Giây phút khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thăng, không quan tâm Đổng Thiên Lộ, Đổng Thiên Tú, Mã Thiên Kình với tâm trạng lão luyện, hay còn thiếu kinh nghiệm đều không khống chế được tâm trạng của mình.
Sau khi hô lên một tiếng kinh ngạc, Đổng Thiên Lộ và Đổng Thiên Tú liếc nhìn nhau với vẻ kỳ lạ.
- Chị biết hắn?!
- Em biết hắn?
Hai chị em còn cùng lúc hỏi nhau.
- Đó chính là người bạn kia của em, Bạch Tiểu Thăng!
Đổng Thiên Tú trả lời trước, sau đó lại nghi ngờ nhìn chị mình:
- Chị, chị cũng biết anh ấy sao? Sao vừa rồi khi em nói tới tên anh ấy, không thấy chị nói gì?
Đổng Thiên Lộ tất nhiên sẽ không nói cho em trai mình biết, người đàn ông này từng từ chối mình hai lần ở trước mặt mọi người, mình muốn báo thù cũng không báo được, đến bây giờ vẫn còn tức giận.
- Chị biết hắn, nhưng cũng không tính là lâu, càng không tính là quá thân quen.
Đổng Thiên Lộ trả lời rất mơ hồ, ánh mắt lại nhìn Bạch Tiểu Thăng.
Nếu như hắn là Bạch Tiểu Thăng, vậy Lâm Thăng nhà họ Lâm kia là người nào, là người to con kia sao?
Mắt Đổng Thiên Lộ lóe lên.
Không đúng! Người nhà họ Lâm có thân phận tới mức nào, dù sao cũng có chút cao ngạo, làm sao có thể nhắm mắt theo đuôi người khác được!
Đổng Thiên Lộ loại bỏ khả năng Lôi Nghênh là "Lâm Thăng".
Trong ba người, tất nhiên cô ta chú ý nhất là Bạch Tiểu Thăng.
Bạch Tiểu Thăng này cùng tên với giám đốc điều hành của tập đoàn Chấn Bắc ở khu Đại Trung Hoa, rốt cuộc có phải là cùng một người không?!
Nếu như đúng, vậy cấp bậc của hắn và Lục Vân cũng không chênh lệch nhiều, lần này hắn tới là để giúp Lục Vân sao?
Dù vậy cũng không đáng phải tự mình đứng ra!
Còn nữa, biểu hiện giữa hắn và Trịnh Đông Tỉnh làm gì giống với bạn bè chứ?
Hai người có quan hệ thế nào?!
Nếu như hắn thật sự là Bạch Tiểu Thăng kia, vậy tập đoàn Chấn Bắc khu Đại Trung Hoa xuất hiện ở đây, sẽ có thái độ gì?
Muốn "tham gia vào cuộc chiến" sao?!
Đổng Thiên Lộ là người đứng đầu một phương, ngay cả Mã Thiên Kình, Lục Vân cũng phải kiêng kỵ cô ta ba phần, đầu óc cô ta phải phản ứng nhanh tới mức nào.
Rất nhiều chuyện không thể xác định được trong giây lát, nhưng Đổng Thiên Lộ có thể suy diễn ra một phần tự tin của mình.
- Bạch Tiểu Thăng chính là Lâm Thăng, tên giả chỉ che giấu cho hắn!
Sâu bên trong đôi mắt đẹp Đổng Thiên Lộ lóe lên sự nghiêm nghị:
- Nếu như hắn thật sự là giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc, vậy cũng chứng tỏ... Tình hình rất có khả năng còn tệ hơn nhà họ Lâm tham gia!
Mặc dù nhà họ Lâm là một quái vật khổng lồ, nhưng bên này là nội địa, bất kể là về lực lượng hay cảm giác tồn tại của bọn họ đều giảm xuống.
Nhưng tập đoàn Chấn Bắc lại khác, thực lực của nó ở nội địa là thật!
Thời Hạ Hầu Khải đã khiến người ta cảm thấy rất kinh sợ, mà một khi Bạch Tiểu Thăng kia nhậm chức, lại dứt khoát tiến hành các loại cải cách.
Chiến lược thu lại, chỉnh đốn, các công ty con mạnh đều liên kết với nhau, mỗi một bước của bọn họ thậm chí đều bị giới chính tài chính và truyền thông kinh tế trong nước chú ý và phân tích.
Cho dù bản thân Đổng Thiên Lộ cũng chưa từng gặp Bạch Tiểu Thăng, cũng có hứng thú trước cải cách của hắn, thậm chí sâu trong lòng còn có phần bội phục.
Phần quyết đoán này thật sự không phải nói ra, mà là làm được.
Địa vị càng cao, muốn quyết đoán làm ra chuyện lớn thì càng khó hơn.
Không nói tới những cản trở trong lúc thực hiện, riêng bản thân mình cũng không dễ chịu gì.
Không chơi cải cách giống như mình quyền cao chức trọng, chơi cải cách lớn như vậy, hoặc là bay lên, hoặc sẽ tổn thất lớn, không có kiểu nói cải cách thất bại thì trở về ban đầu.
Cho nên có một thời gian, Đổng Thiên Lộ cố ý thu thập tin tức về Bạch Tiểu Thăng, muốn xem thử hắn rốt cuộc là tồn tại thế nào.
Dù sao, chỉ nghe trong giới nói hắn rất trẻ tuổi, còn không biết hắn là người thế nào!
Nhưng kết quả cuối cùng làm cho Đổng Thiên Lộ rất thất vọng, Bạch Tiểu Thăng người này lại giống như đột nhiên xuất hiện, chưa từng đảm nhiệm chức vụ lớn nhỏ khu Đại Trung Hoa của tập đoàn Chấn Bắc, càng kỳ lạ hơn chính là tài liệu về hắn rất ít, trên mạng thậm chí không có một bức ảnh nào đáng tin, có đủ loại ảnh chụp, nhưng căn bản không phải cùng một người, cũng không biết là thật hay giả!
- Nếu như đây thật sự là hắn, vậy mình tới đúng dịp rồi!
Đổng Thiên Lộ chớp mắt, mỉm cười thì thào nói nhỏ.
Đổng Thiên Tú thấy Bạch Tiểu Thăng và Trịnh Đông Tỉnh đi cùng nhau ngồi ở phía trước thì không nhịn được hưng phấn nói với Đổng Thiên Lộ:
- Chị, không ngờ hôm nay bạn em cũng qua, quá tốt rồi, chờ chuyện bên này kết thúc, em mời anh ấy tới nhà mình ăn cơm!
- Được.
Đổng Thiên Lộ nhìn em trai ruột, cười tủm tỉm nói.
Không quan tâm anh ta có phải là Bạch Tiểu Thăng kia không, nhưng rõ ràng không đơn giản!
Mà bản thân cô ta cũng rất muốn tiếp xúc với đối phương!
Đương nhiên, tâm trạng trả thù đã không còn nhiều như vậy nữa.
- Thật ra, hội nghị này không kết thúc nhanh được, trong lúc đó chắc chắn phải sẽ có tạm nghỉ giữa giờ, đến lúc đó xem có thể đi qua chào hỏi không.
Đổng Thiên Lộ nói.
Đổng Thiên Tú liên tục gật đầu, sau đó có chút do dự nói:
- Bây giờ qua chào hỏi, không được sao?
- Không được!
Đổng Thiên Lộ mở miệng từ chối và nhìn về phía bên kia, mỉm cười nói:
- Em trai ngốc của chị ơi, bây giờ chúng ta còn là đối thủ! Tình hình còn chưa rõ ràng đâu!
Lúc này Đổng Thiên Tú mới nhớ tới bọn họ cùng Thăng Tỉnh Quốc Tế và Trịnh Đông Tỉnh là đối thủ thương nghiệp, lần này bọn họ là "lẻn vào" đây.
Mà Bạch Tiểu Thăng đang ngồi cùng Trịnh Đông Tỉnh, rõ ràng bọn họ cũng là bạn.
Đổng Thiên Tú lập tức có chút buồn bực.
Khó khăn lắm mọi người mới gặp lại, lại phải "cầm binh đao chỉ về phía nhau" à?
- Chị của em, giữa chúng ta và Thăng Tỉnh Quốc Tế không có cách nào khác sao?
Đổng Thiên Tú không nhịn được và Đổng Thiên Lộ nói:
- Cứ nhất định phải là kẻ địch à?
Bạch Tiểu Thăng không chỉ là bạn anh ta, Trịnh Đông Tỉnh còn là người anh ta tương đối thưởng thức, cạnh tranh thương nghiệp cũng không cần phải khiến cho anh chết tôi sống, mọi người dựa vào thực lực công bằng cạnh tranh không tốt sao?
Đổng Thiên Lộ không trả lời. Đổng Thiên Tú cũng khẽ thở dài, không lên tiếng nữa.
Dù sao, ân tình là ân tình làm ăn là làm ăn, anh ta còn chưa ấu trĩ đến mức vừa thấy bạn thì ngay cả việc kinh doanh của bản thân cũng không cần.
Làm vậy là không chín chắn, cũng thẹn với những gì chị anh ta khổ cực tạo ra.
Im lặng một lúc, Đổng Thiên Lộ bỗng nhiên khẽ tự nói:
- Hắn đã cứu Thiên Tú hai lần, còn cảnh tỉnh em ấy, tính như có ơn không nhỏ đối với nhà họ Đổng mình, cũng có thể là người mình cảm thấy hứng thú... Thật ra mình cũng không phải không thể tha thứ cho hắn! Lại xem hôm nay bọn họ có thể vượt qua cửa ải khó khăn này không đã!
- Chị, chị nói gì vậy?
Đổng Thiên Tú nghe được chị mình đang nói chuyện, nhưng không nghe rõ là nói gì, không nhịn được hỏi.
Đổng Thiên Lộ ngồi xuống, mỉm cười và nói:
- Không có gì, chúng ta xem tiếp cuộc vui thôi!
Đổng Thiên Tú gật đầu và ngồi xuống.
Anh ta chỉ hy vọng lát nữa khi nghỉ giải lao có thể có cơ hội đi gặp Bạch Tiểu Thăng, trò chuyện vài câu.
Trong lúc chị em Đổng Thiên Lộ nói chuyện với nhau, Mã Thiên Kình và Vương Hách Lôi cũng đang nói chuyện.
Từ lúc Mã Thiên Kình kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó Vương Hách Lôi lại nhìn về phía anh ta.
- Cậu Mã, cậu quen biết với Lâm Thăng kia sao?
Vẻ mặt Vương Hách Lôi mờ mịt hỏi.
- Biết, tôi đương nhiên biết hắn!
Sau khi khiếp sợ qua đi, sâu trong mắt Mã Thiên Kình đầy thù hận, giọng điệu cũng trầm xuống.
Bạch Tiểu Thăng tát anh ta tới mức mặt sưng như mặt heo, mất hết thể diện.
Thù này, dù có chết anh ta cũng phải báo!
Nhưng anh ta cũng biết thân phận của Bạch Tiểu Thăng là giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc!
Vậy là nhân vật cùng một tầng cấp với cha anh ta - Mã Tông Đình.
Thân phận kia cũng đại biểu Mã Thiên Kình anh ta muốn báo thù chính là con đường dài phải đi!
Dùng cách nói tàn nhẫn nhất chính là ở phía xa không hẹn gặp.
- Sao tôi cảm giác như cậu rất thù hắn vậy?
Vương Hách Lôi ở bên lẩm bẩm nói.
Mã Thiên Kình nghe vậy thì có chút kinh sợ, vội vàng thu lại sắc mặt, trấn chỉnh lại tâm trạng, mỉm cười và nói với Vương Hách Lôi:
- Sao có thể thế được, tôi chỉ là kinh ngạc mà thôi.
- Ồ, là vậy sao?
Vương Hách Lôi thế mà vẫn tin, nhếch miệng cười hỏi Mã Thiên Kình:
- Vậy tại sao anh lại kinh ngạc về Lâm Thăng này chứ?
Trong lòng Mã Thiên Kình bỗng nhiên thoáng động, chợt có ý nghĩ.
Anh ta nhìn Vương Hách Lôi cười ha hả:
- Anh Vương, có thể anh không biết, người này không phải là Lâm Thăng gì cả, hắn giả mạo!
- Hả!
Vương Hách Lôi trợn trừng mắt, trên mặt lộ rõ vẻ giật mình:
- Vậy hắn là ai?
- Thân phận của người này... Tôi cũng không biết.
Mã Thiên Kình nói:
- Tôi biết hắn có chút lai lịch, nhưng hắn chắc chắn không phải là Lâm Thăng, bọn họ là lấy Lý Quỷ làm Lí Quỳ, cố ý lừa gạt chúng ta thôi!
- Đúng!
Vương Hách Lôi hình như có chút tức giận:
- Thật đúng là giảo hoạt! Không trách được cha tôi nói những người này rất gian trá!
- Còn không phải sao!
- Này, chúng ta phải nhanh chóng liên hệ với tổng giám đốc Đổng, nói cho cô ta biết tình hình.
Vương Hách Lôi đạo:
- Cha tôi nói cứ để cho cô tới quyết định, không thể để cho cô ta bị lừa gạt được.
Mã Thiên Kình giả vờ như tìm điện thoại và nói với Vương Hách Lôi:
- Một lúc nữa tôi sẽ gửi tin nhắn qua, anh không phải lo đâu.
Vương Hách Lôi gật đầu.
Tròng mắt Mã Thiên Kình xoay chuyển, sau đó mỉm cười và nói:
- Không bằng, chờ lúc nữa tạm nghỉ, chúng ta tìm cơ hội cho hắn biết tay? Ai bảo hắn dám lừa gạt chúng ta!
- Vậy thì không được đâu. Cha tôi nói có cô Đổng ở đây, chúng ta không thể...
Vương Hách Lôi có chút khó xử.
Mã Thiên Kình mỉm cười dụ dỗ:
- Anh Vương, không sao đâu, nếu không làm gì cả, vậy chẳng phải chúng ta tới đây vô nghĩa sao. Còn nữa, nếu như anh bằng lòng chuyện này, tôi phối hợp với anh, làm cho anh rạng rỡ mặt mày, làm tốt, công kích cho bọn họ bớt ngang ngược, cha anh nhất định sẽ khen ngợi anh!
CHƯƠNG 1590: NỬA ĐẦU CỦA HỘI NGHỊ (1)
Thật ra, Mã Thiên Kình cũng giật mình về chuyện Bạch Tiểu Thăng chính là "Lâm Thăng", cảm giác chuyện này không tầm thường.
Mã Thiên Kình đã suy nghĩ qua, nói rõ tình hình với Vương Hách Lôi, đồng thời nhanh chóng đi nói cho Đổng Thiên Lộ biết, để cho cô ta quyết định.
Nhưng cuối cùng, Mã Thiên Kình cũng không làm như vậy.
Không những không làm, Mã Thiên Kình trái lại còn kích động "cậu con trai bám đít cha" Vương Hách Lôi, giật dây hắn đi gây khó dễ cho Bạch Tiểu Thăng!
Nguyên nhân, rất đơn giản.
Mã Thiên Kình hận Bạch Tiểu Thăng.
Mã Thiên Kình muốn báo thù, nhưng trong thời gian ngắn, hắn lại không báo được thù.
Chờ tới ngày Dược Mã có thể chèn ép được tập đoàn Chấn Bắc khu Đại Trung Hoa lại quá mức xa xôi, thậm chí là không hẹn gặp được.
Còn nữa, cho dù thật sự có một ngày như vậy, Mã Thiên Kình hắn có thể mặc sức báo thù sao?
Tên họ Bạch hình như không tổn thất gì!
Cho nên, Mã Thiên Kình bị tâm ma quấy phá, căn bản không suy nghĩ tới đại cục, đã nghĩ kéo nhà họ Vương xuống nước, thậm chí tiện thể kéo luôn cả nhà họ Đổng!
Bởi vậy, hy vọng báo thù tóm lại có lớn một chút! Tối thiểu có thể gây chút phiền phức cho Bạch Tiểu Thăng, anh ta cũng cam tâm tình nguyện!
Mà làm như vậy, Mã Thiên Kình thậm chí không tiếc liên lụy tới kế hoạch do ba nhà bọn họ vạch ra.
Người xưa có câu nói rất hay, lặng lẽ đắc tội quân tử, chớ đắc tội với tiểu nhân.
Bởi vì tiểu nhân vì chút thù hận của mình, thật sự có thể nói là không từ thủ đoạn.
Thậm chí, có đôi khi ngay cả người của mình cũng hãm hại.
Mã Thiên Kình chính là kẻ tiểu nhân như vậy.
- Ý của cậu là tôi làm theo lời cậu nói, cha tôi sẽ thật sự coi trọng tôi hơn sao?!
Mắt Vương Hách Lôi dường như sáng lên.
Bản thân hắn là "Cậu con trai chuyên bám đít cha", Mã Thiên Kình đưa ra lí do này rõ ràng có sức hấp dẫn rất lớn đối với hắn.
- Nhất định sẽ như vậy!
Mã Thiên Kình thấy thế thì mỉm cười và khẳng định.
- Vậy sẽ không để lộ thân phận của chúng ta chứ? Dù sao chỗ này cũng là ở Thăng Tỉnh Quốc Tế, có thể phá hỏng kế hoạch của chúng ta không?
Vương Hách Lôi có hơi do dự và lo lắng, hạ giọng nói.
"Cậu con trai chuyên bám đít cha" này vẫn chưa tính là hoàn toàn không có đầu óc!
Thế mà còn biết lấy đại cục làm trọng?
Trong lòng Mã Thiên Kình thầm xem thường, nhưng trên mặt không hề thể hiện ra, hạ giọng kiên trì nói:
- Anh Vương, anh đừng tự giới thiệu, vậy không phải xong rồi sao! Nếu như vậy mà hắn còn có thể biết tới tên họ của anh, vậy chứng minh anh có danh tiếng lớn. Hơn nữa, cho dù hắn biết thì có thể làm gì! Hắn còn dám động tới anh sao?! Hơn nữa, mấy nhà chúng ta tính kế chính là rồng lẻn vào vực sâu, người bình thường sẽ không nhìn ra. Cũng không thể chỉ bởi vì anh và tôi ở đây mà bị lộ được!
Mã Thiên Kình cho Vương Hách Lôi một viên thuốc an thần.
- Nói đúng, cậu nói đúng!
Vương Hách Lôi lập tức gật đầu, mỉm cười và nói:
- Vậy một lúc nữa tôi qua, còn cậu thì sao? Cậu cũng đi theo tôi chứ?!
Mã Thiên Kình mỉm cười lắc đầu:
- Tôi làm sao có thể cướp danh tiếng của anh được, tôi sẽ ở phía sau, áp trận cho anh!
Mã Thiên Kình có thể lợi dụng Vương Hách Lôi, nhưng anh ta không dám trực tiếp xung đột với Bạch Tiểu Thăng.
Cho dù Mã Thiên Kình hận Bạch Tiểu Thăng, nhưng thật sự đã bị Bạch Tiểu Thăng đánh cho sợ rồi.
Đối phương tát tai thôi cũng thật sự rất đau đấy!
Cho dù ở đây có nhiều con mắt đang nhìn, nhưng anh ta cũng không dám bảo đảm đối phương sẽ không lại tát mình!
Nếu thật sự bị ăn tát ở trước mặt nhiều người như vậy, sợ rằng anh ta sẽ không còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa!
Cho nên Mã Thiên Kình thật sự hận Bạch Tiểu Thăng, cũng thật sự sợ anh.
- Vậy sao? Vậy cậu Mã, cậu đúng là bạn tốt của tôi đấy!
Nghe Mã Thiên Kình nói nhường cơ hội cho mình, Vương Hách Lôi cười ha hả nói.
- Anh Vương, bây giờ chúng ta tạm thời đừng nóng nảy, chờ một lát xem thế nào đã. Một lúc nữa, nếu người kia thật sự muốn sử dụng thân phận giả cạnh tranh chức cổ đông mới, chúng ta lại lập tức vạch trần hắn, làm cho hắn xấu mặt!
Mã Thiên Kình bày mưu:
- Tối thiểu cũng khiến cho không thể trở thành cổ đông mới được! Anh nghĩ xem, hắn là do Trịnh Đông Tỉnh dẫn đến, vậy nhất định là người được Trịnh Đông Tỉnh gửi gắm kỳ vọng cao. Nếu như anh có thể khiến cho hắn xong đời, chẳng phải tương đương bớt đi phiền phức lớn cho kế hoạch của bên phía chúng ta sao?
Mã Thiên Kình lại nói:
- Vậy xem như anh đã giúp được chuyện lớn, anh nghĩ chú Vương có phải sẽ khen ngợi anh, coi trọng anh hơn không?
Vương Hách Lôi nghe cũng thấy có lý, vui tươi hớn hở liên tục gật đầu.
Mã Thiên Kình âm thầm cười lạnh.
Vương Hách Lôi quả thật chính là một kẻ thiểu năng, bảo gì thì làm đó, vậy thật sự quá tốt rồi!
Vương Hách Lôi à Vương Hách Lôi, anh đi giẫm đạp lên Bạch Tiểu Thăng sao? Đó chính là một quả mìn đấy! Anh gây khó dễ cho hắn sao? Khả năng lớn nhất là bị ăn tát một trận cho mà xem!
Nhưng tôi lại muốn hắn đánh anh!
Đến lúc đó, anh không phải sẽ hận hắn giống như tôi sao!
Cha anh cưng anh như trứng mỏng, anh bị sỉ nhục ở ngay trước mặt mọi người, ông ta còn có thể không hận họ Bạch sao?
Vậy đến lúc đó, chúng ta xem như thật sự là "bạn" rồi!
Mã Thiên Kình mỉm cười với ý tứ sâu xa vỗ nhẹ vào vai Vương Hách Lôi rồi nhìn ra xung quanh.
Anh ta còn chưa tìm được Đổng Thiên Lộ ở đâu.
Nhưng người phụ nữ Đổng Thiên Lộ kia...
Nghe ông cụ nói cô ta rất tự phụ, cũng không chịu thiệt bao giờ, đặc biệt là trước đàn ông!
Vậy lần này, mưu kế là do cô ta nghĩ ra, nếu như bị người khác phá, cô ta nhất định sẽ rất tức giận!
Mã Thiên Kình khẽ cười, quả thật cảm thấy mình mới là người giành được lợi lớn nhất trong hội nghị lần này.
Cho dù có bù vào cả kế hoạch này, nhưng có thể làm cho ba gia tộc lớn cùng thù hận Bạch Tiểu Thăng, anh ta thấy cũng đáng giá!
Mã Thiên Kình cảm thấy, Dược Mã bọn họ đối phó với Đằng Vân, ưu thế đã chắc chắn rồi, căn bản cũng không cần mưu kế gì cả, cũng có thể giành được!
Hai bên đều không bỏ lỡ chính là tính toán tốt!
Mã Thiên Kình càng nghĩ càng thấy rằng tính toán của mình tốt, nên rất vui vẻ, cảm giác người khác đều là quân cờ, mình mới là người đánh cờ!
Bên kia, Bạch Tiểu Thăng, Trịnh Đông Tỉnh đã ngồi xuống ở hàng thứ nhất, Lâm Vi Vi và Lôi Nghênh ngồi phía sau hai người.
Chuyện này đều đã được bố trí xong từ trước, để lại vị trí.
Sau khi bọn họ ngồi vào vị trí, La Tử Thiên, Quách Nam cũng vào hội trường, cả hai đều trầm mặt đi tới chỗ ngồi của mình, không thèm liếc nhìn đám người Bạch Tiểu Thăng.
Lại qua chừng mười phút, một người tuổi trung tuần mặc lễ phục đi nhanh lên đài, cầm microphone trong tay.
Đầu tiên, người kia rất khách sáo chào hỏi mọi người ở đây, nói mình là MC của hội nghị lần này, lại mong mọi người im lặng một lát, nói hội nghị sẽ lập tức bắt đầu, ông ta muốn nói về quy tắc cuộc họp ngày hôm nay trước.
Có thể nói, buổi hội nghị hôm nay tác động tới mỗi người, MC vừa nói như vậy, mọi người tất nhiên nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Người đàn ông trung tuổi kia nói sơ qua về chương trình hội nghị thật ra chia làm hai phần.
Một phần là thật sự lựa chọn cổ đông mới, phần thứ hai là thay đổi giám đốc điều hành.
MC bắt đầu nói về phần thứ nhất của chương trình hội nghị, liên quan tới nguyên tắc chọn cổ đông mới.
Cổ đông mới tiến vào không phải có tiền có người ủng hộ là có thể trở thành cổ đông mới tiến vào Thăng Tỉnh Quốc Tế được.
Bình thường cũng phải trải qua nhiều tầng xét duyệt, hơn nữa ở trong buổi họp này, được tất cả mọi người chứng kiến.
Đầu tiên, cổ đông mới nhất định phải do những cổ đông cũ chiếm hơn 10% cổ phần có thể tham dự lựa chọn, mỗi cổ đông cũ chỉ có một danh sách đề cử, mỗi người được đề cử lại sẽ do mười cổ đông đứng đầu bỏ phiếu, nếu được hơn sáu phiếu mới có thể sơ bộ thông qua.
Thứ hai cũng có yêu cầu về số tiền cổ đông mới đầu tư và số cổ phần nắm giữ, nhưng có thể lấy cách thức "tăng thêm đầu tư nhưng không tăng thêm cổ phần”, ép người khác tới tranh thủ vị trí này...
Bởi vì cổ đông mới chỉ có năm người.
Nói cách khác, không quan tâm bỏ phiếu được sáu hay bảy hay tám, chín cổ đông mới, cuối cùng chỉ có thể giữ lại năm người.
Trước hết sẽ lấy số phiếu để sắp xếp cao thấp, hai người có số phiếu cao nhất được chọn thẳng.
Những người còn lại, không quan tâm số phiếu là bao nhiêu, đều phải dùng cách tăng vốn đầu tư không tăng cổ phần để phân chia cao thấp, giành được cơ hội.
Quy tắc này vừa nghe thì rất kỳ lạ, dù sao cổ đông mới tới đầu tư phải bỏ ra chính là tiền thật vàng thật, cũng muốn cổ phần thật, làm gì có chuyện ném tiền uổng công chỉ vì một vị trí cổ đông, nói ra cũng không ai tin...
Nhưng trong buổi họp hôm nay, đây là quy tắc thật sự.
Dù sao cổ đông mới tiến vào còn muốn phân chia cổ phần thật của công ty, vậy thì tương đương chia nhỏ cổ phần của cổ đông cũ, tất nhiên cổ đông cũ sẽ không vui.
Cho nên, cũng phải làm cho cổ đông mới bỏ ra chút máu!
Người có tư cách trở thành cổ đông mới thật sự sẽ đồng ý làm như vậy sao?
Thăng Tỉnh Quốc Tế không tầm thường, mấy năm nay phát triển thần tốc với tiềm lực kinh người, đáng để những người này bỏ tiền làm cổ đông mới.
MC còn nói, cổ đông mới cũng có thể tham gia chương trình sau, liên quan tới cạnh tranh vị trí giám đốc điều hành Thăng Tỉnh Quốc Tế!
Yêu cầu để lựa chọn ra giám đốc điều hành mới sau đó cũng không thể thay đổi, yêu cầu phải là cá nhân giữ số cổ phần trước ba, đồng thời phải diễn thuyết ngay tại hiện trường, giành được sự ủng hộ của mọi người, mới có khả năng đảm nhiệm.
MC đặc biệt nhấn mạnh, Trịnh Đông Tỉnh bởi vì "vài nguyên nhân" nên không thể tiếp tục giữ chức vụ cũ, bản thân anh ta cũng đã đồng ý.
Khi nói đến đây, hội trường vốn yên tĩnh đã lập tức sôi trào.
Những công nhân viên kỳ cựu, cổ đông nhỏ đều kích động, hô to "Dựa vào cái gì" "Không công bằng", để mãnh liệt biểu đạt sự bất mãn của mình, lên tiếng cho Trịnh Đông Tỉnh.
Xem ra, MC cũng sắp không trấn ép được cục diện.
La Tử Thiên vốn phải thể hiện sự uy phong mình, ra lệnh cho mọi người im lặng.
Nhưng hắn vừa nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì cũng kinh sợ.
Cuối cùng, MC vẫn phải xin Trịnh Đông Tỉnh giúp đỡ.
Thật ra tất cả công nhân viên kỳ cựu cộng lại cũng chỉ là chiếm hai phần cổ phần trong công ty, bọn họ có căm phẫn cũng không thay đổi được quyết định của các cổ đông lớn.
Chỉ có điều, nếu như cứ la hét ầm ĩ như vậy, hội nghị này sẽ không có cách nào tiếp tục được nữa.
- Mọi người im lặng!
Cuối cùng, còn là Trịnh Đông Tỉnh đứng ra.
CHƯƠNG 1591: NỬA ĐẦU CỦA HỘI NGHỊ (2)
Anh ta vừa lên tiếng, mọi người nhanh chóng yên tĩnh lại.
- Tôi cảm ơn mọi người đã tin tưởng và ủng hộ tôi, nhưng đây là quyết định của hội đồng quản trị điều hành, cá nhân tôi phải tuân theo, quy định chính là quy định. Nhưng tôi mong mọi người kiên trì xem tiếp, tôi tin tưởng nhất định sẽ có một kết quả làm cho mọi người thỏa mãn!
Trịnh Đông Tỉnh nói.
Ở đây, công nhân viên kỳ cựu có thể không nể mặt những cổ đông lớn, nhưng không thể không nể mặt người bọn họ kính trọng, lúc này tất cả đều im lặng.
Cảnh tượng như vậy đã làm người ta xúc động, ở trong lòng các công nhân viên kỳ cựu của Thăng Tỉnh Quốc Tế, Trịnh Đông Tỉnh thật sự có uy tín rất lớn.
Sau khi Trịnh Đông Tỉnh trấn an tất cả mọi người ở đó, MC nói tiếp về quy định lựa chọn giám đốc điều hành mới ở chương trình sau.
Các cổ đông cổ phần mới cũ có thể tiến hành chuyển cổ phần công ty ngay tại đây, nhưng bất kể là thêm vào hay bán ra, cũng không thể chuyển toàn bộ cổ phần, nếu không sẽ mất tư cách làm cổ đông...
Điều này cũng chính là nói, nếu như cổ đông lớn nhất Trịnh Đông Tỉnh và La Tử Thiên bằng lòng, bọn họ có thể chuyển phần lớn cổ phần trong tay tới cho cổ đông mới lập tức trở thành cổ đông lớn nhất, cạnh tranh vị trí giám đốc điều hành.
Dù sao, số lượng cổ phần trong tay cổ đông mới vẫn có hạn.
Cổ đông mới vào đây lại đại biểu cho cổ phần của cổ đông cũ bị giảm xuống, nếu không phải tình hình tài chính trước mắt của Thăng Tỉnh Quốc Tế quá kém, lại có phiêu lưu cao, cổ đông cũ sẽ không đồng ý mạo hiểm để lực lượng mới vào chia sẻ với mình.
Đương nhiên, cổ đông cũ cũng có phương án bù đắp, chỉ có điều sẽ không lấy ra nói với tất cả mọi người ở đó.
Những điều MC nói, thật ra là nói cho tất cả những cổ đông nhỏ ở đó nghe.
Những cổ đông quan trọng đang ngồi đây đều đã sớm biết điều này, dù sao, đó đều là điều do tất cả bọn họ thông qua.
MC nói xong quy tắc, hội nghị xem như chính thức bắt đầu.
Người đầu tiên lên đài là La Tử Thiên.
La Tử Thiên hắng giọng đầy hách dịch một hồi, lúc này mới mời cổ đông mới do mình giới thiệu vào.
Đó là một người trung tuổi với dáng vẻ hồng hào, họ Lưu, cử chỉ thần thái đều không tầm thường.
Thân phận của ông ta cũng không đơn giản, là một ông chủ của một công ty xuất sắc, trong tay có công ty, còn tiến vào năm trăm công ty mạnh nhất trong nước.
Vừa nghe được thân phận của người kia, những cổ đông cũ đều liên tục gật đầu.
La Tử Thiên ở bên cạnh cũng có phần đắc ý, thậm chí liếc nhìn Trịnh Đông Tỉnh với vẻ khoe khoang.
Nhưng khi tiếp nhận bỏ phiếu từ cổ đông cũ, ngài Lưu chỉ nhận được sáu phiếu, gần như là ở ranh giới sống chết.
Trong mười cổ đông đứng đầu, ngoại trừ cá nhân Trịnh Đông Tỉnh phản đối, còn có ba người kiên định ủng hộ anh ta, duy trì sự nhất trí với anh ta.
Đương nhiên, đám người La Tử Thiên đã sớm lên kế hoạch, La Tử Thiên cũng có hai người ủng hộ, lại kéo ba người trung lập ủng hộ, sẽ không khó vượt qua cửa ải này.
- Phía bên chúng ta lấy tư cách là được, mà trong những người kẻ khác đề cử, chúng ta cũng có ba phiếu phản đối! Theo tính toán trước đây, giữa các cổ đông tranh đấu sẽ có mấy người bị loại! Cho dù số phiếu của anh như vậy, sau này chúng ta lấy tiền đập vào cũng được. Dù sao danh ngạch của cổ đông mới là do chúng tôi quyết định!
La Tử Thiên kề tai nói nhỏ với họ Lưu, để cho ông ta yên tâm.
Họ Lưu cũng gật đầu.
Người thứ hai đi lên chính là Trịnh Đông Tỉnh.
Người anh ta giới thiệu là Bạch Tiểu Thăng.
Khác với vẻ khoe khoang của họ Lưu kia, Bạch Tiểu Thăng chỉ nói mình là bạn của Trịnh Đông Tỉnh, trong tay quản lý một vài xí nghiệp, cũng không giới thiệu nhiều về mình, có vẻ rất khiêm tốn.
- Hắn dùng tên thật!
Mã Thiên Kình có chút thất vọng, anh ta còn tưởng rằng Bạch Tiểu Thăng sẽ dùng tên giả, như vậy có thể "vạch trần" hắn!
Cái tên Bạch Tiểu Thăng này vẫn còn xa lạ với rất nhiều người ở đây.
Dù sao, Bạch Tiểu Thăng nhanh chóng đảm nhiệm giám đốc điều hành của tập đoàn Chấn Bắc, trước đây cũng không có động tĩnh gì. Sau khi đảm nhiệm, anh căn bản chưa từng tiếp nhận truyền thông phỏng vấn, còn chạy tới Châu u.
Cho nên, trong giới kinh doanh cũng chỉ có một vài nhân vật lớn mới biết tới anh.
Ở đây có mấy cổ đông lớn cũng châu đầu ghé tai, nói nghe tên này rất quen, hình như ban đầu đã có một vị cổ đông cũng có tên như vậy.
Nhưng chưa ai nói qua, cổ đông mới thì chắc chắn không được là cổ đông cũ.
Cho nên những người này chỉ nói nhỏ vài câu rồi thôi.
Nghe Bạch Tiểu Thăng nói ra không phải là Lâm Thăng, muốn nói người kinh hãi nhất không ai khác ngoài La Tử Thiên, Quách Nam.
Hai người đều trợn tròn tròng mắt.
Không ngờ hắn sử dụng một thân phận giả!
Hắn lừa gạt mình!
La Tử Thiên càng phẫn nộ hơn.
Hắn đã nói chính xác, còn báo tin tức này lên!
Bây giờ Mã Tông Đình sẽ nghĩ thế nào!
Chủ hai nhà khác lại nghĩ thế nào!
Còn nữa, Đổng Thiên Lộ đang có mặt ngay tại đây, cô ta sẽ mất hứng sao?!
La Tử Thiên nghĩ thôi cũng thấy da đầu muốn nổ tung, đồng thời vô cùng “oán hận” với Bạch Tiểu Thăng đứng trên đài.
Hắn vừa hận tên khốn kiếp Bạch Tiểu Thăng này dùng thân phận giả, vừa hận vì sao tên đó không dùng tiếp đi, vì sao nhanh chóng nói ra tên thật như vậy.
Rõ ràng là muốn gây phiền toái cho hắn ở trước mặt Đổng Thiên Lộ.
- Không phải là tôi không cẩn thận, thật đấy, là người này quá giảo hoạt! Còn nữa, quỷ tha ma bắt Trịnh Đông Tỉnh đi!
La Tử Thiên vừa hận đến nghiến răng nghiến lợi, vừa nghĩ xem sau này nên giải thích với đám người Mã Tông Đình thế nào về chuyện này.
Đương nhiên, hắn thấy chuyện này có vấn đề cũng không thể hoàn toán trách hắn được, ai mà không thể bị lừa chứ...
Mã Thiên Kình ở dưới đài chỉ vào Bạch Tiểu Thăng trên đài, và nói với Vương Hách Lôi:
- Anh Vương thấy thế nào! Lâm Thăng này là giả, hắn tên thật là Bạch Tiểu Thăng! Cho dù lúc này hắn không dùng tên giả thì thật sự đáng tiếc, làm cho chúng ta mất cơ hội vạch trần hắn ở trước mặt mọi người. Nhưng chúng ta vẫn có thể cho hắn khó xử! Chờ nghỉ giữa giờ trước khi chọn giám đốc điều hành mới, phải làm cho hắn mất hình tượng! Anh thấy sao?
Mã Thiên Kình không quan tâm Bạch Tiểu Thăng dùng tên thật hay tên giả, hắn chỉ cần tên ngốc Vương Hách Lôi này đi giẫm và quả mìn Bạch Tiểu Thăng kia thôi!
- Đúng vậy!
Vương Hách Lôi gật đầu:
- Chờ lát nữa nghỉ giải lao, tôi sẽ đi từ từ tâm sự với hắn!
Thấy Vương Hách Lôi dễ dàng bị trúng chiêu thì trong mắt Mã Thiên Kình mơ hồ lóe lên sự .
Ở trong mắt tất cả mọi người ở đó, Bạch Tiểu Thăng trên đài cho dù trông trẻ tuổi, nhưng phong thái lại hơn hẳn tên họ Lưu vừa rồi!
Trước đó Bạch Tiểu Thăng nói về chuyện Thăng Tỉnh Quốc Tế lập nghiệp, lại bàn với mấy năm huy hoàng của Thăng Tỉnh Quốc Tế, anh nhắc lại chuyện xưa, đặc biệt phiền phức của Thăng Tỉnh Quốc Tế hiện nay, những đề tài này, không thể nghi ngờ đã được các công nhân viên kỳ cựu đồng cảm, ngay cả những cổ đông cũ cũng bị lời nói của Bạch Tiểu Thăng thu hút.
Chờ thu hút sự quan tâm của mọi người, Bạch Tiểu Thăng tiếp tục phân tích phương hướng phát triển của Thăng Tỉnh Quốc Tế hai năm qua, nên tán thành thì tán thành, nên tiếc nuối thì tiếc nuối, báo ra các số liệu liên quan đến Thăng Tỉnh Quốc Tế được truyền ra ngoài, quả thật rất lưu loát!
Không chỉ mọi người dưới đài nghe đến thán phục, ngay cả Trịnh Đông Tỉnh cũng ngây người.
Người anh em họ Bạch này thật sự bỏ nhiều công sức!
Trịnh Đông Tỉnh thậm chí mơ hồ có vài phần cảm động.
Thật ra, Bạch Tiểu Thăng không cần chuẩn bị trước quá nhiều số liệu này, cho dù bảo Hồng Liên lập tức tìm, cũng hoàn toàn có thể làm kịp.
Cứ như thế, Bạch Tiểu Thăng thực sự khiến mọi người chấn động.
Họ Lưu nói không đến ba phút, Bạch Tiểu Thăng nói mười phút nhưng tất cả mọi người ở đó vẫn vô cùng yên tĩnh, còn có cổ đông trực tiếp ngồi xuống, nghe anh nói giống như học sinh tiểu học.
Trịnh Đông Tỉnh thật sự cảm thấy kiêu ngạo.
Người anh em Bạch Tiểu Thăng này của mình có lực hấp dẫn như vậy đấy. Không quan tâm là cảnh tượng thế nào, đều có thể trấn áp được!
Bạch Tiểu Thăng còn nói thêm mười phút, La Tử Thiên ở dưới đài cuối cùng không nhịn được, lên tiếng yêu cầu Bạch Tiểu Thăng dừng lại.
Nếu tiếp tục như thế nữa, hội nghị này cũng sẽ do một mình họ Bạch bao hết rồi.
Cuối cùng, mười cổ đông lớn bỏ phiếu cho Bạch Tiểu Thăng.
Bạch Tiểu Thăng được bảy phiếu!
Nói cách khác, ngoại trừ La Tử Thiên và hai "đồng bọn" của hắn ra, tất cả đều bỏ phiếu thông qua.
- Thật sự không tệ!
Dưới đài, Đổng Thiên Lộ cười nhìn Bạch Tiểu Thăng đang đi xuống đài.
Cô ta lắng nghe Bạch Tiểu Thăng diễn thuyết hồi lâu, đột nhiên cảm giác được người đàn ông này thật lợi hại!
- Đương nhiên, đó là bạn em mà!
Đổng Thiên Lộ cũng có vài phần kiêu ngạo.
- Đây mới là nửa đầu thôi, trò hay vẫn còn ở phía sau đấy.
Đổng Thiên Lộ liếc nhìn em trai, cười ha hả nói:
- Phải xem sau đó hắn có thể làm cho chị không thất vọng không!
Dù sao, phần sau mới là quan trọng!
Cổ đông mới được lựa chọn, mười người cuối cùng có bảy người qua.
Ngoại trừ Bạch Tiểu Thăng và người còn lại ra, năm người còn lại phải quyết định ra ba người, cũng bao gồm gã họ Lưu do La Tử Thiên dẫn tới.
Năm người kia lại giống như đấu thầu, đưa ra giá ngay tại chỗ, tiến hành đầu tư không hoàn lại.
Cuối cùng, người của La Tử Thiên tất nhiên không cần suy nghĩ đã được chọn làm cổ đông mới.
Nửa đầu cuộc họp diễn ra trong hai tiếng rưỡi, người MC tuyên bố cuối cùng tạm nghỉ giữa giờ.
Dù sao cũng phải để cho mọi người lấy hơi, đi vệ sinh.
- Muốn đi gặp người bạn của em không?
Đổng Thiên Lộ mỉm cười nói với Đổng Thiên Tú bên cạnh, khi nói, đôi mắt đẹp của cô ta liếc nhanh về phía Bạch Tiểu Thăng:
- Chị đi với em qua đó, cũng tiện thể làm quen với anh ta!
CHƯƠNG 1450: NÓI CHUYỆN RIÊNG
Theo MC nói, giờ nghỉ giải lao của hội nghị là mười lăm phút. Lúc này, có nhân viên đẩy xe vào, phát cho mỗi người nước uống, ít bánh quy, bánh ngọt cho đỡ đói. Đây là do Trịnh Đông Tỉnh sắp xếp. Dù sao, hội nghị còn tiếp tục trong thời gian dài, nhưng hẳn sẽ không lâu bằng lúc đầu.
Rất nhiều công nhân viên kỳ cựu xúc động trước sự quan tâm của Trịnh Đông Tỉnh, tất cả đều chạy qua nói chuyện với anh ta, có người thoải mái, có người cổ vũ.
Ngược lại, các cổ đông lớn ngồi ở hàng thứ nhất đều bị công nhân viên kỳ cựu bao vây với ánh mắt khác thường.
Vẻ mặt những cổ đông lớn từng nhằm vào Trịnh Đông Tỉnh lập tức không được tự nhiên, tất cả đều rời khỏi chỗ, chạy ra bên ngoài hội trường, để tránh ánh mắt thù địch của mọi người.
Khi thấy Trịnh Đông Tỉnh trò chuyện với các công nhân viên kỳ cựu môn, người bên này tập trung các lúc càng nhiều, Bạch Tiểu Thăng cũng dẫn theo Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh rời khỏi chỗ, nhường lại cho mọi người.
- Xem ra, anh Trịnh thật sự rất được lòng người!
Lâm Vi Vi nhìn bên kia bị vây chật như nem cối thì không khỏi khen ngợi.
Người đứng đầu công ty có thể có quan hệ tốt với nhân viên như vậy, quả thật khiến cho người ta phải tán thưởng.
Lôi Nghênh gật đầu, tán thành:
- Từ trong việc duy trì trật tự của hội nghị lại có thể nhìn ra, cậu Trịnh đó thật sự có thể làm được một người hô, trăm người đáp!
Trịnh Đông Tỉnh xem Lôi Nghênh, Lâm Vi Vi là bạn, gọi bọn họ là "anh Lôi", “Vi Vi".
Đồng thời, khi không phải trên cục diện lớn, Lôi Nghênh cũng sẽ gọi Trịnh Đông Tỉnh là "cậu Trịnh" .
Lôi Nghênh lại thích người hào hiệp như Trịnh Đông Tỉnh.
- Kinh doanh xí nghiệp chính là kinh doanh lòng người! Không làm được điểm ấy thì đừng ngông cuồng nói tới thành công!
Bạch Tiểu Thăng ở bên cạnh mỉm cười đưa ra tổng kết.
Hắn ta vừa mới dứt lời liền nghe được bên cạnh vang lên tiếng vỗ tay, sau đó, một giọng nói dễ nghe vang lên:
- Em trai, nghe chưa. “Kinh doanh xí nghiệp chính là kinh doanh lòng người”, câu nói này rất chí lý, chị đặc biệt công nhận!
Bạch Tiểu Thăng kinh ngạc nhìn sang người vừa nói, Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh cũng nhìn về phía đó.
Họ chỉ thấy một người phụ nữ rất xinh đẹp đang mỉm cười đi tới.
Cho dù cô ta đã thay quần áo, trang điểm giống như một thư ký, nhưng đám người Bạch Tiểu Thăng tuyệt đối sẽ không quên giọng nói này.
- Là cô!
Bạch Tiểu Thăng sửng sốt nói.
Là người phụ nữ từng hãm hại bọn họ!
Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh cũng đã nhớ ra.
Dù sao, chuyện giữa bọn họ mới xảy ra vào hôm qua mà thôi!
Người phụ nữ này rất cao ngạo, muốn bỏ ra số tiền lớn mời Bạch Tiểu Thăng đi nấu một bữa cơm, sau khi bị hắn từ chối không ngờ đã theo dõi bọn họ, còn đập xe của người ta để hãm hại bọn họ.
Nếu không phải Bạch Tiểu Thăng, Lôi Nghênh rất lợi hại, đánh rất giỏi, thật sự có thể lấy một chọi mười thì sợ rằng bọn họ đã gặp phải phiền phức lớn rồi. Bạch Tiểu Thăng, Lôi Nghênh cũng sẽ bị đám người đàn ông vạm vỡ kia đánh cho thương nặng!
Không ngờ, hai bên lại gặp mặt ở đây!
- Này!
Lâm Vi Vi lập tức nhướng mày với khí thế hung hăng, muốn xông lên đòi lại công bằng.
Bạch Tiểu Thăng giơ tay lên và cản cô lại, mỉm cười nhìn về phía sau người phụ nữ này.
- Tiểu Thăng, Vi Vi, anh Lôi! Tôi đây!
Cậu thanh niên trẻ tuổi đi phía sau người phụ nữ kia không kìm chế được niềm vui sướng cao giọng gọi bọn họ.
Thấy anh ta, Lâm Vi Vi lập tức sửng sốt, ngay cả Lôi Nghênh cũng có chút kinh ngạc.
Đổng Thiên Tú?
Sao cậu ta lại ở đây?!
Còn nữa, vừa rồi có phải người phụ nữ kia đã gọi một tiếng Thiên Tú không ?
Bọn họ có quan hệ thế nào?
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười và giơ tay chào hỏi Đổng Thiên Tú, sau đó liếc nhìn Đổng Thiên Lộ, cười dường như suy nghĩ tới điều gì.
- Thật sự không ngờ có thể nhìn thấy mọi người ở đây, thật sự quá tốt rồi!
Đổng Thiên Tú kích động đi tới gần, còn không quên giới thiệu chị mình với đám người Bạch Tiểu Thăng:
- Đây là chị tôi, Đổng Thiên Lộ. Chị ấy nói có quen biết với mọi người.
Người phụ nữ này là… chị của Đổng Thiên Tú sao?
Đổng Thiên Tú vừa giới thiệu đã thực sự làm cho Lâm Vi Vi giật mình kinh ngạc, ngay cả Lôi Nghênh cũng vậy.
- Cô ta thật là chị của anh à?!
Lâm Vi Vi còn thất thanh hòi lại.
- Đúng thế, sao vậy?
Đổng Thiên Tú tò mò nói.
Đổng Thiên Tú thật ra cũng nhận thấy được bầu không khí có phần kỳ lạ.
Ánh mắt Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh nhìn chị anh ta cũng không đúng, Bạch Tiểu Thăng ngược lại rất bình tĩnh, vẫn mỉm cười và nói với anh ta:
- Không có gì, chúng tôi chỉ không biết hai người là chị em nên có hơi kinh ngạc.
Đó cũng không chỉ là vẻ mặt kinh ngạc đâu.
Đổng Thiên Tú không nhịn được nhìn chị mình, hy vọng có thể nhận được lời giải thích.
Dù sao chị anh ta nói có quen với đám người Bạch Tiểu Thăng.
Đó là cách quen biết gì vậy? Không biết có phải có mâu thuẫn không? Đổng Thiên Tú không nhịn được nghĩ thầm.
Anh ta hiểu rất rõ người chị của mình, giúp lý không giúp người thân, nếu đám người Bạch Tiểu Thăng nói chị anh ta không đúng, anh ta sẽ ủng hộ.
- Chào mọi người, chúng ta lại làm quen một chút đi, tôi là chị của Đổng Thiên Tú.
Đổng Thiên Lộ nhìn mọi người, đặc biệt là nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng, cười nói:
- Nghe em trai tôi nói, trên đường em tôi về nước đã được mọi người chăm sóc rất nhiều, tôi thật lòng, cố ý qua cảm ơn mọi người!
Lúc này Đổng Thiên Lộ thật sự có vài phần chân thành, giống như với hôm qua hoàn toàn không phải là cùng một người.
Điều này làm cho Lâm Vi Vi cũng không biết nên đáp lại thế nào.
Tiếp tục chỉ trích cô ta vô liêm sỉ à?
Ở trước mạt Đổng Thiên Tú sao?
Hay là nói ngưỡng mộ đã lâu?
Mặt khác, Đổng Thiên Lộ thoạt nhìn trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, không ngờ lại là chị của Đổng Thiên Tú, cô gái này rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi?
Lâm Vi Vi không biết nói cái gì cho phải nên nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng.
- Khách sáo rồi, cô Đổng.
Bạch Tiểu Thăng cười nói:
- Chúng tôi và Thiên Tú mặc dù chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng gặp gỡ tức là có duyên phận, có thể giúp được thì giúp, cũng chỉ là chuyện nhỏ, không cần phải nói tới cảm ơn.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thăng tự nhiên, không nhắc tới nửa chữ về chuyện Đổng Thiên Lộ từng hãm hại bọn họ.
Do đó, Lâm Vi Vi cảm thấy mình càng không thể nói.
Đổng Thiên Lộ nhìn Bạch Tiểu Thăng cười đáp lại, nhưng không biểu thị thái quá.
- Các người...vậy ...thật sự không có chuyện gì chứ?
Đổng Thiên Tú không nhịn được lẩm bẩm nói.
Anh ta cũng không biết nói thế nào cho tốt.
Bạch Tiểu Thăng nhìn cậu ta cười, rất tự nhiên nói sang chuyện khác:
- Thiên Tú, sao hôm nay cậu cũng qua đây, là muốn cảm nhận hội nghị này, xem có gì khác với sự tưởng tượng của mình không à? Xem ra, cậu cũng đã hạ quyết tâm, tiếp nhận việc kinh doanh trong nhà rồi.
Nghe Bạch Tiểu Thăng nói, Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh nhìn nhau.
Hội nghị hôm nay không có khả năng mở cho người bên ngoài, mà là hội nghị nội bộ của Thăng Tỉnh Quốc Tế, sao hai chị em Đổng Thiên Tú có thể xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ bọn họ là người nhà của cổ đông lớn nào đó?
Hay...
Bọn họ thật sự là người ngoài, có liên quan tới ba tập đoàn lớn bên phía Dược Mã!
Bạch Tiểu Thăng đã sớm nói, hôm nay có người ngoài lẩn vào, hơn nữa còn không đơn giản!
Đổng Thiên Lộ liếc nhìn Bạch Tiểu Thăng với ý tứ sâu xa.
Theo Đổng Thiên Tú nói, Bạch Tiểu Thăng từng khuyên bảo em trai mình, biết gia đình em trai mình kinh doanh không nhỏ, nhưng không biết tình hình thực tế.
Vậy bây giờ Bạch Tiểu Thăng có phải đã đoán được gì, hay lại cho rằng bọn họ là người nhà của một cổ đông nào đó.
Nếu như hắn thật sự là Bạch Tiểu Thăng kia...
Đổng Thiên Lộ càng có khuynh hướng với ý trước hơn.
- Anh Bạch Tiểu Thăng, có thể nói chuyện riêng một chút không?
Đổng Thiên Lộ nhìn Bạch Tiểu Thăng mỉm cười và nói.
Bạch Tiểu Thăng cũng cười và gật đầu, dùng tay ra hiệu "mời" Đổng Thiên Lộ đi trước.
Sau đó, hai người tránh xa mọi người.
Ánh mắt Đổng Thiên Tú sáng đến kỳ lạ, khoanh tay nhìn theo bọn họ và lẩm bẩm nói:
- Sao tôi cảm giác hai người bọn họ là lạ.
Đổng Thiên Tú dứt lời, còn liếc nhìn Lâm Vi Vi, nhưng cô không trả lời, anh ta lại nhìn về phía Lôi Nghênh.
- Có sao?
Lôi Nghênh nghiêm trang nhún vai một cái, biểu thị mình không nhìn ra.
Đổng Thiên Tú lại nhìn về phía bên đó, lẩm bẩm nói:
- Không có sao?!
Bạch Tiểu Thăng theo Đổng Thiên Lộ đến một góc tương đối yên tĩnh.
Đổng Thiên Lộ quay người lại, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thăng, mỉm cười hỏi:
- Lúc này tập đoàn Chấn Bắc khu Đại Trung Hoa nhàn rỗi như thế sao?
- Anh Bạch Tiểu Thăng làm giám đốc điều hành cũng chạy tới làm cổ đông mới cho người ta!
CHƯƠNG 1451: LỜI LẼ GIAO PHONG
Đổng Thiên Lộ hẹn Bạch Tiểu Thăng "nói chuyện riêng", chờ tới chỗ thuận tiện nói chuyện, cô ta đột nhiên đặt câu hỏi, đi thẳng vào vấn đề chỉ ra thân phận của hắn, cũng là muốn đánh cho hắn trở tay không kịp, xác định thân phận thật sự của hắn.
Khi nói chuyện, Đổng Thiên Lộ nhìn chăm chú vào hai mắt của Bạch Tiểu Thăng, xem hắn có phản ứng gì khác thường không.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thăng vẫn bình tĩnh vô cùng, giống như không hề bận tâm, nụ cười của hắn cũng không hề thay đổi, vẫn quan sát Đổng Thiên Lộ từ trên xuống dưới, mỉm cười và nói:
- Cô Đổng Thiên Lộ là chủ của Bắc Phong Holdings còn có thể chạy tới nơi này giả thư ký, tôi đường đường chính chính qua đây làm một cổ đông, có gì là không thể?
Bạch Tiểu Thăng không định giấu giếm thân phận của mình, đối mặt với người phụ nữ khôn khéo như Đổng Thiên Lộ, giấu giếm cũng không gạt được, ngược lại không bằng thẳng thắn một chút.
- Hóa ra anh biết thân phận của tôi.
Đôi mắt Đổng Thiên Lộ lóe sáng, thậm chí lộ ra sự sắc bén, cười dài hỏi:
- Anh biết được từ em trai tôi sao? Bạch Tiểu Thăng anh giúp Thiên Tú, có phải đã có kế hoạch ngay từ đầu rồi đúng không?
Thậm chí, những chuyện kia cũng không phải là tình cờ!
Đổng Thiên Lộ là một người chủ nghĩa âm mưu thuần túy, từ trước đến nay đều nhìn người thành "Người xấu", lấy lòng tiểu nhân để suy đoán người khác.
Bạch Tiểu Thăng trực tiếp lắc đầu:
- Không, tôi không phải nghe cậu ấy nói về thân phận của cô, những chuyện kia đều là thật. Cô tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Tôi và Thiên Tú thành bạn bè, không dính dáng với chuyện gì khác. Thậm chí lúc đó, tôi còn không biết cả thân phận của cậu ấy.
Bạch Tiểu Thăng với thân phận là giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc, anh tất nhiên không cần thiết phải nói dối về chuyện nhỏ như vậy.
Đổng Thiên Lộ cười, vẫn nói:
- Vậy sao anh biết được thân phận của tôi, anh biết từ lúc nào? Chắc hẳn trước hội nghị đúng không?
Có thể thấy được sự đa nghi và nhạy bén từ người phụ nữ này.
Mà đối với vấn đề này, Bạch Tiểu Thăng không hề giấu giếm, thản nhiên nói:
- Trịnh Đông Tỉnh của Thăng Tỉnh Quốc Tế là bạn của tôi, anh ấy có khó khăn, tôi tất nhiên phải qua giúp đỡ, anh ấy đã nói qua Bắc Phong Holdings xuống tay với anh ấy, tôi muốn giúp anh ấy thì tất nhiên sẽ điều tra một chút tài liệu của Bắc Phong Holdings, tất nhiên sẽ biết cô thôi, cô Đổng Thiên Lộ!
Bạch Tiểu Thăng đã sớm xem qua tài liệu sao?
Ánh mắt của hắn thật đúng là tốt, có thể căn cứ vào những tấm hình do truyền thông đưa ra để nhận ra mình khi đã hóa trang! Đổng Thiên Lộ thầm nghĩ.
- Nhưng cho dù là vậy, hôm qua tôi cũng không nhận ra cô.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười:
- Khi người phụ nữ trang điểm lên, có đôi khi thật đúng là quá mê hoặc.
Hôm qua Đổng Thiên Lộ thả mái tóc dài, cộng thêm đeo kính lớn, Bạch Tiểu Thăng lại chỉ nhìn qua ảnh chụp nên tất nhiên không nhận ra.
Còn nữa, Bạch Tiểu Thăng nhấn mạnh Trịnh Đông Tỉnh là bạn của hắn, hắn mới đến giúp đỡ, cũng làm mờ nhạt mối liên hệ giữa hắn và Đằng Vân, để tránh bọn họ liên thủ với Dược Mã phản kích càng đáng sợ hơn.
Chỉ có điều, Đổng Thiên Lộ không phải là kẻ đầu đường xó chợ, có thể bị mắc lừa hay không thì khó có thể nói được.
Đương nhiên, Bạch Tiểu Thăng cũng không trông cậy mình chỉ dựa vào mấy câu nói lại có thể lừa gạt được cô ta.
Nếu như thật sự đơn giản dễ dàng như vậy, Lục Vân Đằng Vân cũng sẽ không bị Mã Tông Đình và Đổng Thiên Lộ dẫn đầu ba nhà ép cho đến mức này.
- Khi tôi lật xem tài liệu của cô, trong lúc vô ý phát hiện ra tên của Đổng Thiên Tú, còn có biệt hiệu “cuồng ma chiều em trai” của cô, không thể không nói, có vài truyền thông còn rất thích tin tức này.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười và nói:
- Thật ra khi thấy tên cô, tôi liền nghĩ đến Thiên Tú, bởi vì Trung Quốc chúng ta đặt tên thật sự rất có tính liên quan, Thiên Tú ăn mặc khiêm tốn lại sang trọng, vừa nhìn là biết đến từ gia tộc lớn, điểm đến của máy bay còn là Thiên Hỗ. Với nhiều sự trùng hợp như vậy, nếu tôi không thể xác định hai người là chị em, vậy tôi quá ngu ngốc rồi.
Bạch Tiểu Thăng giải thích như vậy lại làm cho Đổng Thiên Lộ gật đầu.
Rất hợp lý.
- Nhưng anh Bạch Tiểu Thăng thật đúng là... cẩn thận! Điều tra Bắc Phong Holdings, điều tra tôi, thậm chí ngay cả những tin tức không đáng chú ý trên các tờ báo nhỏ cũng không bỏ sót, thật làm cho người ta thán phục!
Đổng Thiên Lộ than thở.
Người đàn ông này cũng khiến cho cô ta cảm thấy vướng tay vướng chân.
Trong mắt Đổng Thiên Lộ còn lộ ra một sự cảnh giác.
Bạch Tiểu Thăng có thể điều tra được cặn kẽ tỉ mỉ như vậy, nếu người như thế làm đối thủ, thật đúng là đáng sợ!
- Cô Đổng quá khen.
Bạch Tiểu Thăng khiêm tốn mỉm cười và nói.
Thật ra đều là công lao của Hồng Liên, nó luôn có thể sàng lọc ra tất cả tin tức hữu dụng.
- Còn nữa, cái tên 'Lâm Thăng' này của anh làm cho tên ngu xuẩn La Tử Thiên kia tưởng anh là người nhà họ Lâm, thực sự đã hãm hại chúng tôi rất khổ đấy.
Đổng Thiên Lộ mỉm cười và nói:
- Sợ rằng bây giờ ngài Mã còn đang tìm cách xác nhận với nhà họ Lâm bên kia, chắc hẳn bọn họ cũng thấy khó hiểu.
Hiểu lầm kia lớn, nhưng Đổng Thiên Lộ hoàn toàn không để ý, thậm chí không tính lập tức nói cho ông Mã biết. Dù sao, người gặp phiền phức cũng không phải là cô ta.
- Phải.
Bạch Tiểu Thăng cười:
- Vậy bây giờ, xem như là “hiểu nhầm' đã tiêu tan hết rồi.
Đổng Thiên Lộ mỉm cười, không nói có đồng ý hay không mà nghiêng đầu nhìn Bạch Tiểu Thăng:
- Cũng không biết anh Bạch tới giúp bạn anh, sẽ giúp tới mức nào.
Lời nói của cô ta có phần ám chỉ, thăm dò xem Bạch Tiểu Thăng có thể can thiệp vào tranh chấp giữa Đằng Vân và Dược Mã hay không.
- Tôi đối với bạn bè vẫn luôn cố gắng làm tận tình tận nghĩa.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười đáp lại.
Bạch Tiểu Thăng nói lời này có thể nói là một chiêu Thái Cực.
Nếu như ai không biết quan hệ Bạch Tiểu Thăng và Lục Vân, còn tưởng rằng anh sẽ chỉ dừng lại ở việc giúp Trịnh Đông Tỉnh.
Cho dù biết quan hệ giữa anh và Lục Vân, câu "tận tình tận nghĩa này", cũng không có nghĩa là hắn sẽ dẫn dắt tập đoàn Chấn Bắc khu Đại Trung Hoa tham dự vào phong ba.
Dù sao, việc công là việc công, việc tư là việc tư.
Mà Bạch Tiểu Thăng thật sự cũng có ý ngầm nói tập đoàn Chấn Bắc khu Đại Trung Hoa và tập đoàn Đằng Vân là "Bạn".
Lại phải xem đối phương hiểu thế nào.
Đổng Thiên Lộ nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Tiểu Thăng,
Lại chỉ cảm thấy trong đó sâu thẳm, không nhìn ra bất kỳ tâm tình biến hóa nào.
Cô ta thật sự cảm thấy mình càng lúc càng hứng thú với người đàn ông này.
- Giúp bạn tận tình tận nghĩa, nói rất hay.
Đổng Thiên Lộ mỉm cười và nói.
Nói chuyện mấy câu, cô ta lại cảm giác người đàn ông này thật sự không đơn giản, khí tức, thần thái, lời lẽ của hắn, cho dù là những người có thân phận và địa vị như Mã Tông Đình cũng không mấy ai làm được.
Không hổ danh là người đàn ông trẻ tuổi đã trở thành giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc!
- Anh Bạch, Thiên Tú cũng là bạn của anh!
Đổng Thiên Lộ nhấn mạnh.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười gật đầu, nghiêm túc nói:
- Đổng Thiên Tú là bạn của tôi!
Đổng Thiên Lộ cười:
- Tôi cũng hy vọng kết bạn với anh, mong anh quên đi những chuyện không vui hôm qua!
- Còn nữa, tôi hy vọng sau chuyện này, anh có thể tới nhà của tôi làm khách, ăn một bữa cơm.
Đổng Thiên Lộ mỉm cười và đưa ra lời mời.
- Được, nếu giải quyết chuyện này thuận lợi, tôi chắc chắn sẽ đến nhà!
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười gật đầu.
Hai người chỉ trò chuyện năm sáu phút thì không còn gì để nói nữa, dù sao chỗ bọn họ đứng lúc này tương đối yên lặng, cũng vẫn là tai vách mạch rừng.
- Vậy khi nào anh tới nhà họ Đổng chơi, chúng ta sẽ chậm rãi trò chuyện tiếp.
Đổng Thiên Lộ nói.
- Chờ tới ngày đó.
Bạch Tiểu Thăng đáp lại, xem như đồng ý.
Đổng Thiên Lộ cười và nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này, sau đó xoay người rời đi.
Bên kia, Đổng Thiên Tú đang nói chuyện cùng Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh, khi thấy hai người quay lại, anh ta cũng không tiện hỏi xem bọn họ nói chuyện gì.
- Đi thôi, Thiên Tú, nên trở về chỗ ngồi rồi, sắp bắt đầu họp rồi đấy.
Đổng Thiên Lộ mỉm cười và nói với Đổng Thiên Tú, xong cô ta lại nhìn về phía Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh:
- Chờ tới khi Bạch tiên sinh đến nhà họ Đổng làm khách, mong rằng hai người cũng đi cùng.
Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh nghe vậy thì sửng sốt liếc nhìn nhau.
Bạch Tiểu Thăng đồng ý đi tới nhà họ Đổng à?
- À, được.
Lâm Vi Vi gật đầu.
Vừa nãy, Đổng Thiên Tú không hỏi một câu nào, chỉ thay chị mình xin lỗi bọn họ, nói nếu đã có chỗ nào đắc tội vẫn mong bọn họ tha thứ.
Điều này khiến cho Lâm Vi Vi cũng không giận Đổng Thiên Lộ nữa.
Lúc này, Đổng Thiên Lộ đã nói như vậy, cô còn có thể làm sao.
Lôi Nghênh cũng gật đầu.
Lúc này Đổng Thiên Lộ mới dẫn theo Đổng Thiên Tú rời đi.
Ba người Bạch Tiểu Thăng nhìn theo.
Khi hai chị em trở về chỗ ngồi, có người đi lướt qua bọn họ và lao thẳng đến chỗ đám người Bạch Tiểu Thăng.
- Vương Hách Lôi?
Đổng Thiên Lộ thoáng nhìn người kia và hơi ngẩn ra.
Cô đã gặp qua cậu "con trai bám đít cha” kia một lần.
Hắn đi tìm Bạch Tiểu Thăng sao?
Để làm gì?
Đổng Thiên Lộ không nhìn Vương Hách Lôi, mà ngước mắt nhìn về phía ngược lại, quả nhiên cô ta nhìn thấy Mã Thiên Kình đứng phía xa.
Mã Thiên Kình hình như cũng phát hiện ra Đổng Thiên Lộ, đồng thời nhận ra cô ta nên lập tức kinh ngạc.
Không ngờ Đổng Thiên Lộ đi tiếp xúc với Bạch Tiểu Thăng?
Muốn dò hỏi tin tức sao?
Vậy cô ta có nhận ra thân phận của Bạch Tiểu Thăng không?
Mã Thiên Kình cũng không tiện nói gì, trực tiếp nặn ra một nụ cười.
Đổng Thiên Lộ không để ý tới anh ta.
- Chị, chị nhìn gì vậy?
Đổng Thiên Tú tò mò nói.
- Không có gì, đi thôi.
Đổng Thiên Lộ thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói.
Vương Hách Lôi nhất định đã bị Mã Thiên Kình kích động, đi tìm Bạch Tiểu Thăng gây sự, có lẽ bởi vì anh là cổ đông mới do Trịnh Đông Tỉnh dẫn đến, trong buổi họp lại nói mình họ Bạch mà không phải là Lâm, nên hai người đó cảm thấy mình bị lừa gạt, muốn đi gây sự để trút giận.
Không thấy thành công đâu, chỉ thấy thất bại!
Nếu đã vậy, cứ mặc bọn họ đi!
- Người đàn ông kia không phải là người dễ động vào đâu.
Đổng Thiên Lộ âm thầm cười nhạo.
Cô ta không quan tâm Vương Hách Lôi sẽ như thế nào.
Về phần Bạch Tiểu Thăng, ngay cả con cá nhỏ này mà không đối phó được, vậy không xứng là người đàn ông Đổng Thiên Lộ này coi trọng!
CHƯƠNG 1594: VƯƠNG HÁCH LÔI KHIÊU KHÍCH
Đám người Bạch Tiểu Thăng vừa nhìn theo bóng lưng chị em Đổng Thiên Lộ rời đi, lại thấy một người chạy về phía bọn họ.
Đó là một người trẻ tuổi với tóc mái rất dài, đeo kính mắt màu nâu trà cỡ lớn nên nhìn không thấy quá rõ gương mặt.
Lúc đầu, ba người Bạch Tiểu Thăng đều không để ý, muốn rời đi, nhưng sau đó đã bị người kia cản lối đi.
- Anh khoan hãy đi, tôi có chuyện muốn hỏi anh!
Giọng điệu Vương Hách Lôi không tốt, rõ ràng giống như một người trẻ tuổi lỗ mãng vậy.
Bạch Tiểu Thăng thoáng ngẩn người ra, Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh cũng ngạc nhiên nhìn Vương Hách Lôi.
- Anh bạn, hình như tôi không quen biết anh.
Bạch Tiểu Thăng quan sát Vương Hách Lôi, mỉm cười và nói:
- Anh có gì muốn hỏi tôi chứ?
Vương Hách Lôi nhìn Bạch Tiểu Thăng, hỏi tương đối trực tiếp:
- Anh rốt cuộc là Lâm Thăng, hay là... Bạch Tiểu Thăng gì đó?!
Lâm Thăng?
Nghe được cái tên giả này, ánh mắt Bạch Tiểu Thăng có phần kinh ngạc.
Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh cũng nhìn nhau.
Anh ta có thể nói ra tên này, chắc là người bên phía đám người Đổng Thiên Lộ. Đổng Thiên Lộ - đầu sỏ vừa nói chuyện xong rời đi. Vị này lại xuất hiện?
Tất cả đại vương đi ra, sao còn có tiểu quỷ chạy tới vậy?
Còn nữa, những câu nói của Đổng Thiên Lộ đều đầy thâm ý, so sánh ra, người này nói chuyện cũng quá trực tiếp, thậm chí có cảm giác hơi ngu ngốc, đần độn.
Đây thật là người của ba tập đoàn lớn bên phía Dược Mã sao?
- Chuyện này có liên quan gì tới anh?
Lâm Vi Vi mỉm cười đặt câu hỏi thay Bạch Tiểu Thăng.
Người lỗ mãng như vậy, thật ra không khiến người ta ghét lắm.
Lâm Vi Vi có ý muốn đùa hắn.
- Đương nhiên là có liên quan rồi!
Vương Hách Lôi rất là nghiêm túc nói:
- Cha tôi nói, lòng trung thực của một con người là rất quan trọng! Anh nói dối, giả mạo là người nhà họ Lâm, là rất đáng xấu hổ, biết không? Đồng thời còn mang đến cho chúng tôi rất nhiều phiền phức!
Trong khi Vương Hách Lôi nói chuyện còn vung tay giậm chân, biểu hiện sự bất mãn của mình.
Lâm Vi Vi thấy vậy thì rất vui vẻ, ngay cả Lôi Nghênh cũng hơi cong khóe miệng.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thăng thản nhiên, quan sát đối phương và mỉm cười nói:
- Cha cậu nói rất có lý! Chỉ không biết ông ấy là người nào, cậu tên là gì?
Bạch Tiểu Thăng đặt câu hỏi, trực tiếp làm cho Vương Hách Lôi liên tục cười lạnh.
- Tôi nói này, đây là trường hợp gì chứ? Anh cảm thấy tôi sẽ nói cho anh biết thân phận của tôi sao! Cha tôi nói, đối xử với người không chân thành như anh thì tuyệt đối đừng nói thật. Nói tên cũng không được! Cũng chỉ có cô Đổng tâm trạng sâu xa mới có thể đối phó được loại người như anh!
Vương Hách Lôi bĩu môi nói.
Người này lúc xông qua có vẻ rất hùng hổ, nhưng mở miệng liền "Cha tôi nói", rõ ràng chính là một cậu "con trai bám đít cha" .
Nhưng hắn rất thú vị, hình như nói lỡ miệng, chỉ ra Đổng Thiên Lộ thâm trầm, giảo quyệt.
Không biết khi Đổng Thiên Lộ nghe Vương Hách Lôi nói mình như thế sẽ có cảm tưởng thế nào.
Cho dù Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh không biết Bạch Tiểu Thăng nói gì với Đổng Thiên Lộ, hơn nữa hình như trò chuyện cũng không tệ lắm.
Vì Đổng Thiên Tú, ấn tượng của bọn họ đối với Đổng Thiên Lộ cũng thay đổi.
Nhưng vừa nghe người trẻ tuổi lỗ mãng này nói như vậy, hai người Lâm Vi Vi, đặc biệt là Lâm Vi Vi, lại có chút lo lắng.
Cô đã chứng kiến qua thủ đoạn "đê tiện" của Đổng Thiên Lộ.
Cô không khỏi lo lắng nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng, sợ anh đối mặt với người phụ nữ kia sẽ thật sự chịu thiệt.
Thật ra, nếu như Đổng Thiên Lộ là đàn ông, mà không phải là phụ nữ xinh đẹp như vậy, Lâm Vi Vi sẽ không lo lắng, ngược lại còn tin tưởng tâm tư của Bạch Tiểu Thăng chắc chắn càng tinh tế hơn đối phương...
Bạch Tiểu Thăng nhìn Vương Hách Lôi, mỉm cười và nói:
- Xem ra tôi biết cậu là ai rồi, cậu là Vương thiếu gia của tập đoàn Hạo Vũ, đúng không.
Vương Hách Lôi sửng sốt, hình như còn bị dọa cho giật mình:
- Anh… anh… nhận ra tôi!
Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh cũng vô thức nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng.
- Hôm nay, nơi này là hội nghị nội bộ của Thăng Tỉnh Quốc Tế, người chạy vào đây, đơn giản chính là người của tập đoàn Dược Mã và hai liên minh khác là Bắc Phong và Hạo Vũ. Cậu rõ ràng nhìn thấy Đổng Thiên Lộ tới tìm tôi mà còn qua đây, nói rõ các người không phải cùng một nhóm. Cậu cũng không e ngại cô ta, vậy cậu chắc chắn không phải là người của Bắc Phong Holdings. Theo tôi được biết, Mã Tông Đình của Dược Mã cho dù không chỉ có một người con trai, nhưng nhà họ Mã nổi tiếng cao ngạo, tuyệt đối sẽ không có mở miệng 'Cha tôi nói' như vậy. Cậu cũng không phải là người của Dược Mã, vậy chỉ còn lại tập đoàn Hạo Vũ, người của Hạo Vũ dám bình luận Đổng Thiên Lộ như vậy, còn trẻ tuổi như cậu, tôi thật sự nghĩ không ra ai ngoại trừ con trai của tổng giám đốc Vương!
Bạch Tiểu Thăng không nhanh không chậm nói.
Vương Hách Lôi nghe hình như ngốc luôn rồi:
- Anh… anh… anh đầu óc thật lợi hại!
Thấy hắn như vậy, Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh chỉ muốn cười.
Cho dù Bạch Tiểu Thăng đúng là lợi hại, nhưng suy đoán đơn giản như vậy với anh thật sự không tính là gì cả.
Nếu như người này từng chứng kiến qua Bạch Tiểu Thăng thật sự không tầm thường, liệu có phải kinh ngạc tới rơi cằm luôn không?
Lâm Vi Vi không hiểu sao muốn nhìn phản ứng của hắn.
- Khách sáo rồi.
Bạch Tiểu Thăng nghe Vương Hách Lôi thán phục mình thì chỉ khiêm tốn cười nói.
- Mã Thiên Kình, anh ta không nói anh lợi hại như vậy...
Vương Hách Lôi nuốt nước bọt, không tự chủ được khẽ lẩm bẩm nói.
Trong lúc vô tình hắn nói ra, dù rất khẽ nhưng vẫn làm cho Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh sửng sốt.
Hai người thậm chí nhìn xung quanh.
Hóa ra, Mã Thiên Kình đã ở đây à!
Gã "con trai bám đít cha" này xem ra đã bị anh ta kích động mới qua đây!
Phía xa, Mã Thiên Kình tất nhiên đang chú ý tới từng hành động cử chỉ bên kia, thấy Vương Hách Lôi còn chưa đánh như lời mình nói thì có hơi sốt ruột.
Sau đó, anh ta lại thấy Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh nhìn quanh hội trường, hình như tìm kiếm, anh ta lập tức rụt cổ lại, nấp sau những người khác.
Vương Hách Lôi đúng là kẻ ngu ngốc, chẳng lẽ bị lộ ra rồi!
Mã Thiên Kình hoảng sợ, thầm nghĩ.
Đầu óc mày không xài được thì đừng nói nhảm nữa, xông tới ra tay đi!
- Mã Thiên Kình, thật đúng là rất đáng ghét!
Nhìn một hồi vẫn không thấy người, Lâm Vi Vi khẽ hừ lạnh:
- Xem ra, chúng ta dạy dỗ anh ta còn chưa đủ!
Trong mắt Lôi Nghênh cũng có vẻ lạnh lùng.
Vương Hách Lôi ngơ ngác nhìn bọn họ, nghe được Mã Thiên Kình từng bị dạy dỗ thì không nhịn được có vài phần tò mò.
Bạch Tiểu Thăng nhìn Vương Hách Lôi trước mắt:
- Cậu tới chỉ muốn hỏi tôi là ai thôi sao?
- Được, tôi cho cậu biết, tôi là Bạch Tiểu Thăng, không phải là Lâm Thăng.
Bạch Tiểu Thăng nói rõ ràng cho Vương Hách Lôi biết.
Vương Hách Lôi nhìn Bạch Tiểu Thăng, lẩm bẩm nói:
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Mã Thiên Kình nói, anh thừa nhận thì tôi có thể ra tay!
Khi nói chuyện, Vương Hách Lôi bỗng nhiên chợt giơ tay lên, tát vào mặt Bạch Tiểu Thăng.
Phía xa, Mã Thiên Kình thấy vậy thì lập tức kích động, trong mắt đầy hưng phấn.
Ra tay, cuối cùng đã ra tay rồi!
Vương Hách Lôi – tên ngu ngốc này vẫn thật sự ra tay theo lời mình nói!
Cho dù không biết vừa rồi hắn nói linh tinh gì, nhưng đánh họ Bạch ở trước mặt mọi người như vậy, cũng có thể khiến cho họ Bạch mất hết mặt mũi!
Mà Bạch Tiểu Thăng cũng ghét đám người nhà họ Vương!
Cuối cùng, bản lĩnh của Bạch Tiểu Thăng tương đối lợi hại, người đàn ông vạm vỡ bên cạnh anh càng mạnh hơn, Vương Hách Lôi nhất định sẽ bị đánh thảm!
Đến lúc đó, nhà họ Vương của Hạo Vũ có thể không hận Bạch Tiểu Thăng sao?!
Trên mặt Bạch Tiểu Thăng bị thương, nửa phần sau còn có mặt mũi cạnh tranh vị trí giám đốc điều hành của Thăng Tỉnh Quốc Tế sao!
Đây đúng là một hòn đá ném chết nhiều con chim!
Mã Thiên Kình hận không thể vỗ tay hoan hô, nói cho tất cả mọi người biết mưu kế của mình lợi hại tới mức nào.
Bên kia, hai chị em Đổng Thiên Lộ cũng đang chú ý tới chỗ của đám người Bạch Tiểu Thăng.
Đổng Thiên Lộ vốn chỉ nghĩ Vương Hách Lôi trẻ tuổi lỗ mãng sẽ cho gây chút rắc rối gì đó cho Bạch Tiểu Thăng, nhưng không ngờ hắn muốn đánh người!
Bạch Tiểu Thăng là thân phận thế nào, nếu bị vào đánh mặt, vậy sẽ mất hết thể diện.
Vẻ mặt Đổng Thiên Lộ chợt biến đổi, Đổng Thiên Tú cũng khiếp sợ.
Không chỉ bọn họ, thậm chí có vài người trong hội trường cũng chú ý tới bên đó, thấy cảnh tượng như vậy thì đều sợ hãi.
Lâm Vi Vi bị dọa cho giật mình.
Lôi Nghênh dường như muốn ra tay.
Bạch Tiểu Thăng lại vẫn đứng yên, vẻ mặt không thay đổi, nhìn Vương Hách Lôi tát qua.
Vương Hách Lôi vung tay qua, nhìn rất khí thế.
Nhưng khi tay hắn còn cách mặt của Bạch Tiểu Thăng một đoạn ngắn lại đột nhiên thay đổi, chuyển thành đưa đến trước mặt anh.
Đồng thời, năm ngón tay của hắn hơi mở ra, bộ dạng kia rõ ràng là...
Muốn bắt tay?
Bộ dạng bắt tay mà nhe nanh múa vuốt như vậy, có lẽ thực sự khoa trương lại dọa người.
Vừa rồi, nếu chẳng may Bạch Tiểu Thăng bị hoảng sợ, giơ tay đánh một quyền, vậy Vương Hách Lôi đúng là gặp xui xẻo rồi.
- Anh thật bình tĩnh!
Vương Hách Lôi than thở.
Bạch Tiểu Thăng rất thản nhiên bắt tay Vương Hách Lôi, mỉm cười và nói:
- Đó là bởi vì cậu căn bản không muốn ra tay!
CHƯƠNG 1595: NGƯỜI NÀY KHÔNG ĐƠN GIẢN
Vương Hách Lôi giả ra chiêu ở trước mắt bao nhiêu người, nếu không phải Bạch Tiểu Thăng bình tĩnh, Lôi Nghênh kìm chế, bây giờ kẻ nằm ở trước mặt mọi người chắc chắn là hắn.
Đánh người biến thành bắt tay, cũng thật sự làm cho tất cả những người chú ý tới bên này được mở rộng tầm mắt.
Trong phòng hội nghị những người chú ý thấy cảnh tượng như vậy, đều sửng sốt.
Chị em Đổng Thiên Lộ cũng ngạc nhiên bất đắc dĩ.
- Vương Hách Lôi kia muốn làm gì vậy?!
Đổng Thiên Lộ cũng không nhịn được nói.
Đổng Thiên Tú xem cũng hoàn toàn không hiểu.
Phía xa, Mã Thiên Kình đang hưng phấn tới đỉnh điểm, lại chợt phát hiện nội dung vở kịch tiếp theo không diễn ra như trong kịch bản của mình, anh ta có phần dại ra.
- Tên khốn kiếp Vương Hách Lôi kia làm cái gì vậy?!
Sau đó, Mã Thiên Kình đập một cái vào bắp đùi của mình, vừa hận vừa tức.
Đương nhiên, Mã Thiên Kình vẫn cho rằng kẻ ngu si Vương Hách Lôi kia lâm trận thì hoảng sợ, chứ không nghĩ gì khác.
Mà giờ phút này, Vương Hách Lôi nhìn Bạch Tiểu Thăng, đôi mắt phía sau cặp kính mắt màu nâu trà cỡ lớn càng sâu hơn, tay hắn nắm bàn tay Bạch Tiểu Thăng rồi rút lại.
- Anh thật sự là giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc, Bạch Tiểu Thăng sao?!
Vương Hách Lôi nói.
Mã Thiên Kình cho rằng hắn không biết cái tên này, nhưng hắn lại biết!
- Tôi nghĩ, Mã Thiên Kình sẽ không nói cho cậu biết điều này.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười nói:
- Cậu từng nghe nói về tôi rồi à?
- Tiếng tăm lừng lẫy, như sấm bên tai!
Vương Hách Lôi cười:
- Có thể quen biết với anh Bạch thì thật là may mắn. Vừa rồi chỉ là một trò đùa không ảnh hưởng toàn cục, hi vọng anh Bạch đừng để ý, lúc thời gian rảnh rỗi vẫn mong anh tới tập đoàn Hạo Vũ ngồi một chút!
Lâm Vi Vi cảm thấy kỳ lạ khi nhìn thấy Vương Hách Lôi bỗng nhiên trở nên lịch sự.
Sao hắn có thể lập tức trở nên bình thường như vậy được chứ?
Người này ăn nói có cảm giác hoàn toàn khác với "con trai bám đít cha" lcu1 nãy.
Lôi Nghênh cũng quan sát đối phương.
- Nếu cậu Vương đã mời, tôi sẽ nhớ kỹ, có cơ hội sẽ đi qua thăm hỏi.
Bạch Tiểu Thăng cười.
- Trước mặt Bạch tiên sinh, tôi không dám nhận tiếng cậu Vương, anh cứ gọi tôi là Vương Hách Lôi.
Vương Hách Lôi lại cười nói:
- Hội nghị này cũng sẽ lập tức bắt đầu rồi, vậy tôi không làm phiền nữa.
Dứt lời, Vương Hách Lôi còn khẽ gật đầu với Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh, xoay người rời đi.
Ba người Bạch Tiểu Thăng nhìn theo.
- Tại sao người này... lại giống như thay đổi thành một người khác vậy!
Lâm Vi Vi không nhịn được nói.
- Hắn không thay đổi, vẫn luôn như vậy.
Bạch Tiểu Thăng nhìn bóng lưng của Vương Hách Lôi với ý tứ sâu xa:
- Chỉ có điều hắn là một người thông minh, biết giả vờ ở trước mặt tôi cũng không có ý nghĩa gì cả!
"Con trai bám đít cha" gì đó chỉ là do Vương Hách Lôi ngụy trang mà thôi!
Thằng nhãi đi rất ranh ma!
Mã Thiên Kình tự cho rằng có thể lừa dối hắn, lợi dụng hắn.
Không biết, người ta đã sớm nhìn thấu.
Nhưng Vương Hách Lôi vẫn theo ý của Mã Thiên Kình đi qua, cũng thể hiện vẻ “khờ ngốc” cho đám người Bạch Tiểu Thăng thấy.
Với vẻ mặt “ngây thơ" ám chỉ Đổng Thiên Lộ không thể tin, xem như bất luận Đổng Thiên Lộ và Bạch Tiểu Thăng nói chuyện gì, đều cắm vào một cái gai.
Không thể tin tưởng người phụ nữ Đổng Thiên Lộ kia hoàn toàn, cho dù là bạn hợp tác cũng vậy. Cho nên, Vương Hách Lôi mới xúi giục một cách không rõ ràng.
Ngoài việc đó ra, Vương Hách Lôi càng theo kịch bản của Mã Thiên Kình, thật sự tới khiêu khích Bạch Tiểu Thăng, chỉ có điều hắn không có khả năng sẽ đánh vào mặt anh, mà là muốn anh không khống chế được phải đánh hắn.
Kể từ đó, Bạch Tiểu Thăng đánh cũng xem như tổn thất hình tượng, ảnh hưởng với việc tranh cử. Đây coi như là hắn cống hiến một chút sức mỏng cho kế hoạch bên mình.
Đồng thời, Vương Hách Lôi hắn vẫn chưa tính là đắc tội với Bạch Tiểu Thăng.
Hắn lấy một dáng vẻ "Khờ ngốc" đùa giỡn bị đánh, sau này Bạch Tiểu Thăng gặp người nhà họ Vương hắn sẽ áy náy.
Còn nữa, hắn ăn mặc như vậy, ở đây không có người ngoài biết được thân phận của hắn, cho dù hắn bị đánh cũng không tính là mất mặt, càng chưa nói tới làm cho nhà họ Vương bị ảnh hưởng.
Còn một điểm nữa chính là trước khi hắn ra tay, đã xây dựng một hình tượng bị Mã Thiên Kình lừa dối, mê hoặc, thuận tiện để nhà họ Vương và Bạch Tiểu Thăng loại bỏ "hiểu nhầm", mà Bạch Tiểu Thăng sẽ trút hết tất cả căm phẫn vào Mã Thiên Kình! Dù sao cũng là mấy chuyện xấu của Mã Thiên Kình!
Vương Hách Lôi tính kế đâu chỉ cao hơn Mã Thiên Kình một bậc!
Ngay cả Đổng Thiên Lộ cũng cho rằng hắn là phế vật.
Mà kỹ năng diễn xuất của Vương Hách Lôi cũng đủ để lừa bất kỳ kẻ nào, ngoại trừ Bạch Tiểu Thăng.
Trăm tính vạn tính, Vương Hách Lôi cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thăng khống chế vẻ mặt xuất thần nhập hóa.
Hắn diễn giống thế nào đi nữa, cuối cùng cũng là giả, hắn đã thể hiện ra sự "chân thật" không bỏ sót tới từng chỗ nhỏ nhất.
Bạch Tiểu Thăng cũng qua lời nói của hắn, trong lúc vô tình "Vạch trần" Đổng Thiên Lộ, “vạch trần" Mã Thiên Kình, càng xác nhận thêm những điều này.
Còn có, Bạch Tiểu Thăng thấy Vương Hách Lôi ra tay rất khí thế, nhưng không dùng sức.
Bạch Tiểu Thăng đã nhìn ra, cho nên không trốn.
Lôi Nghênh cũng nhìn ra, cho nên mới không phản kích.
Cuối cùng, đánh người biến thành bắt tay.
Về chuyện liên quan đến những điều này, Bạch Tiểu Thăng nhặt những điều quan trọng, khẽ nói cho Lâm Vi Vi, Lôi Nghênh biết.
- Thật sự không nhìn ra, người này lại che giấu sâu như vậy!
Lâm Vi Vi sửng sốt nhìn theo Vương Hách Lôi.
Đồng thời, Lâm Vi Vi cũng phát hiện ra Mã Thiên Kình dáo dác ngó nhìn ở trong góc.
- Họ Mã kia ở đó!
Lâm Vi Vi tức giận nói.
Bạch Tiểu Thăng tất nhiên cũng thấy, ánh mắt lạnh lùng.
Mã Thiên Kình vừa đối diện với bọn họ thì lập tức sợ đến mức rụt cổ lại.
- Có cần tôi đi xử nó không?
Lôi Nghênh hỏi.
Người như thế ở đây cũng thấy chướng mắt.
- Không cần anh phải tự mình, nói bảo vệ dẫn bọn họ đi là được.
Bạch Tiểu Thăng thản nhiên nói.
Chuyện nhỏ như vậy, không đáng để bọn họ ra tay.
Khi thư ký của Trịnh Đông Tỉnh vào nói cho anh biết, những điều anh bảo đã được anh ta thu xếp xong xuôi.
Về phần đuổi Mã Thiên Kình và phải có thái độ gì với Vương Hách Lôi...
Bạch Tiểu Thăng cho rằng sau khi Vương Hách Lôi trở về còn có thể giả ngốc, cho dù không mời hắn đi, hắn cũng sẽ đi cùng Mã Thiên Kình.
So với như vậy, không bằng cùng “đuổi" bọn họ đi.
Lấy sự thông minh của Vương Hách Lôi, không phải không biết Bạch Tiểu Thăng làm vậy cũng là đánh yểm hộ cho hắn.
Xem như đây là một ý tốt nho nhỏ.
Bạch Tiểu Thăng khẽ căn dặn vài câu, Lôi Nghênh lại nghe và rời đi.
Lâm Vi Vi không nhịn được từ bên cạnh nói thầm:
- Vậy, Đổng Thiên Lộ thì sao?
- Đổng Thiên Lộ...
Bạch Tiểu Thăng nhắc lại tên này, nhìn Lâm Vi Vi cười:
- Cho dù nể mặt Thiên Tú, cũng không thể làm gì cô ta. Hơn nữa...
Bạch Tiểu Thăng ý vị thâm trường nói:
- Cô ta là một thương nhân thuần túy, anh thưởng thức điểm ấy.
Giới kinh doanh không có kẻ địch mãi mãi, cũng không có bạn bè mãi mãi, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.
Người phụ nữ kia thờ phụng quan niệm này!
Vậy cũng không phải không thể nói chuyện!
Bạch Tiểu Thăng lên tiếng, Lâm Vi Vi tất nhiên liền gật đầu.
Một lát sau, Lôi Nghênh trở về, chỉ nói hai chữ:
- Xong rồi.
Khi ba người nói chuyện, Vương Hách Lôi cũng trở về bên cạnh Mã Thiên Kình.
- Anh Vương, anh làm sao vậy! Vì sao không ra tay!
Mã Thiên Kình thật sự phải nén cơn giận, chất vấn Vương Hách Lôi.
- Lúc đó tôi thật sự muốn tát hắn, nhưng ánh mắt của người kia thật đáng sợ, trợn mắt nhìn tôi, làm tôi không dám xuống tay.
Vương Hách Lôi buồn bực nói:
- Còn đáng sợ hơn cả cha tôi nữa.
Mã Thiên Kình phiền muộn thở dài một tiếng.
Thật ra anh ta từng đối mặt với Bạch Tiểu Thăng, biết rõ khi hắn ta nổi giận thì ánh mắt đáng sợ tới mức nào.
- Hay là cậu Mã đi bộc lộ tài năng, cho tôi học hỏi một chút đi?
Vương Hách Lôi kiến nghị.
Mã Thiên Kình nghẹn lời, nói với vẻ không được tự nhiên:
- Anh cũng đã bộc lộ rồi, tôi mà đi nữa, tin tưởng bọn họ cũng có sự chuẩn bị...
Trong lòng Vương Hách Lôi thầm cười lạnh.
Mã Thiên Kình giật dây cho hắn đối phó với Bạch Tiểu Thăng, bản thân lại không dám, trong ánh mắt anh ta lộ rõ sự sợ hãi, nhất định là Bạch Tiểu Thăng đã từng trị anh ta một trận ra trò.
- Nếu như cậu cũng không đi, vậy chẳng phải chúng ta tới uổng công một chuyến sao.
Vương Hách Lôi cố ý đùa anh ta.
Trong lúc Mã Thiên Kình không biết trả lời thế nào, hai bảo vệ Thăng Tỉnh Quốc Tế đi tới, khách sáo mời hai người ra ngoài một chuyến.
Nhìn bộ dạng như vậy, người ta chắc chắn sẽ không để cho bọn họ tiếp tục ở lại.
Mã Thiên Kình thuận sườn núi xuống lừa, ngoan ngoãn đồng ý, anh ta tất nhiên không thể tranh chấp với đám bảo vệ được.
Hai người rời đi.
Chỉ có điều Mã Thiên Kình đi có chút tức giận, khi Vương Hách Lôi rời đi lại nhìn thẳng vào mắt Bạch Tiểu Thăng, thầm cười.
Lúc này, MC đã lên đài, cất giọng nói:
- Mong mọi người trở lại chỗ ngồi của mình, nửa cuộc họp sau của chúng ta sẽ lập tức bắt đầu!
CHƯƠNG 1596: ĐỪNG LẠC QUAN?!
Nửa sau của đại hội cổ đông Thăng Tỉnh Quốc Tế bắt đầu, đề tài thảo luận chủ yếu là chọn ra giám đốc điều hành mới. MC theo lệ cũ, nói một hồi về quy tắc.
Ngoại trừ những điều trước đây đã nói, cổ phần công ty có thể lập tức tự do chuyển nhượng, ba cổ đông có cổ phần lớn nhất có khả năng tham dự tuyển chọn, Trịnh Đông Tỉnh từ chức nên không tham dự và một loạt các quy tắc khác. Ngoài ra, MC còn nói ra một quy tắc đặc biệt.
Nếu như cổ đông đứng đầu có số cổ phần phải tương đương với 105% trở nên so với số cổ phần mà cổ đông thứ hai nắm giữ thì sẽ coi như nắm giữ quyền khống chế cổ phần tuyệt đối, lại đồng thời thu được trên 80% các nhân viên ở đây bỏ phiếu ủng hộ, sẽ trực tiếp trở thành giám đốc điều hành.
Bất kỳ người nào, bao gồm đại hội cổ đông cũng không có quyền phản đối.
Đương nhiên, rất nhiều người đều cho rằng quy tắc đặc biệt này gần như không có khả năng đạt được.
Đầu tiên là cổ phần công ty sau khi làm loãng, Trịnh Đông Tỉnh, La Tử Thiên vẫn là tối đa, mỗi người chiếm hai mươi lăm phần trăm, như vậy 50% cổ phần công ty lại được đưa ra ngoài. Mười cổ đông lớn còn lại chiếm khoảng 25 % cổ phần.
Cổ đông mới chiếm 10%, mà bởi vì cổ phần bị giãn ra nên các công nhân viên kỳ cựu chỉ có khoảng 15% cổ phần.
Dưới tình huống này, muốn "vượt qua" cổ đông thứ hai phải nắm giữ 50% cổ phần, theo tình hình trước mắt với 25% cổ phần trong tay của Trịnh Đông Tỉnh, La Tử Thiên, ít nhất cũng phải lấy được 37,5 % cổ phần, còn chưa tính cổ đông thứ hai cũng sẽ thu được cổ phần do người khác chuyển nhượng, vậy người đứng đầu phải lấy được cổ phần cao hơn.
Thử hỏi, ai có thể đạt được!
Về phần nhận được trên 80% phiếu ủng hộ của công nhân viên kỳ cựu ở đó, có thể với Trịnh Đông Tỉnh thì rất dễ dàng đạt được, nhưng dưới tình huống anh ta không tham dự nên không thể lôi kéo phiếu bầu, vậy cho dù người đứng đầu do anh ta dẫn tới cũng chưa chắc sẽ được các công nhân viên kỳ cựu ủng hộ. Dù sao, đó không phải là bản thân Trịnh Đông Tỉnh!
La Tử Thiên hoàn toàn tự tin ngồi ở dưới đài.
Hắn thấy quy tắc kia có cũng được không có cũng được, giám đốc điều hành Thăng Tỉnh Quốc Tế cuối cùng vẫn phải chọn ra từ ba người cạnh tranh cuối cùng!
Ba người cầm cổ phần tối đa, cần số phiếu ủng hộ, là ép được những người nắm giữ cổ phần ít.
Ví dụ như nắm giữ 30% cổ phần, có thể chỉ cần được 50% số phiếu ở đó ủng hộ là xem như "đạt tiêu chuẩn", cầm 20% thì có thể phải thu được hơn 60% số phiếu ủng hộ.
Số phiếu của từng người xuất hiện, cuối cùng tiến hành so sánh, phân ra cao thấp, mà số phiếu xuất hiện, giá trị của nó cũng không bằng nhau.
Đơn giản mà nói, chính là cầm số lượng cổ phần càng nhiều, cần số phiếu càng ít, giá bán ra cũng lại càng cao.
Có một công thức liên quan tới phương diện tính toán, đã được đại hội cổ đông tán thành, chỉ cần làm theo đó là được.
Dù sao nắm giữ cổ phần càng lớn, tỷ lệ thắng cũng lại càng lớn.
La Tử Thiên hoàn toàn tự tin về điều này,.
- Tiếp theo sẽ bắt đầu tiến hành giai đoạn chuyển nhượng cổ phần, chúng ta sẽ làm thống kê ra số cổ phần của ba người cao nhất trước.
MC nói.
Tất cả đều biết, cổ đông cũ đưa cổ đông mới vào đây, ngoại trừ bỏ vốn đầu tư thì cũng chính là dựa vào cổ phần của cổ đông mới để tăng thêm cổ phần trong tay mình, cạnh tranh vị trí giám đốc điều hành.
Đương nhiên, bọn họ cũng có thể chuyển cổ phần của mình cho cổ đông mới, đẩy người đó lên.
Đây đều là đúng quy tắc.
Đương nhiên, sau khi chuyển nhượng, cổ đông mới và cũ không thể cầm số cổ phần thấp hơn 0.
MC còn chưa nói dứt lời đã có người giơ tay lên, sau đó người kia đứng lên xoay mặt về phía mọi người phía sau:
- Tôi có số cổ phần đứng thứ ba bây giờ, chuyện liên quan tới tranh cử giám đốc điều hành, tôi bỏ quyền!
Người này dứt khoát bỏ cuộc.
Mọi người ồ lên.
Đương nhiên, điều này cũng xem như là hành động sáng suốt.
Dù sao, tiếp theo chính là người ủng hộ La Tử Thiên và Trịnh Đông Tỉnh quyết đấu, ông ta một là không có thực lực đó, hai là không muốn đắc tội hai người kia, không buông tha thì còn chờ gì nữa.
Đối với điều này, mọi người cũng không thấy bất ngờ.
- Đúng là tự hiểu lấy mình.
Dưới đài, Đổng Thiên Lộ khẽ cười nói:
- Chính là ít đi tâm tư khiêu chiến!
Đổng Thiên Tú xoa cằm, lẩm bẩm nói:
- Vậy kế tiếp, có phải là cuộc giao đấu giữa La Tử Thiên và anh Bạch của em được Trịnh Đông Tỉnh ủng hộ không?
Cho dù Đổng Thiên Lộ không nói quá nhiều, nhưng vẫn nói cho Đổng Thiên Tú biết, La Tử Thiên do bọn họ nâng đỡ lên.
Mà Bạch Tiểu Thăng trợ trận cho Trịnh Đông Tỉnh, Trịnh Đông Tỉnh không thể giữ nguyên chức vụ cũ, tất nhiên sẽ đẩy Bạch Tiểu Thăng ra.
Như vậy hội nghị sau, trên cơ bản chính là so sánh giữa hai người này.
- Không sai, vậy em cảm thấy ai sẽ thắng?
Ánh mắt Đổng Thiên Lộ nhất thời chuyển động, nhìn về phía Đổng Thiên Tú và mỉm cười hỏi.
- Em đương nhiên ủng hộ Bạch Tiểu Thăng!
Đổng Thiên Lộ nói rất chắc chắn:
- Trịnh Đông Tỉnh là người sáng lập ra công ty này, nên có uy tín cực cao, vừa rồi chị cũng thấy đấy, tất cả công nhân viên kỳ cựu ở đó đều tranh nhau đi nói chuyện với anh ta, đủ thấy uy tín của anh ta mạnh tới mức nào. Có anh ta ủng hộ, em nghĩ phần thắng của anh Bạch em sẽ lớn hơn nữa!
Đổng Thiên Lộ cười.
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Đổng Thiên Tú có chút bất an.
Thường ngày, nếu như chị anh ta lộ ra nụ cười này, vậy chứng minh chị ấy nắm chắc.
Lúc này, chị ấy cười như vậy, nhất định là biết điều mình không biết.
Trong lòng Đổng Thiên Tú có chút sợ hãi.
- Em hãy chờ xem, sẽ có ngạc nhiên!
Đổng Thiên Lộ đảo mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng và cười nói:
- Nếu anh ta cảm thấy nắm chắc, La Tử Thiên nhất định sẽ làm cho anh ta có một niềm vui bất ngờ rất lớn!
Đổng Thiên Lộ vừa nói như vậy, Đổng Thiên Tú càng lo lắng hơn.
Cổ đông nắm giữ số cổ phần đứng thứ ba đã từ bỏ, mười cổ đông đứng đầu còn lại đều tự hiểu lấy mình, tất cả không lên tiếng.
MC xác nhận không ai nói nữa lại nói nói:
- Vậy chúng ta mời giám đốc Trịnh lên đài, nói vài câu trước.
Ý của MC là để cho Trịnh Đông Tỉnh đọc diễn văn, dù sao Trịnh Đông Tỉnh cũng là người sáng lập công ty, vẫn luôn là giám đốc điều hành, hôm nay muốn nhường lại vị trí cũng nên để anh ta lên tiếng trước.
Nào ngờ, Trịnh Đông Tỉnh đang ghé tai Bạch Tiểu Thăng nói nhỏ, không lập tức đứng lên.
Bên kia La Tử Thiên thấy thế thì đứng dậy, mỉm cười cất giọng nói:
- Xem ra, bây giờ giám đốc Trịnh chúng ta không tiện, vậy để tôi mở màn vậy.
Hắn lên tiếng, ngay cả MC trên đài cũng sửng sốt.
Dưới đài, những công nhân viên kỳ cựu kinh ngạc, lập tức lộ vẻ bất mãn.
- Giám đốc Trịnh còn chưa lên tiếng, hắn vội vàng đứng ra làm gì!
- Họ La thật sự không coi ai ra gì, không ngờ cướp danh tiếng của giám đốc Trịnh!
- Nếu như người này làm giám đốc điều hành, tôi, tôi không phục!
Những tiếng nói căm phẫn đều vang lên, La Tử Thiên chưa chắc đã không nghe được, nhưng vẫn mỉm cười sải bước trực tiếp lên đài.
Trịnh Đông Tỉnh ngẩng đầu nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trên mặt lập tức có vài phần tức giận, muốn đứng dậy mắng La Tử Thiên.
Kết quả Trịnh Đông Tỉnh vừa định hành động đã bị người kéo xuống.
Trịnh Đông Tỉnh vừa nghiêng đầu đã thấy Bạch Tiểu Thăng nhìn anh ta mỉm cười khẽ lắc đầu, hất cằm về phía trên đài.
Ý là hãy để cho La Tử Thiên đi lên biểu diễn trước là được.
- Ai binh tất thắng.
Bạch Tiểu Thăng lại khẽ nói bốn chữ.
Trịnh Đông Tỉnh thoáng ngẩn người ra, ngay sau đó liền hiểu rõ ý của Bạch Tiểu Thăng.
Dù sao, tâm tư anh ta nhạy bén hơn người thường.
"Ai binh tất thắng" là gì? Đó là một thành ngữ, ý nói là hai quân giao đấu với lực lượng tương đương, một bên bi thương căm phẫn sẽ giành được thắng lợi, ý sau là chỉ một bên bị bắt nạt mà phấn đấu chống lại, nhất định có thể giành thắng lợi.
Nói tóm lại, chính là lòng người về phía nào, khi tâm trạng bị áp lực tới mức độ nhất định sẽ bạo phát ra, sẽ phát sinh chiến lực gia tăng kinh người.
Nếu thay bằng cách nói trong trò chơi, đó chính là thêm BUFF.
La Tử Thiên lộ vẻ kiêu ngạo, so với Trịnh Đông Tỉnh bị mọi người kính trọng và yêu mến, lúc này lại như hổ xuống đồng bằng, hình thành sự đối lập rõ nét, làm cho tâm trạng của tất cả mọi người ở đó rất phẫn nộ lại áp lực, vừa vặn khớp với thành ngữ kia.
Bạch Tiểu Thăng là muốn Trịnh Đông Tỉnh giữ thế.
Trịnh Đông Tỉnh liếc mắt La Tử Thiên trên đài, thở ra một hơi mới thật sự kìm chế được.
La Tử Thiên thấy Trịnh Đông Tỉnh dưới khán đài không nói tiếng nào, dường như cho ràng anh ta đã sợ hãi nên khẽ cười khẽ, trông điệu bộ càng làm cho người ta tức giận.
Thậm chí dưới đài, Đổng Thiên Tú cũng nhíu mày, tức giận nói:
- Người này cũng thật quá quắt, quá ngông cuồng!
Nhìn phản ứng của Đổng Thiên Tú, Đổng Thiên Lộ ngược lại mỉm cười, nhìn về phía La Tử Thiên rất tán thưởng:
- Rất tốt. Có thực lực, sao không thể khoa trương! Từ trên phương diện khí thế công kích đối thủ, vì sao không thể! Chị ngược lại cảm thấy La Tử Thiên không tệ. Đừng quên chúng ta với người bạn kia của em lúc này xem như là quan hệ cạnh tranh, đừng để cho tình cảm bạn bè riêng tư ảnh hưởng tới tâm trạng của em.
Đổng Thiên Tú buồn chán không nói tiếng tiếng, nhưng vẫn có chút không phục.
Trước đây, anh ta chính là không chấp được quan niệm của chị mình, mới không muốn tiến vào giới kinh doanh.
Đổng Thiên Lộ thấy thế thì mỉm cười, không nói gì nữa.
CHƯƠNG 1597: BẠCH TIỂU THĂNG KHỐNG CHẾ TOÀN CỤC (1)
Trên đài, La Tử Thiên lấy micro của MC, mỉm cười nhìn xuống dưới đài, đặc biệt còn liếc nhìn Trịnh Đông Tỉnh và Bạch Tiểu Thăng.
- Để tôi tới trước, thật ra có lợi cho tất cả các anh. Các người nghĩ đi, một lúc nữa giám đốc Trịnh lên đài đọc diễn văn, tuyên bố từ chức xong là mọi người có thể giải tán, không làm chậm trễ thời gian, như vậy rất tốt.
La Tử Thiên còn giả vờ khôi hài nói:
- Mở đầu khô khan như thế, chắc hẳn mọi người cũng thấy nhàm chán.
Lời này lại khiến cho mọi người căm phẫn, xôn xao.
La Tử Thiên nói như mình thắng chắc rồi, Trịnh Đông Tỉnh cho dù có người đến nâng đỡ cũng nhất định sẽ thua.
Quả thật quá cuồng vọng!
Trịnh Đông Tỉnh cũng không nhịn được mà âm thầm nắm tay.
Hắn là người biết kìm chế, nhưng đối mặt với tên tiểu nhân La Tử Thiên này, cũng rất khó bình tĩnh được.
Bạch Tiểu Thăng ngược lại vẫn thản nhiên, cười khẽ, nhìn La Tử Thiên ở trên đài đọc diễn văn.
- Tin tưởng mọi người ở đây không xa lạ gì tôi.
La Tử Thiên cầm microphone, nhìn lướt qua dưới đài, cuối cùng mở miệng:
- Tôi là La Tử Thiên, trước mắt nắm giữ 25% cổ phần của công ty, xem là là cổ đông lớn nhất, đương nhiên chỉ là tạm thời tương đương với giám đốc Trịnh thôi. Nhưng tôi tin tưởng tôi sẽ có nhiều cổ phần hơn! Trước mắt, giám đốc Trịnh muốn nhường ra chức vụ giám đốc điều hành, trong công ty thì sao, mọi người ủng hộ tôi đảm nhiệm giám đốc điều hành vẫn rất cao. Tôi rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, cũng nhất định sẽ dẫn theo các người đi tới ngày mai huy hoàng hơn!
Diễn thuyết của La Tử Thiên rõ ràng có phần giống như nhậm chức.
Dưới đài lại vang lên cũng tiếng căm phẫn.
Tiếng ủng hộ căn bản là từ những người mới được La Tử Thiên lôi kéo mà thôi.
Công nhân viên kỳ cựu ở đây, làm gì có ai ủng hộ hắn!
- Các vị cổ đông lớn, bây giờ trong các vị có ai muốn chuyển cổ phần cho tôi? Tôi sẽ thu vào với giá cao hơn giá thị trường mười điểm, đồng thời hứa hẹn sau đó sẽ lấy giá gốc, trả lại cổ phần cho mọi người!
La Tử Thiên rất khí phách nói.
Thật ra hắn đã sớm trao đổi với những người có thể chuyển cổ phần cho hắn.
Sở dĩ La Tử Thiên còn muốn nói như vậy, là để cho những người trung lập nghe.
- Tôi thật ra muốn xem thử anh có thể nhận được bao nhiêu cổ phần!
Dưới đài, Trịnh Đông Tỉnh nhíu mày, nắm tay khẽ nói.
- Tôi bằng lòng chuyển 99% cổ phần do cá nhân tôi nắm giữ cho anh La!
Việc nhân đức không nhường ai, người đứng lên tất nhiên là ngài Lưu, cổ đông mới được La Tử Thiên giới thiệu vào, đây vốn chính là người của hắn.
La Tử Thiên mỉm cười gật đầu, còn giả vờ nói:
- Vậy tôi cảm ơn ngài Lưu đã tin tưởng và ủng hộ!
Sau đó, lại có người đứng lên:
- Tôi bằng lòng chuyển một nửa cổ phần tôi giữ chuyển cho anh La Tử Thiên!
Theo sát đó là người thứ ba:
- Tôi bằng lòng chuyển 80% cổ phần tôi giữ cho anh La Tử Thiên!
Hai người sau này đều là bạn của La Tử Thiên, cũng là cổ đông lớn bị Bắc Phong Holdings thu mua.
Như vậy, thoáng cái cổ phần của La Tử Thiên đã vượt qua ba mươi hai phần trăm!
Cho dù chỉ tăng bảy điểm, nhưng với những cổ đông lớn quản chặt số tiền của mình, bọn họ vốn sẽ không dễ dàng làm được, cho dù là sau đó "trả" lại.
Loại tăng trưởng này đã không ít!
Trịnh Đông Tỉnh lặng lẽ tính toán một chút, những người được mình sớm đánh tiếng và có khả năng chuyển nhượng cổ phần, trong lòng thấy thoải mái, khẽ nói với Bạch Tiểu Thăng:
- Trước đây chúng ta tính ra có thể nắm được khoảng 33,5% cổ phần, cao hơn hắn 1,5! Một lúc nữa anh và hắn cạnh tranh, chúng ta vẫn chiếm ưu thế!
Bạch Tiểu Thăng thản nhiên nhìn La Tử Thiên ở trên đài cười đầy thâm ý, còn liếc nhìn bên này, anh cúi đầu khẽ nói:
- Vẫn chưa hết đâu! Người này còn có đòn sát thủ!
Trịnh Đông Tỉnh sửng sốt, nhìn về phía La Tử Thiên.
Quả nhiên, La Tử Thiên nhìn một người, cười tủm tỉm hỏi:
- Anh Chu?
Ánh mắt và lời lẽ của La Tử Thiên làm cho Trịnh Đông Tỉnh phải nhìn sang.
Trịnh Đông Tỉnh lập tức sửng sốt, hai mắt mở to, con ngươi hơi co lại, trong ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.
Vị cổ đông kia họ Chu chính là người ủng hộ Trịnh Đông Tỉnh, Trịnh Đông Tỉnh cũng đã nói chuyện với ông ta, từ chỗ ông ta lấy trước một ít cổ phần.
La Tử Thiên làm sao có thể nói với ông ta như vậy!
Vị cổ đông họ Chu kia đứng lên, không quên dè dặt liếc nhìn Trịnh Đông Tỉnh, mới cất giọng nói:
- Tôi lấy ra một phần hai cổ phần của mình chuyển cho anh La.
Ông ta, một phần hai cổ phần?
Đó chính là hai điểm!
Trịnh Đông Tỉnh cảm giác trong đầu chấn động, như vậy còn cao hơn những gì ông ta vốn nói với mình!
Họ Chu tặng cổ phần công ty cho La Tử Thiên, lại không có khả năng đưa cho mình nữa!
Như vậy, La Tử Thiên bên kia chiếm 34% cổ phần.
Nắm giữ ưu thế tuyệt đối!
La Tử Thiên thấy vẻ kinh ngạc và hoảng sợ của Trịnh Đông Tỉnh thì rất muốn cất tiếng cười to, giờ phút này hắn chỉ cảm thấy mình nắm chắc phần thắng!
- Anh La trước mắt nắm giữ 34% cổ phần công ty!
MC tuyên bố.
Hiện trường đều trở nên yên tĩnh.
- La Tử Thiên đào người ủng hộ của Trịnh Đông Tỉnh, đây là đòn sát thủ của hắn sao?
Dưới đài, Đổng Thiên Tú cũng kịp phản ứng, không nhịn được kinh ngạc hỏi.
- Chuyện này thật sự có tác dụng, ảnh hưởng tới sự ủng hộ của cổ đông khác đối với Trịnh Đông Tỉnh, dù sao có ai sẵn lòng tặng cổ phần công ty của mình cho một người rõ ràng có tình thế bất lợi chứ. Vào giờ phút này tiền bán cổ phần công ty còn xa mới nhiều bằng cầm ở trong tay.
Đổng Thiên Lộ tươi cười sung sướng:
- Em trai, em thấy được chưa! Chỉ cần em nắm giữ thực lực tuyệt đối, tâm hướng về người nào, lòng dạ sâu bao nhiêu cũng không có tác dụng!
Đổng Thiên Tú không nói gì nữa, lo lắng nhìn đám người Bạch Tiểu Thăng bên kia.
La Tử Thiên đắc ý đi xuống đài, không quên liếc nhìn đầy vẻ khiêu khích về phía Trịnh Đông Tỉnh.
Lúc diễn thuyết tranh cử, hắn đã nghĩ xong, bất cứ người nào bỏ phiếu cho hắn đều sẽ được tặng cổ phần công ty!
Đây coi như là hành vi cá nhân tặng cổ phần, không ai tìm ra được sai lầm!
Mỗi người ở đây đều có thể bỏ phiếu cho hai người, có tiền cầm, bọn họ còn từ chối mình sao!
Chỉ cần có số phiếu, hắn vẫn chiếm ưu thế ở trên cổ phần, lại có thể một lần hành động giành thắng lợi!
- Họ Trịnh, họ Bạch, các người lấy gì đấu với tôi chứ!
La Tử Thiên rất vui vẻ.
Vẻ mặt Trịnh Đông Tỉnh tái mét.
Tình hình quả thật không quá lạc quan!
Trịnh Đông Tỉnh thậm chí thầm đập xuống đùi mình, cảm giác phẫn nộ. Thật ra anh ta cũng có thể sớm bỏ ra số tiền lớn, âm thầm thu mua và phá bên kia.
Nhưng anh ta sợ bị lộ ra ngoài, sẽ biến thành nhược điểm ảnh hưởng tới Đằng Vân.
Vậy coi như là sai lầm lớn!
Anh ta không sử dụng chiêu này, nhưng đối phương lại không ngại!
Quả nhiên người thành thật đấu không lại với kẻ gian nịnh!
Trịnh Đông Tỉnh chỉ cảm thấy bi thương căm phẫn.
- Đi thôi, cậu lên làm chuyện cần làm đi. Còn lại, cứ để tôi!
Bạch Tiểu Thăng vỗ nhẹ vào vai của Trịnh Đông Tỉnh an ủi.
Được Bạch Tiểu Thăng nhắc nhở, Trịnh Đông Tỉnh mới lấy lại tinh thần, đứng dậy và bước lên đài.
Trên đài, Trịnh Đông Tỉnh nói tóm tắt đơn giản, rõ ràng, dứt khoát, tặng 99% cổ phần mình có cho Bạch Tiểu Thăng.
Sau đó, anh ta nặng nề xuống đài, không nhìn La Tử Thiên.
La Tử Thiên nhìn Trịnh Đông Tỉnh, ngược lại đầy vẻ đắc ý.
Sau đó, Bạch Tiểu Thăng đứng lên và đi lên đài, còn mỉm cười liếc nhìn La Tử Thiên.
Nói ra, anh căn bản không coi La Tử Thiên là đối thủ, quá yếu.
Bạch Tiểu Thăng ngẩng đầu và nhìn về phía Đổng Thiên Lộ, tươi cười bình tĩnh, trong lòng thầm nghĩ.
- Cô ngược lại rất lợi hại, đáng tiếc, cô không ra trận đối địch, dựa vào một quân cờ mà muốn thắng được tôi sao?!
Bạch Tiểu Thăng đứng ở trên đài, bình tĩnh ung dung nhìn cổ đông lớn, công nhân viên kỳ cựu Thăng Tỉnh Quốc Tế dưới đài, còn có La Tử Thiên, Quách Nam dương dương đắc ý, và Đổng Thiên Lộ tránh ở trong góc mỉm cười, Đổng Thiên Tú nhíu mày lo lắng.
Một chiêu cờ ngầm của La Tử Thiên thuận lợi, làm cho những cổ phần mà trước đó bên phía bọn họ trao đổi đã mất, không đạt được mức độ như mong muốn.
Nhưng không quan hệ, vậy anh sẽ tranh thủ ngay ở hiện trường!
- Chào mọi người, tôi là Bạch Tiểu Thăng là bạn giám đốc Trịnh của mọi người, lần này cũng là thông qua anh ấy giới thiệu, tôi mới may mắn thành cổ đông của Thăng Tỉnh Quốc Tế, trước mắt tôi cầm là 26,7% cổ phần.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười và nói.
Trịnh Đông Tỉnh gần như đã chuyển hết tất cả cổ phần của bản thân anh ta cho Bạch Tiểu Thăng, lại thêm anh là cổ đông mới, trong tay giữ một cổ phần nhất định, góp lại cũng vẫn là cổ đông lớn thứ hai, nhưng rõ ràng còn cách 34% cổ phần của La Tử Thiên không nhỏ.
- Các vị cổ đông lớn có muốn chuyển cổ phần trong tay các vị cho tôi không?
Bạch Tiểu Thăng hỏi.
Các cổ đông lớn không nhịn được nhìn nhau và im lặng.
Cho dù là những người trước đây có quan hệ tốt với Trịnh Đông Tỉnh cũng đang do dự.
Cổ đông họ Chu vẫn luôn được xem như người kiên định ủng hộ Trịnh Đông Tỉnh lại phản bội của anh ta, làm người ta sắp thua rồi.
Nhìn phản ứng của Trịnh Đông Tỉnh vừa rồi là biết được tình hình nghiêm trọng tới mức nào.
Dưới tình huống này, bọn họ lại chuyển cổ phần cho người họ Bạch này, còn có ý nghĩa gì nữa?
Nếu bởi vậy mà kết thù kết oán với La Tử Thiên, có đáng giá không?!
Cơ hội La Tử Thiên trở thành giám đốc điều hành đã vượt xa họ Bạch này.
La Tử Thiên người này lòng dạ hẹp hòi, đắc tội hắn, vậy sau này bọn họ còn có được trái cây ăn sao!
CHƯƠNG 1598: BẠCH TIỂU THĂNG KHỐNG CHẾ TOÀN CỤC (2)
Trịnh Đông Tỉnh nhíu mày, nhìn sang mỗi người, rất nhiều người không dám nhìn thẳng vào anh ta, vẫn im miệng không nói gì.
Nghĩa khí rất quan trọng, nhưng nghĩa khí không thể thay cơm ăn được...
- Tôi bằng lòng chuyển một phần ba cổ phần của tôi cho anh Bạch đây.
Cuối cùng có người lên tiếng.
Nhưng người này có cổ phần thấp nhất trong mười cổ đông lớn, một phần ba cổ phần của anh ta cũng còn xa với mức đã hứa hẹn.
Được cái, đây cũng tính là một bắt đầu không tệ.
- Tôi cũng bằng lòng chuyển một phần ba cổ phần tôi có cho anh Bạch đây.
Lại có người lên tiếng.
Như vậy, bốn, năm người lên tiếng xong, không còn ai nói gì nữa.
Cuối cùng Bạch Tiểu Thăng có gần 30% cổ phần, là 29,8%.
Nhưng rõ ràng mức này so với 34% của La Tử Thiên vẫn còn chênh lệch rất xa.
- Xem ra Bạch tiên sinh chỉ có thể dừng ở đây, trở thành cổ đông lớn thứ hai của công ty tôi, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn anh đã gia nhập!
Dưới đài, La Tử Thiên thậm chí mỉm cười cất giọng nói.
Hắn thấy chuyện đã thành kết cục chắc hắn.
Trịnh Đông Tỉnh trợn mắt nhìn sang nhưng La Tử Thiên không hề để ý, ngược lại càng thêm đắc ý.
- Gấp gáp như vậy làm gì, anh La, tôi còn chưa có lôi kéo phiếu xong đâu.
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười nói với La Tử Thiên.
La Tử Thiên hừ lạnh một tiếng, cười lạnh chỉ vào cổ tay của mình:
- Anh Bạch, tôi mong anh chú ý tới thời gian, anh chỉ có mười phút, mà bây giờ... còn chưa đầy năm phút!
Năm phút? Vậy cũng đủ rồi!
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười nhìn về phía những cổ đông lớn.
Có người lộ ra vẻ mặt áy náy, có người lại hả hê, cười trên nỗi đau của người khác, có người im lặng không nói, có người cúi đầu nghịch giấy bút trong tay.
- Vừa rồi khi tôi tự giới thiệu có thể tương đối đơn giản. Thật ra, tôi còn có một thân phận.
Bạch Tiểu Thăng nhìn các cổ đông lớn ung dung nói:
- Mọi người hẳn đã từng nghe nói về tập đoàn Chấn Bắc, tôi chính là giám đốc điều hành của tập đoàn Chấn Bắc ở khu Đại Trung Hoa! Bạch - Tiểu - Thăng!
Bạch Tiểu Thăng lấy ra thân phận của mình.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đó chợt yên lặng.
Những cổ đông lớn đều ngẩng đầu nhìn về phía hắn, trong mắt không thể tin nổi.
Tập đoàn Chấn Bắc? Giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa? Đó không phải là tồn tại sánh vai với Đằng Vân - Lục Vân, Dược Mã - Mã Tông Đình sao?
Chính là người đàn ông trẻ tuổi trước mắt này à?
Điều này, sao có thể như vậy được!
Còn nữa, hắn còn chạy đến Thăng Tỉnh Quốc Tế làm một cổ đông nhỏ, thậm chí muốn cạnh tranh với giám đốc điều hành?
Điều này cũng quá hoang đường rồi!
Không chỉ các cổ đông lớn kinh hãi, những công nhân viên kỳ cựu của Thăng Tỉnh Quốc Tế thì thầm huyên náo một lúc lâu, sau khi biết thân phận của Bạch Tiểu Thăng có ý nghĩa như thế nào, tất cả đều trợn tròn mắt.
Ngay cả vẻ tươi cười trên mặt La Tử Thiên cũng cứng đờ, tròng mắt trợn trừng giống như cái chuông, nhìn Bạch Tiểu Thăng với vẻ khó có thể tin nổi.
Trong góc, Đổng Thiên Lộ tươi cười:
- Rốt cuộc vẫn dùng đến thân phận của mình, chị đã nói rồi, tới cũng tới rồi, cũng đã lên đài, sao có thể không dùng tới lợi thế lớn như vậy chứ!
Đổng Thiên Tú ở bên cạnh cũng chấn động nhìn Bạch Tiểu Thăng trên đài, hình như hoàn toàn không ngờ người bạn trẻ tuổi tương đương với mình lại là giám đốc điều hành của tập đoàn Chấn Bắc!
Thật không thể tin nổi!
Người kia cũng quá thần kỳ rồi!
Sau đó, Đổng Thiên Tú liền nghe được chị mình nói.
Đổng Thiên Tú kinh ngạc nhìn về phía Đổng Thiên Lộ:
- Vậy, chị đã sớm biết rồi à? Sao em không biết vậy!
Đổng Thiên Lộ nhìn anh ta mỉm cười:
- Chị tới đây mới biết thôi.
Đổng Thiên Tú lập tức rầu rĩ không vui:
- Chắc là vừa rồi khi các người đi trò truyện, anh ấy nói cho chị biết chứ gì! Sao chị cũng không nói với em, thật chẳng thú vị gì cả!
Đổng Thiên Lộ mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thăng trên đài:
- Em thật sự không thể trách hắn được. Có thể hắn thật sự coi em là bạn.
Thật lòng làm bạn, không liên quan đến thân phận hay gia thế.
Đổng Thiên Tú cũng hiểu được, trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, gật đầu, nhìn sang.
- Anh, anh lấy gì chứng minh thân phận của anh!
Dưới đài, La Tử Thiên nhìn về phía Bạch Tiểu Thăng khó nhọc lên tiếng hỏi.
Nếu Bạch Tiểu Thăng thật sự là giám đốc điều hành khu Đại Trung Hoa ở tập đoàn Chấn Bắc, hắn đến, có thể tương đương với thế hệ sau của nhà họ Lâm, thế này càng khó giải quyết hơn!
Trong phòng họp yên tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi, chỉ còn lại có giọng nói của một mình Bạch Tiểu Thăng:
- Về chuyện liên quan tới thân phận của tôi, mọi người không cần chất vấn. Trước mặt nhiều người như vậy, nếu tôi mạo danh, sau này điều tra rõ, vậy chẳng phải là hành vi lừa dối sao? Các anh không những có thể không thừa nhận cổ phần đã chuyển, còn có thể truy tố tôi, báo cảnh sát bắt tôi.
Trịnh Đông Tỉnh cũng đứng dậy lên tiếng:
- Tôi ở ngay trước mặt tất cả mọi người bảo đảm, tất cả những gì anh ấy đã nói đều là sự thật. Nếu có điều gì giả, tôi bằng lòng rời khỏi Thăng Tỉnh Quốc Tế!
Trịnh Đông Tỉnh cũng không thề, nhưng mọi người đều biết anh ta nói một lời chắc như đinh đóng cột. Anh ta đã nói như vậy, gần như tất cả mọi người đều tin tưởng.
La Tử Thiên bị nghẹn lời.
Người bên cạnh cũng không thể nói gì hơn.
Dù sao, trong hội nghị chỉ ghi chép chuyển nhượng cổ phần công ty, còn chưa có thực sự thao tác, người trẻ tuổi này nói dối sẽ không có lợi gì cho hắn.
- Như vậy hiện tại, các người bằng lòng chuyển cổ phần công ty cho tôi không?
Bạch Tiểu Thăng mỉm cười nhìn cổ đông lớn:
- Tôi bảo đảm các người nhận được sẽ nhiều hơn so với các người bỏ ra!
Bạch Tiểu Thăng nói, lập tức thắp sáng đôi mắt của những cổ đông lớn.
Nếu người trẻ tuổi này thật sự là giám đốc điều hành tập đoàn Chấn Bắc ...
Vậy đầu tư vào hắn thì nhất định là không sai!
Giống như lời Bạch Tiểu Thăng nói, hắn nói dối không có bất kỳ lợi ích nào cả, không cầm đi bất kỳ cổ phần nào của công ty, không cầm đi chức vụ, thậm chí còn sẽ bị truy tố, được một mất mười, người bình thường đều sẽ không làm vậy!
Trên cơ bản không cần hoài nghi về thân phận của vậy hắn!
Suy nghĩ theo lẽ thường, lại thêm Trịnh Đông Tỉnh bảo đảm, gần như tất cả mọi người đều vững tin.
- Tôi bằng lòng chuyển một nửa cổ phần của tôi cho anh Bạch đây!
Bỗng nhiên có người lên tiếng.
- Tôi cũng bằng lòng chuyển 90% cổ phần còn lại của tôi cho anh ta!
Lại có người nói.
Sau đó, các cổ đông lớn chuyển cổ phần nhiệt tình chưa từng thấy.
Ngay lập tức, cổ phần của Bạch Tiểu Thăng, lại từ 29,8% tăng lên tới 37%, vượt quá 34% của La Tử Thiên!
Cho dù vẫn có người ra tay còn "bảo thủ", nhưng mức độ cổ phần này cũng đã đủ rồi!
Vẻ mặt La Tử Thiên lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Thân phận của Bạch Tiểu Thăng làm cho hắn cảm thấy chấn động, nhưng phía sau La Tử Thiên hắn cũng có người!
Bất kể là Mã Tông Đình hay Đổng Thiên Lộ đều có thân phận không thua kém Bạch Tiểu Thăng, tối thiểu có thể nói là tồn tại cùng đẳng cấp.
Đổng Thiên Lộ còn có mặt ở đây!
Cho nên La Tử Thiên vẫn có thể khống chế được, không hề bị khí thế của Bạch Tiểu Thăng áp chế!
Chỉ là lúc này, cổ phần Bạch Tiểu Thăng giữ thoáng cái đạt tới 37%, La Tử Thiên hắn gặp phiền phức lớn!
- Chỉ hơn tôi 3% cổ phần, hươu chết về tay ai, còn chưa chắc đâu!
La Tử Thiên nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm động viên tinh thần cho mình.
Lúc này nếu như đổi lại hắn nắm giữ cao hơn 3% cổ phần, hắn nhất định sẽ cảm thấy nắm chắc, mình thắng chắc...
- Cổ phần của anh Bạch trước mắt là 37%, là cổ đông lớn nhất công ty chúng ta!
MC kính nể, e sợ nhìn Bạch Tiểu Thăng, sau đó tuyên bố với mọi người.
Sau đó, MC lại muốn tuyên bố vào giai đoạn sau, lôi kéo số phiếu ủng hộ của các công nhân viên kỳ cựu.
Theo thứ tự, lúc này đến La Tử Thiên lên trước, mà La Tử Thiên đã chuẩn bị đứng dậy rồi.
- Tôi còn có ba phút đồng hồ, chờ một lát được không?
Bạch Tiểu Thăng khách sao nói với MC.
- À, được.
MC khiếp sợ trước thân phận của Bạch Tiểu Thăng, lại cảm thấy anh nói chuyện khách sáo, bình dị gần gũi với mình, lập tức gật đầu, lui xuống.
La Tử Thiên thấy thế thì không nhịn được nhíu mày.
Cổ phần của Bạch Tiểu Thăng đã cao hơn, sao còn chưa đi xuống, còn muốn dùng hết ba phút còn lại sao? Làm như thế có ý nghĩa gì?
Nhưng ngại vì quy định, cho dù trong lòng La Tử Thiên đầy nghi ngờ, nhưng vẫn ngồi xuống và nhíu mày nhìn Bạch Tiểu Thăng.