Virtus's Reader
Thời Khắc Vương Giả

Chương 517: CHƯƠNG 514: VẪN CÒN PHỤC BÀN

Đêm Giải Thanh Huấn kết thúc, là đêm đầu tiên không có game. Trong group nhỏ của Team 6 im ắng, không có ai nói chuyện, trả lời tin nhắn của anh trai và Chúc Giai Âm xong, trò chuyện đơn giản vài câu, Hà Ngộ cũng tắt điện thoại.

Đêm nay, vốn dĩ phải là một đêm trút bỏ được gánh nặng sau khi kết thúc giải đấu, nhưng Hà Ngộ lại ngủ không được ngon giấc cho lắm. Vài lần tỉnh mộng, phát hiện lúc thì đang ở đấu trường KPL, lúc thì lại ở giải đấu nội bộ trường... Anh trai, những người bạn của Lãng 7, đối thủ ở Giải Thanh Huấn, các đại thần của chiến đội chuyên nghiệp, đủ mọi hạng người xuất hiện trong giấc mơ một cách phi logic, lúc thì là đồng đội, lúc thì là đối thủ. Cho đến khi chuông báo thức điện thoại buổi sáng sớm đánh thức cậu.

Hà Ngộ trừng mắt nhìn trần nhà, ngẩn ngơ một lúc, mới coi như dọn dẹp sạch sẽ những thứ lộn xộn trong giấc mơ này.

Ngủ dậy, đánh răng rửa mặt. Kéo hành lý, mở điện thoại, nhìn thấy trong group nhỏ Tô Cách đang chào tạm biệt Cao Ca, Chu Mạt.

Theo sát nói lời tạm biệt vài câu, Hà Ngộ ra khỏi cửa, cùng Tô Cách chạy ra sân bay.

Hai người lúc đến còn coi như xa lạ, hào hứng bừng bừng trò chuyện suốt dọc đường về những thay đổi của phiên bản mới Vương Giả Vinh Diệu. Bây giờ đã là đồng đội kề vai chiến đấu hơn 10 ngày, hai bên đều đã trở nên quen thuộc, nhưng hai người trên đường đi lại trở nên im lặng.

Cho đến khi máy bay bay lên không trung, điện thoại buộc phải chuyển sang chế độ máy bay, thực sự không có gì để thao tác, hai người bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng.

“Ăn sáng chưa?” Tô Cách hỏi. Lúc này khoảng cách từ lúc hai người xuất phát đã trôi qua hơn 2 tiếng, sắp bước vào khung giờ ăn trưa rồi.

“Chưa.” Hà Ngộ lắc đầu.

“Trông tâm trạng cậu có vẻ bình thường nhỉ.” Tô Cách nói.

Hà Ngộ đấm đấm đầu: “Ngủ không được ngon cho lắm.”

“Ở cùng tôi thực ra không cần phải áp lực như vậy đâu, nói thật đi, cậu cảm thấy tôi tiếp theo có cơ hội không?” Tô Cách nói.

Hà Ngộ sững sờ.

Dường như đã đoán trước Hà Ngộ sẽ khá khó mở lời, Tô Cách tự mình nói tiếp: “Tôi cảm thấy cơ hội không lớn, cho dù miễn cưỡng lọt vào danh sách Draft 50 người, lúc Draft Combine tôi thấy cũng sẽ không có chiến đội nào chọn tôi đâu.”

“Cũng chưa chắc đâu.” Hà Ngộ nói.

“Cậu biết đấy, tôi ít nhiều cũng quen biết một chút người, cho nên có hỏi qua ý kiến của bọn họ.” Tô Cách nói.

Trong đầu Hà Ngộ hiện lên bóng dáng của Chu Tiến, nếu là vị đó, Tô Cách hỏi như vậy, có lẽ sẽ không có kiểu khách sáo qua loa nào, mà trực tiếp nói cho Tô Cách biết suy nghĩ thực sự của anh ấy rồi nhỉ.

Hà Ngộ không biết nói gì cho phải, nhưng dáng vẻ của Tô Cách thoạt nhìn lại chẳng có chút gì là suy sụp cả.

“Nhưng đối với tôi mà nói cũng chẳng có gì nuối tiếc cả.” Tô Cách nói.

“Ồ?”

“Đã từng đến, đã từng thử, đối với tôi mà nói đã đủ rồi. Nếu thực sự để tôi vượt qua, tôi lại phải nghiêm túc suy nghĩ xem, có nên đi theo con đường chuyên nghiệp này hay không. Kết quả bây giờ, đối với tôi mà nói ngược lại lại đỡ phải bận tâm.” Tô Cách nói.

“Còn cậu, chắc chắn là không cần phải lo lắng rồi, bây giờ chỉ xem Cao Ca và Chu Mạt thôi.” Tô Cách nói tiếp.

“Cậu có nghe ngóng được gì không?” Hà Ngộ hơi căng thẳng, cậu tuy cũng có phán đoán của riêng mình, nhưng người đưa ra kết luận cuối cùng rốt cuộc vẫn là phía chiến đội chuyên nghiệp.

“Không có.” Tô Cách lắc đầu, “Nếu bọn họ cần, tôi cũng có thể giúp nghe ngóng một chút. Bọn họ không nhắc đến, tôi cũng không muốn lo chuyện bao đồng.”

“Hiểu rồi.” Hà Ngộ gật đầu.

“Cậu cũng đang lo lắng cho bọn họ đúng không?” Tô Cách nói. Một tuyển thủ hoàn thành Giải Thanh Huấn với thành tích như vậy, được chú ý như vậy giống như Hà Ngộ, thực sự không nên có dáng vẻ trông có chút suy sụp như lúc này.

Hà Ngộ gật đầu: “Chủ yếu là sư tỷ.”

“Lo lắng cũng không giải quyết được gì, lần này không được, thì lần sau thôi, cũng chỉ có thể như vậy.” Tô Cách nói.

“Chỉ có thể như vậy thôi.” Hà Ngộ gật đầu.

“So với việc lo lắng vô ích, tôi cảm thấy bây giờ cậu càng nên nghĩ nhiều hơn cho bản thân mình.” Tô Cách nói.

“Bản thân tôi?” Hà Ngộ nói.

“Đã xác định sẽ bước lên con đường này rồi sao? Có chiến đội nào bản thân muốn đến hơn không? Đại hội Draft Combine đội chọn trúng cậu lại là đội cậu không muốn đến thì làm sao? Những vấn đề này không đáng để suy nghĩ sao?” Tô Cách nói.

“Mấy cái này à.” Hà Ngộ mỉm cười, “Lúc quyết định đăng ký thì những điều này đã nghĩ thấu đáo cả rồi. Lúc này lại bắt đầu do dự chần chừ, vậy thì tôi phải nghiêm trọng coi thường chính bản thân mình rồi.”

“Vậy thì tốt.” Tô Cách cũng cười, “Chúc cậu may mắn.”

Cuộc trò chuyện phiếm sau đó của hai người nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Hà Ngộ phát hiện Tô Cách đối với việc mình không thể vượt qua Giải Thanh Huấn là thực sự không mấy bận tâm, cậu ta nhiều hơn cả là sự thanh thản và giải thoát. Đối với tương lai, cậu ta không có suy nghĩ kiên định như Mạc Tiện, cậu ta vẫn đang trong sự do dự chần chừ, không muốn khóa chặt tương lai nhanh như vậy.

Còn về phần Hà Ngộ, cũng được Tô Cách thức tỉnh đôi chút. Mình đang đi trên con đường lớn thành tựu ước mơ của bản thân cơ mà, phải xốc lại tinh thần nhiều hơn mới được.

“Con về rồi đây!” Khoảnh khắc đẩy cửa nhà bước vào, Hà Ngộ ngẩng cao đầu ưỡn ngực, cái gọi là áo gấm về làng của người xưa, Hà Ngộ ước chừng có lẽ chính là trạng thái hiện tại của mình.

“Thay giày chưa?” Đón đầu đi tới, là ánh mắt giám sát nghiêm khắc của mẹ Hà.

Hà Ngộ vội vàng thay dép lê, mẹ Hà hài lòng gật đầu: “Dọn cơm ngay đây.”

Hà Lương từ phía bên kia đi tới, nhận lấy hành lý trong tay cậu, vỗ vỗ vai cậu như một lời khen ngợi, trên mặt lộ ra toàn là sự vui mừng.

Bố Hà cũng xáp lại gần, vẻ mặt thoạt nhìn lại không được như ý cho lắm, hầm hầm cái mặt: “Nghe nói đánh không tồi?”

“Một trận cũng không thua.” Hà Ngộ nói.

“Thật khó hiểu, cũng không biết là di truyền gen từ đâu nữa.” Bố Hà hậm hực quay người đi về phía bàn ăn.

Hà Ngộ cạn lời, Hà Lương cũng cạn lời.

“Rửa tay ăn cơm!” Tiếng mẹ Hà vọng lại, ba bố con tuân lệnh, xếp hàng rửa tay.

“Đã như vậy rồi, thì tiếp tục cố gắng nhé.” Bố Hà rửa tay xong đi về phía bàn ăn, bất thình lình buông một câu.

“Đó là điều chắc chắn rồi ạ!” Hà Ngộ nghe xong tinh thần chấn động, theo sát phía sau.

“Chuyện bảo lưu kết quả học tập là bên các con phụ trách à?” Bố Hà đột nhiên lại hỏi Hà Lương đang làm việc ở phòng công tác sinh viên Đại học Đông Giang.

“Chủ yếu vẫn là phòng đào tạo ạ.” Hà Lương nói.

“Trường hợp này của nó có dễ thao tác không?” Bố Hà hỏi.

“Ờ... nói chung là nghỉ ốm thì khá nhiều. Trường hợp này của nó... miễn cưỡng, dường như có thể chắc là dính dáng được một chút xíu đến việc bảo lưu để khởi nghiệp? Để con tìm hiểu chi tiết xem sao.” Hà Lương nói.

Chuyện này, sau khi Hà Ngộ đi tham gia Giải Thanh Huấn bố Hà đã từng nhắc đến. Nhưng lúc đó có lẽ vẫn ôm kỳ vọng Hà Ngộ không thể vượt qua Giải Thanh Huấn, nên không hề vội vàng. Nhưng bây giờ, cuối cùng cũng đến lúc không thể né tránh được nữa rồi.

Hà Ngộ ở bên cạnh nghe, đây dường như là sự sắp xếp dành cho cậu, nhưng cậu cũng chẳng dám hỏi, mang dáng vẻ mặc cho người ta định đoạt.

Mãi cho đến sau bữa ăn, hai anh em về lại phòng mình, Hà Ngộ mới hỏi đến chuyện sắp xếp bảo lưu này.

“Điều này đối với em mà nói không tính là gánh nặng gì, nhưng có thể khiến bố mẹ trong lòng yên tâm hơn rất nhiều.” Hà Lương nói.

“Em hiểu rồi.” Hà Ngộ gật đầu.

Sau đó nữa...

“Chúc mừng em!” Hà Lương trịnh trọng nói với Hà Ngộ.

Hà Ngộ cười ngốc nghếch.

“Nhưng đây cũng mới chỉ là bắt đầu thôi.” Hà Lương nói.

“Vâng.” Hà Ngộ gật đầu.

“Tất cả các trận đấu của em anh đều xem hết rồi, muốn nghe thử nhận xét của anh không?” Hà Lương nói.

“Được ạ.” Hà Ngộ nói.

Cứ tưởng chỉ là trò chuyện phiếm tùy ý, nào ngờ Hà Lương vừa gật đầu, vừa mở laptop ra.

“Chúng ta sẽ bắt đầu phục bàn từ trận đấu đầu tiên.” Hà Lương nói.

“A, nghiêm túc vậy sao?” Hà Ngộ nói.

“Chứ sao nữa?” Hà Lương hỏi ngược lại cậu.

Hà Ngộ gật đầu, kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh Hà Lương.

Đây là buổi chiều ngày đầu tiên sau khi Giải Thanh Huấn kết thúc. Không có thi đấu, nhưng vẫn còn phục bàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!