Các đỉnh phong Thần Vương vô cùng sợ hãi.
"Cái này... làm sao có thể? Đột phá Thần Vương vậy mà khiến cường giả Khởi Nguyên Đại Lục phải quỳ lạy! Vì sao ta cũng nảy sinh cảm giác sùng bái đối với hắn?" Dạ Vũ Thần Vương kinh ngạc nói.
"Nguyên trở thành Thần Vương cũng không có chuyện như vậy xảy ra mà? Chuyện này... thật quá đáng sợ." Tàn Tuyết Thần Vương kinh hãi nói.
Trong khoảnh khắc, thời gian quay trở lại thời điểm trước khi La Phong đột phá Thần Vương. Tất cả cường giả trên Khởi Nguyên Đại Lục, kể cả Thần Vương, đều hành động như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Các đỉnh phong Thần Vương vẫn đang bế quan cảm ngộ.
"Nhìn kìa, La Phong đứng dậy rồi." Tử Mộc Thần Vương là người đầu tiên mở mắt.
Các đỉnh phong Thần Vương đều nhìn về phía La Phong.
"Hắn đã là Thần Vương rồi ư?!" Dạ Vũ Thần Vương và các Thần Vương khác đều thất kinh.
"Khí tức thật mạnh mẽ! Cảm giác hắn còn mạnh hơn Sơ cấp Thần Vương rất nhiều." Tử Mộc Thần Vương kinh ngạc nói.
Sau khi trở thành Thần Vương, giác quan thứ sáu của La Phong càng thêm nhạy bén. Hắn lập tức phát hiện một nhóm đỉnh phong Thần Vương đang bàn tán về mình ở cách đó không xa. Nhưng La Phong rất tự tin vào thực lực hiện tại của mình, dù có giao đấu với đỉnh phong Thần Vương cũng không hề sợ hãi. La Phong tràn đầy sức mạnh.
"Xem bọn họ muốn làm gì," La Phong thầm nghĩ.
"La Phong!" Dạ Vũ Thần Vương là người đầu tiên bay về phía La Phong. Các đỉnh phong Thần Vương cũng đều bay tới.
La Phong kinh ngạc, vì sao nàng lại biết tên mình? Đỉnh phong Thần Vương quả nhiên thần thông quảng đại.
"Chư vị đỉnh phong Thần Vương, các vị đây là..." La Phong nhìn về phía nhóm đỉnh phong Thần Vương.
"Chúng ta đã đợi ngươi suốt 500 vạn Luân Hồi rồi. Ngươi cũng thật là, bế quan một lần mà lâu đến thế." Dạ Vũ Thần Vương cằn nhằn.
"..." La Phong cạn lời.
"Ta có bảo các ngươi chờ đâu," La Phong thầm nghĩ.
"Thôi được rồi. Ta nói thẳng chuyện chính với ngươi đây." Dạ Vũ Thần Vương bước tới.
Các đỉnh phong Thần Vương khác không lên tiếng, họ cũng muốn để Dạ Vũ Thần Vương thăm dò lai lịch của La Phong trước.
La Phong yên lặng nhìn nữ tử nhân loại mặc bạch y này, không khỏi nghĩ đến thê tử của mình là Từ Hân. Từ Hân cũng rất thích mặc bạch y.
"Ngươi nhìn cái gì đấy?" Dạ Vũ Thần Vương bực mình. La Phong cứ nhìn chằm chằm vào nàng.
"Ờ... Xin lỗi. Ngươi muốn nói gì?" La Phong thu hồi ánh mắt.
"Ta hỏi ngươi. Có phải ngươi muốn tự mình thành lập quốc gia không?" Dạ Vũ Thần Vương trừng đôi mắt to nhìn La Phong.
"Phải. Tộc đàn của chúng ta cần có một ngôi nhà của riêng mình." La Phong không chút do dự đáp.
La Phong cũng đoán được họ muốn lôi kéo mình. Nhưng La Phong muốn thành lập quốc gia, tự nhiên sẽ không gia nhập quốc gia Thần Vương của họ, cho dù là quốc gia đỉnh cấp, La Phong cũng chẳng thèm.
"Vậy được rồi. Ta hỏi ngươi, ở Khởi Nguyên Đại Lục ngươi có lão sư là Thần Vương không?" Dạ Vũ Thần Vương tiếp tục hỏi.
"Lão sư của ta đã chuyển sinh một lần, cách đây không lâu cũng đã đột phá Thần Vương." La Phong không hề giấu diếm.
"Lão sư của ngươi là ai?" Dạ Vũ Thần Vương hỏi.
"Chuyện này, thứ cho ta không thể trả lời." La Phong không muốn nói ra tên lão sư Tọa Sơn Khách.
"Ngươi... Không nói thì thôi." Dạ Vũ Thần Vương gắt gỏng.
"Toàn bộ truyền thừa của ngươi đều do lão sư trao cho à?" Dạ Vũ Thần Vương lại nói.
"Đương nhiên là không phải. Lão sư chỉ cho một phần thôi." La Phong nói.
"Ồ?" Đôi mắt Dạ Vũ Thần Vương sáng lên.
"Lẽ nào đã nhận được truyền thừa của ‘Nguyên’?" Dạ Vũ Thần Vương thầm đoán.
"Ờ, vậy... truyền thừa mà ngươi nhận được là của ai thế?" Dạ Vũ Thần Vương vội hỏi.
La Phong nhìn Dạ Vũ Thần Vương, không mở miệng.
"Nhìn cái gì vậy, nói mau." Dạ Vũ Thần Vương giả vờ không vui.
La Phong nở nụ cười. Dạ Vũ Thần Vương này, thật là...
"Ngươi có nói không, nếu ngươi không nói, ta..." Dạ Vũ Thần Vương không biết nên uy hiếp La Phong thế nào.
La Phong bất đắc dĩ, trong số những truyền thừa đỉnh phong Thần Vương mà Tuế Nguyệt Thần Vương thu thập được, có vài cái thuộc về những vị đang có mặt ở đây. Đỉnh phong Thần Vương cực kỳ hiếm khi vẫn lạc.
"Không phải ngươi hỏi hơi nhiều rồi sao?" La Phong mỉm cười nói.
"Ngươi... Ta chỉ muốn biết ngươi có nhận được truyền thừa của ‘Nguyên’ không thôi. Chuyện này có gì phải giấu chứ? Lẽ nào ngươi nhận được truyền thừa mà lại không dùng à?" Dạ Vũ Thần Vương cũng mỉm cười đáp lại.
"Ta không nhận được truyền thừa của ‘Nguyên’, đương nhiên là không dùng rồi." La Phong lắc đầu cười.
"Ra vậy." Dạ Vũ Thần Vương lộ vẻ thất vọng. Nàng không cho rằng La Phong sẽ lừa gạt mình, cường giả cấp bậc Thần Vương đều vô cùng coi trọng thể diện. Huống hồ có nhiều đỉnh phong Thần Vương ở đây như vậy, nếu La Phong nói dối, chẳng phải sẽ đắc tội với tất cả bọn họ sao?
"La Phong này, ngược lại rất hợp khẩu vị của ta." Tử Mộc Thần Vương nở nụ cười.
"La Phong, để ta tự giới thiệu một chút. Ta là Tử Mộc Thần Vương của Thiên Mộc quốc. Chúng ta kết bạn được chứ?" Tử Mộc Thần Vương là người vô cùng cao ngạo, việc nguyện ý kết giao bằng hữu với La Phong cho thấy hắn rất coi trọng chàng trai này.
"Thì ra là Tử Mộc Thần Vương, ta đã sớm nghe đại danh của ngài, người có thể nô dịch Giới Thú Vương trên Khởi Nguyên Đại Lục này cũng chỉ có ngài. Tử Mộc Thần Vương nguyện ý kết bạn với ta, La Phong ta thật vinh hạnh." La Phong cười nói. Có thể kết bạn với đỉnh phong Thần Vương, La Phong tự nhiên vui mừng.
"Tốt, sảng khoái. Đã là bạn bè rồi thì đừng gọi Tử Mộc Thần Vương nữa, cứ gọi ta là Tử Mộc là được." Tử Mộc Thần Vương cười lớn nói.
"Ta đây, Tàn Tuyết, cũng kết giao với ngươi!" Tàn Tuyết Thần Vương cũng lớn tiếng nói.
"Tốt. Tàn Tuyết lão ca sảng khoái như vậy, La Phong ta sao có thể không đồng ý." La Phong ai đến cũng không từ chối. Có thêm bạn bè là đỉnh phong Thần Vương, tộc đàn nhân loại cũng có thêm một phần bảo đảm.
Một vài đỉnh phong Thần Vương khác cũng thử mời La Phong gia nhập quốc gia của họ, nhưng La Phong dĩ nhiên không đồng ý. Thậm chí có người còn muốn nhận La Phong làm đệ tử, sao La Phong có thể đồng ý được? Mời không thành, họ cũng không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại không vui.
"La Phong, nghe nói ngươi có thù với Thực Quốc?" Tử Mộc Thần Vương nhìn về phía Tam quốc chủ của Thực Quốc ở đằng xa.
"Vâng. Ta và Thực Quốc không đội trời chung. Ta nhất định phải tiêu diệt Thực Quốc." Hai mắt La Phong lóe lên hàn quang.
"Có cần ta giúp không?" Tử Mộc Thần Vương hỏi.
"Tử Mộc lão huynh, đa tạ hảo ý của huynh. Nhưng ta muốn tự tay tiêu diệt Thực Quốc." La Phong trầm giọng nói.
"Vậy được. Với thực lực của ngươi, một Thực Quốc nho nhỏ không phải là vấn đề khó." Tử Mộc Thần Vương cười nói.
Cuộc trò chuyện giữa các đỉnh phong Thần Vương và La Phong đều được thần lực ngăn cách, Tam quốc chủ của Thực Quốc ở đằng xa tự nhiên không thể nghe thấy.
Lúc này, nếu Tam quốc chủ của Thực Quốc còn không nhận ra đó là La Phong thì đúng là đồ ngốc. Bọn họ cũng kinh hãi khi La Phong có thể đột phá thành Thần Vương ngay tại Sinh Mệnh Ngộ Giới. Tuy nhiên, họ cho rằng La Phong chỉ vừa mới đột phá Thần Vương, tiềm lực tuy lớn nhưng thực lực sẽ không quá mạnh.
Hai vị lão tổ của Thực Quốc có thực lực Cao cấp Thần Vương, chỉ cần không phải đối mặt với đỉnh phong Thần Vương, họ sẽ không sợ hãi. Họ đều đang theo dõi sát sao La Phong, chỉ cần hắn rời khỏi Sinh Mệnh Ngộ Giới là sẽ tiến hành vây giết.
La Phong chỉ lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một cái rồi không thèm để ý nữa. La Phong cũng muốn chuẩn bị thật kỹ, đầu tiên phải sáng tạo ra bí pháp Cửu giai, sau đó nhờ Tọa Sơn Khách giúp mình luyện chế Thần Khí. Tinh Thần Tháp của La Phong vẫn còn ở Mộ Trần tiên phủ, không có thần khí, La Phong chỉ có thể dùng Huyết Ảnh đao.
Các đỉnh phong Thần Vương trò chuyện phiếm với La Phong vài câu rồi cũng cáo từ rời đi.