Ngoài cổng Bắc Đại học Đông Giang, quán cà phê Lam Sơn.
Bởi vì tín hiệu Wifi đặc biệt tốt, nơi này mơ hồ đã trở thành nơi tụ tập của người chơi Vương Giả Vinh Diệu. Tùy tiện có thể thấy người chơi cầm điện thoại chinh chiến Vương Giả Hiệp Cốc, khách thường xuyên tới đây đều đã thấy nhưng không thể trách.
Có điều hôm nay ở một góc tầng hai, một bàn khách lại thu hút tương đối nhiều ánh mắt. Các cô ấy cũng là người chơi Vương Giả Vinh Diệu, nhưng lại là từng cô gái xinh đẹp, lúc này tụ tập cùng một chỗ, trở thành một phong cảnh vô cùng xinh đẹp bắt mắt.
Mấy người cũng đang trong game, đối với những sự chú ý và bàn tán xung quanh, các cô ấy đều đã thấy nhưng không thể trách. Luận thực lực và chiến tích, Đại học Đông Giang tự nhiên vẫn là chiến đội Suger do Hội trưởng câu lạc bộ Vương Giả Tô Cách dẫn đầu là mạnh nhất, nhưng nếu chỉ nói danh tiếng, chiến đội Hoa Dung toàn bộ do nữ sinh cấp bậc hoa khôi tạo thành của các cô, lại một chút cũng không kém Suger.
Trong mấy người, chỉ có một nữ sinh, đối với việc ở trong hoàn cảnh được chú ý như vậy dường như có chút không quen. Sự chú ý tuy đã cố gắng tập trung vào trong game, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ có một hai câu bàn tán về các cô lọt vào trong tai.
“Kia chính là đàn chị Ngụy Hân Nhiên khoa Kinh tế, đội trưởng chiến đội Hoa Dung đó.”
“Chiến đội Hoa Dung, ồ ồ ồ!”
“Bên trái chị ấy là Mid của chiến đội Hoa Dung, tên là Lý Nham Nham.”
“Bên cạnh nữa tên là Dương Kỳ, hình như là đánh Top.”
“Bên phải kia thì sao?”
“Đánh Xạ thủ Hàn Tú Lệ.”
“Vậy còn một người nữa?”
“Người này thì không biết, có thể là người mới nào đó chăng?”
Người biết giới thiệu phổ cập cho người không biết, người không biết lại đuổi theo người biết hóng hớt, mấy vị nữ sinh của chiến đội Hoa Dung nghiễm nhiên là trung tâm của chủ đề. Đối với việc ở trong hoàn cảnh như vậy, mấy vị đàn chị lại đều bỏ ngoài tai, Chúc Giai Âm trong lòng có chút khâm phục. Có điều bản thân tuy thỉnh thoảng nghe thấy chút bàn tán, thao tác tổng thể cũng không chậm trễ, ván này đánh vẫn không tồi.
Chúc Giai Âm nhìn số liệu của mình trong bảng thông báo, 13 Kill 2 Death 3 Assist, có chút hài lòng, trận đấu cũng vào lúc này đón nhận thắng lợi, các cô thành công đẩy nổ nhà chính của đối thủ.
Rừng Vàng, MVP, Quadra Kill, Legendary (Siêu Thần)...
Một đống ký hiệu khen thưởng hoa cả mắt đều đánh dấu lên tướng đi rừng A Kha mà Chúc Giai Âm sử dụng, khiến cô càng thêm vui vẻ không thôi.
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn về phía mấy vị đàn chị, lại không nhìn thấy sự vui sướng nên có sau khi thắng trận trên mặt các cô, mấy người đều chỉ vội vàng quét qua thống kê số liệu sau trận đấu, rồi cô nhìn tôi, tôi nhìn cô.
“Sư tỷ...” Chúc Giai Âm nhìn về phía Ngụy Hân Nhiên, gọi một tiếng.
“Đánh không tồi.” Ngụy Hân Nhiên cười nói.
“Cảm ơn.” Chúc Giai Âm vui vẻ nói.
“Em trước đó nói buổi tối em còn phải làm livestream đúng không?” Ngụy Hân Nhiên vừa nói vừa nhìn thời gian, “Không làm lỡ chứ?”
“Không có không có, vậy em về trước nhé?” Chúc Giai Âm nói.
“Được, bọn chị ngồi thêm một lát, quay về chị tìm em sau.” Ngụy Hân Nhiên nói.
“Vâng ạ, vậy em đi trước, tạm biệt sư tỷ, tạm biệt mấy vị sư tỷ.” Chúc Giai Âm đứng dậy, chào tạm biệt mấy thành viên chiến đội Hoa Dung xong, xoay người rời đi. Lúc đi đến cầu thang không khỏi quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Ngụy Hân Nhiên vẫn đang nhìn theo cô, vội vàng lại giơ tay vẫy vẫy, nhìn thấy Ngụy Hân Nhiên cười gật đầu với cô xong, lúc này mới đi xuống cầu thang.
Ngụy Hân Nhiên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía ba vị đồng đội bên cạnh. Mà ba người cũng giống như đã nhịn rất lâu, không thể chờ đợi được liền mở miệng.
“Đánh thật sự tốt sao? Tớ thấy chưa chắc đâu, đi đi lại lại ăn ké lính của tớ, đúng là đi qua đi lại tuyệt không bỏ qua a! Tớ cảm giác tớ chỉ ăn trọn vẹn được đợt lính đầu tiên! Các cậu xem kinh tế cuối cùng của tớ...” Mid Lý Nham Nham người đầu tiên mở miệng.
“Pha đi cướp Blue kia, bấm tập hợp cô ta cứ không tới, cuối cùng là ăn xong đợt lính của tớ mới qua. Vốn dĩ có thể 0 đổi 3, ít nhất cũng là cục diện 1 đổi 3, cuối cùng đánh thành 2 đổi 3. Nhớ pha đó chứ Hân Nhiên?” Hàn Tú Lệ vị trí Xạ thủ vừa nói, vừa nhìn về phía Ngụy Hân Nhiên.
Ngụy Hân Nhiên gật đầu, tiếp đó quay đầu nhìn về phía Dương Kỳ vị trí Top còn chưa nói chuyện.
Dương Kỳ nhìn qua cũng không kích động như hai người kia, đặt ly cà phê vừa uống một ngụm xuống bàn trước, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói: “Chưa từng tới đường trên bao giờ.”
“Đường trên Ngu Cơ, Ngưu Ma còn thường xuyên qua đó, cô ta biết không dễ gank, đương nhiên là không đi rồi.” Lý Nham Nham nói.
Ba người mỗi người phát biểu một số cách nhìn xong, cùng nhau nhìn về phía Ngụy Hân Nhiên.
“Hân Nhiên cậu thấy thế nào?” Lý Nham Nham nói.
“Tớ thấy...” Ngụy Hân Nhiên bưng cà phê, theo bản năng nhìn về phía vị trí Chúc Giai Âm ngồi trước đó một cái, kết quả nhìn thấy một dây sạc lẳng lặng nằm ở đó. Ngụy Hân Nhiên ngẩn ra, tiếp đó liền thấy một bóng người đã đi tới bên cạnh vị trí đó.
“Xin lỗi, em quên đồ.” Chúc Giai Âm cúi người, nhặt dây sạc rơi trên ghế lên. Lúc trước khi tới cô sạc điện thoại một lát, lúc bắt đầu game vì không để cản trở thao tác liền rút ra trước, lúc đi lại quên cầm.
“Tạm biệt các sư tỷ.” Lại cười với bốn người chiến đội Hoa Dung một cái, Chúc Giai Âm xoay người lần nữa rời đi.
Lại một lần nữa nhìn theo, nhưng lần này Chúc Giai Âm lại không dừng ở cầu thang vẫy tay với các cô nữa, trực tiếp biến mất. Ngụy Hân Nhiên quay đầu nhìn về phía mấy vị đồng đội, bầu không khí có chút xấu hổ.
“Cô ta nghe thấy rồi sao?” Hàn Tú Lệ nói.
“Nghe thấy thì nghe thấy, nếu Hân Nhiên cũng tán đồng cách nhìn của chúng ta, đỡ phải giải thích nhiều với cô ta.” Lý Nham Nham nói.
Ngụy Hân Nhiên không cho ý kiến, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rất nhanh liền nhìn thấy bóng dáng Chúc Giai Âm đi ra từ quán cà phê, cũng không đi về phía cổng Bắc trường học. Cô biết Chúc Giai Âm vì làm livestream, bình thường hay không ở ký túc xá trong trường, mà là thuê phòng một mình ở ngoài trường.
“Đáng tiếc.” Nhìn bóng dáng Chúc Giai Âm, Ngụy Hân Nhiên có chút tiếc nuối lắc đầu than.
“Có thể là vì theo đuổi hiệu quả livestream, lối đánh của em ấy hơi độc (cá nhân) một chút.” Ngụy Hân Nhiên quay đầu lại nói với mấy vị đồng đội.
“Chỉ là hơi độc một chút thôi sao?” Lý Nham Nham rất để ý việc bị Chúc Giai Âm ăn ké lính tiếp tục bất bình nói.
“Kinh tế nhanh chóng lăn cầu tuyết lên, mới dễ múa tung hoành toàn trường mà.” Ngụy Hân Nhiên nhìn qua vẫn có một số sự thấu hiểu đối với lối đánh của Chúc Giai Âm.
“Đó là trận đấu rank thường, thậm chí là rank thấp đi? Rank cao làm như vậy đồng đội nát hết, dựa vào một mình cô ta cân năm sao? Càng đừng nói chúng ta đánh giải, các đội đều nói đến chỉnh thể có phối hợp, đánh như vậy nếu mà dựa dẫm được, vậy lên nhường lính ba đường cho một người phát triển là được rồi, thế đơn giản biết bao!” Lý Nham Nham nói.
“Được rồi tớ biết rồi.” Ngụy Hân Nhiên nói, “Vậy tạm thời không tuyển em ấy vào đội nhé!”
“Tạm thời không?”
Ngụy Hân Nhiên đang định nói gì đó, trên điện thoại Wechat có tin nhắn mới, ấn mở xem, chính là Chúc Giai Âm.
“Sư tỷ, chuyện chiến đội em muốn suy nghĩ thêm một chút.”
“Được rồi, người ta đã từ chối khéo chúng ta trước rồi.” Ngụy Hân Nhiên giơ điện thoại lắc lắc với ba người nói.
“Vậy không phải vừa khéo sao?” Lý Nham Nham nói.
“Lối đánh này của cô ta, cho dù nguyện ý gia nhập chúng ta làm ra điều chỉnh, nhưng sau khi thay đổi phong cách còn có thể đánh ra được hay không thật sự khó nói. Không có kinh tế bùng nổ như vậy, có thể sẽ bộc lộ ra rất nhiều vấn đề.” Hàn Tú Lệ phân tích.
“Dương Kỳ cậu thấy thế nào?” Ngụy Hân Nhiên nhìn về phía Dương Kỳ ít nói hỏi.
“Có lẽ vậy.” Dương Kỳ vẫn là bộ dạng đạm nhiên như thế, nói một câu không đau không ngứa.
Theo thông lệ... muộn rồi...