Nhưng Hoàn Hồn Đan có số lượng, còn khả năng tái tạo xương cốt lại không có giới hạn.
Đây thuần túy là một lỗ hổng, cũng không biết là ai nghiên cứu ra, đúng là một sự nghịch thiên.
Hơn nữa, Diệp Thu hiện tại cần đối mặt kẻ địch, không chỉ có mỗi Thiên Mộng, nên không thể nào đem tất cả át chủ bài dùng hết lên người nàng.
Cứ như vậy, không nghi ngờ gì là tự mình phơi bày sơ hở trước mắt Quỷ Dị nhất tộc.
Nghe được Diệp Thu tự tin như vậy, nội tâm Minh Nguyệt khẽ run lên, Tề Vô Hối càng thêm giật mình.
Vãi!
Đùa à, ngươi ngay cả Tiên Nhân trên trời cũng chém được?
Đúng là bốc phét vãi. . .
Tề Vô Hối lập tức không tin nổi, thằng cha này bị nhẹ à?
Ta thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh, nhưng cũng không nhiều nhặn gì. . .
Ngươi nói ngươi đánh bại một Đế cảnh, nể mặt tình sư huynh đệ, ta tạm tin ngươi một phen.
Nhưng ngươi nói ngươi chém được Tiên Nhân?
Lúc này lão Tề ta thật sự không nhịn nổi nữa. . .
Lão Tề vừa dứt lời, khóe miệng Diệp Thu lập tức giật giật, liếc xéo hắn một cái.
Sao nào?
Đoạn thời gian này không đánh mặt ngươi, lại bắt đầu giở chứng rồi à?
"Xem ra, sư huynh rất không có lòng tin vào ta nhỉ."
Diệp Thu cười như không cười nói, lão Tề lập tức nội tâm run lên.
Có một dự cảm chẳng lành.
Kịch bản này, quen thuộc đến lạ! Chẳng lẽ, hắn thật có năng lực này?
Dựa theo kinh nghiệm bị vả mặt trước đây, lão Tề bắt đầu do dự, thật không muốn bị đánh mặt.
Nhưng. . . Kia thế nhưng là Tiên Nhân a! Hắn thừa nhận Diệp Thu quả thật có chút cường hãn, nhưng cũng không đến mức chém được Tiên Nhân chứ?
Khẽ cắn môi, liều mạng.
Chỉ nghe hắn nói: "Sư đệ, không phải sư huynh không tin ngươi, chỉ là khoác lác thì cũng phải có chừng mực."
"Ngươi muốn nói ngươi đánh bại một Đại Đế, sư huynh ta còn có thể giúp ngươi chữa cháy, nhưng ngươi nói muốn chém Tiên Nhân, cái này hơi quá rồi. . ."
Diệp Thu nghe xong, lập tức hứng thú, liền nói: "Vậy ta nếu thật có thể thì sao?"
Lời này vừa nói ra, Tề Vô Hối trong lòng bỗng run lên, nhìn biểu cảm của Diệp Thu, không giống đang nói đùa chút nào.
Chẳng lẽ hắn thật có thể?
Không thể nào. . . Điều này tuyệt đối không thể nào.
"Ngươi nếu thật có thể, ngươi chính là đỉnh của chóp!"
Tề Vô Hối giơ ngón tay cái lên, ý nói.
Trâu bò!
Khóe miệng Diệp Thu giật giật, tính ngươi trâu bò là cái quỷ gì chứ, đó cũng là tiền đặt cược à?
Bất quá, nghe có vẻ rất có tính khiêu chiến, không có một người đàn ông nào có thể chống cự được sức hấp dẫn của lời khen "ngươi trâu bò!"
"Được, vậy chúng ta cứ rửa mắt mà chờ xem."
Diệp Thu cười nhạt một tiếng, dặn dò ba đồ đệ vài câu, rồi quay người rời khỏi Thiên Lĩnh, chuẩn bị trở về Ngọc Thanh Động Phủ.
Trên đường trở về, bỗng nhiên Lưu Tiên Y phát ra một rung động rất nhỏ.
Có một cảm giác đồng điệu, như thể có ai đó đang kêu gọi mình từ sâu thẳm bờ bên kia.
"Ừm?"
Diệp Thu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn trời, một mình tiến vào lĩnh vực vô cùng vô tận kia.
Lúc này. . .
Tại Bổ Thiên Giáo Thiên Vực, trên chín tầng trời, một nữ tử tuyệt đại phong hoa đang đứng trên Vô Lượng Thiên.
Nhìn Giới Bích khẽ run rẩy, nội tâm nàng nghi hoặc.
Phía sau nàng là một lão giả tóc bạc phơ, cau mày quan sát sự rung chuyển của Vô Lượng Giới.
"Kỳ lạ, hai ngày nay, vì sao vách tường Vô Lượng Giới liên tục rung chuyển, mơ hồ có dấu hiệu vỡ vụn."
"Chẳng lẽ, lời tiên đoán năm đó, đã thành sự thật?"
Đứng trước Vô Lượng Giới, Đồng Đạo Sinh vô cùng nghi hoặc nói.
Liên Phong không hiểu, nghi hoặc hỏi: "Sư huynh, tiên đoán gì vậy?"
Đồng Đạo Sinh lắc đầu, hít một hơi.
"Tiên Tổ Bổ Thiên Giáo ta từng có lời tiên đoán, khi Bổ Thiên Thần Nữ xuất thế, chính là lúc Lượng Kiếp tiến đến. . ."
"Mỗi một thời đại Bổ Thiên Thần Nữ, đều mang một sứ mệnh, ứng kiếp mà sinh, cứu vớt thương sinh đại địa. . ."
"Vô Lượng Giới nơi đây rung chuyển, hình như có dấu hiệu Bát Hoang hợp nhất."
"Mơ hồ đang nhắc nhở chúng ta, đại nạn sắp đến. . ."
Lời này vừa nói ra, Liên Phong lập tức nội tâm run lên, lời tiên đoán này, tựa hồ là nhắm vào nàng.
Bổ Thiên Thần Nữ, chẳng phải là nói nàng sao?
Đoạn thời gian trước, nàng vừa mới kế thừa chính quả Bổ Thiên Thần Nữ, ánh sáng thần thánh gia thân, kết hợp với gốc Trường Sinh Dược mà Diệp Thu tặng trước đây.
Tu vi của nàng đã đạt đến Phong Vương đỉnh phong, chỉ còn một bước cuối cùng là có thể Chứng Đạo thành công, tấn vị Nữ Đế.
Nhưng hôm nay, một câu nói của Đồng Đạo Sinh nhắc nhở nàng, khiến nàng khắc sâu ý thức được, thân phận của mình, có ý nghĩa gì.
Ứng kiếp mà sinh sao?
Tựa hồ, đoạn thời gian này, sự rung chuyển đến từ bờ bên kia càng ngày càng rõ ràng.
Nhìn biểu cảm ưu sầu của nàng, Đồng Đạo Sinh cũng lắc đầu, không đành lòng, an ủi: "Tiểu sư muội, không cần lo lắng."
"Dù sao cũng chỉ là tiên đoán, chưa chắc đã là thật! Cứ thuận theo tự nhiên đi. . ."
Liên Phong nghĩ ngợi một lát, gật đầu, không nói gì, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Nhìn Vô Lượng Giới không ngừng run rẩy, trong lòng nàng luôn có một loại cảm giác bất an.
Phảng phất ở phía đối diện, có thứ gì đó có thể xúc động nội tâm của nàng.
Liên Phong không khỏi hiếu kỳ hỏi: "Sư huynh, bờ bên kia là thế giới nào?"
"Đông Hoang!"
"Cái gì?"
Liên Phong nhướng mày, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng, lập tức hiểu rõ vì sao mình lại bất an đến vậy.
Thì ra đối diện là Đông Hoang, thế giới của người đàn ông mà nàng yêu mến.
Ngọc thủ nhẹ nhàng chạm vào Vô Lượng Giới, Liên Phong rất muốn đi qua nhìn xem, rốt cuộc bờ bên kia lúc này đang trải qua điều gì.
Hắn không sao chứ?
Trong lòng không khỏi thầm nghĩ, từ biệt ở Đế Mộ xong, nàng trở lại Thiên Vực, bế quan khổ tu, chuẩn bị xung kích Nữ Đế.
Nhưng chẳng biết tại sao, mỗi lần nhắm mắt lại, trong đầu tất cả đều là bóng dáng người đàn ông kia.
Người đàn ông mà trong lòng nàng nhớ mãi không quên, giờ phút này đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng, nàng rất muốn đi qua giúp hắn.
Thế nhưng, nàng lúc này, còn không cách nào vượt qua Vô Lượng Giới, căn bản không thể tiến vào thế giới kia.
"Hắn?"
Lời này vừa nói ra, nội tâm Đồng Đạo Sinh bỗng run lên.
Hắn tuy nói là sư huynh của Liên Phong, nhưng địa vị cũng không khác sư tôn là bao.
Là hắn một tay nuôi lớn Liên Phong, một tay dạy nàng bước vào Tiên Đạo, từng bước một đi đến hiện tại.
Có thể nói là tồn tại như cha, như huynh, trong lòng Liên Phong, chiếm giữ một địa vị rất cao.
Nhưng. . . Đồng Đạo Sinh chưa bao giờ thấy Liên Phong xuất hiện loại vẻ mặt này, nàng tính tình lãnh đạm, rất ít giao lưu với người khác.
Tình cảm bộc lộ càng ít đến đáng thương.
Bây giờ thấy nàng lộ ra vẻ mặt lo lắng như vậy, hơn nữa trong miệng còn lẩm bẩm.
Đồng Đạo Sinh không khỏi có cảm giác nguy cơ, chẳng lẽ đối diện có người, trộm mất trái tim tiểu áo bông nhà ta rồi sao?
Hắn là ai?
Bởi vì nhan sắc tuyệt đại phong hoa của Liên Phong, nàng nổi danh khắp Thiên Vực, có danh xưng đệ nhất mỹ nhân Thiên Vực.
Vì thế, rất nhiều Thiên Kiêu Thánh Địa, cường giả trẻ tuổi muốn theo đuổi nàng.
Nhưng Đồng Đạo Sinh bảo hộ nàng rất tốt, trên cơ bản ai đến là đánh nấy, cho nên trong lòng chúng Thiên Kiêu Thiên Vực, Đồng Đạo Sinh có một cái tên khác.
Bảo Hộ Nữ Cuồng Ma.
Cô nương lớn rồi, cũng nên lập gia đình, trông coi như thế, không sợ thành gái ế à?
Đối với tiếng xấu bên ngoài, Đồng Đạo Sinh vốn không quan tâm, trong lòng hắn chỉ có một niềm tin.
Ai dám động đến tiểu áo bông nhà ta, kẻ đó liền phải chết.
Từ khi Liên Phong bắt đầu tu hành, hắn liền làm hộ đạo giả, một đường bảo hộ, bây giờ tu vi của Liên Phong đã vượt qua hắn.
Nhưng đối với hắn vẫn như cũ rất tôn kính, cảm kích, có lẽ trong lòng nàng, Đồng Đạo Sinh vốn dĩ như phụ thân của nàng vậy.
Bây giờ trông thấy Liên Phong nội tâm xúc động đến vậy, Đồng Đạo Sinh yên lặng đưa tay về phía bảo kiếm, rất muốn giết qua bờ bên kia, xem xem rốt cuộc là thằng nhóc nhà ai, dám động đến tiểu áo bông của ta.
Nghĩ kỹ lại, Đồng Đạo Sinh lại buông tay xuống, hít một hơi.
"Ai, được rồi. . ."
Xác thực, cô nương lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình, cũng có đối tượng mình yêu thích, điều này rất bình thường.
Tiên Đồ mênh mông, xác thực cần một bạn lữ, bù đắp sự cô độc trong nội tâm.
Mình đã già, cũng không thể nào bảo hộ nàng mãi được.
Trong lòng cũng chỉ có thể khẩn cầu, đối phương đừng quá kém cỏi.
"Chiến đấu ở đối diện đã bùng nổ! Ta có thể cảm giác được, một luồng khí tức quỷ dị, đang nuốt chửng thế giới này."
"Trong sự rung chuyển rất nhỏ kia, tỏa ra oán khí ngút trời, không ngừng xung kích Vô Lượng Giới."
"Đến tận đây, Vô Lượng Giới cũng nguy cơ cận kề, có lẽ thật có một ngày, Bát Hoang sẽ một lần nữa hợp nhất lại."
Đồng Đạo Sinh hít một hơi, lắc đầu nói.
Liên Phong nghe vậy, nội tâm càng thêm lo lắng, trong lòng xúc động, vô tình kích hoạt Lưu Tiên Y, tỏa ra một luồng quang mang nhàn nhạt.
Nội tâm Liên Phong run lên, bỗng nhiên phát hiện, thông qua Lưu Tiên Y, nàng lại có thể cảm nhận được khí tức của Diệp Thu ở bờ bên kia.
Khí tức của hắn rất bình ổn, không hề bị tổn thương.
Lập tức, trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia, hiện ra một tia nụ cười nhàn nhạt, một nụ cười khuynh thành.
Lập tức, nàng lấy giấy bút từ trong ngực, viết xuống vài dòng trên giấy, rồi gấp thành thuyền giấy. . .
Thuận tay đẩy, nàng diễn hóa pháp tắc Vô Lượng Giới, dùng đại thủ đoạn, đưa thuyền giấy vào Giới Hà, bơi về phía bờ bên kia.
Sau đó lại hướng Lưu Tiên Y ở bờ bên kia phát ra cảm ứng, kêu gọi đối phương.
Lúc này, Diệp Thu cũng đã đến Vô Lượng Giới, nội tâm tựa hồ có một âm thanh vẫn luôn đang hô hoán mình.
Nhưng hắn lại đến đây, lại không thấy bất cứ thứ gì.
Hắn nhìn Vô Lượng Giới khẽ run rẩy kia, nhướng mày.
Bỗng nhiên, trong Giới Hà ở bờ bên kia, một chiếc thuyền giấy nhỏ chậm rãi trôi từ thượng nguồn xuống, đi tới trong tay Diệp Thu.
Diệp Thu khẽ run lên, cẩn thận ngửi, có thể rõ ràng ngửi thấy trên giấy một mùi hương nhàn nhạt.
Mùi hương rất quen thuộc.
Diệp Thu nở một nụ cười, trong lòng lập tức minh bạch lai lịch của chiếc thuyền giấy này.
Mở thuyền giấy ra xem, phía trên thình lình viết hai chữ.
"Nhớ ngươi. . ."
Nhìn thấy hai chữ này, Diệp Thu lập tức khẽ giật mình, bỗng dưng muốn cười.
Nha đầu này trong đầu đang suy nghĩ gì vậy? Phí công sức lớn như vậy đưa thuyền giấy tới, kết quả phía trên lại có mỗi hai chữ?
Bất quá cũng rất phù hợp tính cách của nàng, người lạnh, ít nói, có thể dùng cách ngắn gọn nhất để biểu đạt ý mình, tuyệt đối không nói nhảm.
Diệp Thu cười nhạt một tiếng, hắn không nghĩ tới, Liên Phong sẽ từ bờ bên kia, đưa qua một mảnh giấy nhỏ.
Ngược lại có chút cảm giác lén lút truyền giấy nhỏ khi yêu đương thời học sinh, rất kích thích.
Nghĩ ngợi một lát, Diệp Thu cũng viết lên mấy chữ ở mặt sau thuyền giấy, dùng đại thủ đoạn đưa vào Giới Hà.
Làm xong hết thảy, hắn quay người rời khỏi Vô Lượng Thiên.
Ở bờ bên kia, Liên Phong truyền xong thuyền giấy, đang chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nhận được cảm ứng, quay đầu lại.
Chiếc thuyền giấy kia lại bơi trở về, nội tâm nàng vui mừng, nhận lấy thuyền giấy mở ra xem.
Phía trên thình lình viết.
"Ta cũng nhớ ngươi. . ."
Lập tức nội tâm nàng vô cùng thỏa mãn, sự đè nén trong lòng bỗng nhiên sáng sủa hơn rất nhiều.
Nàng còn muốn hồi âm lại, bất quá cảm giác được khí tức Diệp Thu đã đi xa, nghĩ thầm. . .
Bên kia đang chịu sự ăn mòn của Quỷ Dị, đang dục huyết phấn chiến, chắc không có nhiều thời gian để hồi âm lại, nàng liền từ bỏ.
Nhìn Liên Phong cầm mảnh giấy nhỏ vui vẻ, Đồng Đạo Sinh lộ ra nụ cười của một lão phụ thân.
Cũng có chút xấu hổ, nói: "Ai. . . Người trẻ bây giờ biết chơi thật, đại thủ đoạn như vậy, lại dùng để yêu đương?"
Là ta không theo kịp thời đại rồi sao?..