Lại thêm một người nữa!
Đám bạn nhìn Hà Ngộ, nếu nói không có chút ghen tị đố kỵ nào, thì đó là Mạc Tiện. Còn Chu Mạt, loại fan cứng của Dương Mộng Kỳ này, lúc này đều đã nhìn đến mòn cả mắt rồi. Lời mời của thần tượng không dám mơ tưởng, dù chỉ nhìn mình thêm một cái thôi thì sao?
Tuy nhiên không có, Dương Mộng Kỳ chỉ nhìn Hà Ngộ, đợi cậu trả lời.
“Cái này… em nói cũng không tính mà…” Hà Ngộ nói lấp lửng.
“Trên quy tắc là như vậy, nhưng thực tế mọi người vẫn sẽ coi trọng ý kiến của tuyển thủ.” Dương Mộng Kỳ nói.
Quy tắc tuyển tú, tuyển thủ sau khi đến vòng Offline, chính là đã ký thỏa thuận. Sau khi vào danh sách tuyển tú, trừ phi là rút lui, nếu không thì không thể từ chối sự lựa chọn của chiến đội, bằng không thứ tự tuyển chọn (Pick order) còn có ý nghĩa gì?
Có điều quy tắc là quy tắc, khi thao tác thực tế mọi người vẫn sẽ cân nhắc một số tình trạng thực tế. Tục ngữ nói dưa hái xanh không ngọt, có những tân binh có thể đặc biệt kháng cự với một vài chiến đội nào đó thì sao? Cứ khăng khăng chọn người ta vào đội mình, vậy cuối cùng e là cũng chẳng tạo ra phản ứng hóa học tốt đẹp gì. Cho nên trước đó mọi người thông thường vẫn sẽ tìm hiểu một chút nguyện vọng của tuyển thủ tân binh. Cố gắng không làm ra loại lựa chọn bá vương ngạnh thượng cung này. Ngược lại, khi tân binh đặc biệt có nguyện vọng gia nhập đội nào đó mà đội đó cũng vừa hay rất muốn tuyển thủ này, vậy thì nỗ lực gấp bội làm chút thao tác giao dịch cũng là chuyện cả nhà cùng vui.
Cho nên thái độ của tân binh chỉ là đặt trong quy tắc mà nói thì không quan trọng mà thôi. Dương Mộng Kỳ nói xong, tiếp tục nhìn Hà Ngộ, chờ đợi thái độ của cậu.
“Để em nghĩ đã.” Hà Ngộ nói như vậy.
Không phải từ chối, nhưng ít nhất cũng nói rõ chiến đội Vi Thần tuyệt đối không phải lựa chọn trong lòng khiến Hà Ngộ có thể buột miệng đồng ý ngay.
“Cái này còn phải nghĩ?” Dương Mộng Kỳ quả nhiên vẻ mặt thất vọng, không ngừng lắc đầu, xem ra không chỉ thất vọng với sự lựa chọn của Hà Ngộ, mà còn thất vọng lây sang cả tân binh Hà Ngộ này. Sau đó ánh mắt đảo qua, cuối cùng cũng nhìn xuống mấy vị khác của Team 6, vẻ mặt “nhìn em đi nhìn em đi” của Chu Mạt kẹp ở trong đó thì quá nổi bật rồi. Có điều đừng nói là cậu fan cứng này, ngay cả Cao Ca, Tô Cách, ngoài mặt bình tĩnh, nhưng khi bị ánh mắt Dương Mộng Kỳ quét qua thì trong lòng cũng khó tránh khỏi nhảy lên mấy cái.
Kết quả nơi ánh mắt Dương Mộng Kỳ cuối cùng dừng lại, lại thiên về phía Mạc Tiện, người thực sự dửng dưng.
“Con mèo của Schrödinger đúng không? Cái tên quỷ quái gì vậy.” Dương Mộng Kỳ nói chuyện với Mạc Tiện, thế mà lại là cà khịa cái ID của cậu ấy.
“Là tên một thí nghiệm.” Câu trả lời của Mạc Tiện lại cực kỳ chính thức.
“Của lý thuyết lượng tử.” Chu Mạt bổ sung, cậu ấy muốn bắt chuyện với thần tượng nha, chỉ là nội dung bắt chuyện này hiển nhiên là chặn họng Dương Mộng Kỳ triệt để rồi. Đại thần đường đối kháng phi nước đại trong Vương Giả Hiệp Cốc, hiếm khi lộ ra vẻ mặt cục súc. Có điều rốt cuộc phải nói vẫn là Dương Mộng Kỳ, trong nháy mắt đã thu dọn xong trạng thái, nhàn nhạt đáp lại một câu “Tôi biết”. Nếu không phải sự mờ mịt lướt qua trong mắt trước đó chân thực như vậy, mọi người có thể thực sự tưởng rằng hắn rất hiểu cái thí nghiệm tư tưởng nổi tiếng này rồi.
Nỗ lực của Chu Mạt cuối cùng cũng có chút thu hoạch, Dương Mộng Kỳ sau khi “Tôi biết” thì nhìn về phía cậu ấy.
“Chu Mạt.” Hắn gọi tên Chu Mạt.
“Đúng đúng đúng đúng đúng.” Chu Mạt liên tục bốn cái đúng, kích động cực kỳ. Với Dương Mộng Kỳ đây cũng không tính là mới quen, ngày đầu tiên lập đội ở vòng Offline, khi mọi người nhao nhao theo đuổi thần tượng, Chu Mạt còn chạy đi tìm Dương Mộng Kỳ xin chụp ảnh chung. Có điều lúc đó cậu ấy cũng chỉ là một trong những người hâm mộ, bây giờ lại có thể được Dương Mộng Kỳ gọi ra tên, không có mức độ lưu ý nhất định thì không thể nào. Mặc dù sự lưu ý này có thể là tiện thể khi lưu ý Team 6, nhưng tóm lại… Chu Mạt bây giờ là fan hâm mộ được thần tượng nhớ tên rồi.
“Đánh cũng khá đấy.” Kế tiếp việc nhớ tên, Chu Mạt còn nhận được một câu khen ngợi của thần tượng, lập tức càng thêm tay chân luống cuống.
“Thì… cũng tàm tạm thôi ạ…” Chu Mạt cười ngây ngô.
Dương Mộng Kỳ gật đầu, ánh mắt cuối cùng lại chuyển về phía Hà Ngộ.
“Tôi đợi cậu trả lời.” Dương Mộng Kỳ nói.
“Vâng ạ.” Hà Ngộ đáp.
“Phải suy nghĩ thật nghiêm túc.” Dương Mộng Kỳ nói.
“Cái này là đương nhiên.” Hà Ngộ có chút kỳ lạ, Dương Mộng Kỳ giống như lời nói có ẩn ý vậy.
Nhưng đối phương lại không nói tiếp nữa, sau khi gật đầu chào hỏi với mấy vị khác của Team 6 thì cứ thế đi qua.
Hà Ngộ nhìn bóng lưng Dương Mộng Kỳ rời đi, những người khác thì nhìn cậu với vẻ ghen tị đố kỵ hận, trong đó Chu Mạt là nhất, thế là người đầu tiên mở miệng cũng là cậu ấy: “Vi Thần mà còn phải cân nhắc?”
Cái này cũng không hoàn toàn là tâm lý fan hâm mộ, chiến đội Vi Thần xét về thực lực cũng là hào cường KPL, lấy cái quán quân hay gì đó mọi người đều sẽ không cảm thấy là ngựa ô đột nhiên xông ra, chỉ sẽ cảm thấy phát huy xuất sắc. Người mới đối với loại đội ngũ này bình thường đều không dám quá mong đợi, cho dù được chọn trúng, cũng rất khó vừa đến đã trở thành chủ lực trong loại đội ngũ này. Nhưng mức độ Hà Ngộ được coi trọng thật sự là không tầm thường, ăn bữa cơm thôi đã có hai chiến đội gửi lời mời rồi, tuyển thủ dự bị được coi trọng đến mức độ này, thì xác suất lớn cũng sắp vinh thăng chủ lực rồi.
Đánh chủ lực ở chiến đội Vi Thần, gần như có thể nói là cấu hình đỉnh cao (top tier) của tuyển thủ chuyên nghiệp rồi. Tân binh có thể có khởi đầu như vậy đã là đỉnh cao nhân sinh, chẳng lẽ còn muốn vừa vào đội đã lấy luôn chức đội trưởng của người ta?
“Đương nhiên vẫn phải nghĩ chứ… phù hợp mới là tốt nhất.” Hà Ngộ nói.
“Thực ra trong lòng cậu đã có đáp án rồi đúng không?” Cao Ca nói.
Hà Ngộ đối với các chiến đội lớn KPL thuộc như lòng bàn tay, đối với bản thân càng có nhận thức tỉnh táo, một đội ngũ có phù hợp với cậu hay không, chuyện này Hà Ngộ còn cần phải đi suy nghĩ chuyên sâu sao? Cao Ca cảm thấy Hà Ngộ có lẽ trong khoảnh khắc nhận được câu hỏi như vậy, trong lòng thực ra đã có đáp án rồi.
“Ơ… nghĩ nhiều chút cũng không có hại.” Câu trả lời của Hà Ngộ chứng thực Cao Ca nghĩ không sai. Trong lòng cậu có đáp án, chỉ là cần chải chuốt rõ ràng hơn một chút thôi.
“Đã đến giai đoạn này rồi, đúng là nên nghiêm túc suy nghĩ một chút về việc lựa chọn đội ngũ. Mặc dù trên thỏa thuận chúng ta không có quyền lựa chọn, nhưng giống như Đội trưởng Dương vừa nói, chiến đội khi lựa chọn ít nhiều vẫn sẽ cân nhắc ý nguyện của tuyển thủ. Vậy bản thân tuyển thủ nên có một thái độ rõ ràng. Chuyện này ấy mà, tôi cảm thấy còn không thể dựa vào sở thích của bản thân, mà phải giống như Hà Ngộ nói, phải xem phong cách đội ngũ và bản thân có phù hợp hay không.” Tô Cách nói.
“Đội ngũ tìm tới cửa, vậy cũng không thể nào là phong cách đặc biệt không hợp chứ?” Chu Mạt nói.
“Cái đó cũng đúng.” Tô Cách gật đầu. Chiến đội cũng không thể tìm một tuyển thủ có phong cách không hòa hợp với đội mình, về phương diện này, bọn họ lẽ ra phải có kinh nghiệm hơn, giàu khả năng phán đoán hơn.
“Cho nên chúng ta suy nghĩ hợp hay không hợp, có phải hơi thừa thãi không? Một là rốt cuộc cũng không có quyền lựa chọn thực sự, hai là… chẳng lẽ một chiến đội chuyên nghiệp lại kém khả năng phán đoán hơn một người mới sao?” Chu Mạt nói.
“Tôi cũng đang kỳ lạ điểm này.” Hà Ngộ buột miệng nói ra.
“Ý của cậu, thực ra cậu cảm thấy cậu và Vi Thần cũng không phù hợp, nhưng Dương Mộng Kỳ vẫn tới tìm cậu?” Cao Ca nghe ra ý trong lời Hà Ngộ.
“Đúng vậy, cho nên tôi cảm thấy cần thiết phải nghĩ nhiều hơn.” Hà Ngộ nói.
“Đội trưởng Dương vừa rồi cũng nhấn mạnh bảo cậu suy nghĩ nghiêm túc… đây là đang khảo nghiệm cậu?” Chu Mạt nhớ kỹ từng chữ thần tượng nói cực kỳ rõ ràng.
“Dường như có chút ý tứ này.” Hà Ngộ cũng nhớ lời này của Dương Mộng Kỳ, lúc đó cậu cũng cảm thấy có chút thâm ý.
“Vậy cậu phải suy nghĩ nghiêm túc vào.” Chu Mạt vội nói, đã quên mất người vừa nói “Vi Thần mà còn phải cân nhắc” cũng là cậu ấy.
Năm người vừa đi vừa nói chuyện, phía trước con đường lại đón thêm một nhân vật cấp đội trưởng nữa - Chu Tiến của chiến đội Thiên Trạch. Khi năm người nhìn thấy Chu Tiến, Chu Tiến cũng nhìn thấy bọn họ. Bốn người của Team 6 không hẹn mà cùng đều nhìn về phía Hà Ngộ.
Lại muốn tới nữa sao?
Trong lòng mỗi người đều đang nghĩ như vậy, ngay cả tâm trạng Hà Ngộ cũng trở nên có chút vi diệu, có chút phức tạp. Đây là Thiên Trạch a… chiến đội Thiên Trạch mà cậu từng thích, cũng từng oán hận…
Kết quả khi đi đến gần, năm người đứng lại gọi một tiếng “Đội trưởng Chu”, Chu Tiến gật đầu với bọn họ, hỏi một tiếng “Ăn chưa”, tùy ý hàn huyên hai câu rồi từ biệt bọn họ. So với người quen cũ là Tô Cách thì giao tiếp bằng mắt và đối thoại rõ ràng nhiều hơn một chút. Hà Ngộ lần này cuối cùng cũng trải nghiệm được cảm giác chìm nghỉm giữa đám đông.