Virtus's Reader
Thôn Phệ Tinh Không 2 Khởi Nguyên Đại Lục

Chương 38: CHƯƠNG 38: BÁ ĐẠO VÀ TÀN NHẪN

Hơn ngàn Hư Không Chân Thần vừa rơi xuống đất đều có chút bối rối. Bọn họ sững sờ nhìn thống lĩnh Thiên Vũ Sung bị tóm gọn trong một tay, trong lòng chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.

"Thần Quân La Hà này sao lại có thể mạnh đến thế? Chúng ta mượn cả bí bảo Cơ Giới Lưu 'Tử Ngọc Hống' mà còn không đánh lại hắn. Không có Tử Ngọc Hống, e là hắn chỉ cần thổi một hơi thôi là tất cả chúng ta cũng bay màu hết!" Đám Hư Không Chân Thần này theo bản năng lùi về phía xa, thậm chí còn chen vào giữa đám đông khách khứa để ẩn nấp.

Thường ngày, khi tuần tra trong thành Hỗ Dương, bọn họ là những Hỗ Dương Vệ cao cao tại thượng! Nhưng giờ đây, bọn họ chỉ mong La Hà đừng trút giận lên mình!

Mai Ngô Khi vừa bị đánh bay xuống đất cũng không thể tin nổi: "Đây là 'Tử Ngọc Hống', một trong mười đại bí bảo Cơ Giới Lưu của Hỗ Dương Vệ cơ mà! Sao lại có thể bị một chưởng xuyên thủng chứ?"

"Toang rồi, toang thật rồi."

Dù trong lòng khó tin, Mai Ngô Khi không dám chần chừ, lập tức đốt cháy thần lực để liều mạng bỏ chạy!

Cả đời này hắn chưa bao giờ phải chạy trốn điên cuồng đến thế.

"Vù." Một bàn tay khổng lồ trong nháy mắt lướt qua, bao trùm lấy Mai Ngô Khi.

"Không—"

Mai Ngô Khi vung cây côn trong tay, mang theo uy thế sấm sét bổ mạnh, cố gắng ngăn cản bàn tay khổng lồ. Thế nhưng, bàn tay đó chỉ cần vươn tới, chạm nhẹ một cái đã tóm gọn lấy hắn, cây côn kia thậm chí còn chẳng làm trầy nổi da tay của La Phong.

La Phong vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, đôi tay của hắn đã thu về và trở lại kích thước bình thường. Trong lòng bàn tay hắn, Thiên Vũ Sung và Mai Ngô Khi bị áp chế đến mức co nhỏ lại, trông chẳng khác nào hai món đồ chơi nhỏ bé.

Giờ khắc này, Khương Thành Hữu, Chúc Du, chủ Mộng Hoa Lâu cùng vô số khách khứa, kể cả tôi tớ của La Phong là Mặc Ngọc Thanh Nham đều kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt. Cảnh tượng này tác động quá mạnh đến tâm trí họ.

"Ban đầu chỉ định giết một mình Mai Ngô Khi, giờ lại tóm được cả hai." La Phong nhìn hai kẻ tí hon trong lòng bàn tay mình.

"La Hà, ta là thống lĩnh Hỗ Dương Vệ! Ngươi dám ra tay giết một thống lĩnh Hỗ Dương Vệ ngay tại thành Hỗ Dương sao?" Thiên Vũ Sung ngẩng đầu, nhìn La Phong khổng lồ trước mắt, gằn giọng.

"Thần Quân La Hà, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tất cả là lỗi của tôi!" Mai Ngô Khi bị bắt thì hoảng sợ tột độ, vội vàng nói, "Tôi nguyện ý nhận lỗi, ngài muốn tôi làm gì tôi cũng bằng lòng. Chỉ cần ngài tha cho tôi."

Cả Thiên Vũ Sung và Mai Ngô Khi lúc này đều vô cùng bất an.

...

Cùng lúc đó, Ngũ Đại Gia Tộc trong Phủ Thành Chủ cũng đang đứng ngồi không yên. Bọn họ giám sát toàn thành, mà La Phong lại không dùng lĩnh vực vũ trụ cỡ nhỏ để che giấu, nên toàn bộ quá trình họ đều thấy rất rõ ràng.

Họ đã chứng kiến cảnh La Phong dùng một tay xuyên thủng bảo vật Cơ Giới Lưu 'Tử Ngọc Hống'.

"Hay cho một La Hà!"

"Hắn có thể trực diện nghiền nát Tử Ngọc Hống."

"Lần này phải làm sao đây? Hắn đã bắt được cả Thiên Vũ Sung và Mai Ngô Khi rồi." Tầng lớp cao tầng của Ngũ Đại Gia Tộc biết tình hình đã trở nên cấp bách.

"Thống soái Ma Ly, xin ngài ra tay..."

"Lúc này nhất định phải nhờ thống soái Ma Ly ngài ra tay mới có hy vọng ngăn cản La Hà."

Các cao tầng trong Phủ Thành Chủ lập tức truyền tin cho Ma Ly Kiêu.

"Ta không tiện ra tay." Ma Ly Kiêu thẳng thừng từ chối.

Địa vị của Ma Ly Kiêu quá cao, là một trong những nhân vật hàng đầu của toàn bộ Phủ Thành Chủ, ngay cả Thành Chủ cũng không thể ép buộc ông ta hành động.

Các quan viên trong Phủ Thành Chủ hết cách, đành phải điều động một trong các quân đoàn Hỗ Dương là 'Quân đoàn Hắc Minh' hành động.

"Ta có thể hành động, nhưng ta không chắc có thể ngăn được La Hà." Tướng quân của Quân đoàn Hắc Minh, 'Khâu Dập', trả lời.

"Nhanh lên, nhanh lên, mau xuất phát đi." Phía Phủ Thành Chủ thúc giục.

...

Bên phía Mộng Hoa Lâu, rất nhiều người chỉ dám đứng nhìn từ xa, không ai dám dính vào. Ai cũng sợ bị Ngũ Đại Gia Tộc trút giận.

Tại thành Hỗ Dương, Ngũ Đại Gia Tộc chính là Thiên!

Hành vi của La Phong lúc này, rõ ràng đã chọc giận bọn họ.

La Phong nhìn hai kẻ tí hon trong tay: "Thiên Vũ Sung, ta phát hiện trong chứng cứ phạm tội của Mai Ngô Khi có ghi tên ngươi rất nhiều lần. Ngươi giúp hắn bắt Chân Thần, ngươi giúp hắn xóa dấu vết, ngươi đã giúp hắn làm quá nhiều chuyện."

Thiên Vũ Sung giật mình.

Là một Vĩnh Hằng Chân Thần phụ thuộc vào gia tộc Mai Ngô, hắn quả thực đã giúp gia tộc này làm rất nhiều việc bẩn thỉu! Hắn cũng đã giúp Mai Ngô Khi bắt không ít Chân Thần, bởi vì Mai Ngô Khi tự mình ra tay thường không sạch sẽ, dễ để lại dấu vết.

"Mai Ngô Khi ơi là Mai Ngô Khi, ngươi muốn ngược sát nhiều Chân Thần thì cứ lén lút mà làm. Cớ sao phải dẫn theo bao nhiêu bạn bè đến tham quan Tội Ác Thành, làm cho cả thành Hỗ Dương ai cũng biết! Bây giờ lại chọc phải vị Thần Quân La Hà này, còn hại cả ta nữa." Thiên Vũ Sung trong lòng vừa bi phẫn vừa uất ức.

"Là đồng lõa của Mai Ngô Khi, theo luật pháp của Ngu quốc, ngươi cũng phải bị xử tử." La Phong nói.

"Thần Quân La Hà, ta biết ngài ghét ác như thù, ta chỉ là kẻ dưới, chỉ là thuộc hạ của gia tộc Mai Ngô." Thiên Vũ Sung vội nói, "Ta cũng từ một bộ lạc hoang dã mà từng bước trưởng thành đến ngày nay, xin ngài tha cho ta một mạng. Sau này ta quyết không làm đồng lõa nữa, những Chân Thần ta bắt trước đây đều là do Mai Ngô Khi sai khiến."

"Thiên Vũ Sung, ta cũng đâu dám công khai bắt nhiều Chân Thần như vậy. Là ngươi bày cách cho ta, là ngươi giúp ta. Bây giờ ngươi lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta à." Mai Ngô Khi lập tức la lên, "Thần Quân La Hà, tôi..."

La Phong siết nhẹ lòng bàn tay đang giữ Mai Ngô Khi, thần lực thẩm thấu vào khiến hắn không thể nói thêm lời nào.

"Thiên Vũ Sung, ta nói những điều này là để ngươi chết cho minh bạch." Dứt lời, bàn tay đang giữ Thiên Vũ Sung của La Phong khẽ siết lại. Một luồng kình lực lập tức thẩm thấu vào cơ thể Thiên Vũ Sung, nghiền nát Trái Tim Chân Thần của hắn.

Thiên Vũ Sung trừng lớn mắt, giờ phút này hắn chỉ cảm thấy oan ức.

Hắn, Thiên Vũ Sung, đã vất vả khổ sở, từng bước leo lên vị trí một trong Mười đại thống lĩnh của Hỗ Dương Vệ. Nhưng ai ngờ lại đụng phải một 'Thần Quân La Hà' không kiêng nể gì, coi thường mặt mũi Ngũ Đại Gia Tộc, thực lực lại mạnh đến đáng sợ. Hắn lại bị liên lụy mà chết ở đây!

"Vù." La Phong thu thi thể của Thiên Vũ Sung vào Tháp Tinh Thần ngay lập tức.

Thi thể vẫn nên cất kỹ, không thể lãng phí.

Ma La Tát ở phía xa thấy cảnh này, khóe miệng liền nhếch lên cười, truyền âm nói: "Cảm ơn chủ nhân, phiền chủ nhân giữ lại thi thể của Mai Ngô Khi cho ta luôn nhé. Huyết mạch của Mai Ngô Khi chắc chắn không tầm thường, hấp thụ vào hiệu quả chắc chắn là đỉnh của chóp."

Một chủ một tớ, cả hai đều vô cùng bình tĩnh.

Nhưng những người xung quanh, bao gồm cả Mai Ngô Khi đang nằm trong lòng bàn tay còn lại của La Phong, đều không thể bình tĩnh nổi!

"Giết thật rồi!"

"Thống lĩnh Hỗ Dương Vệ đó, cứ thế mà bị giết?"

Chúc Du, Khương Thành Hữu, chủ Mộng Hoa Lâu, Mặc Ngọc Thanh Nham cùng đông đảo khách khứa đều nín thở. Ở phía xa, hơn ngàn Hỗ Dương Vệ cấp Hư Không Chân Thần cũng run rẩy sợ hãi.

"Vị Thần Quân La Hà này, không phải bá đạo bình thường."

"Thần Quân La Hà đúng là coi trời bằng vung, nói ra tay là ra tay!"

"Sớm đã nghe nói có một số kẻ hung hãn, ngay cả Vương tộc, Hỗn Độn đại tộc cũng dám giết. Hôm nay xem như được mở mang tầm mắt."

Những vị khách có thể đến Mộng Hoa Lâu tiêu phí thường đều có lai lịch, đến từ các thế lực trong thành. Giờ phút này, họ đều chăm chú theo dõi diễn biến sự việc, đồng thời nhanh chóng truyền tin tức về cho gia tộc.

Những người xem đều có suy nghĩ riêng, nhưng Mai Ngô Khi bị La Phong tóm trong lòng bàn tay thì thật sự hoảng loạn!

Trơ mắt nhìn đồng lõa 'Thiên Vũ Sung' chết đi, Mai Ngô Khi đã cảm nhận được cái chết đang đến gần, hắn vội vàng nói: "Thần Quân La Hà, chỉ cần ngài tha cho tôi, mọi chuyện đều dễ thương lượng. Bất cứ điều gì tôi cũng sẽ làm."

"Ầm ầm—" Một luồng dao động kinh khủng giáng xuống.

La Phong ngẩng đầu nhìn lên, một pháo đài hình tròn khổng lồ xuất hiện trên bầu trời đêm. Pháo đài này giống như một lỗ đen đang thôn tính năng lượng và ánh sáng, uy thế vô cùng đáng sợ.

"Quân đoàn Hắc Minh, một trong Mười đại quân đoàn Hỗ Dương." La Phong nhận ra người đến.

Quân đoàn Hỗ Dương mạnh hơn Hỗ Dương Vệ rất nhiều.

Giống như 'Tử Ngọc Hống' của Hỗ Dương Vệ vừa rồi cũng chỉ ngang ngửa với hội trưởng Huyết Mãng, nhưng Quân đoàn Hỗ Dương thì mạnh hơn hẳn, bất kỳ quân đoàn nào cũng có thể áp chế được hội trưởng Huyết Mãng khi giao chiến trực diện.

Áp chế thì dễ, nhưng giết chết thì tương đối khó.

Cũng chỉ khi gặp phải La Phong, hội trưởng Huyết Mãng mới không có đường thoát.

"Thần Quân La Hà, xin hãy dừng tay." Một khuôn mặt ba mắt hiện lên trên bề mặt pháo đài hình tròn, "Mai Ngô Khi là Vĩnh Hằng Chân Thần của gia tộc Mai Ngô, dù vi phạm pháp quy cũng phải do Phủ Thành Chủ xử phạt. Ngươi không thể ra tay."

"Phủ Thành Chủ có thể phán hắn tử hình không?" La Phong hỏi.

Khuôn mặt ba mắt trên pháo đài nói: "Thần Quân La Hà, ngài đã làm sự việc lớn đến mức này, Phủ Thành Chủ dù thế nào cũng không thể quá thiên vị. Mai Ngô Khi này dù không chết cũng sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc."

"Trừng phạt nghiêm khắc không được, hắn phải chết." La Phong nhếch miệng cười, nhìn Mai Ngô Khi trong lòng bàn tay.

"Tha mạng, tha mạng." Mai Ngô Khi vội la lên.

"Thần Quân La Hà, ngươi đang ở trong thành, chưa qua thẩm phán của Phủ Thành Chủ đã giết một thống lĩnh Hỗ Dương Vệ. Nếu lại công khai giết chết một Vĩnh Hằng Chân Thần của Ngũ Đại Gia Tộc, ngươi chính là đang chà đạp lên mặt mũi của họ! Ngươi phải cân nhắc hậu quả." Khuôn mặt ba mắt trên pháo đài nói.

"Hậu quả gì?" La Phong thản nhiên đáp, "Tướng quân Khâu Dập của Quân đoàn Hắc Minh, hôm nay Mai Ngô Khi phải chết. Nếu ngươi ngăn cản, ngươi nên nghĩ đến hậu quả của mình."

Khuôn mặt ba mắt trên pháo đài nhìn những mảnh vỡ của Tử Ngọc Hống ở xa, thừa hiểu kết cục của việc ngăn cản là gì.

Thiên Vũ Sung đã ngăn cản.

Và Thiên Vũ Sung đã chết!

"La Hà này quá hung hãn, thực lực của hắn e là không thua gì Huyết Vân." Tướng quân Khâu Dập thầm nghĩ. Hắn cũng đã từng giao đấu với thủ lĩnh thế lực Thực quốc là 'Huyết Vân'.

Phủ Thành Chủ đã dùng đủ mọi cách, Ma Ly Kiêu đích thân ra tay, thậm chí điều động cả đại trận của thành Hỗ Dương hỗ trợ, giao chiến mấy lần với Huyết Vân mà vẫn không làm gì được hắn.

Mà bây giờ...

Tướng quân Khâu Dập cảm thấy La Hà này có lẽ không thua kém gì Huyết Vân.

Cho dù nhiều quân đoàn cùng hành động dưới sự chỉ huy của Ma Ly Kiêu, e rằng cũng không giữ được La Hà!

Tướng quân Khâu Dập thầm nghĩ: "Mai Ngô Khi này quá trớn rồi, làm ra chuyện tày trời mà còn sợ thiên hạ không biết, lôi kéo bao nhiêu Vĩnh Hằng Chân Thần đến tham quan. Mới rước lấy đại họa hôm nay."

"Tướng quân Khâu Dập, cứu tôi, cứu tôi." Mai Ngô Khi trong lòng bàn tay La Phong vẫn đang gào thét.

"Hắn đang nhìn ngươi, Phủ Thành Chủ lúc này cũng đang nhìn ngươi." La Phong nhìn Mai Ngô Khi trong lòng bàn tay, "Nhưng không ai cứu được ngươi đâu. Kẻ nào dám đến cứu, ta giết kẻ đó. Dám cứu ngươi cũng phải chết."

La Phong cứ thế nói từng chữ một.

Tất cả những người có mặt đều nghe thấy, các cao tầng đang giám sát ở Phủ Thành Chủ cũng nghe thấy. Có người tức giận, có người sắc mặt âm trầm như nước, có người lắc đầu thở dài.

Nhưng không một ai ra tay ngăn cản.

"Chết đi." La Phong nhìn Mai Ngô Khi trong lòng bàn tay, một ảo cảnh vô hình lập tức bao trùm lấy ý thức đang hoảng loạn của hắn.

Huyễn thuật này chính là cấm chiêu 'Cửu Yểm Sát' mà La Phong học được từ «Cửu Yểm Giới». Với tâm linh ý chí đã đạt đến cấp độ đỉnh phong của Hỗn Độn Chúa Tể để xây dựng ảo cảnh khổng lồ, lại thi triển một cấm chiêu tàn nhẫn, uy lực có thể tưởng tượng được.

Mai Ngô Khi vốn được tài nguyên bồi đắp mà lên, ý chí tâm linh của hắn đương nhiên yếu ớt, trong nháy mắt đã hoàn toàn chìm đắm.

"Ngươi không phải thích tra tấn vô số sinh linh sao? Vậy ngươi cũng nếm thử mùi vị này đi, xem khi trở thành kẻ bị tra tấn, ngươi còn thích nữa không?" La Phong nảy ra một ý nghĩ, liền thu Mai Ngô Khi vào trong Tháp Tinh Thần.

Bên trong một tầng không gian trống rỗng của Tháp Tinh Thần.

Mai Ngô Khi nằm đó, đau đớn run rẩy, hoảng sợ la hét. Vốn sống trong nhung lụa, sức chịu đựng tâm linh của Mai Ngô Khi rất tầm thường. Cấm chiêu huyễn thuật 'Cửu Yểm Sát' dưới sự khống chế của ý chí tâm linh và thần lực hoàn mỹ của La Phong, uy lực quá mạnh.

Trong sự tra tấn đau đớn, chỉ hơn mười hơi thở, ý thức của Mai Ngô Khi đã tan rã và chết đi.

"Ý chí tâm linh thật yếu." Ý thức của La Phong bao trùm, quan sát toàn bộ quá trình. Một kẻ phế vật như Mai Ngô Khi, kết cục này cũng nằm trong dự liệu của hắn.

...

Trong Mộng Hoa Lâu.

"Mai Ngô Khi chết rồi." Chủ Mộng Hoa Lâu, Chúc Du, Khương Thành Hữu đều nhận được thông báo về nhiệm vụ treo thưởng mới nhất từ Ám Điện của Hội quán Viêm Phong.

Phần thưởng cho Mai Ngô Khi chỉ có vỏn vẹn hai vạn Vũ Trụ Sa! Ngũ Đại Gia Tộc cũng chẳng thèm để tâm đến chút tiền thưởng này.

Và giờ khắc này, nhiệm vụ treo thưởng đó đã hoàn thành.

Rõ ràng Hội quán Viêm Phong đã xác nhận... Mai Ngô Khi đã chết!

"Thật sự giết Mai Ngô Khi rồi." Chúc Du và những người khác đều có cảm xúc lẫn lộn.

Ngũ Đại Gia Tộc, mỗi gia tộc có khoảng mười Vĩnh Hằng Chân Thần. Khoảng 50 vị Vĩnh Hằng Chân Thần có huyết mạch phi phàm này chính là tầng lớp cao tầng cốt lõi, thống trị toàn bộ thành Hỗ Dương.

Và Mai Ngô Khi chính là một trong số đó.

La Phong giết thống lĩnh Hỗ Dương Vệ, ảnh hưởng đã rất tồi tệ. Nhưng giết Mai Ngô Khi, những cao tầng khác tự nhiên cảm thấy "môi hở răng lạnh". Hôm nay hắn giết Mai Ngô Khi, ngày mai liệu có giết bọn họ không?

"Thần Quân La Hà, ta không ngăn được ngài." Khuôn mặt ba mắt hiện lên trên pháo đài giữa trời, thở dài nói, "Nhưng ngài giết Mai Ngô Khi, thật sự đã làm sai rồi!"

"Nói với Ngũ Đại Gia Tộc, muốn động thủ thì cứ tới, ta tiếp hết!" La Phong nhìn lên bầu trời.

Pháo đài hình tròn không nói thêm gì nữa, một lực lượng vô hình cuốn lấy những mảnh vỡ của Tử Ngọc Hống, thu hồi chúng rồi xuyên qua hư không rời đi.

La Phong nghiêng đầu nhìn cảnh tượng này.

"Giết xong rồi, thật sảng khoái." La Phong cười, bước về phía Chúc Du, "Chúc Du huynh, có gan tiếp tục uống rượu với ta không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!