bạn tôi.” Bất Tri Sơn trả lời.

Hà Ngộ gửi một biểu cảm “đổ mồ hôi”, tuy nhiên cũng không quá bất ngờ. Lăn lộn trong nhóm 300 dũng sĩ thanh huấn mấy ngày nay, cậu sớm nhìn ra đây đại khái tương đương với giới thượng lưu của Vương Giả Vinh Diệu rồi, rất nhiều người quen biết lẫn nhau. Giống như cậu, Chu Mạt, Cao Ca, tuy rằng không có tư giao với những người trong nhóm, nhưng trong những trận đấu phân đoạn cao ở Đỉnh Phong Sai quả thực đã đụng độ không ít cái tên.

Ví dụ như Vân Cung, cao thủ vững vàng trong top 5 Đỉnh Phong Sai, Hà Ngộ lúc leo điểm đã lĩnh giáo qua, đối với thực lực của hắn thực ra sớm có nhận thức trực quan, nói là người đáng kiêng kị nhất trong năm người đối diện ván này cũng không quá đáng. Sự ức chế đối với Mộc Dịch Lệnh đường giữa, cái giảm bớt cũng là sự chi viện của cậu ta đối với đường biên (Side lane).

Tuy nhiên quan trọng hơn là, Vân Cung tuy mạnh, nhưng ván này Xạ thủ đường biên đối tuyến với hắn bên phía Hà Ngộ bọn họ vừa khéo cũng không yếu.

Mã Khả Ba La Quốc phục Siêu Nhận. Cậu ta không giống như Vân Cung hay Tô Cách cố thủ vị trí đệ nhất Quốc phục của tướng, nhưng trong mười Mã Khả Ba La Quốc phục hiện tại có bốn cái đều là acc clone (acc phụ) của Siêu Nhận, với tư cách là một streamer, cậu ta trong mùa giải này đã cứng rắn biểu diễn bốn lần làm thế nào từ Thanh Đồng leo lên Quốc phục, dùng toàn là Mã Khả Ba La. Cho nên tuy không chiếm giữ Quốc phục đệ nhất, nhưng trong mắt fan của Siêu Nhận cậu ta chính là Mã Khả Ba La mạnh nhất, không có người thứ hai.

Hai tuyển thủ danh tiếng bên ngoài như vậy, khiến Hà Ngộ có thể dự kiến ván này Hoa Mộc Lan và Mã Khả Ba La đại khái đều phải chiếm vững một vị trí BAN (Cấm) rồi, tiếp sau đó hai người sẽ dùng tướng gì tạm thời khó nói, nhưng đường biên này hai người luôn là kỳ phùng địch thủ, ai có thể chiếm ưu thế vậy chỉ có thể xem phát huy lâm trận.

Cho nên trận đấu này, Hà Ngộ cũng không nghĩ đến việc trước sự việc đi giao tiếp với mỗi một vị đồng đội, chỉ tìm Bất Tri Sơn điểm tiết tấu quan trọng nhất trong lòng cậu. Hiện tại xem ra giao tiếp coi như thuận lợi, sau khi biết được trong đối thủ còn có Vân Cung, tính tích cực của Bất Tri Sơn rõ ràng cao hơn rồi. Tuy rằng không biết vị này rốt cuộc lai lịch gì và có quan hệ gì với Vân Cung, chỉ là nhìn cái vẻ hưng phấn đó của cậu ta, tám phần mười là thích kiểu trên sân giết bạn bè xuống dưới còn phải đắc ý. Hà Ngộ chút nào cũng không lo lắng cậu ta sẽ nương tay, chỉ lo cậu ta quá mức bốc đồng quá mức để ý Vân Cung.

Thế là Hà Ngộ vội vàng nói cho Vân Cung biết người đối tuyến sẽ là Siêu Nhận, ít nhất hẳn là không cần bọn họ quá phận lo lắng đường này.

“Ha ha ha ha.” Ai ngờ Bất Tri Sơn nghe được tin tức này, trước tiên làm một tràng cười to, tiếp đó hưng phấn nói: “Cái này có gì đáng lo lắng chứ, cậu biết không! Người Vân Cung đối tuyến sợ nhất chính là Siêu Nhận, trận này tôi kiến nghị vừa vào liền đổi đường (lane swap), bởi vì hắn nhất định sẽ quỳ cầu đồng đội đổi đường.”

“Ồ, còn có chuyện như vậy.” Hà Ngộ toát mồ hôi, tình báo của cậu đến từ quan sát khi giao đấu, đến từ nghiên cứu đối với video thi đấu công khai trên mạng của một số tuyển thủ nổi tiếng, loại bí mật bạn bè với nhau mới biết này cậu tự nhiên không biết, không ngờ giao tiếp trước trận với Bất Tri Sơn này lại còn thu được tình báo như vậy.

“Sợ Siêu Nhận”.

Phía sau tên Vân Cung trong cuốn sổ tay, Hà Ngộ vội vàng thêm vào một điều này, mà bên kia Bất Tri Sơn bởi vì tin tức này trở nên càng thêm hưng phấn và nói nhiều, khiến Hà Ngộ đau đầu không thôi.

Lời cậu muốn nói đã nói xong rồi, thi đấu ngày mai lại không chỉ có trận này, cậu để mắt tới toàn bộ hai mươi trận đấu, trong đó cần hoặc nói là có thể làm chút bố trí giao tiếp trước trận, cậu đều phải hoàn thành ngay bây giờ, nếu không cần cái lịch thi đấu này lại có tác dụng gì chứ?

“Người anh em có muốn làm một ván không? Tôi kéo thêm Vân Cung, hôm nay cùng nhau vui đùa, ngày mai trên sân chà đạp hắn, cứ hỏi hắn có bất ngờ không, có kinh hỉ không!” Bất Tri Sơn đây vẫn còn đang lải nhải không ngừng đâu.

“Hic, không cần đâu, tôi còn phải chuẩn bị thi đấu ngày mai nữa, cậu chơi đi cậu chơi đi.” Hà Ngộ nghe tiếng vội vàng từ chối.

“Ồ ồ... Vậy chúng ta ngày mai gặp trong trận nhé.” Bất Tri Sơn ít nhiều có chút lĩnh hội được phong cách của Hà Ngộ, lập tức cũng không dây dưa.

“Mai gặp.” Hà Ngộ tạm biệt Bất Tri Sơn, mà một bên lúc giao tiếp trò chuyện với Bất Tri Sơn, một bên cũng nghiên cứu đồng đội và đối thủ của mấy trận đấu tiếp theo, sau khi đóng cửa sổ trò chuyện với Bất Tri Sơn, lập tức liền bắt đầu đi liên lạc mục tiêu cậu muốn liên lạc trước một chút của các trận đấu khác.

Thi đấu như vậy mới đúng chứ!

Trong lòng Hà Ngộ cảm thán, đêm bận rộn này, khiến cậu cảm thấy vừa sung túc, lại vừa thiết thực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!