Bên trong động phủ của gia tộc họ Chúc, thế lực bản địa mạnh nhất Thành Hỗ Dương, Chúc Cốt có phần kinh ngạc: "Lúc thế lực Thực Quốc và Phủ Thành Chủ đối đầu trực diện, Huyết Vân, Vũ Thiên Hử, Vũ Thiên Y ba người bọn họ vẫn sống sờ sờ. Xung đột vừa kết thúc, Vũ Thiên Hử và Vũ Thiên Y lại bị giết?"
"Thực lực của hai người họ cũng ngang ngửa mình," Chúc Cốt thầm nghĩ, "Cả Thành Hỗ Dương này, ai có thể giết được họ chứ?"
Ngay lúc này, Chúc Cốt nghĩ đến hai người.
Một là Tướng quân Ung lừng danh thiên hạ! Người còn lại chính là Thần Quân La Hà bí ẩn.
"Sau khi cuộc xung đột quy mô lớn kết thúc, đại trận của Thành Hỗ Dương không còn bùng nổ uy thế. Nếu Tướng quân Ung ra tay, chắc chắn sẽ mượn sức trận pháp... Vậy thì, khả năng lớn nhất là Thần Quân La Hà đã ra tay?" Chúc Cốt âm thầm suy đoán.
Từ lúc đến Thành Hỗ Dương, số lần La Phong ra tay tương đối ít, và lần nào cũng là nghiền ép một chiều.
Ảnh Thương ám sát La Phong, ngược lại tự chôn vùi tính mạng!
Ngũ Đại Gia Tộc, La Phong cũng chẳng thèm để vào mắt.
Tất cả những điều này khiến các thế lực không thể nào dò ra được thực lực của La Phong rốt cuộc mạnh đến đâu.
"Bảy phần khả năng là Thần Quân La Hà ra tay. Ba phần còn lại, có thể là Tướng quân Ung đang giăng bẫy," Chúc Cốt thầm nghĩ, "Nếu thật sự là Thần Quân La Hà giết, vậy thì hắn còn đáng sợ hơn nhiều so với dự đoán."
Tại một quán ăn nhỏ, Thần Quân Vệ đang ung dung thưởng thức mỹ thực rượu ngon.
"Vũ Thiên Ngũ Thần chết mất hai người rồi sao?" Thần Quân Vệ chợt nhớ đến người đàn ông khiến nàng phải kinh ngạc, "Đây không giống phong cách của Ung Hổ, đoán chừng là vị Thần Quân La Hà kia ra tay rồi."
Cùng đến từ Vương Đô của Ngu Quốc, Thần Quân Vệ rất hiểu Tướng quân Ung.
"Lai lịch của hắn quá bí ẩn, lẽ nào đến từ hai Đại Cổ Quốc? Hay là do một thế lực ẩn dật nào đó bồi dưỡng?" Thần Quân Vệ biết rất rõ Khởi Nguyên Đại Lục sâu không lường được.
...
Giờ khắc này, tất cả thế lực trong thành, bao gồm cả thành viên của các thế lực lớn đặt chi nhánh tại đây, đều chấn động. Cường giả có thể giết chết Vũ Thiên Hử và Vũ Thiên Y ngay trong Thành Hỗ Dương, ở toàn bộ Ngu Quốc cũng không có nhiều.
Bề ngoài, trong thành chỉ có Tướng quân Ung mới có thực lực như vậy.
Tất cả con cháu cốt cán của Ngũ Đại Gia Tộc đều đang bàn tán sôi nổi. Bọn họ tin tức rất linh thông, nhưng lại không hề nghe nói bên Phủ Thành Chủ có động tĩnh gì.
"Phủ Thành Chủ không hề ra tay," Ma Ly Mông với tư cách là Phó Thành Chủ, đương nhiên hiểu rõ điều này, "Vậy khả năng lớn nhất, là Thần Quân La Hà đã hành động."
"Hắn và Thương Thiên Viêm là bạn bè chí cốt, Thương Thiên Viêm bỏ mình, nên Thần Quân La Hà nổi giận ra tay?" Ma Ly Mông không hề chậm trễ, lập tức lấy lệnh truyền tin ra liên lạc với La Phong.
"La Hà huynh," Ma Ly Mông hỏi thẳng, "Huynh muội Vũ Thiên Hử có phải do huynh giết không?"
"Là ta," La Phong đáp, "Phủ Thành Chủ các người có ý kiến gì sao?"
Ma Ly Mông chấn động trong lòng. Thật sự là La Hà! Cha hắn, Ma Ly Kiêu, thống lĩnh quân đội mượn sức đại trận Thành Hỗ Dương, dù chiếm ưu thế trước Vũ Thiên Hử nhưng cũng không làm gì được gã.
Vậy mà vị Thần Quân La Hà này chỉ bằng sức một mình đã lặng lẽ không một tiếng động giết chết hai huynh muội Vũ Thiên Hử! Thực lực này... đúng là pro vãi!
"La Hà huynh cũng muốn giết Huyết Vân sao?" Ma Ly Mông hỏi dồn.
"Ta đang lùng sục khắp thành để tìm hắn, nhưng tiếc là không thấy," La Phong đáp, "Bên các ngươi có cách nào tìm ra hắn không?"
"Ta cần phải bẩm báo Phủ Thành Chủ, huynh hãy đợi tin của ta." Ma Ly Mông không dám nói nhiều, lệnh truy tung nhân quả là biện pháp tạm thời duy nhất để tìm ra Thần Quân Huyết Vân, hắn không có quyền tự ý đưa cho La Phong.
"Thứ ta cần nhất bây giờ, là vị trí của Huyết Vân," La Phong đáp lại.
"Một khi có tin tức, ta sẽ lập tức thông báo cho La Hà huynh." Ma Ly Mông càng thêm khiêm tốn. Tướng quân Ung mượn sức đại trận Thành Hỗ Dương mà còn để Thần Quân Huyết Vân chạy thoát, vị La Hà này lại dám một mình đuổi giết?
Nghĩ đến sức mạnh cỡ này, Ma Ly Mông không khỏi rùng mình.
La Phong điều khiển phi thuyền, cuộc trò chuyện với Ma Ly Mông khiến hắn nhen nhóm một tia hy vọng.
"Bên Phủ Thành Chủ, có lẽ có cách nào đó." La Phong cũng không hoàn toàn trông cậy vào Ma Ly Mông, hắn nhìn về phía xa xa phía trước.
"Chủ nhân, Hội trưởng Tán Vân đang ở trong động phủ kia, ta có thể khóa chặt khí tức của hắn," Ma La Tát xác nhận chắc nịch.
"Được," La Phong khẽ gật đầu.
Tòa động phủ bình thường phía trước kia, Hội trưởng Tán Vân chưa bao giờ công khai. Vừa biết tin Vũ Thiên Hử và Vũ Thiên Y chết, hắn liền lập tức trốn đến đây.
Giờ phút này, hắn đang vô cùng căng thẳng.
"Các người cũng không biết? Các người là thành viên Ngũ Đại Gia Tộc mà cũng không biết ai đã giết Vũ Thiên Hử và Vũ Thiên Y sao?" Hội trưởng Tán Vân vội vàng truyền tin, "Lúc các người sai ta làm việc, ta chưa bao giờ từ chối, việc bẩn thỉu nào ta cũng làm cho các người, bây giờ các người nhất định phải giúp ta!"
Đầu bên kia lại trực tiếp ngắt liên lạc.
"Ta biết ngay mà, đám rác rưởi Ngũ Đại Gia Tộc này, đến lúc then chốt là không thể trông cậy được," Hội trưởng Tán Vân lo lắng tột độ, "Rốt cuộc là ai đã giết bọn Vũ Thiên Hử? Có liên lụy đến mình không?"
"Huyết Vân bây giờ cũng cắt đứt liên lạc, hoàn toàn không liên hệ với ta."
"Đại nạn đến nơi, mỗi người tự lo thân mình! Đợi đến ban ngày, tu hành giả ra vào thành vô số, ta cũng nhân cơ hội đó chuồn khỏi thành." Hội trưởng Tán Vân thầm nghĩ, hắn có chút hoảng hốt, luôn cảm thấy lần này có điềm chẳng lành.
Ầm...
Hội trưởng Tán Vân hoảng sợ ngẩng đầu, chỉ thấy dòng khí Hỗn Độn cuồn cuộn xé nát tòa lầu nhỏ này, thậm chí xé toạc cả đại trận. Dòng khí Hỗn Độn lan tràn khắp nơi, trực tiếp cuốn lấy hắn.
"Không xong rồi, là Thần Quân La Hà." Tim Hội trưởng Tán Vân lạnh buốt, "Xem ra kẻ giết huynh muội Vũ Thiên Hử chính là La Hà rồi."
Hội trưởng Tán Vân hoàn toàn không thể giãy dụa, bị dòng khí Hỗn Độn cuốn bay ra ngoài. Hắn thấy một chiếc phi thuyền từ trên trời đêm hạ xuống, La Phong và Ma La Tát, hai chủ tớ, bay ra.
Sau lưng La Phong, sáu đôi cánh chim màu vàng óng dang rộng, chưởng khống Hỗn Độn.
"Thần Quân La Hà, ngài đến rồi?" Bị trói chặt, Hội trưởng Tán Vân vội vã nịnh nọt, "Có chuyện gì ngài cứ phân phó một tiếng là được, không cần phải tự mình đến đâu ạ."
"Ta hỏi ngươi, Huyết Vân ở đâu?" La Phong hỏi.
Hội trưởng Tán Vân vội vàng lắc đầu: "Ta không có liên lạc với hắn."