Một làn gió mát lướt qua, trên đại điện Tử Hà Phong, một luồng Vân Hà màu tím bao phủ.
Quay đầu lại, chân trời tấp nập bay qua mấy thân ảnh, tất cả đều hướng về cùng một phương hướng.
Quả là một cảnh tượng thánh địa tiên gia, khiến người ta không khỏi đắm chìm trong đó.
"Sư Tôn."
Chỉ nghe phía dưới truyền đến một giọng nói thanh thúy, Lâm Thanh Trúc dẫn theo Tiểu Linh Lung và Triệu Uyển Nhi đến tập hợp.
Nhìn thấy các nàng bày ra trận địa sẵn sàng nghênh chiến, thu lại vẻ đùa giỡn lúc trước, tựa hồ đã chuẩn bị kỹ càng.
Trận Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo này chính là thịnh hội lớn nhất của Đông Hoang, liên quan đến việc Tử Hà Phong có thể thành danh hay không, và liệu các nàng có thể tranh đoạt vinh dự cho sư môn.
Vừa rồi, Diệp Thu đã trông thấy không ít đệ tử Thủ Phong dẫn đầu xuất phát, Liễu Thanh Phong cũng đã trở về Thủ Phong từ hôm qua.
Tiểu tử này cũng không chịu thua kém, trải qua một tháng khổ tu, lại ngộ đạo dưới cây Bàn Đào, vậy mà đã kéo tu vi lên đến Vô Cự cửu phẩm.
Cũng không rõ hắn làm cách nào, có lẽ Mạnh Thiên Chính đã cho hắn linh quả, linh dược lợi hại gì đó.
Lại mượn nhờ hiệu quả phụ trợ tu luyện mạnh mẽ của cây Bàn Đào, tu vi phi tốc tăng vọt, tốc độ tăng lên đó khiến Diệp Thu cũng phải kinh ngạc.
Nói gì thì nói, cũng là người thừa kế của Chưởng Giáo, Mạnh Thiên Chính vẫn rất hào phóng với nguồn tài nguyên này.
Bất quá, Diệp Thu lại thấy thoải mái hơn khi nhìn thấy đại đồ nhi của mình sau khi đột phá.
Trong một tháng qua, nhờ sự giúp đỡ của Diệp Thu, tu vi của Lâm Thanh Trúc cũng đã đạt tới Vô Cự cửu phẩm.
Lại nắm giữ Tu La Trảm cùng các loại bí thuật Thiên giai, có thể nói, nàng hẳn là thuộc về hàng ngũ thiên chi kiêu tử của thê đội thứ nhất.
Về phần Triệu Uyển Nhi, thì tương đối kém một chút, chỉ có Vô Cự ngũ phẩm, tốc độ tăng lên không quá nhanh.
Có thể là do nàng quá đắm chìm vào việc luyện đan, nghiên cứu thuật luyện đan, mà lười nhác tu luyện.
Còn Tiểu Linh Lung, trải qua Diệp Thu một đợt lại một đợt bồi dưỡng, thực lực của nàng cũng đạt tới Vô Cự nhất phẩm.
Mặc dù chưa Luyện Khí thành công, nhưng sức mạnh cường hãn của cảnh giới Luyện Thể, không hề kém cạnh Luyện Khí bao nhiêu.
Điều duy nhất không được hoàn mỹ chính là, lực lượng cường đại lại không có bí pháp mạnh mẽ chống đỡ, nên không phát huy ra được thực lực mạnh nhất.
Trong một tháng qua, Diệp Thu trước sau đã mời mấy vị lão sư tư thục dạy nàng biết chữ, nhưng hầu như mỗi người đều không chịu nổi ngày đầu tiên đã phải xám xịt bỏ chạy.
Bây giờ không còn cách nào, Diệp Thu chỉ có thể dùng phương thức ngang ngược nhất để dạy nàng.
Đó chính là... Chiến đấu, chiến đấu không ngừng, nhận chiêu, ý đồ dùng chiến đấu để nàng lĩnh ngộ ảo diệu của bí pháp trong lúc giao chiến.
Tự thân dạy dỗ mà làm được đến bước này, Diệp Thu đã tính là rất tận tụy rồi.
Tổng thể mà nói, coi như không tệ! Trải qua một tháng khổ luyện, cuối cùng nàng cũng học được một bộ bí pháp.
"Cửu Thiên Thần Lôi Dẫn!"
Bộ bí pháp này chính là chiến lợi phẩm lần trước Diệp Thu đánh chết Công Tôn Lệ mà thu hoạch được.
Đó là bí pháp Thiên giai của Bất Lão Sơn.
Cảm thấy nó vô cùng thích hợp với Tiểu Linh Lung, Diệp Thu liền truyền thụ cho nàng, tiện thể đem cây Hạo Thiên Chùy lấy được lần trước, cũng giao luôn cho nàng.
Cả hai phối hợp với nhau, sức chiến đấu trực tiếp phá trần, ngay cả Lâm Thanh Trúc khi giao thủ với nàng, nếu cứng đối cứng, cũng có chút phí sức.
Trừ phi dùng Tu La Trảm, nếu không cứng đối cứng thật sự không thể thắng được nàng.
Lực lượng của nàng thực sự quá mạnh, khiến Lâm Thanh Trúc bị chỉnh đến mức gần như hoài nghi nhân sinh.
Bất quá, cũng không phải là thật sự đánh không lại, nếu toàn lực xuất thủ, Lâm Thanh Trúc tuyệt đối có nắm chắc đánh bại nàng trong một hiệp.
Dù sao, nàng cũng có thực lực cường đại Vô Cự cửu phẩm, cái gọi là lực lượng, trước thực lực tuyệt đối, có chút không có ý nghĩa.
Lực lượng ngươi mạnh hơn, nhưng đánh không trúng người cũng vô dụng, không thể nào lúc nào cũng có người chịu cứng đối cứng với ngươi.
Vấn đề này, Diệp Thu ngay từ đầu đã cân nhắc đến.
Cho nên mới dạy nàng Cửu Thiên Thần Lôi Dẫn, hy vọng có thể dùng nó để cải thiện nhược điểm này.
Cây Hạo Thiên Chùy kia cũng đã tặng cho nàng.
Bất quá nàng cảm thấy Hạo Thiên Chùy không hay, lại sửa lại một cái tên, gọi là Linh Lung Chùy...
Đối với hành động lầy lội khó hiểu này của nàng, Diệp Thu vẫn luôn im lặng, cũng lười ngăn cản, dù sao cũng là nàng tự dùng, muốn gọi cái gì thì gọi chứ sao.
Thông qua một tháng tẩy luyện, bế quan này, cảnh giới Luyện Thể của Diệp Thu cũng đạt tới Tôn Giả cảnh.
Còn cách Chí Tôn hậu kỳ một đoạn cự ly, bất quá cũng sắp rồi.
Đợi lần Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo này kết thúc, trở về bế quan một chút, Diệp Thu liền có thể cân nhắc xông lên Phong Vương cảnh.
Điều đáng mừng chính là, thông qua một tháng bế quan này, tu vi của Diệp Thu cũng đã thành công viên mãn, đạt đến đỉnh cao Chí Tôn cảnh giới.
Thực lực của hắn đã có một sự tăng lên to lớn.
Không chỉ tu vi tăng lên, chiêu kiếm "vạn dặm giết một người" của Diệp Thu cũng đã tu luyện đến tinh thông, thuần thục nắm giữ ảo diệu của nó.
Có thể nói, trong khoảng thời gian ngắn ngủi một tháng này, tất cả mọi người đều bắt đầu chạy đua điên cuồng.
Từng người một như phát cuồng, điên cuồng tu luyện.
Dù sao, Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo này khác biệt với Thất Mạch Hội Võ.
Ngươi thắng Thất Mạch Hội Võ, cũng chỉ nổi danh trong bản môn mà thôi.
Mà ở Vân Đỉnh Sơn, một khi thành danh, chính là danh nhân của toàn bộ Đông Hoang, là sự tồn tại được cả thế gian chú ý.
"Được rồi..."
Nhìn lên những thân ảnh lần lượt bay qua trên bầu trời, Diệp Thu quay đầu lại, nhàn nhạt nói tiếp: "Hôm nay, chính là ngày diễn ra thịnh hội lớn nhất Đông Hoang, Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo."
"Cũng nên đến ngày khảo nghiệm thành quả tu hành của các ngươi, có thể đạt được thành tích như thế nào, còn phải xem tạo hóa của các ngươi."
"Nhớ kỹ lời vi sư, muốn một trận chiến thành danh, đừng chọn những tiểu gia hỏa vô danh kia mà đánh, muốn đánh thì chọn thẳng đứa mạnh nhất, thắng thì một trận thành danh, phong thần."
"Thua, cũng không mất mặt."
Trước khi xuất phát, Diệp Thu cảm thấy mình vẫn nên dặn dò hai câu.
Quy tắc của Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo này không giống với cơ chế thi đấu của Thất Mạch Hội Võ.
Đây hoàn toàn là một cuộc luận võ luận đạo tự do, ngươi có thể tùy ý chọn lựa đối thủ của mình.
Có một số người đã sớm nổi danh, nếu ngươi đánh bại hắn, tất cả mọi người sẽ thừa nhận sự cường đại của ngươi.
Nghe được Diệp Thu dặn dò, ba người nhất thời nhiệt huyết sôi trào, nói: "Sư Tôn yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không để Sư Tôn thất vọng."
Tiểu Linh Lung biểu hiện phấn khởi nhất, "Tốt quá, xuất phát, xuất phát, ta muốn cùng thế hệ vô địch!"
Triệu Uyển Nhi đau đầu nhìn nàng, nắm chặt tay nàng, sợ không để ý là nàng sẽ chạy mất.
Cái tính cách tinh khiết buông thả không có thuộc tính này, nhất định phải nhìn chằm chằm.
"Đi thôi..."
Diệp Thu nhàn nhạt phất tay áo, dẫn đầu bay về phía Vân Đỉnh Sơn.
Lâm Thanh Trúc, Triệu Uyển Nhi, mang theo Tiểu Linh Lung theo sát phía sau.
Ngay lúc Diệp Thu và các đồ đệ vừa rời khỏi Tử Hà Phong, đối diện liền đụng phải đám người Tàng Kiếm Phong vừa mới xuất phát.
Người cầm đầu là Tề Vô Hối, tinh thần rạng rỡ, dung quang đầy mặt, tựa hồ vô cùng vui vẻ.
Bên cạnh hắn, ngoài thân nhi tử Tề Hạo, còn đi theo một người trẻ tuổi. Người kia Diệp Thu nhận biết, chính là Lý Tài Tư, người trước đây bị Tề Vô Hối cướp đi Thiên Sinh Thần Cốt trong Ngọc Thanh Điện.
"Ừm... Thiên Tướng?"
Trông thấy tu vi của hắn, Diệp Thu cũng sững sờ một chút, sau đó liền tiêu tan.
Nói gì thì nói, cũng là Thiên Sinh Thần Cốt, có tiến bộ như vậy kỳ thật rất bình thường.
Nhìn tu vi của hắn, tựa hồ đã sắp tiếp xúc đến Vô Cự cảnh, chỉ kém một bước lĩnh ngộ, liền có thể trực tiếp tiến vào.
So sánh với Vô Cự cửu phẩm của Lâm Thanh Trúc mà nói, hắn quả thật có chút ảm đạm phai mờ, không tính là gì.
Bất quá, Lâm Thanh Trúc sở dĩ tăng lên nhanh như vậy, cũng là bởi vì có liên quan đến Diệp Thu.
Về phần hắn, hình như cũng là tháng này, nhờ Tề Vô Hối chịu dốc lòng, đột nhiên mới lớn mạnh lên.
Trông thấy bọn hắn, Diệp Thu cười chào hỏi, nói: "Sư huynh, nhìn tâm tình không tệ, đây là gặp được chuyện gì vui vẻ sao?"
"Ha ha, sư đệ nói đùa! Có thể có chuyện gì vui vẻ chứ..."
Tề Vô Hối khiêm tốn nói, nhưng vô tình, luồng Chí Tôn chi lực kia lại tỏa ra.
Ta cam đoan, hắn thật không phải cố ý làm màu, khoe khoang cho Diệp Thu thấy, sợ Diệp Thu không biết mình đột phá vậy.
Cảm nhận được luồng khí tức Chí Tôn này, khóe miệng Diệp Thu giật một cái, lập tức hiểu ra.
Ta nói sao lại vui vẻ như thế, hóa ra là bế quan một tháng, đột phá rồi à.
"Ha ha, chúc mừng Sư Huynh, thành công phá cảnh, đứng vào hàng ngũ Chí Tôn."
Diệp Thu chúc mừng nói, Tề Vô Hối một bộ ta rất khiêm tốn, "Ai... Chỉ là việc nhỏ, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."
"Cũng không có gì to tát, đơn giản chính là một Chí Tôn... mà thôi."
Lời này vừa nói ra, toàn trường chấn kinh.
"Vãi!"
"Cái gì gọi là đơn giản chính là một Chí Tôn... mà thôi?"
Tốt gia hỏa, gã này bế quan một tháng không phải để tu luyện, mà là để chuyên học cách làm màu (trang bức) à?
Sao cảm giác một tháng không gặp, khí thế làm màu của gã lại tăng trưởng dữ dội vậy.
Tên này, cứ để hắn làm màu đi.
Đám đệ tử Tàng Kiếm Phong, cảm nhận được khí tức Chí Tôn của Tề Vô Hối, trong lòng lập tức kiêu ngạo ghê gớm, cảm thấy mình cũng pro theo.
Diệp Thu giữ im lặng, nhếch miệng mỉm cười, không tự chủ, bỗng nhiên... luồng khí tức đến từ Chí Tôn đỉnh phong tiết lộ ra.
Trong nháy mắt đó, một tên đệ tử Tàng Kiếm Phong lảo đảo, suýt chút nữa bị luồng khí tức này áp xuống.
May mà Tề Vô Hối phản ứng nhanh, kịp thời bắt lấy hắn.
"Ai nha, không cẩn thận, không cẩn thận, Sư Điệt, ngươi không sao chứ..."
"Ta cũng là vừa mới đột phá, nhất thời còn chưa quen, suýt chút nữa đã ngộ thương ngươi."
Diệp Thu ra vẻ không cố ý, Tề Vô Hối lập tức mặt đen như đít nồi.
Cảm nhận được luồng khí tức đến từ Chí Tôn đỉnh phong kia, hắn càng thêm run sợ trong lòng.
"Ngọa tào! Thằng nhóc này, ăn phải linh dược gì mà một phát đạt tới Chí Tôn đỉnh phong thế?"
Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người kinh ngạc, Tề Vô Hối càng mộng.
Vốn cho rằng mình đột phá Chí Tôn, cuối cùng có thể ngang hàng với Diệp Thu, làm màu một phen cho đẹp.
Ai ngờ, người ta đã đỉnh phong, mẹ nó ngươi còn đang bồi hồi ở sơ kỳ.
"Cỏ... (một loại thực vật)"
Tề Vô Hối lập tức mặt đen, còn làm màu ư? Làm màu cái rắm...
Hắn xem như đã nghĩ thông suốt, cho dù muốn làm màu, cũng không thể làm trước mặt Diệp Thu.
Dù sao lần Vân Đỉnh Sơn Luận Đạo này người tới rất nhiều, cứ làm màu với bọn họ đi, tránh xa gã này ra một chút.
"Má ơi, Diệp Sư Thúc, vô thanh vô tức, vậy mà đã đạt tới Chí Tôn cảnh giới đỉnh cao rồi?"
"Đây cũng quá kinh khủng đi, ta vốn cho rằng, Sư Tôn lại đi trước một bước, không ngờ... Diệp Sư Thúc còn mạnh hơn."
Cái sự khoe khoang vô tình này, khiến tất cả mọi người ở đây mộng bức.
Một bộ chưa tỉnh hồn, vốn còn cảm thấy Tàng Kiếm Phong đã pro, bỗng nhiên lại cảm thấy, hình như càng không được.
Lúc này, Lý Tài Tư bên cạnh Tề Vô Hối, ánh mắt phức tạp nhìn xem Lâm Thanh Trúc lạnh như băng sương bên cạnh Diệp Thu, không nói một lời.
Muốn lên tiếng chào hỏi, nhưng lại thật không dám.
Bởi vì, từ khoảnh khắc lên núi này bắt đầu, bọn họ... dường như đã mỗi người một con đường.
Lâm Thanh Trúc, người từng bị xem nhẹ nhất, bây giờ đã là sự tồn tại vạn người chú mục, quán quân Thất Mạch Hội Võ.
Mà hắn, người trước đây được xem trọng nhất, bây giờ mới khó khăn lắm Thiên Tướng cửu phẩm.
Cho nên nói, có đôi khi, vận may, còn quan trọng hơn thiên phú rất nhiều.
Lâm Thanh Trúc vận khí rất tốt, gặp được một Sư Tôn tốt.
Mà hắn, mặc dù Tề Vô Hối cuối cùng cũng biết quay đầu, nhưng giai đoạn trước xem nhẹ, đã hoang phế hắn mấy tháng thời gian.
Khiến cho, hiện tại hắn vô luận cố gắng thế nào, dường như đều không thể đuổi kịp bước chân của nàng.
Cảm nhận được khí tức Chí Tôn đỉnh phong của Diệp Thu, Tề Vô Hối cũng chúc mừng nói: "Chúc mừng Sư Đệ, tu vi lại tinh tiến không ít, bây giờ đã là sự tồn tại mà ngay cả Sư Huynh cũng chỉ có thể ngưỡng vọng."
Diệp Thu mỉm cười, muốn chính là loại hiệu quả này.
"Đâu có đâu có, ta tùy tiện luyện chơi thôi, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."
Dùng lời của Tề Vô Hối trả lại hắn, hắn lập tức khóe miệng giật một cái, trong lòng hùng hùng hổ hổ.
Diệp Thu một trận mừng thầm, không biết vì sao, chỉ cần Tề Vô Hối khó chịu, hắn liền rất vui vẻ.
Cũng giống như hắn khó chịu, Tề Vô Hối cũng rất vui vẻ vậy.
Bên này, hai người đang giả vờ khách sáo, Tiểu Linh Lung bỗng nhiên từ khe hở cánh tay Diệp Thu thò ra một cái đầu, lén lút đánh giá đám đệ tử Tàng Kiếm Phong phía trước.
Hỏi: "Các ngươi ai tên Tề Hạo?"
Tề Hạo bên cạnh Tề Vô Hối, bỗng nhiên run rẩy một chút, một bộ chưa tỉnh hồn.
Mẹ nó, lão tử một câu cũng không nói, điểm danh ta làm gì.
Nằm cũng trúng đạn à?
Tề Hạo cũng không biết mình đắc tội tiểu gia hỏa này từ khi nào, mỗi lần gặp nàng, nàng dường như đều điểm tên mình, muốn đánh mình.
Nghe xong Tề Hạo bị điểm tên, đám người cũng sững sờ, đang chuẩn bị đẩy Tề Hạo ra.
Tề Vô Hối cũng hiếu kỳ quay đầu lại, nhìn thoáng qua thân nhi tử của mình, không nghĩ ra... Hắn đắc tội tiểu gia hỏa này từ khi nào?
Đang nghi hoặc đây.
Thời khắc mấu chốt, mấy đạo thân ảnh diễm lệ xuất hiện ở bên trái trên không.
Là Nguyệt Hi Sư Tỷ của Thiên Thủy Phong, dẫn theo một đám đệ tử của nàng cũng tới.
Trông thấy những thân ảnh diễm lệ kia, đám người lập tức nhìn trợn cả mắt lên.
Diệp Thu cũng nheo mắt suy nghĩ, nhìn xem dáng vẻ tuyệt mỹ của Nguyệt Hi.
Một thân váy áo màu xanh nước, theo gió lay động, mái tóc đen nhánh buông xõa, dung nhan tuyệt mỹ, làm lòng người say.
Cười một tiếng khuynh thành, cười một tiếng khuynh quốc.
Một tháng này không gặp, Diệp Thu bỗng nhiên có một loại ảo giác, vị tiểu sư tỷ này, hình như lại đẹp lên không ít.
Làn da trắng hơn, càng tinh tế, như là một khối mỹ ngọc, khiến người ta không dời nổi mắt.
Cảnh tượng này, bỗng nhiên khiến hắn muốn ngâm một câu thơ.
*Tĩnh Dạ Tứ...*
*Đầu giường ánh trăng rọi,*
*Đất trắng ngỡ như sương.*
*Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,*
*Cúi đầu nhớ cố hương.*
Nguyệt Hi đã đi tới trước mặt, đôi mắt cong cong, nở một nụ cười, có cảm giác cười một tiếng khuynh thành.
Chỉ nghe nàng nói: "Tề Sư Huynh, Diệp Sư Đệ, đã lâu không gặp."
Tề Vô Hối cũng cười lên tiếng chào hỏi, cũng không nói gì thêm.
Diệp Thu thì trên dưới đánh giá một chút, chợt nhớ tới một câu của Tiểu Linh Lung.
Nói: "Sư Tỷ, một tháng không gặp, lại mập lên rồi nha."
Cái béo này không phải cái béo kia.
Nguyệt Hi nghe xong, lập tức khuôn mặt đỏ lên, giận dữ trừng Diệp Thu một cái.
Lại nghĩ tới một tháng trước, Diệp Thu nói những lời mê sảng kia, cái gì tiết tấu trí mạng, tướng vị tăng vọt.
Quay đầu lại, nàng khổ tưởng một tháng mới minh bạch có ý tứ gì.
Gã này, liền không có ý tốt qua.
Thật muốn đến loại tình trạng đó, để hắn lên đi, hắn lại già mồm là nửa đường đi làm chuyện khác, tâm tư không ở nơi này.
Không cho đi, hắn mỗi ngày trêu chọc ngươi.
Gã đáng ghét, ngươi rốt cuộc muốn làm gì.
Chỉ biết nói suông, không có chút hành động thực tế nào đúng không?
Nguyệt Hi trừng mắt liếc hắn một cái, tức giận, không muốn để ý đến hắn, sau đó nhìn về phía tiểu gia hỏa bên cạnh Diệp Thu.
Đến gập cả lưng, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói: "Tiểu gia hỏa, còn nhớ ta không?"
"Nhớ kỹ..."
Tiểu Linh Lung biểu hiện rất hưng phấn, lớn tiếng nói: "Ngươi chính là vị Thiên Thủy Phong, mập mạp Sư Bá kia."
Nguyệt Hi nghe xong, lập tức khóe miệng giật một cái, đứng dậy, trừng Diệp Thu một cái.
Lời trẻ con vô tư, tiểu hài tử biết cái gì, khẳng định là Diệp Thu dạy.
Diệp Thu có chút vô tội, chuyện này liên quan gì đến ta?
"Đúng rồi Sư Tỷ, lần trước chúng ta thảo luận cái kia, khi nào tìm thời gian, giao lưu một chút?"
Diệp Thu cười tà mị, nhắc nhở.
Lời này vừa dứt, Nguyệt Hi lại nghĩ tới những chiêu thức kỳ kỳ quái quái kia.
Hơn nữa còn giới thiệu chi tiết như vậy, lập tức mặt đỏ lên, cáu giận nói: "Mới không cùng ngươi giao lưu đây, đi!"
Nói xong, nàng dẫn theo đệ tử Thiên Thủy Phong, chạy trối chết đi trước một bước.
"Ha ha..."
Trông thấy dáng vẻ nàng chạy trối chết, Diệp Thu cũng nhịn không được cười ra tiếng.
Sau lưng, Triệu Uyển Nhi đưa mắt nhìn Nguyệt Hi rời đi, hiếu kỳ nói: "Sư Tôn, người cùng Nguyệt Hi Sư Bá nói cái gì, mặt nàng sao lại đỏ lên?"
Diệp Thu cười nhạt một tiếng, nói: "Chuyện của người lớn, tiểu hài tử đừng hỏi."
Triệu Uyển Nhi mím môi một cái, có chút buồn bực, cúi đầu nhìn xuống.
Chỗ nào nhỏ chứ, sao Sư Tôn cứ nói ta nhỏ hoài, rõ ràng Sư Tỷ còn nhỏ hơn ta, sao không nói nàng?
Quay đầu nhìn Lâm Thanh Trúc trước ngực một chút, Triệu Uyển Nhi lập tức lại tìm về tự tin.
Tựa hồ cảm giác được điều gì, Lâm Thanh Trúc lập tức khóe miệng giật một cái.
Nàng dường như cảm nhận được sự tổn thương sâu sắc đến từ thế giới này.
Cúi đầu nhìn một chút, Lâm Thanh Trúc liếc Tiểu Linh Lung một cái, trong lòng an ủi: "Ta... cũng không nhỏ mà."
Thân là một Kiếm Khách, mấy thứ này đều là gánh nặng, cần gì phải to lớn chứ.
Sẽ chỉ ảnh hưởng tốc độ xuất kiếm của ta.
Sau khi Nguyệt Hi đi, Tề Vô Hối đột nhiên cảm thấy áp lực hơi lớn, sợ lại nhận đả kích đến từ Diệp Thu, vội vàng cáo lui nói: "Sư Đệ, chúng ta đi trước một bước, Vân Đỉnh Sơn gặp..."
Nói xong, cũng không đợi Diệp Thu đáp lời, hắn dẫn theo đệ tử trượt nhanh về phía trước.
Diệp Thu lười nhác cùng bọn hắn so tốc độ, muốn thật sự so ra, nơi này không ai có thể nhanh hơn hắn.
Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngươi không thể tin được, không kịp cảm nhận gì đã kết thúc rồi.
Sau khi bọn hắn đi, Diệp Thu quay đầu, nhìn xem Lâm Thanh Trúc nói: "Cảm nhận được không?"
Lâm Thanh Trúc nhẹ gật đầu, nói: "Cảm nhận được, thực lực của bọn hắn, đều tăng lên không ít."
"Đặc biệt là Tề Hạo kia, tựa hồ đã đạt đến Vô Cự thất phẩm cảnh giới."
"Xem ra, tài nguyên tu luyện của Tàng Kiếm Phong cũng không ít..."
Vừa rồi, Lâm Thanh Trúc vẫn luôn không nói gì, mà là yên lặng quan sát tình hình thực lực của đệ tử Tàng Kiếm Phong.
Tề Hạo thân là Đại Sư Huynh Tàng Kiếm Phong, thực lực, thiên phú của hắn khẳng định cũng không kém.
Huống chi, thân là nhi tử của Tề Vô Hối, càng không có khả năng thiếu tài nguyên tu luyện.
Trong một tháng này, vậy mà đã đạt đến Vô Cự thất phẩm.
"Không chỉ như thế, Liễu Như Yên Sư Tỷ của Thiên Thủy Phong, hình như cũng đạt tới Vô Cự lục phẩm, còn hơn Uyển Nhi mười cái cảnh giới."
Lâm Thanh Trúc nói tiếp.
Triệu Uyển Nhi, vốn dĩ xuất phát điểm đã thấp hơn bọn hắn, tu vi có thể đuổi kịp, kỳ thật đã rất không tệ.
Đương nhiên, công lao lớn nhất phải quy về lực lượng cường đại của Cây Bàn Đào...
Thiên Lôi Trúc — Mượt & Hay