Tất cả mọi người, bao gồm cả đối thủ của Lãng 7 ván này, lúc này đều ngỡ ngàng, không ai bắt kịp nhịp độ trước sự thay đổi đột ngột này. Cùng trơ mắt nhìn Mạc Tiện đi đến giữa sân đấu, sau đó nhìn vị trí trái phải, quay đầu lại nhìn Hà Ngộ: “Ngồi bên nào?”
“À... Bên này, bên này...” Hà Ngộ hoảng hốt chạy theo, vừa chỉ Mạc Tiện ngồi vào vị trí cậu ta nên ngồi, sau đó quay đầu nhìn đám Cao Ca, trên mặt vẫn tiếp tục duy trì vẻ ngỡ ngàng.
Mấy người Cao Ca lúc này cũng đi tới, thấy Mạc Tiện đã bắt đầu hí hoáy với tai nghe cách âm, Cao Ca có chút nghi hoặc nhìn Hà Ngộ: “Cậu chắc chắn cậu có quen?”
“Là bạn cùng phòng của em.” Hà Ngộ nói.
“Cậu ta vừa nói trên điện thoại cậu ta có!” Cao Ca nhấn mạnh.
“Cái này em cũng mới biết.” Hà Ngộ nói.
“Cậu không biết bạn cùng phòng của cậu cũng chơi Vương Giả?” Cao Ca nói.
“Em... thật ra trừ lúc lên lớp, cũng không thường xuyên nhìn thấy cậu ấy.” Hà Ngộ nói.
“Bạn cùng phòng!” Cao Ca nhấn mạnh lần nữa.
“Là bạn cùng phòng của em không sai đâu, mau bắt đầu đi!” Hà Ngộ lúc này cũng đầy một đầu dấu hỏi, những thứ Cao Ca nghi hoặc cậu cũng không giải thích được, dứt khoát đi về phía chỗ ngồi, ngồi xuống vị trí bên cạnh Mạc Tiện.
“Hội trưởng, cứ thế tùy tiện để người ta gia nhập bọn họ sao?” Lúc này đối thủ của Lãng 7 lại đang bám theo Tô Cách, sán lại nói. Giải liên trường đối với thân phận tuyển thủ quả thực rất tùy ý, ngoại trừ không được trùng lặp tham gia thi đấu ra thì không có quá nhiều yêu cầu, cũng không hạn chế thay đổi thành viên giữa chừng. Nhưng cứ thế lù lù chạy ra một người rồi tham gia thi đấu, ít nhất cũng phải xác minh xem có phải đã đăng ký thi đấu cùng chiến đội khác rồi hay không chứ.
Năm vị này đều là thành viên CLB Vương Giả, rành quy tắc giải đấu lắm, lúc này nhao nhao đưa ra nghi vấn với Tô Cách.
“Tôi xác nhận, bạn học này chưa từng đăng ký giải liên trường.” Tô Cách nhìn Mạc Tiện đang chỉnh tai nghe, nói với năm người.
“Hội trưởng cậu quen cậu ta?” Năm người kinh ngạc.
“Mạc Tiện, tân sinh viên khoa Vật lý, đại diện tân sinh viên phát biểu trong lễ khai giảng.” Tô Cách nói.
“Ồ...” Năm người cùng kéo dài giọng. Nói thật tân sinh viên phát biểu lúc đó trông thế nào bọn họ quên lâu rồi, nhưng quả thực có một nhân vật như vậy. Đối với một tân sinh viên mà nói, không có gì nổi bật hơn việc vừa nhập học đã trở thành đại diện tân sinh viên.
“Các cậu cũng mau đi chuẩn bị thi đấu đi.” Tô Cách nói với năm người.
“Ha ha, tùy tiện tìm một người đến là muốn đối phó chúng ta? Để chúng ta cho họ chút bất ngờ đi.” Năm người nói xong liền đi về phía vị trí của mình.
Tô Cách cười cười, không nói thêm gì. Là Hội trưởng CLB nhận được sự tin tưởng của tất cả mọi người, cậu ta hiểu rõ tình hình các chiến đội trong trường hơn bất cứ ai. Chiến đội “422-424” trước mắt này, đúng như cái tên của họ, là một đội rất tùy ý. Chính là năm nam sinh của ba phòng ký túc xá liền kề cùng lớp hợp thành. Bọn họ ngày thường hay cùng nhau lập team, không có vị trí và bài vở cố định, mỗi lần đều là tùy tâm trạng muốn chơi gì thì chơi nấy. Tham gia giải liên trường cũng là góp vui, trước giờ cũng chưa từng nghĩ muốn đạt thành tích gì.
Nhưng mà, đó là trước kia.
Học kỳ này, năm vị này lại định nghiêm túc một phen. Ngay từ khi giải liên trường còn đang chuẩn bị đã chuyên môn tìm đến Tô Cách muốn xin chút chỉ điểm. Bọn họ của hiện tại, tuy vẫn chưa giống Suger có chiến thuật và cấu trúc rõ ràng, nhưng ít nhất đã bắt đầu thay đổi, không còn là đội giải trí tùy tiện kia nữa. Điểm này, hiện tại vẫn chưa có mấy người biết, mà Tô Cách người từng đưa ra lời khuyên cho họ, đối với chiến đội 422-424 hiện nay vẫn có vài phần coi trọng.
Năm người cũng đang nín nhịn chuẩn bị cho mọi người một bất ngờ. Đối thủ vòng một quá yếu, đánh đại cũng thắng. Vòng đấu trước mắt này ngược lại là một cơ hội. Năm người lần lượt ngồi xuống, đồng loạt nhìn về phía đối diện. Kết quả mấy người Lãng 7 đều đang bận chỉnh tai nghe, hoàn toàn không rảnh để ý đến bọn họ.
“A lô a lô a lô, nghe thấy không?” Cao Ca nói vào micro.
“Rõ.”
“Rõ.”
“Rõ.”
“Rõ.”
Bốn người khác lần lượt lên tiếng.
“Được rồi, vậy bạn học tốt bụng, cậu đánh vị trí nào?” Cao Ca nói.
“Sao cũng được.” Mạc Tiện trả lời.
“Sao cũng được là ý gì?” Cao Ca hỏi.
“Ý là vị trí nào cũng đánh được.” Mạc Tiện vừa trả lời vừa nhìn Cao Ca một cái.
“Được rồi.” Cao Ca nhìn Chu Mạt, cười khổ một cái.
Vị trí nào cũng đánh được, câu này thông thường đều có nghĩa là vị trí nào cũng bình thường. Phóng mắt nhìn khắp KPL trình độ cao nhất, cũng chưa từng có tuyển thủ chuyên nghiệp nào nói mình “sao cũng được”. Đặc biệt khi một tuyển thủ từ một vị trí nào đó đổi sang đánh vị trí khác, thực ra đều có rủi ro khá lớn, thông thường sẽ có thời gian tập luyện thích ứng rất dài, từ đó không còn đánh ra được phong độ nữa cũng là chuyện thường thấy.
Sao cũng được...
Loại lời nói này theo Cao Ca thấy thường là người tiếp xúc game được một thời gian, nhưng hiểu biết lại không đủ sâu mới nói. Lấy chính cô mà nói, các vị trí cô đều đã thử qua, trận trước chơi Hỗ trợ cũng ra ngô ra khoai. Nhưng nếu có người hỏi cô đánh vị trí nào, ngoại trừ Mid (Đường giữa) cô sẽ không có đáp án thứ hai. Bởi vì vị trí này cô có tâm đắc nhất, điểm này cô có nhận thức tuyệt đối rõ ràng.
Có điều với tình hình trước mắt, một câu “sao cũng được” dù sao cũng tốt hơn một người hoàn toàn không biết chơi, hoặc là một cái điện thoại treo máy ở Tuyền Thủy (Bệ đá). Cho nên Cao Ca cũng không để bụng lắm, đối với vị tân sinh viên kịp thời giúp đỡ Lãng 7 này cô vẫn rất cảm kích.
“Vậy cậu đánh vị trí Hỗ trợ nhé.” Cao Ca nói.
“Được.” Mạc Tiện trả lời.
“Quen dùng những tướng Hỗ trợ nào?” Cao Ca hỏi.
“Sao cũng được.” Mạc Tiện nói.
Lại là sao cũng được...
Cao Ca cảm kích việc có lòng tốt giúp đỡ, nhưng cái kiểu “sao cũng được” dường như có chút không coi trọng game này lại khiến cô cực kỳ không thích, đang cau mày định nói gì đó thì giọng Hà Ngộ lại truyền ra từ tai nghe.
“Cái đó, tranh thủ thời gian chút đi! Nói là có chín phút, nhưng chỉnh thiết bị, rồi đến Ban/Pick, thời gian thực sự có thể dùng để thi đấu thực ra còn lâu mới được chín phút đó.” Hà Ngộ nói. Cậu phát hiện mấy người Cao Ca đều không quá coi trọng cái chín phút này. Nhưng theo sự hiểu biết không nhiều của cậu về Mạc Tiện, cái chín phút này tuyệt đối không phải nói đùa. Thật sự đến giờ, Mạc Tiện cực kỳ có khả năng sẽ cứ thế rời đi, điểm này cậu cảm thấy cần nhắc nhở bọn Cao Ca coi trọng lên.
“Chín phút không phải nói chơi thôi sao?” Cao Ca quả nhiên không coi thời gian này là thật.
“Đương nhiên.” Bản thân Mạc Tiện đưa ra câu trả lời rõ ràng.
“Cho nên chúng ta cần một bài đánh thắng nhanh.” Hà Ngộ nói.
“Ý cậu là?”
“Trung Thôi (Đẩy đường giữa).” Hà Ngộ nói.
Trung Thôi...
“Hai bên tuyển thủ nếu không có thắc mắc về thiết bị, mời đội trưởng ra tung đồng xu.” Lúc này trọng tài tuyên bố, Cao Ca không kịp nói nhiều, đứng dậy bước lên, cùng đối phương hoàn thành việc tung đồng xu, Lãng 7 cuối cùng giành được quyền chọn sau (Hậu thủ).
Đội trưởng đối phương còn định nhân đó nói hai câu, Cao Ca lại đã bay nhanh về chỗ ngồi của mình, đeo tai nghe lên tiếp tục cuộc thảo luận vừa chưa hoàn thành.
“Trung Thôi?”
“Đúng vậy.” Hà Ngộ nói.
“Đề nghị rất to gan...” Cao Ca trầm tư.
Mà lúc này trọng tài đã bắt đầu kéo tuyển thủ hai bên vào phòng. Thông thường là kéo đội trưởng hai bên, rồi đội trưởng kéo thành viên của mình, sau đó điều chỉnh vị trí.
“Để em kéo Mạc Tiện.” Hà Ngộ sau khi vào phòng nói. Cậu và Mạc Tiện tuy không có kết bạn trong game, nhưng WeChat hai bên đã add rồi, có bạn bè WeChat thì trong game cũng vẫn có thể xuất hiện trong danh sách bạn bè. Kết quả vừa quét sang danh sách bạn bè, Hà Ngộ ngay tại chỗ hét lên một tiếng kinh hãi.
“Cậu làm gì thế?” Tất cả mọi người cùng nhìn về phía cậu.
“Cậu cậu...” Hà Ngộ kinh ngạc nhìn Mạc Tiện, Mạc Tiện lại đang nhìn cậu một cách khó hiểu.
Trong danh sách bạn bè của Hà Ngộ, hiển nhiên đang hiển thị: Mèo của Schrödinger (Mạc Tiện).
Mấy hôm không viết, quay lại nhặt bàn phím trạng thái nhập cuộc cũng khá nhanh...