Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 450: CHƯƠNG 447: TRỌNG ĐIỂM ĐƯỜNG ĐỐI KHÁNG

“Tiền bối đi thong thả!” Hà Ngộ đuổi theo ra tiễn, Dương Mộng Kỳ không quay đầu lại, cũng không có phản hồi gì, cứ thế sải bước dài rời đi.

Hà Ngộ lại không thể bình tĩnh nhanh như vậy, cậu cầm điện thoại, đã lướt đến tên của Hà Lương. Cậu muốn hỏi xem có phải Hà Lương đã nhờ Dương Mộng Kỳ đến tiến hành cuộc tiếp xúc này với mình không, nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng cậu vẫn không hỏi một chữ nào.

Dương Mộng Kỳ nói đúng!

Những điều này không quan trọng, quan trọng là những đạo lý vừa nói, quan trọng là bản thân đừng đi vướng bận quá khứ của anh trai.

“Hẹn gặp trên sân đấu.”

Đây có lẽ là lời tạm biệt quen thuộc nhất giữa các tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng lại nói lên chân lý của tuyển thủ chuyên nghiệp.

Hẹn gặp trên sân đấu, nói chuyện trên sân đấu. Ngoài trận đấu, không thể phủ nhận sẽ có rất nhiều chuyện thế này thế kia quấy nhiễu mỗi người, nhưng khi ở trên sân đấu, những thứ này đều nên buông bỏ, việc nên tập trung chỉ có một: Thi đấu.

Thế là Hà Ngộ ra khỏi cửa, đi về phía phòng của Chu Mạt.

Trong phòng, đồng đội vẫn ngồi ở vị trí của mình theo cách thường ngày, tay cầm điện thoại, trong điện thoại đang chạy game.

Hà Ngộ và Dương Mộng Kỳ sẽ nói chuyện gì, mọi người đều có chút tò mò, nhưng bọn họ không dừng lại để hóng hớt, vào thời gian này, bọn họ đang nghiêm túc chuẩn bị cho trận đấu ngày mai.

“Nói chuyện xong rồi à?” Thấy Hà Ngộ bước vào, Cao Ca hỏi.

“Vâng.” Hà Ngộ gật đầu.

Chu Mạt - người mở cửa cho cậu - sau khi nhường đường cho cậu vào thì không lập tức quay lại vị trí, mà thò đầu nhìn sang trái sang phải ngoài hành lang một cái, không thấy bóng dáng thần tượng đâu, lúc này mới thất vọng quay vào.

“Sao không mời Dương đội qua chỉ điểm một chút?” Cậu ta vừa ngồi xuống, vừa hậm hực nói.

“Thật sự không nhớ ra chuyện này.” Hà Ngộ nói.

“Làm như chỉ điểm cậu một chút là cậu có thể học được ấy.” Cao Ca vô tình khinh bỉ.

“Học không được. Nghe một chút cũng tốt mà…” Chu Mạt biện bạch.

“Mọi người đang làm gì vậy?” Hà Ngộ nhìn sang điện thoại của Mạc Tiện ở bên cạnh, là giao diện game, nhưng có vẻ không phải đang đánh giải, mà là video trận đấu.

“Bọn chị đang xem đối thủ ngày mai, giúp ai đó nghĩ đối sách.” Cao Ca nói.

“Gần đây tính công kích của Hứa Chu Đồng vô cùng mạnh, thường xuyên có những pha Solo kill đối phương, các trận đấu của Team 4 thường sẽ xoay quanh phía Đường đối kháng này mà tiến hành.” Chu Mạt nói. Quan sát và phân tích biểu hiện của đối thủ đã trở thành thói quen của tất cả mọi người trong Team 6, chứ không chỉ là bài tập của riêng Hà Ngộ nữa.

“Quả thực.” Hà Ngộ gật đầu, biểu hiện ở vòng Offline của Hứa Chu Đồng cậu đã sớm nhìn thấu, “Nhưng với sự vững vàng của Chu sư huynh, lại chủ yếu là Đỡ đòn, bị ăn lẻ chắc là không đến mức đâu.”

“Thế thì chắc vẫn ổn, nhưng bọn anh chú ý thấy các trận đấu của Team 4, Rừng Hỗ trợ thậm chí cả Đường giữa đều sẽ tiến hành vây ráp bên này với tốc độ khá nhanh và tần suất khá nhiều, rất hiếm có đội nào trụ ngoài Đường đối kháng dưới sự xung kích của bọn họ có thể giữ được quá 3 phút.” Chu Mạt nói.

“Đúng vậy, bọn họ thường sẽ mang Can Nhiễu, chính là để tiện cho việc tác chiến Băng trụ. Thậm chí có lúc sẽ dùng đến Xạ thủ đi rừng, để tiện hỗ trợ đẩy trụ. Team 4 thoạt nhìn Hứa Chu Đồng luôn ở đó đánh đánh giết giết, thực ra là lối đánh thiên về đẩy trụ xoay quanh năng lực cá nhân xuất sắc của anh ta. Xem đội hình bọn họ thường dùng các tướng: Lý Nguyên Phương, Chu Du, Milady, còn có Lưu Thiện, rất rõ ràng không phải sao?” Hà Ngộ nói.

“Nói như vậy, lúc BP chúng ta đừng chỉ nhìn chằm chằm vào Hứa Chu Đồng, nhắm nhiều hơn vào những tướng phá dỡ cần thiết cho chiến thuật của bọn họ có thể sẽ tốt hơn một chút?” Cao Ca nói.

“Em cho rằng như vậy sẽ khá hơn.” Hà Ngộ gật đầu, “Nhưng trọng điểm vẫn phải xem Chu sư huynh.”

“Hả?”

“Nếu sư huynh có thể gánh được sự vây ráp của bọn họ, vậy thì chúng xuất ở hai đường khác sẽ có cơ hội và không gian rất lớn.” Hà Ngộ nói.

“Độ khó này có phải hơi lớn rồi không?” Chu Mạt toát mồ hôi. Cứ cho là cậu ta giỏi thủ trụ đi, nhưng trong tình huống đối phương có tính nhắm mục tiêu như vậy, đặc biệt là được trang bị Can Nhiễu, muốn đơn thương độc mã gánh vác tất cả quả thực hơi khó. Tác dụng của Can Nhiễu trước phút thứ 4 có thể khiến trụ phòng ngự câm lặng 3 giây. 3 giây nghe thì không dài, nhưng dưới sự vây ráp mạnh mẽ của Team 4, 3 giây đủ để bọn họ yên tâm to gan lao vào trụ chà đạp Chu Mạt một trận rồi, chọn tướng Đỡ đòn nào trong tình huống không có trụ phòng ngự hỗ trợ cũng khó địch lại đợt tấn công mạnh mẽ như vậy.

“Là rất lớn, đương nhiên mục đích chính của chúng ta cũng không phải thực sự muốn anh thủ được, chỉ cần câu giờ một khoảng thời gian nhất định, thực ra chính là sự phá hoại đối với nhịp độ của bọn họ, chúng ta có lẽ đã có thể chiếm được tiện nghi ở hai đường khác rồi. Hai đường đổi một đường, không lỗ.” Hà Ngộ nói.

“Ý đồ của đối phương đã rõ ràng như vậy, chúng ta ở đó phản gank bọn họ chẳng phải cũng là một cách sao?” Cao Ca nói, dường như có chút không nỡ ném một mình Chu Mạt ra Đường đối kháng để bán.

“Chúng ta cũng không dám chắc 100% đối phương sẽ đánh như vậy mà, nếu ngày mai bọn họ không đánh như vậy, chúng ta đi ngồi xổm như thế, ngược lại làm hỏng nhịp độ của chúng ta.” Hà Ngộ nói.

“Vậy mai phục trên đường bọn họ rút lui sau khi tấn công xong thì sao?” Cao Ca đối với việc ngồi xổm bắt người quả thực là chân ái.

“Ờm, như vậy cũng vẫn là đang dự đoán hành động của bọn họ, giả sử bọn họ không đi theo tuyến đường chúng ta dự đoán thì sao? Giả sử bọn họ đánh xong trạng thái không tốt trực tiếp biến về thì sao? Hoặc lại đi làm việc khác, sư huynh chẳng phải chết vô ích sao!” Hà Ngộ nói.

“Sao anh lại chết rồi?” Chu Mạt buồn bực.

“Hiểu rồi.” Cao Ca gật đầu, trong lòng lại đang âm thầm thở dài.

Đánh Giải Thanh Huấn lâu như vậy rồi, thói quen tư duy của cô rốt cuộc vẫn không thay đổi, vẫn là cách thức cô luôn quen dùng, bị Chu Tiến gọi là quá bị động, đánh không đúng. Có những lúc trên sân đấu cô sẽ đánh chủ động hơn, táo bạo hơn một chút, nhưng nhìn lại, cách làm như vậy dường như cũng chỉ là bề ngoài, không hề thay đổi ý thức thi đấu của cô từ căn bản. Có Hà Ngộ chỉ huy, vấn đề của cô trong trận đấu đã được che đậy ở một mức độ nhất định, nhưng Từ Hạc Tường - người đã tiếp xúc với bọn họ một chút ngoài trận đấu - đã phát hiện ra vấn đề này rất rõ ràng. Vô tình tiết lộ trong đội có một người kéo chân sau.

Người đó là chỉ mình… Cao Ca trong lòng hiểu rõ. Cô cũng không đi xác nhận xem là dưới sự chỉ huy của Hà Ngộ cô vẫn còn thiếu sót, hay là chỉ những vấn đề đã bị che đậy kia của cô. Tóm lại nên cải thiện theo hướng nào, cô đã sớm rõ ràng, vẫn còn thiếu sót, vậy tự nhiên là điều chỉnh vẫn chưa đủ tốt.

“Vậy tối nay chúng ta luyện tập thế nào đây?” Chu Mạt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cao Ca.

“Ờm, em cảm thấy có thể thử nghiệm Chu sư huynh một mình chơi game offline ở Đường đối kháng, sau đó bốn người chúng ta ở Đường giữa và Đường phát triển làm nhiều động tác một chút, nắm bắt nhịp độ trong đó.” Hà Ngộ nói.

“Vậy thì tới đi?” Tô Cách tỏ ra vô cùng hứng thú với điều này, từ trước đến nay Team 6 luôn là vị trí Xạ thủ của cậu ta chơi game offline là chính, bây giờ cuối cùng cũng sắp gây chuyện ở phía cậu ta rồi sao?

“Chu sư huynh anh cũng đừng làm vẻ mặt này mà!” Hà Ngộ nhìn Chu Mạt nói, “Để anh một mình gánh, cũng không phải nói thực sự bỏ mặc anh không quan tâm, bọn em sẽ quan sát tình hình cụ thể. Nếu điều kiện cho phép, bọn em cũng nói không chừng sẽ mở ra chiến trường ở đầu bên anh, hoặc là những ý tưởng mà sư tỷ nói, khi thông tin đủ chính xác, cũng đều là những phương án có thể mang ra dùng mà.”

“Anh không phải để ý cái này.” Chu Mạt nói, “Anh chỉ lo lắng không thể chống đỡ ra được cục diện mà em muốn thôi.”

“Tự tin lên một chút Chu sư huynh. Nếu anh đều không làm được, vậy em thực sự không nghĩ ra còn ai có thể gánh vác trọng trách này nữa.” Hà Ngộ nói.

“Vẫn còn rất nhiều người chứ?” Chu Mạt hồ nghi nhìn Hà Ngộ.

“Ờm, cách thức bọn họ dùng chắc chắn khác với anh mà.” Hà Ngộ nói.

“Anh là cách thức gì?”

“Phòng ngự vững vàng, cơ trí.” Hà Ngộ nói.

“Em thôi đi.” Chu Mạt ngoài miệng không cho là đúng, nhưng trong lòng lại thực sự bị Hà Ngộ thuyết phục không ít.

Quả thực, có chút độ khó. Nhưng độ khó này, không phải bắt cậu ta lấy một Chiến binh đi cắt ra phía sau, cũng không phải bắt cậu ta lấy một cuồng nhân đẩy lẻ đẩy xuyên một đường, mà là thêm một chút quả cân vào việc cậu ta giỏi nhất.

Nếu ngay cả việc mình giỏi nhất cũng sợ hãi, cũng run rẩy, vậy thì có chút quá vô dụng rồi phải không?

Chu Mạt nghĩ như vậy, trong ngực lập tức dâng lên một cỗ hào tình.

“Tới, đi thôi.” Cậu ta kêu lên.

“Luyện tập tối nay e là rất khó va phải hiệu quả mà chúng ta muốn, nhưng trận đấu ngày mai, sư huynh xin hãy giữ vững khí thế như vậy.” Hà Ngộ nói.

“Đừng nói nhảm nữa, mau bắt đầu đi.” Chu Mạt rất có khí thế quát lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!