Ma La Vung đến chiến trường vốn định bảo vệ Chúa tể Hỗn Độn Thành và những người khác, thế nhưng ngay cả La Phong cũng không ngờ chiến lực cấp xưng Thánh của bộ lạc Thiên Dương lại mạnh mẽ đến vậy.
Ma La Vung không thể khoanh tay đứng nhìn chúa tể Mộ Trần bị trấn áp. Hắn lập tức thuấn di, xuất hiện gần chúa tể Tinh Mang.
Chúa tể Tinh Mang giật mình kinh hãi. Trên người Ma La Vung không có bất kỳ dao động thần lực nào, nhưng lại cho cảm giác sâu không lường được. Cao thủ, một cao thủ chân chính. Chúa tể Tinh Mang biết lần này mình đã gặp phải cao thủ thực sự.
Thế nhưng, chúa tể Tinh Mang cũng không vì thế mà sợ hãi. Có thể quật khởi nhanh như vậy đều nhờ có thủ đoạn bảo mệnh cường đại, sẽ không dễ dàng vẫn lạc như thế.
"Ngươi là ai?" Chúa tể Tinh Mang cảnh giác nhìn Ma La Vung. Một mình chúa tể Chân Nham thì dễ đối phó. Thêm cả Ma La Vung thì khó nói rồi.
"Ta ư? Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần biết, đối thủ của ngươi là ta." Ma La Vung vận một thân áo bào trắng, khí độ siêu phàm. Cường giả dưới Hư Không Chân Thần mà trông thấy Ma La Vung, chắc chắn sẽ nảy sinh ý muốn sùng bái từ tận sâu trong đáy lòng.
Sau đó, Ma La Vung truyền âm cho chúa tể Chân Nham: "Ngươi đi giúp chúa tể Mộ Trần đi, nơi này cứ giao cho ta."
Chúa tể Chân Nham tuy có chút nghi hoặc, nhưng có cao thủ trợ giúp phe bộ lạc Chân Nham của mình, hắn đương nhiên vui mừng khôn xiết.
Chúa tể Tinh Mang tuy ngông cuồng tự đại, nhưng đối mặt với Ma La Vung, một người mà ngay cả thực lực cũng không nhìn thấu, hắn không thể không thận trọng.
"Hừ, ta không cần biết ngươi là ai. Chỉ cần không phải Thần Vương, ta đánh không tha!" Chúa tể Tinh Mang hừ lạnh một tiếng. Hắn đến bộ lạc Chân Nham vốn là để tìm đối thủ luyện tập.
"Vậy thì tới đi. Để ta xem thử điều gì khiến ngươi tự tin như vậy." Ma La Vung thản nhiên nói.
"Ngươi sẽ biết ngay thôi." Chúa tể Tinh Mang nói xong, Hỗn Độn thần lực liền tuôn ra, khống chế một vùng không gian hỗn độn gần đó.
"Ngươi... Ngươi lại không tranh đoạt quyền khống chế không gian hỗn độn ư? Là tự tin đến mức không cần sao? Ha ha, còn ngông cuồng hơn cả ta. Ngươi đừng có hối hận!" Chúa tể Tinh Mang gầm lên.
"Hừ! Khống chế không gian hỗn độn sao? Vô dụng thôi." Ma La Vung cười khẩy. Thật ra Ma La Vung không biết chiêu khống chế không gian hỗn độn, hắn là Giới Thú Vương giả, năng lượng trái ngược hoàn toàn với các cường giả khác. Nhưng gen cấp 10 vạn lần của La Phong có thể mô phỏng thần lực đối nghịch của Ma La Vung, nên Ma La Vung với tư cách là Giới Thú Vương giả ở hình thái hoàn mỹ, tự nhiên cũng có thể mô phỏng thần lực của nhân loại.
Ma La Vung không biết cách khống chế không gian hỗn độn, nhưng sự áp chế của không gian hỗn độn hoàn toàn vô dụng đối với hắn.
Chúa tể Tinh Mang thử dùng năng lượng Hỗn Độn để áp chế Ma La Vung, nhưng lại kinh ngạc phát hiện bên ngoài cơ thể Ma La Vung có một loại năng lượng hoàn toàn trái ngược với năng lượng Hỗn Độn. Vừa tiếp xúc, hai loại năng lượng đã triệt tiêu lẫn nhau, hoàn toàn không có tác dụng áp chế.
Chúa tể Tinh Mang kinh hãi, chưa từng thấy chuyện kỳ quái như vậy bao giờ. Lẽ nào là một loại bí pháp? Chúa tể Tinh Mang nghĩ thầm. Nhưng vì áp chế bằng năng lượng Hỗn Độn không có tác dụng, hắn dứt khoát từ bỏ việc khống chế không gian hỗn độn, dù sao việc này cũng cực kỳ tiêu hao Hỗn Độn thần lực.
"Hừ. Giờ ngươi đã biết cái trò không gian hỗn độn của ngươi vô dụng rồi chứ. Tốt nhất làlấy ra thực lực chân chính ra cho ta xem đi, nếu không thì vô vị quá." Ma La Vung hừ lạnh. Kể từ khi trở thành cấp xưng Thánh, đây cũng là lần đầu tiên Ma La Vung chiến đấu với một cường giả cấp xưng Thánh mạnh mẽ. Nhưng Ma La Vung có ký ức truyền thừa, đủ loại kinh nghiệm chiến đấu và bí pháp chiến đấu đều có sẵn, lại còn là những thứ phù hợp nhất với Giới Thú Vương giả, không cần hắn phải tự mình cảm ngộ sáng tạo.
Chúa tể Tinh Mang cũng không nhiều lời. Đối mặt với một đối thủ quỷ dị mà mạnh mẽ như vậy, hắn vừa ra tay đã dùng tới bí pháp mạnh nhất.
"Vạn Vật Toái Không Trảm!" Chúa tể Tinh Mang giơ thanh đao trong tay lên, chém ngang về phía Ma La Vung.
"Chút tài mọn." Ma La Vung khinh thường.
"Tịch Diệt Luân Hồi." Giọng nói bình thản của Ma La Vung vang lên.
Hai đại bí pháp va chạm, nhưng lạ lùng là không có bất kỳ tiếng động nào. Mặc dù Ma La Vung mô phỏng thần lực của nhân loại, nhưng bản chất vẫn là sức mạnh hủy diệt của Giới Thú Vương giả, một chiêu này tung ra, năng lượng công kích của hai đại bí pháp đều bị triệt tiêu hoàn toàn.
Trải qua gần 500 kỷ nguyên Luân Hồi, thời gian trong Thế giới nội thể của Ma La Vung được gia tốc, hấp thu vô tận bản nguyên của Vũ Trụ Sơ Khai, sớm đã đạt tới cực hạn của cấp xưng Thánh. Có thể nói dưới Thần Vương, không ai là đối thủ của Ma La Vung. Chiêu Tịch Diệt Luân Hồi vừa rồi chỉ là tùy ý thi triển. Ma La Vung cũng chẳng hơi đâu mà phải nghiêm túc với một đứa nhóc nói như rồng leo làm như mèo mửa vừa mới đột phá cấp xưng Thánh.
Trong mắt Ma La Vung, chúa tể Tinh Mang chẳng qua chỉ là một thằng nhóc nhận được truyền thừa mạnh mẽ, vừa mới đột phá lên cấp xưng Thánh, chẳng có chút sức chiến đấu nào. Chủ nhân không có ở đây, không thể nô dịch hắn, chứ nếu chủ nhân có mặt, sớm đã thu hắn làm nô lệ rồi. Hắn chỉ là một miếng mồi ngon không có bảo vật, cũng chẳng có thực lực.
"Ngươi... Ta không chơi với ngươi nữa." Chúa tể Tinh Mang cuối cùng cũng hoảng sợ, bí pháp mạnh nhất cũng không làm gì được Ma La Vung, ở lại đây còn làm được gì nữa. Hắn liền truyền âm báo cho chúa tể Thiên Dương một tiếng, sau đó lập tức bỏ chạy.
Chúa tể Thiên Dương đang thắc mắc, tại sao chúa tể Chân Nham lại có thể rảnh tay để trợ giúp chúa tể Mộ Trần và chúa tể Vạn Thú. Đúng lúc này, chúa tể Tinh Mang truyền âm tới, nói rằng hắn đánh không lại đối phương và muốn bỏ chạy.
Nhận được truyền âm, chúa tể Thiên Dương lập tức kinh hãi. Hắn tuyệt đối không ngờ bộ lạc Chân Nham lại có một đối thủ còn mạnh hơn cả chúa tể Tinh Mang.
Hiện tại tình hình chiến đấu đã cực kỳ hỗn loạn, chiến sĩ của bộ lạc Thiên Dương và bộ lạc Chân Nham đang giao tranh ác liệt, muốn rút lui cũng khó.
May mắn là chúa tể Thiên Dương phát hiện ra vị cao thủ mà ngay cả chúa tể Tinh Mang cũng không đánh lại của bộ lạc Chân Nham hiện tại không có ý định ra tay. Mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.
Chúa tể Thiên Dương hết cách, chỉ có thể liên hợp với các bộ lạc khác. Hắn truyền âm cho một thuộc hạ cấp Vĩnh Hằng Chân Thần, bảo hắn đến bộ lạc giao hảo với Thiên Dương là bộ lạc Vĩnh Viêm, bất kể điều kiện gì cũng phải đáp ứng, mời bộ lạc Vĩnh Viêm tham chiến, cùng nhau tấn công bộ lạc Chân Nham. Như vậy, dù bộ lạc Vĩnh Viêm chỉ có hai vị cấp xưng Thánh, cũng có thể kìm chân được Ma La Vung.
Sau đó, chúa tể Thiên Dương lập tức truyền âm cho chúa tể Tinh Mang, bảo hắn rằng sẽ có hai vị cấp xưng Thánh đến giúp hắn đối phó Ma La Vung. Nếu không có chúa tể Tinh Mang kìm hãm Ma La Vung, tình hình chiến đấu sẽ không biết biến đổi ra sao.
Chúa tể Tinh Mang tuy cao ngạo, nhưng gặp phải Ma La Vung thì liền nhụt chí. Nhưng hắn tự tin mình có thủ đoạn bảo mệnh cường đại, cũng không thể ngồi yên nhìn bộ lạc Thiên Dương bị diệt, nên đã đồng ý.
Vì vậy, chúa tể Tinh Mang lại quay trở lại. Lần này hắn quyết định không giao đấu trực diện với Ma La Vung, mà muốn dựa vào thân pháp để dây dưa với hắn.
Ma La Vung thật sự cạn lời. Thằng nhóc Tinh Mang kia vừa mới bỏ chạy lại quay về. Ma La Vung liền dùng pháp thuật Hóa Thân Ngàn Vạn, phân ra mấy phân thân đi bảo vệ Chúa tể Hỗn Độn Thành và những người khác. Còn bản tôn thì đến chơi đùa với chúa tể Tinh Mang.
"Nhóc con, ta đã tha cho ngươi một mạng. Lẽ nào ngươi quay lại để cảm tạ ta sao?" Ma La Vung cười trêu chọc.
"Vớ vẩn! Ta không làm gì được ngươi, nhưng ngươi cũng làm gì được ta?" Bị Ma La Vung trêu tức, chúa tể Tinh Mang nổi giận.
"Ta không làm gì được ngươi? Đây đúng là trò cười lớn nhất của Khởi Nguyên Đại Lục!" Ma La Vung chế nhạo nói.