Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 49: CHƯƠNG 49: NHANH CHÓNG HIỆU QUẢ

“Tiếp tục.”

“Vào.”

Chu Mạt vẫn còn đang não bổ hình ảnh, Hà Ngộ và Cao Ca lại dứt khoát bắt đầu ván mới, hai người cùng vào xong, cùng trừng mắt nhìn Chu Mạt.

“Mời cậu rồi đấy.”

“Tốc độ.”

Giọng điệu của cả hai đều có chút nghiêm khắc, Chu Mạt vừa vào game vừa buồn bực: “Đừng có đổ hết lên đầu tôi chứ!”

Hai người lại không nói gì, đợi Chu Mạt vào giao diện chuẩn bị tổ đội, chủ phòng Cao Ca lập tức ấn bắt đầu, ghép trận siêu tốc vào phần chọn tướng, Hà Ngộ khóa ngay Thành Cát Tư Hãn, Cao Ca lần này chọn Thái Ất Chân Nhân. Khác với Hà Ngộ chỉ luyện tập Thành Cát Tư Hãn, Cao Ca từ hôm qua bắt đầu đánh Hỗ trợ thì đang thử nghiệm các tướng Hỗ trợ khác nhau. Đối với người chơi thâm niên như cô, trong game không tồn tại tướng hoàn toàn xa lạ, làm quen đều sẽ rất nhanh, chỉ là trình độ không đến mức thuận tay như cô đánh Mid, nhưng với Lãng 7 hiện tại thì cũng hết cách, hoặc là cô nhường vị trí, hoặc là thiếu một người không thể tham gia thi đấu.

Chu Mạt ước chừng khí thế ván này ít nhiều sẽ có chút khác biệt, thực tế chứng minh quả thực là như vậy. Giữa Hà Ngộ và Cao Ca không thiếu giao tiếp, nhưng giao tiếp lại không thoải mái tự nhiên như bình thường, cơ bản đều là việc nào ra việc nấy, một câu thừa thãi cũng không có.

“Blue Buff còn 10 giây.”

“Rừng đang ở đường trên.”

“Chặn đường Mid đối phương một chút.”

Đây là giao tiếp khi hai người đi cướp Blue.

“Ba người ở trên, có thể ăn Bạo Quân, cậu chặn vị trí Hoa Mộc Lan một chút.”

“Không cần chặn, kinh tế đó của nó qua đây là giết luôn.”

Đây là giao tiếp khi hai người lén ăn Bạo Quân ở đường dưới.

“Tôi đi Roam (đảo đường).”

“Mid và Rừng xuống rồi.”

“Bụi cỏ khu bùa đỏ có người.”

Ngữ điệu máy móc lạnh lùng truyền qua lại giữa hai người, sự chú ý của cả hai cực kỳ tập trung, phát huy xuất sắc. Ngược lại Chu Mạt khi tham gia giao tranh tổng, bị ngữ khí giao tiếp như vậy làm cho có chút căng thẳng, liên tục mắc lỗi. Pha cuối cùng nghiêm trọng đến mức khiến phe mình bị quét sạch (Ace), bị đối thủ một mạch đánh nổ nhà chính, giành chiến thắng.

Chu Mạt ngước mắt nhìn trộm, phát hiện cả hai đều đang trừng mắt nhìn mình đầy bất mãn, vội vàng cúi đầu.

“Lỗi của tôi.” Chu Mạt lí nhí nói.

“Lại.” Cao Ca nói.

“Mở.” Hà Ngộ nói.

Chu Mạt đi theo vào game, hít sâu, tự răn mình không được để ý đến vấn đề cảm xúc khi giao tiếp của hai người này, phải tập trung vào trận đấu.

Thế là mấy ván tiếp theo đều rất thuận lợi, ba người đánh thường thắng liên tiếp 5 ván.

“Ừm, hôm nay cũng không tệ.” Nhìn thời gian cũng hòm hòm, Cao Ca đặt điện thoại xuống nói.

“Trừ ván đầu tiên.” Hà Ngộ nói.

“Vấn đề của Chu Mạt, sự tập trung không cao.” Cao Ca nói.

“Đúng đúng đúng, lỗi của tôi.” Chu Mạt vội vàng thừa nhận.

“Mấy ván khác cũng không phải không có tì vết nhỏ.” Cao Ca nói.

“Cũng ổn mà...” Chu Mạt nói.

“Ván thứ hai pha cậu dùng mặt check bụi có chút qua loa.” Cao Ca nhìn về phía Hà Ngộ nói.

“Ván thứ ba giao tranh đường giữa pha đó chị giao chiêu cuối sớm quá.” Hà Ngộ nhìn Cao Ca nói.

“Ván thứ tư lúc lên cao địa (thềm nhà chính) máu lính quá thấp, cậu nên chịu đòn từ trụ một chút, có thể nhổ được trụ.” Cao Ca nói.

“Ván thứ năm áp lực đi đường không lớn, cậu nên đi hỗ trợ Rừng sớm hơn một chút.” Hà Ngộ nói.

“Ván thứ sáu pha trước trụ cậu không cần rén, dùng chiêu 1, 2 đánh một bộ trước, vừa khéo lên cấp 4, lập tức bật chiêu cuối có thể phản sát (giết ngược) hai người.” Cao Ca nói.

“Làm gì có pha nào như thế?” Hà Ngộ nhíu mày.

“Tôi đang nói Chu Mạt.” Ánh mắt Cao Ca chuyển sang Chu Mạt.

“Hả?” Chu Mạt hoàn toàn không phòng bị, đang nhìn hai người kẻ tung người hứng chỉ ra vấn đề của nhau, lại không ngờ vấn đề đột nhiên ném lên người mình.

“Lúc ván thứ năm sư huynh Chu nên tấn công khu bùa đỏ đối phương nhiều hơn, Rừng và Hỗ trợ của họ cứ chủ động xuống đường dưới, nhịp điệu không tốt lắm.” Hà Ngộ lập tức cũng bắt kịp nhịp độ.

“Ván thứ tư quên nhìn Bạo Quân một cái, có chút sai sót.”

“Ván thứ ba lúc giúp Rừng giữ Blue tính sát thương không chuẩn, ăn ké mất kinh nghiệm rồi.”

“Ván thứ hai tin nhắn gửi đi có hai chữ sai chính tả.”

“Cái này cũng tính á?” Chu Mạt nghe xong cũng kinh hãi, hai người này lôi vấn đề của cậu ra tuốt lại từ sau ra trước một lượt, chỉ là cái ván thứ hai này cũng quá gượng ép, quá khiên cưỡng, quá bới lông tìm vết rồi chứ?

“Đồng đội qua đường nhìn thấy hai chữ sai đó của cậu rõ ràng là không phản ứng kịp, lúc phản ứng kịp thì đã lỡ mất thời cơ rồi.” Hà Ngộ vậy mà lại ủng hộ lời phê bình này của Cao Ca.

“Mấy cái này sao các người nhìn ra được thế?” Chu Mạt sắp khóc rồi.

“Lúc cậu gửi tin nhắn đó đi, cậu ta ngơ ngác đứng tại chỗ một lúc lâu.” Cao Ca nói.

“Đúng vậy.” Hà Ngộ nói.

“Được rồi, lỗi của tôi.” Chu Mạt không muốn tranh cãi, cậu cảm thấy mình đột nhiên hơi đau đầu.

“Còn vấn đề gì nữa không, xin hai người mau tổng kết cho xong đi.” Chu Mạt nói.

Hà Ngộ nhìn Cao Ca, Cao Ca cũng nhìn Hà Ngộ. Không ai né tránh, cứ nhìn nhau như vậy khoảng 5 giây.

“Tôi hết rồi.” Hà Ngộ nói.

“Tôi cũng hết rồi.” Cao Ca nói.

“Vậy... cùng đi ăn cơm nhé?” Chu Mạt thăm dò nói, cậu không biết tình trạng hiện tại của hai người này liệu có còn cùng nhau ăn tối được không.

“Đi nhanh thôi, hôm nay tôi rất đói.” Hà Ngộ nói xong, tự mình đi ra cửa trước.

Cao Ca không nói gì, đồ đạc trên bàn thu dọn sơ qua, bỏ điện thoại vào túi cũng định đi theo, Chu Mạt đã hơi không theo kịp nhịp điệu nhanh của hai người này, vội vàng gọi cô một tiếng.

Cao Ca quay đầu, nhìn cậu.

“Như thế này... không vấn đề gì chứ?” Chu Mạt chỉ chỉ ra ngoài cửa, nói nhỏ.

“Cũng được. Cậu không thấy chiều nay đánh rất hiệu quả sao? Sự tập trung rõ ràng cao hơn bình thường, trừ cậu ra.” Cao Ca nói.

“Nhưng bầu không khí cũng quá ngượng ngập rồi.” Chu Mạt nói.

“Tôi cảm thấy chơi game cùng mấy gã muốn tán tỉnh tôi mới là ngượng ngập.” Cao Ca nói.

“Được rồi...” Chu Mạt cạn lời. Khi hai người còn là sinh viên năm nhất, những người như vậy nhiều vô kể. Thường xuyên khi 5 người leo Rank (Ngũ bài), trừ cậu ra thì 3 đồng đội kia đều ôm mục đích này mà đến. Tên nào tên nấy ham muốn thể hiện mãnh liệt, để lấy le toàn là những kẻ điên cuồng ks mạng (nhân đầu cẩu), cứ như lấy được Quadra Kill, Penta Kill thì Cao Ca sẽ đồng ý hẹn hò với bọn họ vậy.

Khổ nỗi trong đám người này thật sự chẳng có mấy ai trình độ game xuất sắc hơn Cao Ca. Cuối cùng lần lượt bị số liệu và sự hiện diện hoa lệ vượt xa họ của Cao Ca làm cho nản lòng thoái chí. Có kẻ tự thấy xấu hổ mà rút lui, nhưng cũng có kẻ mặt dày mày dạn bám lấy Cao Ca đòi bái cô làm sư phụ. Thời gian đó ngay cả Chu Mạt cũng nhận mấy đệ tử - cậu đâu biết có người bài vở sâu như thế, còn chơi chiêu "đường vòng cứu nước". Phát hiện Chu Mạt là bạn lâu năm của Cao Ca bèn định từ chỗ cậu lăn quả cầu tuyết lên.

May mà Cao Ca nhìn thấu mọi việc, nếu không Chu Mạt thật sự tưởng trình độ mình đỉnh cao, siêu được hoan nghênh rồi.

Cao Ca muốn gì, không ai rõ hơn Chu Mạt.

Cô không quan tâm trình độ đồng đội cao thấp, cái cô muốn chỉ là những người bạn đồng hành cũng giống như cô, đủ tập trung, đủ để tâm vào trò chơi.

Hà Ngộ là người như vậy, Chu Mạt có thể xác nhận. Cho nên đối với Cao Ca mà nói như vậy là đã đủ rồi nhỉ.

“Đi ăn cơm thôi.” Chu Mạt nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!