Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 42: CHƯƠNG 42: NĂM NGƯỜI HOÀNG TRIỀU

“Túng đan?” Trước tiên chưa nhìn ra phía sau, ngược lại đối với danh từ đặc biệt được nhắc đến trong giọng nói này Hà Ngộ rất là nghi hoặc.

“Ý là Top nhát gan nhất.” Cao Ca nói.

“Cái này chị không cần giải thích đâu nhỉ?” Chu Mạt buồn bực nói.

“Anh đó không phải là nhát, là khá cẩn trọng.” Hà Ngộ nghiêm túc nói.

“Cảm ơn, anh biết, em cũng không cần giải thích thay anh đâu.” Chu Mạt tiếp tục buồn bực.

Hà Ngộ lúc này mới quay đầu lại, còn Cao Ca và Chu Mạt thì chỉ nghe giọng nói đã biết là ai. Người đến là Trương Thừa Hạo, bên cạnh cùng đi còn có bốn người, hai người Hà Ngộ nhận ra, là đồng đội cùng Trương Thừa Hạo đánh trận công phòng Trường Bình hôm đó, nhưng tên thì đã không nhớ nữa rồi. Hai người còn lại, có lẽ chính là hai người khác của chiến đội Hoàng Triều?

Hà Ngộ nghĩ như vậy, nghi hoặc nhìn về phía Cao Ca và Chu Mạt, Chu Mạt lúc này cũng đã quay đầu nhìn một cái, sau đó giới thiệu với Hà Ngộ một chút: “Người ngoài cùng bên trái tên là Tằng Tiểu Ba, là Support của Hoàng Triều; người bên cạnh cậu ta tên là Dương Chước, đi Mid.”

Mid đều là đi đường đối đầu với Mid. Tên Dương Chước này lúc này liền nhìn thẳng vào Cao Ca đang ngồi đối diện bọn họ, trong mắt như muốn phun ra lửa. Hà Ngộ lập tức nhớ tới phong cách của Cao Ca, nhìn ánh mắt của vị này, ước chừng phải bị Cao Ca núp bụi âm cho hơn mười lần mới có thể kẻ thù gặp nhau đỏ mắt như vậy.

Năm người tiếp tục bước lên phía trước, phảng phất như vây công nhà chính mà vây quanh bàn ăn của bọn Hà Ngộ, Cao Ca ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, cũng không nói chuyện, chờ năm người mở miệng trước.

Mấy người Trương Thừa Hạo thoạt nhìn cũng là dáng vẻ không hoang mang không vội vàng, ánh mắt đều dồn về phía Mid Dương Chước đang phun lửa trong mắt bọn họ.

“Hy vọng giải đấu lần này có thể gặp được cậu.” Dương Chước nghiến răng nói với Cao Ca.

“Đợi cậu trong bụi cỏ.” Câu trả lời của Cao Ca rất bình thản, lại khiến cho cảnh tượng khó xử như ác mộng tái hiện trong đầu Dương Chước, trên mặt lập tức nổi lên thần sắc vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hà Ngộ cảm thấy suy đoán của mình cơ bản đã không chạy đi đâu được, nhưng vẫn hướng Chu Mạt cầu chứng một chút.

“Bảy lần.” Chu Mạt nói với Hà Ngộ, “Lần trước hai người gặp nhau trong trận đấu, Dương Chước bị Cao Ca ngồi xổm tổng cộng bảy lần, nổ tung luôn.”

“Thế này cũng quá thảm rồi...” Hà Ngộ nghe thôi cũng cảm thấy kinh hãi. Trong thi đấu chuyên nghiệp có đôi khi một ván xuống tới tổng cộng mới thu hoạch được bảy mạng, người chơi thi đấu đương nhiên không đến mức như vậy, nhưng một người bị Solo kill bảy lần, vậy khẳng định là sụp đổ đến không ra hình thù gì rồi. Tình huống này nếu có đồng đội nhắc nhở một câu “Đừng feed nữa, cảm ơn”, dù sao Hà Ngộ là sẽ không còn lời nào để nói.

“Hai người các người!” Dương Chước hoàn toàn không muốn nhắc lại đoạn ký ức này nữa, kết quả Chu Mạt lại ở đây thuật lại cho Hà Ngộ một lần, nghe mà cậu ta lập tức bốc hỏa.

“Bình tĩnh bình tĩnh, lần sau chú ý nhiều hơn là được rồi.” Hà Ngộ còn khuyên nhủ.

“Cậu là ai? Có chuyện gì của cậu?” Kết quả Dương Chước lại căn bản không nhận tình.

“Các người nếu gặp lại, tôi cũng sẽ ở đó a.” Hà Ngộ nói.

“Đối thủ của cậu sẽ là tôi.” Chu Mộc Đồng lúc này lên tiếng.

“Ồ, cậu là... Dương Tiễn?” Hà Ngộ nhận ra đây là người cùng đánh trận công phòng Trường Bình hôm đó, ngặt nỗi ID thực sự là không nhớ nổi.

“Tôi mẹ nó còn là Hạo Thiên Khuyển nữa cơ!” Ngay cả tên cũng không được người ta nhớ kỹ Chu Mộc Đồng kêu lên.

Tất cả mọi người lập tức đều kinh ngạc, Hạo Thiên Khuyển tuy là thần khuyển, nhưng suy cho cùng cũng là một con chó, hình hình như là không cao cấp bằng người, Chu Mộc Đồng tự so sánh như vậy, mọi người đều không biết nên tiếp lời thế nào cho phải.

Bản thân Chu Mộc Đồng cũng là vừa nói xong liền phản ứng lại, mặt đều đỏ lên, nhìn thần sắc của Hà Ngộ lại càng giận dữ hơn, hung hăng nói: “Cậu chết chắc rồi, ai bảo vệ cậu cũng vô dụng.”

Hà Ngộ nhìn về phía Cao Ca, kết quả Dương Chước lúc này cũng hướng về phía Cao Ca hung hăng thề thốt: “Bị cậu ngồi xổm trúng một lần nữa coi như tôi thua!”

“Nói hơi lớn rồi nhỉ?” Cao Ca rất bình thản nói, nghe có vẻ là đang đáp lại Dương Chước, nhưng vào tai Hà Ngộ nói là đáp lại Chu Mộc Đồng cũng không sai, Cao Ca đi đánh Support, người bảo vệ cậu chẳng phải chính là Cao Ca sao?

Nhưng Dương Chước hiển nhiên không biết tình huống này, chỉ coi Cao Ca là đang đáp lại cậu ta, “Ha ha” cười lạnh một tiếng, trong nụ cười thoạt nhìn có chút mùi vị âm mưu.

“Vậy chúng ta trong trận đấu gặp.” Trương Thừa Hạo lên tiếng nói, “Hy vọng có thể gặp được.”

“Cậu giở chút thủ đoạn đi, như vậy không phải có thể đảm bảo chúng ta gặp nhau rồi sao?” Cao Ca nói.

“Cậu nói bậy bạ gì đó!” Trương Thừa Hạo giận dữ nói.

“Cậu đã chuẩn bị làm như vậy rồi đúng không?” Cao Ca nói.

“Lười nói chuyện với cậu, không thể nói lý!” Trương Thừa Hạo làm ra vẻ tức điên lên, quay đầu bước đi, giây tiếp theo sau khi xoay người, trên mặt lập tức viết đầy sự chột dạ.

“Thừa Hạo cậu không ăn cơm nữa à?” Kết quả mấy người bạn nhỏ thấy cậu ta xoay người rời đi đều sửng sốt, lập tức có người gọi.

“Không còn thức ăn gì nữa, ra ngoài ăn!” Trương Thừa Hạo không quay đầu lại nói.

Bốn người đưa mắt nhìn nhau một cái, đều giờ này rồi, cho dù là nhà ăn số hai cũng khẳng định là không còn thức ăn gì nữa a, đây không phải là chuyện đã sớm nên biết sao? Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, bốn người cuối cùng vẫn là cùng nhau đuổi theo, bước chân của Chu Mộc Đồng nhanh nhất, người đầu tiên sáp đến bên cạnh Trương Thừa Hạo.

“Cô ta biết gì rồi?” Chu Mộc Đồng nói nhỏ với Trương Thừa Hạo.

“Cậu nói với người khác rồi?” Ánh mắt Trương Thừa Hạo có chút nghiêm khắc.

“Không có a.” Chu Mộc Đồng vội nói.

“Vậy thì không có lý do gì rồi.” Trương Thừa Hạo suy nghĩ kỹ lại, lập tức thả lỏng xuống. Vừa rồi bị Cao Ca nói trúng, cậu ta thực sự tưởng rằng Cao Ca biết được chút gì đó, không khỏi có chút hoảng hốt. Nhưng lúc này bình tĩnh nghĩ lại, việc đăng ký hiện tại vẫn chưa kết thúc, lịch thi đấu vẫn chưa bắt đầu sắp xếp, suy nghĩ đó của cậu ta cho đến nay vẫn chỉ là một ý niệm, một chút động tác bắt tay vào làm đều chưa có đâu! Ngoại trừ Chu Mộc Đồng ra, ngay cả ba đồng đội khác cũng không biết mình sẽ có sự sắp xếp như vậy. Cho nên chỉ cần Chu Mộc Đồng chưa từng nói với người khác, căn bản không có bất kỳ khả năng nào bị người ta biết được. Cao Ca thuần túy là mèo mù vớ cá rán, còn mình... ừm, cũng thực sự là trong lòng có quỷ.

“Vậy còn phải làm nữa không?” Chu Mộc Đồng lúc này lại hỏi.

“Làm! Tại sao không làm?” Trương Thừa Hạo bình tĩnh lại, tâm tư ngược lại càng thêm kiên định, “Chỉ cần cậu không nói, sẽ không thể có người biết.”

“Tôi đương nhiên sẽ không nói.” Chu Mộc Đồng lắc đầu.

“Hai người nói gì thế?” Ba đồng đội khác lúc này cũng đuổi kịp sáp đến bên cạnh hai người.

“Hai chúng tôi đang trò chuyện, nếu chúng ta vòng đầu tiên liền đụng phải Lãng 7, vậy sẽ kích thích biết bao.” Trương Thừa Hạo làm ra vẻ đã hết giận nói.

“Như vậy là tốt nhất rồi!” Dương Chước nắm chặt tay lại sau đó nói, “Cho bọn họ du lịch một vòng.”

Năm người Hoàng Triều đến lượn một vòng như vậy liền lại rời khỏi nhà ăn, Chu Mạt nhìn về phía Cao Ca: “Em cảm thấy bọn họ sẽ giở thủ đoạn?”

“Không biết, cũng không quan tâm.” Cao Ca nói.

“Vậy tại sao lại nói như vậy?” Chu Mạt hỏi.

“Chính là rất tự nhiên mà bật lại thôi nhỉ?” Hà Ngộ nói.

“Uổng công quen biết tám năm rồi, còn không bằng Hà Ngộ quen biết tám ngày hiểu em.” Cao Ca cảm khái.

“Tám năm?” Hà Ngộ kinh ngạc.

“Bọn anh học trung học đã là bạn học rồi.” Chu Mạt nói.

“Ồ ồ. Thảo nào.” Hà Ngộ nói.

“Thảo nào là có ý gì?” Cao Ca nhìn về phía cậu.

“Không có gì, rất tốt, đặc biệt hâm mộ, em ăn xong rồi a, về trước đây, tạm biệt.” Hà Ngộ nói.

Buổi chiều tốt lành, chương này khá sớm nhỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!