Mã Dương gãi đầu: "Hệ thống thông gió? Cái gì vậy?"
"Hỏi Google đi." Bùi Khiêm không giải thích thêm, mở máy tính ra tải game "Pháo Đài Trên Biển" về chơi thử.
Hệ thống thông gió đã xuất hiện từ rất sớm, khoảng năm 2000 châu Âu đã lập ra tiêu chuẩn chi tiết và dần dần được sử dụng rộng rãi trong các gia đình và doanh nghiệp.
Còn ở trong nước, hệ thống thông gió và máy lọc không khí chỉ trở nên phổ biến sau khi tình trạng sương mù khói bụi trở nên nghiêm trọng. Phải đến khoảng năm 2014, phần lớn mọi người mới biết đến thứ này.
Mà hiện tại, các hệ thống thông gió đa số đều là hàng hiệu nước ngoài, đắt cắt cổ.
Nhưng trong mắt Bùi Khiêm, đắt không phải là khuyết điểm của chúng, ngược lại còn là ưu điểm ấy chứ!
Tải "Pháo Đài Trên Biển" xong, Bùi Khiêm vào game chơi thử.
Quả không hổ là dàn máy cấu hình cao, trải nghiệm game phải gọi là đỉnh của chóp!
Vào game là chỉnh mọi thiết lập lên mức cao nhất, đảm bảo mang lại trải nghiệm thị giác cực hạn!
Dàn máy tính này ưu tú về mọi mặt, không hề có điểm yếu, chỉ có duy nhất một khuyết điểm.
Chơi game thua, không có cách nào đổ thừa được!
Nào là chuột của tôi bị lag, bàn phím của tôi bị kẹt phím, máy tính của tôi bị đơ, màn hình của tôi bị đen, tai nghe của tôi bị rò điện...
Tất cả những lý do đó sẽ không bao giờ xuất hiện.
Chơi game không lại người ta thì không thể đổ tại máy tính, chỉ có thể tự trách mình chơi quá gà!
Đối với một số người mà nói, đây cũng được coi là một khuyết điểm nhỉ?
Anh chơi hai ván chế độ đối kháng, bị hành cho ra bã.
Lại mở hai ván chế độ sinh hóa, vẫn bị hành cho ra bã.
Đành phải chuyển qua chơi chế độ cốt truyện.
"Quả nhiên người thông minh như mình không hợp chơi mấy game toàn dựa vào phản xạ này. Vẫn là chế độ cốt truyện chơi vui hơn."
Bùi Khiêm vừa chơi chế độ cốt truyện, vừa cảm thán.
Má ơi, đây mà là game do mình làm ra á!
Cũng không biết Hoàng Tư Bác và Bao Húc đã trải qua những gì nữa.
Bùi Khiêm đang chơi thì Trương Nguyên bưng lên một ly rượu.
Chiếc ly không lớn, nhưng chất lỏng bên trong có màu sắc vô cùng đẹp mắt, phía dưới là màu đỏ sẫm, bên trên là màu xanh táo, hai màu sắc dần hòa quyện vào nhau giữa ly thủy tinh trong suốt, trông cực kỳ ảo diệu.
Cảm giác đầu tiên của Bùi Khiêm là, trông bí ẩn vãi!
Anh nếm thử một ngụm, mùi vị rất đặc biệt, khó mà miêu tả, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi không quên.
"Ly này tên gì vậy?" Bùi Khiêm hỏi.
Trương Nguyên thành thật trả lời: "Bùi tổng, đây là một biến thể của Aurora Jungle-Juice. Loại Aurora Jungle-Juice thông thường phải ở trong bóng tối mới có hiệu ứng huỳnh quang, ly này đã được điều chỉnh một chút công thức, trông màu sắc tự nhiên hơn."
"Không tệ, bao nhiêu tiền?" Bùi Khiêm lại hỏi.
Trương Nguyên: "50 tệ một ly."
Có lẽ sợ Bùi Khiêm chê đắt, Trương Nguyên vội vàng bổ sung: "Trong này có rượu nền, một chai 700 ml giá 400 tệ, ly này phải dùng hết 30 ml."
"Cũng có phiên bản rẻ hơn, có thể dùng rượu Vodka thay thế."
"Ồ." Bùi Khiêm gật gù, "Thế, trong thực đơn ly cocktail rẻ nhất là bao nhiêu?"
Trương Nguyên suy nghĩ một chút: "Rẻ nhất... chắc là 25 tệ, các quán bar cơ bản đều tầm giá này."
Đây là giá cả năm 2010, không hề rẻ.
Một ly rượu bằng hai bữa cơm của nhiều sinh viên.
Hơn nữa tiệm net và quán bar có nhóm khách hàng mục tiêu khác nhau.
"Sao ạ Bùi tổng, mức giá này ổn không? Nếu anh thấy đắt thì giảm một chút cũng được."
Giảm?
Hay là tăng?
Giảm giá thì lợi nhuận một ly rượu đúng là ít đi. Nhưng lỡ như, người ta thấy rượu ở đây rẻ, kéo hết cả đến uống thì sao?
Thế chẳng phải là biến tướng thành bán nhiều lãi ít à?
Không thể giảm!
Tuy giá rượu hiện tại đã không rẻ, nhưng Bùi Khiêm nghĩ lại, chắc vẫn còn không gian để tăng giá!
Bùi Khiêm quyết định ngay: "Mỗi ly tăng thêm 10 tệ! Khách hàng của chúng ta đều là khách hàng chất lượng cao, định giá thấp là coi thường người ta đấy!"
"Hả?" Trương Nguyên có chút ngơ ngác.
"Cứ quyết định vậy đi, mỗi ly rượu tăng thêm 10 tệ."
Bùi Khiêm đắc ý nhấp một ngụm cocktail, tiếp tục chơi game.
Trương Nguyên dĩ nhiên cũng không hỏi nhiều, quay lại làm việc của mình.
Bùi Khiêm chơi một lúc, cảm thấy rất hài lòng.
Không phải hài lòng về môi trường này, mà chủ yếu là hài lòng về mức tiêu phí này!
Tính sơ qua, chơi hai tiếng, uống một ly cocktail, tổng cộng tiêu hết 80 tệ.
Số tiền này đủ để chơi xuyên đêm ở một tiệm net bình thường cả tuần!
Trực tiếp loại bỏ nhóm khách hàng chủ lực của các tiệm net hiện nay ra khỏi cửa.
Dĩ nhiên, Bùi Khiêm cũng biết, mô hình tiệm net sang chảnh này sẽ dần trở thành xu hướng chủ đạo sau sáu, bảy năm nữa.
Nhưng không sao cả, hiện tại nó không phải là xu hướng chủ đạo là được rồi!
Huống chi, cho dù là tiệm net của sáu, bảy năm sau, cũng sẽ không bán cocktail 60 tệ một ly đâu!
Cứ lỗ vốn đã! Lỗ trước bốn, năm năm rồi tính tiếp.
Quá tuyệt!
Bùi Khiêm đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Mã Dương đi tới hỏi: "Khiêm ca, tụi em định ngày kia khai trương, anh xem mấy cái như lễ khai trương, khuyến mãi khai trương... làm thế nào ạ? Em định ba ngày đầu giảm giá 50% toàn bộ giờ chơi và đồ uống, ưu đãi này đủ mạnh không anh?"
Ba ngày đầu giảm giá 50% giờ chơi?
Đồ uống cũng giảm 50%?
Nononono, tuyệt đối không được!
Lần này mà nổi tiếng thì còn ra thể thống gì nữa?
Bùi Khiêm lắc đầu nguầy nguậy: "Không, quê mùa quá! Chúng ta là tiệm net sang chảnh, hiểu chưa?"
"Cứ khai trương bình thường, không làm mấy trò màu mè vớ vẩn đó, hữu xạ tự nhiên hương, chúng ta có môi trường tốt thế này, còn sợ không có khách sao?"
"Giảm giá làm gì cho ồn ào? Không thể để người ta có cảm giác chỗ chúng ta như cái chợ được!"
"Vâng ạ, vậy thì không làm..." Mã Dương cũng chỉ thấy hơi là lạ, nhưng cậu biết nghe lời Bùi Khiêm thì không bao giờ sai.
Bùi Khiêm hài lòng rời khỏi tiệm net Mạc Ngư, chuẩn bị đến ngày khai trương sẽ quay lại.
Chờ đến ngày khai trương tận mắt chứng kiến cảnh tiệm net vắng tanh, Bùi Khiêm mới có thể hoàn toàn yên tâm!
...
...
Ngày 9 tháng 3.
Tiệm net Mạc Ngư chính thức khai trương!
Không có khuyến mãi khai trương, không có pháo hoa băng rôn, không có bất cứ thứ gì!
Tất cả đều như bình thường.
Mặt tiền của tiệm vốn đã không có chữ tiếng Việt, chỉ có một cái logo to tướng, đúng là trông sang chảnh hơn hẳn, nhưng cũng khiến người ta khó mà biết đây là một nơi có thể lên mạng.
May mà tòa nhà hai tầng này có nhiều tường kính, ban ngày có thể nhìn rõ khu cà phê và khu chơi game bên trong.
Nhưng dù vậy, vẫn có chút quá kín tiếng.
Trương Nguyên đứng chờ ở quầy bar, còn định chờ khách đến để trổ tài pha chế điệu nghệ của mình.
Kết quả đợi cả buổi, người qua đường đi qua mấy lượt, nhiều nhất cũng chỉ là đi tới ngó vào xem một chút, chứ không hề có ý định bước vào.
Cái phong cách lạnh lùng bên ngoài này có hiệu quả đuổi khách cực mạnh.
Bùi Khiêm thì lại ngồi ở khu cà phê, đắc ý uống cà phê, nhìn tiệm net trống không, nụ cười nơi khóe miệng dần đậm lên, rồi lại cố gắng kìm nén xuống.
Mã Dương thì không bình tĩnh được như anh, rõ ràng là có chút đứng ngồi không yên.
"Khiêm ca, hay là để bọn họ ra ngoài phát tờ rơi đi anh..."
"Bọn họ" ở đây là chỉ mấy nhân viên quản lý tiệm net mới được tuyển.
Nói là quản lý, nhưng thực tế họ kiêm nhiệm nhiều việc, cả bưng trà rót nước phục vụ khách.
Những hoạt động khuyến mãi khai trương mà Mã Dương nghĩ ra trước đó, tất cả đều bị Bùi Khiêm gạt phăng.
Lý do của Bùi Khiêm là, phải giữ thái độ bình thản!
Một nơi đẳng cấp như chúng ta, làm mấy trò khuyến mãi khai trương tầm thường đó, vô vị!
Kết quả là buổi khai trương diễn ra trong im lặng, không một ai ngó ngàng...
Bùi Khiêm bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê: "Phát tờ rơi làm gì? Đẳng cấp ở đâu? Phải để khách hàng vô tình phát hiện ra, thế mới gọi là bất ngờ!"
"Để khách hàng vô tình phát hiện ra...?"
Mã Dương mơ hồ cảm thấy cách nói này có chút vấn đề, nhưng nhất thời lại không biết phản bác thế nào.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ