Ngày 28 tháng 4, chiều thứ bảy.
Trung tâm thương mại này vốn là nơi sầm uất nhất khu vực lân cận, giờ lại đúng cuối tuần nên càng đông nghịt người qua lại, nhộn nhịp vô cùng.
Một cậu chàng cao khoảng một mét tám hai, thân hình vạm vỡ nhưng vẻ mặt có hơi ngố, đang đứng trước cửa một tiệm đồ ngọt trong trung tâm thương mại. Cậu ta vừa xem tin nhắn trên điện thoại, vừa ngơ ngác nhìn quanh.
Bỗng nhiên, cậu cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ một cái. Vừa quay đầu lại, nụ cười đã nở rộ trên gương mặt ngô nghê: "Đại Hắc Cẩu!"
Điền Mặc cũng cười đáp: "Đống, hai đứa mình cũng hơn một năm rồi chưa gặp nhỉ."
Cậu chàng vạm vỡ này tên là Trang Đống, bạn học cấp hai của Điền Mặc.
Bạn cũ gặp lại, cả hai đều rất vui.
Trang Đống soi Điền Mặc từ trên xuống dưới: "Ủa? Bộ đồ này của mày là sao thế? Kiểu tóc này trông cũng bảnh tỏn phết. Mới hơn một năm không gặp, mày phát tài rồi à?"
Điền Mặc đã làm theo lời Bùi tổng, tìm đến nhà tạo mẫu kia để lột xác toàn diện.
Từ kiểu tóc, quần áo từ trên xuống dưới cho đến phụ kiện, tất cả đều được thay mới. Hơn nữa, toàn bộ đều là thường phục, trông không hề có cảm giác công sở cứng nhắc của vest, ngược lại mang đến một vẻ ngoài trẻ trung, cực kỳ thời thượng.
Sự thay đổi lớn đến mức Trang Đống suýt nữa không nhận ra.
Điền Mặc cười: "Chuyện của tao từ từ nói sau. Mà mày ấy, tao nghe Thiết Trụ nói mày bị lừa vào ổ đa cấp, hơn hai tháng sau mới được người ta cứu ra à? Bảo sao dạo đó tao nhắn tin cho mày mà chẳng thấy hồi âm."
Trang Đống xấu hổ gãi đầu: "Tao... cái người lừa tao là 'sư phụ' cũ, tao cũng không ngờ tới. Nhưng mày yên tâm, ở trong đó tao ăn ngon ngủ kỹ, chẳng bao lâu thì được cứu ra rồi."
Điền Mặc cũng không hỏi thêm, vừa dẫn Trang Đống đi vào trung tâm thương mại vừa nói: "Thế bây giờ mày đang làm gì?"
Trang Đống cười ngô nghê: "Giờ vẫn chưa có việc, một ông chú bảo giúp tao hỏi han quan hệ, xem có xin cho tao vào làm bảo vệ ở khu chung cư nào không."
Điền Mặc lắc đầu: "Làm bảo vệ thì có gì hay ho? Hay là mày theo tao làm đi."
Trang Đống mừng rỡ: "Thật không? Cẩu ca, anh phất rồi à? Không thành vấn đề, cùng là làm bảo vệ, làm cho anh em mình thì còn gì bằng! Cẩu ca trả lương cho em bao nhiêu cũng được, đương nhiên, nếu bao ăn ở thì càng đỉnh!"
Điền Mặc cười: "Mày yên tâm, về lương lậu tuy không phải tao quyết, nhưng chắc chắn sẽ nhiều đến mức mày không tưởng tượng nổi đâu! Thật ra tao không có phất, mà là gặp được quý nhân!"
"Biết tập đoàn Đằng Đạt không? Tao quen biết ông chủ của tập đoàn Đằng Đạt đấy! Công việc này cũng là do ông ấy sắp xếp!"
Điền Mặc vênh mặt đầy kiêu ngạo.
Ông chủ Đằng Đạt đâu phải người thường? Ở Kinh Châu có bao nhiêu kẻ muốn gặp một lần còn không được, còn mình thì ngày nào cũng có thể đi báo cáo công việc, chuyện này không đáng để tự hào một phen sao?
Trang Đống bán tín bán nghi: "Thật hay đùa thế? Đằng Đạt chẳng phải là tập đoàn lớn sao? Mày chắc đấy là ông chủ Đằng Đạt thật không? Hay lại là thằng lừa đảo nào mạo danh Đằng Đạt đấy."
Điền Mặc lườm một cái: "Tao mà ngu như mày được à? Trong mấy đứa mình, mày là đứa đầu óc chậm tiêu nhất, thế mà còn không biết ngại đi nhắc nhở tao."
Trang Đống hơi ngượng, gãi đầu: "Hì hì, ờ thì... cũng đúng thật."
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến cửa hàng mà Điền Mặc mới tiếp quản hôm qua.
Điền Mặc móc chìa khóa trong túi ra mở cửa, sau đó dẫn Trang Đống vào trong.
"Chính là nó, sau này đây sẽ là cửa tiệm của anh em mình!"
"Ngầu không?"
Điền Mặc ra dáng ông chủ, lời nói toát lên vẻ kiêu ngạo và tự hào mãnh liệt.
Hắn biết rõ Bùi tổng trăm công nghìn việc, cơ hội ghé qua cửa hàng này gần như bằng không, mà giữa hắn và Bùi tổng lại chẳng có cấp trên nào khác. Vì vậy, ở cái cửa hàng này, hắn chính là vua một cõi, khỏi phải bàn!
Tuy doanh thu của cửa hàng không liên quan đến thu nhập của hắn, nhưng hắn gần như nắm toàn quyền chi phối nơi này, nên tự nhiên có tâm thế của một người chủ.
Trang Đống nhìn đến choáng váng: "Vãi chưởng, cửa hàng to thế này! Trong trung tâm thương mại cỡ này, tiền thuê một tháng chắc cũng phải mấy triệu chứ nhỉ?"
Điền Mặc cạn lời: "Mấy triệu? Mày tưởng người ta cho không chắc?"
"Thôi bỏ đi, không trách mày được, mày có khái niệm gì về con số đâu. Cái thằng thi toán được ba mươi điểm thì đừng có ở đây tỏ vẻ hiểu biết."
"Tóm lại, sau này đây là cửa tiệm của anh em mình. Đợi một thời gian nữa ổn định, tao sẽ gọi cả Thiết Trụ, anh Der và mấy đứa kia tới, anh em tốt có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!"
Trang Đống vô cùng cảm động: "Cẩu ca, anh phất lên là nghĩ đến em đầu tiên sao? Em cảm động quá!"
Điền Mặc cảm khái: "Hết cách rồi, ai bảo trong mấy đứa mình mày là thằng ngốc nhất. Mấy đứa kia tự thân vận động chắc vẫn kiếm được việc tạm, còn mày thì tao thật sự không yên tâm nổi."
"Hơn nữa..."
Điền Mặc hạ giọng: "Tao cũng nhân tiện thăm dò giới hạn của sếp xem sao. Nếu đến cả mày mà cũng tuyển vào được, thì mấy đứa kia chắc chắn không thành vấn đề."
Trang Đống đi quanh cửa hàng hai vòng, rón rén cầm một chiếc điện thoại trưng bày lên nghịch thử: "Điện thoại thật này!"
Điền Mặc: "Nói thừa, đồ đem bán mà lại là điện thoại giả à?"
Trang Đống liếc qua bảng giá trên quầy: "Vãi, đắt thế! Gấp mười lần con điện thoại của tao rồi."
"Phía sau còn nhiều hàng chưa bóc seal thế này?"
"Vậy tổng giá trị của đống hàng này phải lên đến mấy trăm triệu ấy chứ!"
"Sếp tin tưởng anh quá nhỉ! Ông ấy không sợ anh cuỗm hết đồ rồi bỏ trốn à!"
Điền Mặc hết sức cạn lời: "Trốn cái búa! Tao bị điên à, công việc lương mấy chục triệu không làm, lại muốn đi bóc lịch? Hơn nữa, sếp tin tưởng tao như thế, nếu tao mà táy máy tay chân trong cửa hàng thì còn là người không?"
Trang Đống vội nói: "Em đương nhiên biết anh không phải người như thế, nhưng sếp thì chưa chắc đã biết. Em chỉ thấy vị sếp này quá quyết đoán, giao cả cửa hàng lớn thế này vào tay anh, sự tin tưởng này đúng là không phải người thường có được!"
Điền Mặc gật gù: "Đấy là đương nhiên, sếp của chúng ta mà là người thường được sao?"
Trang Đống ngồi xuống ghế sô pha, hỏi: "Cẩu ca, vậy khi nào chúng ta bắt đầu làm việc?"
Điền Mặc nói: "Mày đừng vội, cứ phải theo đúng quy trình đã."
"Tao hẹn với nhà tạo mẫu kia rồi, lát nữa đưa mày qua đó làm quả tạo hình, tân trang lại một phen, không thể làm ảnh hưởng đến hình tượng công ty được. Mày cứ yên tâm, mọi chi phí đều do công ty thanh toán, tao cũng chẳng biết hết bao nhiêu tiền."
"Đợi về rồi, tao sẽ dạy mày học quy tắc của bộ phận kinh doanh chúng ta trước."
"Sau khi mày học thuộc quy tắc, tao sẽ giới thiệu chi tiết thông số các loại sản phẩm trong tiệm cho mày, mày phải nhớ hết đấy."
"Trong thời gian này, mày cứ phụ tao trông tiệm, cũng học hỏi thêm cách tao giao tiếp với khách hàng. Tuy bây giờ cách giao tiếp của tao vẫn chưa hoàn toàn đạt yêu cầu của Bùi tổng, nhưng ít nhất cũng đã nhập môn rồi."
Vừa nghe phải học thuộc lòng, Trang Đống liền rầu rĩ: "Cái này... Cẩu ca, anh cũng biết rồi đấy, trí nhớ em kém lắm, hồi cấp hai học thuộc thơ cổ còn vấp lên vấp xuống. Giờ anh bắt em nhớ từng này thứ thì khó quá!"
Điền Mặc khẽ gật đầu: "Ừm... Cũng đúng."
"Hồi đó tao cũng phải mất hai ngày mới nhớ không sót một chữ, bắt mày học thuộc hết đúng là làm khó mày thật."
"Hay là thế này, để tao báo cáo xin chỉ thị của Bùi tổng, xem có thể nới lỏng tiêu chuẩn một chút không, chỉ cần nhớ đại ý là được."
Trang Đống mừng rỡ: "Thế thì tốt quá!"
...
Sau khi đưa Trang Đống đến chỗ nhà tạo mẫu để "cải tạo", Điền Mặc lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Bùi tổng, trình bày sơ qua tình hình của Trang Đống.
Tuy tình hình của Trang Đống hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của Bùi tổng, nhưng lúc báo cáo hồ sơ của cậu ta, Điền Mặc vẫn thấy hơi chột dạ.
Huống chi với trí thông minh của Trang Đống, đến quy tắc còn học không thuộc, lại phải xin Bùi tổng khai ân, nới lỏng tiêu chuẩn, điều này càng khiến Điền Mặc thấp thỏm không yên.
Nhưng thấp thỏm thì thấp thỏm, báo cáo đúng sự thật vẫn là điều phải làm.
Hắn xóa đi viết lại mấy lần, cuối cùng cũng quyết định nhấn nút gửi.
"Bùi tổng, nhân viên đầu tiên em đã tìm được rồi ạ, tên là Trang Đống, là bạn học cấp hai cũng là anh em rất tốt của em. Đây là ảnh và quá trình làm việc của cậu ấy..."
"Bùi tổng yên tâm, tuy Trang Đống không được thông minh cho lắm, nhưng cậu ấy tuyệt đối là người tốt, rất đáng tin cậy! Vấn đề duy nhất là trí nhớ của cậu ấy không tốt lắm, về phần quy tắc của bộ phận kinh doanh, ngài có thể châm chước một chút được không ạ? Chỉ cần để cậu ấy nhớ đại ý là được rồi ạ?"
Gửi tin nhắn xong, Điền Mặc có chút hồi hộp, chỉ sợ Bùi tổng từ chối thẳng thừng.
Vậy mà chưa đầy hai phút sau, Bùi tổng đã trả lời.
"Có thể!"
"Có câu nói, muốn chiêu mộ nhân tài thì không nên câu nệ tiểu tiết. Tiêu chuẩn tuyển dụng của bộ phận kinh doanh xưa nay không hề cứng nhắc, học vẹt cũng đâu thể đại diện cho năng lực thực sự!"
"Nếu người này hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn, lại là anh em tốt của cậu, vậy chắc chắn không thành vấn đề. Mấy nhân viên này cậu cứ xem xét là được, cậu làm việc tôi rất yên tâm!"
Đọc xong tin nhắn trả lời tràn đầy sự ấm áp của Bùi tổng, Điền Mặc cảm động đến phát khóc.
"Mình tài cán gì mà lại được Bùi tổng tin tưởng đến thế!"
"Nhất định phải làm việc thật tốt, báo đáp ơn tri ngộ của Bùi tổng đối với hai anh em mình!"
...
Điền Mặc nào biết, lúc này Bùi tổng đang mừng thầm trong bụng.
"Tên Điền Mặc này được phết, phát huy vượt mong đợi, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ luôn!"
"Bảo tìm một người kém hơn nó, thế mà nhanh như vậy đã tìm ngay cho mình một thằng em tốt nghiệp cấp hai, đến mấy cái quy tắc cỏn con cũng học không nổi? Còn phải xin mình nới lỏng tiêu chuẩn?"
"Móc đâu ra toàn nhân tài thế này! Đúng là tuyệt vời!"
Bùi Khiêm xem bức ảnh Trang Đống mà Điền Mặc gửi tới, người này vóc dáng cao to, mặt chữ điền trông khá ngố, không hiểu sao lại cho người ta cảm giác giống lão Mã.
Nhưng vấn đề là, lão Mã dù sao cũng là sinh viên trường danh tiếng, trí thông minh có thấp đến đâu cũng có giới hạn.
Còn cậu chàng này, chỉ xét riêng về bằng cấp đã vượt mặt lão Mã một cách toàn diện!
Nhân viên đầu tiên Điền Mặc đưa tới đã như vậy, những người sau liệu có thể kém hơn được không?
Chắc chắn là một người "ưu tú" hơn một người!
Hiện tại, sự phát triển của bộ phận kinh doanh đã hoàn toàn vượt xa dự tính của Bùi Khiêm, thậm chí hắn cũng khó mà đoán được sau này đám người của Điền Mặc sẽ biến bộ phận kinh doanh của Đằng Đạt thành cái dạng gì.
Bỗng dưng lại thấy hơi hóng hớt rồi đây
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽