Nghe Lâm Thanh Trúc tự báo gia môn, sắc mặt Tiểu Tỳ Hưu lập tức biến đổi.
"Đại Đế chi đồ!"
Trong lòng bỗng nhiên hoảng hốt, ánh mắt hắn đảo qua sau lưng Lâm Thanh Trúc, tìm kiếm điều gì đó.
Không thấy bóng lưng kinh khủng kia, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn không ngờ, tiểu cô nương Nhân tộc đứng trước mặt mình đây, lại chính là Đại Đế chi đồ trong truyền thuyết.
Trong khoảnh khắc, một cỗ áp lực cực lớn ập tới, khiến nội tâm hắn không khỏi run rẩy.
"Thì ra là đồ đệ của Diệp Đại Đế, hạnh ngộ, hạnh ngộ."
Tiểu Tỳ Hưu thu lại vẻ ngạo mạn vừa rồi, cực kỳ khiêm nhường nói.
Lâm Thanh Trúc chỉ lặng lẽ nhìn hắn một cái, trong lòng tự nhiên hiểu rõ, vì sao hắn lại có cử động khác thường như vậy.
Đơn giản là e ngại danh tiếng sư tôn nàng mà thôi.
"Tới đi."
Không nói nhiều lời, Lâm Thanh Trúc lần nữa rút Tử Hà kiếm, đeo kiếm đứng thẳng, trừng mắt nhìn Tiểu Tỳ Hưu.
Trận chiến này, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của chư thiên cường giả.
Tất cả mọi người muốn xem thử, Đại Đế chi đồ trong truyền thuyết, liệu có phong thái một kiếm chém Thiên Mộng của Diệp Thu năm xưa.
"Có ý tứ, Đại Đế chi đồ đối đầu với Tiên Cổ di chủng, trận chiến này càng ngày càng có ý nghĩa."
"Các ngươi nói, ai sẽ thắng?"
Trong hỗn độn, mấy tên lão giả tiên phong đạo cốt thấp giọng nghị luận.
Trong đó có một vị là khuôn mặt quen thuộc của Diệp Thu, chính là Vân Sinh Tử, một lão giả hiền lành Diệp Thu từng gặp ở Đế mộ.
Càng ngày càng nhiều người chú ý cuộc chiến đấu này, ngay cả các cường giả trên Thiên Vực cũng đổ dồn ánh mắt tới.
"Đông Hoang, Bổ Thiên giáo!"
Đứng sừng sững trên đám mây, Đồng Đạo Sinh sắc mặt nghiêm túc, mắt không chớp nhìn chằm chằm thân ảnh Lâm Thanh Trúc.
Sớm trước đó, Liên Phong từng nói với hắn, ở nơi hư không bỉ ngạn xa xôi kia, cũng tồn tại một Bổ Thiên giáo.
Cùng với đạo thống truyền thừa của bọn họ có cùng nguồn gốc, công pháp tu hành cũng như đúc.
Ban đầu Đồng Đạo Sinh không tin, nhưng giờ đây cũng đã xác nhận điều này.
Hắn rất hiếu kỳ, Bổ Thiên giáo Đông Hoang này, thực lực rốt cuộc như thế nào, nếu có thể... đợi đến khi Bát Hoang hợp nhất, hai giáo có thể cân nhắc tiếp xúc một chút.
Dù sao hai giáo phân chia đã lâu, muốn sáp nhập, đâu phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Chỉ có thể là trước tiên tiếp xúc, giao lưu lẫn nhau, bù đắp những vấn đề thiếu sót của các mạch truyền thừa.
Chỉ nghe Lâm Thanh Trúc ra hiệu, dẫn kiếm xông lên, Tiểu Tỳ Hưu lập tức nội tâm hoảng hốt.
Ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mắt bỗng nhiên khẽ động, lâm vào một trận sầu lo.
Bất tri bất giác, trên đỉnh đầu đã tề tụ không ít các cường giả tuyệt thế của mọi vực.
Bọn họ cũng đang vây xem cuộc chiến đấu này, từ giờ khắc này trở đi, trận chiến này, đã không còn thuộc về riêng hai người bọn họ.
Mà là đại diện cho cuộc chiến tôn nghiêm giữa hai vực.
Tiểu Tỳ Hưu có chút hối hận, vì sao vừa rồi lại trào phúng như thế, dẫn tới thiên tài Chí Tôn chân chính của Đông Hoang hiện thân.
Giờ đây hắn có muốn không đánh cũng không được.
"Ghê tởm, kẻ này quả không hổ là Đại Đế chi đồ, kiếm thế bậc này, băng lãnh thấu xương, sát ý mười phần."
"Trong mơ hồ, ẩn chứa một cỗ thiên địa chính khí, cuồn cuộn trường tồn."
"Xem ra, kiếm đạo tạo nghệ của nàng, đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực."
Trong lòng yên lặng nghĩ, Tiểu Tỳ Hưu cũng không cam chịu yếu thế.
Cuộc chiến đấu này, đại diện cho cuộc chiến tôn nghiêm giữa hai vực, hắn không thể thua.
Đặc biệt là vào thời điểm này, thiên tài, cường giả của các giới vực khác cũng đang theo dõi.
Nếu hắn thua, mặt mũi hắn sẽ mất hết, mặt mũi của tất cả mọi người Huyền Vực, càng là không còn sót lại chút gì.
"Rống. . ."
Trong chốc lát, Tiểu Tỳ Hưu giận dữ gầm lên một tiếng, trực tiếp đáp lại Lâm Thanh Trúc.
Chỉ thấy tận trời đại hỏa bao trùm mà đến, ánh lửa tràn ngập trên chín tầng trời, uy áp ngút trời.
"Tới đi, hôm nay ta ngược lại muốn xem, cái gọi là Đại Đế chi đồ, rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng."
Khí thế bộc phát trong nháy mắt, Tiểu Tỳ Hưu lập tức vung một chưởng, lực lượng cường đại chấn động đại địa run rẩy.
Lực lượng kinh khủng điên cuồng nghiền ép mà đến, giống như thế Bài Sơn Đảo Hải, trong khoảnh khắc ập tới trước mặt Lâm Thanh Trúc.
Chỉ thấy nàng chân phải nhẹ nhàng lùi về sau một bước, đeo kiếm sau lưng, không nhúc nhích.
Khi cỗ lực lượng kia ập tới, bỗng nhiên chân trái nàng nhẹ nhàng giẫm mạnh.
"Đây là. . ."
Một đồ án Âm Dương Thái Cực chợt hiện lên, một cỗ âm dương nhu hòa chi lực bùng phát, kiếm ý kinh khủng tùy ý hoành hành trong đồ án.
Trong chốc lát, hai cỗ lực lượng cường đại va chạm, không phát ra xung kích kinh khủng, mà là dần tan biến trong gió lạnh.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Đây là thủ đoạn gì?"
Đám người kinh hãi, Tiểu Tỳ Hưu toàn lực một chưởng, Lâm Thanh Trúc chỉ nhẹ nhàng giậm chân một cái, vậy mà liền hóa giải?
Thủ đoạn thần kỳ bậc này, bọn hắn chưa từng thấy bao giờ.
Một chưởng của Tiểu Tỳ Hưu, lực lượng bá đạo đến mức không thể tưởng tượng.
Loại lực lượng đẳng cấp này, trừ phi ngươi có thể dùng sức mạnh càng khủng bố hơn để đối đầu, nếu không ngươi chỉ có thể tránh đi phong mang.
Thế nhưng, Lâm Thanh Trúc lại lựa chọn cách đơn giản nhất, chỉ bằng một đồ án Thái Cực, trực tiếp hóa giải?
Cứ như là, người ta dồn nén nửa ngày đại chiêu, ngươi lại một chiêu bình A xử gọn. Lầy lội vãi!
Ít nhiều có chút xem thường người.
"Con bé chết tiệt này, lại còn có thể từ kiếm chiêu đó mà suy ra một chiêu như vậy."
Giờ khắc này, ngay cả Diệp Thu cũng kinh ngạc, không thể không bội phục, thiên phú kiếm đạo của nàng, quả thực rất kinh người.
"Hắc hắc. . . Không tệ, hóa giải chiêu này nhẹ nhàng như vậy, ít nhiều có chút ý vị trang B cực độ."
Nhìn đám người xung quanh đang "mộng bức", ánh mắt kinh ngạc, Diệp Thu thầm vui trong lòng.
Không hổ là tiểu áo bông của vi sư, cuối cùng không làm vi sư mất mặt, hoàn mỹ kế thừa truyền thống trang B tốt đẹp của vi sư.
Nhìn xem, cái màn "trang B" này, thật hoàn mỹ làm sao!
Trực tiếp chấn kinh toàn trường.
Một chiêu hóa giải công kích của Tiểu Tỳ Hưu, trên khuôn mặt lạnh băng của Lâm Thanh Trúc, bỗng nhiên nở một nụ cười.
Cười nhạt một tiếng, nói: "Ngươi chỉ có bấy nhiêu thủ đoạn thôi sao?"
"Ngươi. . ."
Lời này vừa nói ra, Tiểu Tỳ Hưu lập tức lửa giận công tâm, hắn hiển nhiên cũng không ngờ, công kích của mình, vậy mà lại yếu ớt đến thế.
Càng không nghĩ tới, Lâm Thanh Trúc lại cường đại đến trình độ này.
Hiện tại tình cảnh của hắn, phảng phất chính là Phong Khanh Vân vừa rồi, mà Lâm Thanh Trúc tựa như là hắn vừa rồi.
"Xem ra, Huyền Vực của ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm nha."
Lâm Thanh Trúc cười nhạt một tiếng, trở tay rút Tử Hà kiếm, lại nói: "Ta đang vội, ta thử xem có thể một kiếm giết chết ngươi không, nếu không thể, thôi vậy. . ."
"Cái gì!"
Lời này vừa nói ra, toàn trường chấn kinh.
Tất cả mọi người trong nháy mắt hít sâu một hơi, đây là lời lẽ cuồng ngạo đến mức nào.
Kia thế nhưng là Tiên Cổ di chủng, Tiểu Tỳ Hưu ngũ cảnh đỉnh phong a, ngươi cho dù mạnh hơn, cũng không thể một kiếm giây được chứ?
Ngươi làm sao dám chứ.
Một câu nói kia của Lâm Thanh Trúc, trực tiếp chấn kinh toàn trường, ngay cả Diệp Thu nhìn thấy cũng phải gọi thẳng "người trong nghề".
"Ngọa tào! Lời thoại của ta bị cướp?"
Đây chẳng phải lời thoại của ta sao?
Diệp Thu kinh ngạc a, cái tiểu áo bông này, hả, thậm chí ngay cả lời thoại của sư tôn đẹp trai mê người như ta cũng muốn cướp.
Quay lại, Tiểu Tỳ Hưu nghe được câu nói đó, nội tâm phảng phất chịu vũ nhục cực lớn.
Xuất đạo nhiều năm như vậy, khi nào có người dám xem thường hắn đến thế?..
Thiên Lôi Trúc — từng chữ như đao quang