Buổi chiều.
Bùi Khiêm ngồi trong văn phòng, mặt mày ủ rũ.
Cửa hàng trải nghiệm khai trương thử ngày đầu tiên đã đông nghịt, phản ứng vô cùng nhiệt liệt, đã thế Diêu Ba và Chu Mộ Nham còn tấu hài một màn ngay trước mặt hắn, kẻ tung người hứng, tàn nhẫn đâm nát trái tim hắn thành trăm mảnh.
Đỡ không nổi mà!
Lý do Bùi Khiêm tốn công tốn sức mở cửa hàng trải nghiệm chủ yếu là để tiêu thật nhiều tiền.
Kết quả bây giờ, tiền thuê cửa hàng thì được giảm miễn rất nhiều, vị trí lại đắc địa như vậy, ngay cả cái dịch vụ kiểu “khuyên khách đừng mua” cũng toàn mang lại hiệu quả trái ngược...
Hoàn toàn không đạt được hiệu quả như Bùi Khiêm mong đợi!
Bùi Khiêm thậm chí còn có chút muốn từ bỏ hoàn toàn kế hoạch xây dựng một đội ngũ bán hàng hùng hậu để đốt tiền của mình.
Nhưng sau khi xem xong báo cáo của cửa hàng trải nghiệm, Bùi Khiêm lại do dự.
Bởi vì doanh thu của cửa hàng không tệ hại như hắn tưởng tượng.
Vốn tưởng cửa hàng trải nghiệm này sẽ lãi đậm, nhưng dựa vào doanh thu ngày đầu tiên để ước tính sơ bộ thì hình như… cũng không lãi lắm thì phải?
Toàn bộ cửa hàng trải nghiệm rộng khoảng 7000 mét vuông, doanh thu hai ngày nay có chút biến động, tuy ngày đầu tiên đã vượt mốc một triệu, nhưng tính đến hôm nay thì trung bình đã giảm xuống còn khoảng 800 ngàn.
Đây là doanh thu thuần, lợi nhuận thực tế còn phải trừ đi giá vốn hàng hóa, tiền thuê mặt bằng, tiền điện, lương nhân viên và các chi phí khác.
Tuy được miễn nửa năm tiền thuê, bản thân tiền thuê cũng được giảm 40%, nhưng vì cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt thuê khu vực đắc địa nhất của quảng trường Kim Thịnh, nên giá thuê ban đầu vốn đã tương đối cao, sau khi giảm giá vẫn còn khoảng 8 tệ/m²/ngày (giá thuê khu trung tâm và khu thường có sự chênh lệch).
Tính ra, riêng chi phí thuê mặt bằng mỗi ngày đã gần 60 ngàn, cộng thêm lương cao của mấy chục nhân viên bán hàng, đầu bếp khu ẩm thực và các nhân viên khác, cùng với các chi phí lặt vặt, chi phí mỗi ngày rơi vào khoảng 200 ngàn.
Trong khi đó, cửa hàng bán lẻ của Di động Dứa, doanh thu mỗi mét vuông mỗi ngày quy đổi ra tương đương khoảng hơn một ngàn tệ.
Đây là một sự chênh lệch cực lớn, so với cửa hàng bán lẻ của Di động Dứa, doanh thu của cửa hàng trải nghiệm Đằng Đạt chưa bằng một phần mười của người ta.
Huống chi, trong cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt tuy có những sản phẩm tỷ suất lợi nhuận tương đối cao như điện thoại G1, nhưng cũng tồn tại những sản phẩm tỷ suất lợi nhuận rất thấp như đồ gia dụng hợp tác, giá phơi đồ thể dục thông minh, máy cãi nhau tự động thông minh.
Vì vậy, doanh thu này rất mong manh, trông có vẻ cao hơn chi phí rất nhiều, nhưng hoạt động thực tế chưa chắc đã lãi được bao nhiêu.
Dù không so với gã khổng lồ như Dứa, kể cả so với một số thương hiệu điện thoại trong nước, số liệu này vẫn không thấm vào đâu.
Rất nhiều cửa hàng của các thương hiệu điện thoại trong nước chỉ rộng ba bốn trăm mét vuông mà doanh thu đã có thể vượt mốc một triệu, còn kiếm được nhiều hơn cả cái cửa hàng trải nghiệm to vật vã này của Đằng Đạt.
Số liệu này lạc quan đến mức Bùi Khiêm cũng không dám tin.
Nhưng hắn bình tĩnh suy nghĩ lại, cảm thấy tình hình này xảy ra chủ yếu là do mấy nguyên nhân sau.
Đầu tiên, đại đa số sản phẩm trong cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt đều được mở bán trên mạng trước, hơn nữa lại có sự tồn tại của dịch vụ hậu cần Nghịch Phong, nên khách hàng của Đằng Đạt vẫn thích mua sắm online hơn.
Vì vậy, khách quen đến cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt đa phần chỉ đi dạo chứ không mua.
Thứ hai, dịch vụ “khuyên khách đừng mua” mà Bùi Khiêm sắp xếp cho Điền Mặc và đám người kia tuy không thực sự đuổi được khách, nhưng đúng là có tác dụng tích cực trong việc kéo doanh thu đi xuống.
Rất nhiều người đến chỉ lượn lờ một vòng, chẳng thấy nhân viên bán hàng đâu, cũng không nhớ ra phải mua gì, cứ thế đi dạo một vòng tay không mà cũng không hề có cảm giác áy náy.
Hơn nữa, nhân viên bán hàng lại không được hưởng hoa hồng, đều nhận lương cứng, nên đương nhiên sẽ tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của Bùi Khiêm, thực hiện “dịch vụ tàng hình”.
Điểm cuối cùng, cũng là điểm mấu chốt nhất, toàn bộ cửa hàng trải nghiệm thực sự lấy trải nghiệm làm trọng tâm.
Cửa hàng của Di động Dứa và các thương hiệu điện thoại nội địa khác chủ yếu là cửa hàng bán lẻ, khách hàng đến là để mua đồ, hơn nữa nhóm người dùng của các thương hiệu này rất rộng, doanh thu đương nhiên sẽ cao.
Nhưng cửa hàng của Đằng Đạt không phải cửa hàng bán lẻ, đại đa số khu vực đều dùng để trải nghiệm, bất kể là chơi game hay xem phim, đều hoàn toàn không cần trả phí.
Phần lớn mọi người đều đến với tâm thế đi chơi, hoàn toàn không có ý định mua sắm.
Cứ như vậy, cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt tuy lớn nhưng lại không thể kiếm được nhiều tiền.
Đương nhiên, cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt đang trong giai đoạn hoạt động thử, chưa chính thức triển khai quảng bá, cũng là một trong những nguyên nhân khiến doanh thu tương đối thấp.
Nhưng dù vậy, Bùi Khiêm cân nhắc một hồi, phát hiện tình hình vẫn khá lạc quan.
Nếu tuyển thêm một ít nhân viên bán hàng nữa, để họ có thể thay ca nhiều hơn, mức lương tổng thể lại tăng lên, hoặc kiếm thêm vài hạng mục chi tiêu khác cho cửa hàng…
Chẳng phải là có thể tiêu thêm nhiều tiền hơn sao?
Hơn nữa, đây dù sao cũng là cửa hàng trải nghiệm quy mô lớn đầu tiên, lại còn mở ở Kinh Châu, đại bản doanh của Đằng Đạt, nên mới có lượng khách đông như vậy.
Nếu mở thêm nhiều cửa hàng trải nghiệm hơn, ở những vị trí không tốt bằng, trang trí cũng không ngầu bằng, số người quan tâm cũng không nhiều như vậy, mà chi tiêu vẫn duy trì ở mức này…
Chẳng phải là vẫn có hy vọng lỗ vốn sao?
Bùi Khiêm suy đi tính lại, cảm thấy vẫn nên mở thêm vài cửa hàng trải nghiệm nữa.
Không thể vì gặp chút trở ngại nhất thời mà vội vàng phủ định chính mình!
Có thể đến các thành phố khác, mở vài cửa hàng ở những nơi đắt đỏ hơn để kiểm chứng xem sao.
Chẳng lẽ trung tâm thương mại nào cũng như quảng trường Kim Thịnh, vừa giảm giá vừa miễn tiền thuê chắc?
Mở ở một nơi tiền thuê cực đắt, giá đất cực cao, mà doanh thu lại không tăng trưởng rõ rệt, thế thì chẳng phải sẽ lỗ vốn sao?
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Bùi Khiêm quyết định cứ quan sát thêm một thời gian nữa, không thể dễ dàng chịu thua như vậy.
Tạm gác chuyện cửa hàng trải nghiệm sang một bên, Bùi Khiêm mở trang web, lướt qua các tin tức gần đây.
“Hửm? Skin vô địch của đội FV ra rồi à?”
“Mà Tập đoàn Long Vũ còn làm hẳn sự kiện cho bộ skin vô địch này?”
“Tốt quá rồi, Tổng giám đốc Eric, Tổng giám đốc Triệu, hai người im hơi lặng tiếng lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu hành động rồi!”
Nhìn thấy tin tức được đăng trên trang web chính thức của Tập đoàn Long Vũ, Bùi Khiêm không khỏi mừng rỡ.
Kể từ sau Lễ hội Game 15/5, hắn vẫn luôn chờ đợi Finger Games và Tập đoàn Long Vũ đốt tiền, kết quả chờ mãi chẳng thấy đâu, làm hắn sốt ruột chết đi được.
Lần này, skin vô địch không giống như các skin khác chỉ giảm giá 20% khi mới ra mắt, mà giảm thẳng 50%!
Đồng thời, thông báo chính thức tuyên bố rằng, đợt giảm giá này sẽ ngang bằng với đợt giảm giá skin trong sự kiện Mùa Hè, mời các game thủ yên tâm mua sắm.
Hơn nữa, sau khi giải đấu ICL kết thúc, các tướng được đội vô địch sử dụng sẽ được giảm thêm 15% trên nền tảng giảm giá của sự kiện Mùa Hè.
Nhưng xét đến việc giải ICL mùa xuân còn hơn nửa tháng nữa mới kết thúc, nên những người chơi không chờ được cũng có thể tậu ngay bộ skin vô địch này.
Dù sao sau khi giảm 50% rồi lại giảm thêm 15% cũng không rẻ hơn được mấy đồng, mua sớm hưởng sớm.
Hơn nữa, đội vô địch giải ICL mùa xuân chưa chắc đã dùng đến năm vị tướng của bộ skin vô địch này, đến lúc đó có được giảm thêm 15% hay không vẫn còn là một ẩn số.
Nói chung, sự kiện dành cho skin vô địch lần này của Finger Games và Tập đoàn Long Vũ có thể nói là cực kỳ hào phóng, thành ý tràn đầy.
Cũng tại bị Đằng Đạt ép cả thôi.
Nếu không có GOG, một đối thủ cạnh tranh hay nổi điên, thường xuyên bán tháo skin điên cuồng, thì Finger Games và Tập đoàn Long Vũ tuyệt đối không thể chịu chơi giảm giá như vậy.
Bùi Khiêm hài lòng gật đầu.
Rất tốt, có đối thủ như vậy, đốt tiền mới đã chứ!
Hơn nữa… phương án quảng bá skin vô địch của Tập đoàn Long Vũ cũng đã hé lộ luôn cả chương trình giảm giá trong sự kiện Mùa Hè của Finger Games.
Nếu không có gì bất ngờ, Finger Games sẽ giảm giá 50% cho phần lớn các skin đang bán trong sự kiện Mùa Hè, thậm chí có thể sẽ tung ra một vài skin giới hạn.
Sau khi dự đoán trước được phương án sự kiện Mùa Hè của Finger Games, Bùi Khiêm có thể giở trò rồi.
Hắn dự định vào ngày 22 tháng 6, mở sự kiện Mùa Hè sớm hơn Finger Games bốn ngày, đến lúc đó mức độ ưu đãi sẽ vượt xa hoàn toàn mức độ ưu đãi mà Finger Games đang lên kế hoạch!
Bốn ngày, đủ để Finger Games phản ứng.
Đến lúc đó, họ chỉ có thể bị ép phải tiếp tục tăng cường độ giảm giá, cùng Đằng Đạt vui vẻ đốt tiền!
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm không khỏi nở một nụ cười, phảng phất như nhìn thấy cảnh tượng tuyệt đẹp tiền của Đằng Đạt chảy đi như nước.
“Xem nhiều như vậy, vẫn chưa biết bộ skin vô địch này rốt cuộc trông thế nào.”
“Theo lý mà nói, skin vô địch sẽ chia hoa hồng cho câu lạc bộ FV, nhưng may là phần lớn đều chia cho các tuyển thủ, câu lạc bộ chỉ lấy một phần nhỏ, hơn nữa sẽ dùng cho hoạt động thường ngày của câu lạc bộ, coi như có kiếm được tiền thì chắc cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Đằng Đạt.”
Hiện tại, skin vô địch của đội FV vẫn chưa chính thức mở bán, nhưng trên mạng Finger Games và Tập đoàn Long Vũ đã tung ra các tài liệu quảng bá liên quan, bao gồm cả ảnh nghệ thuật và mô hình trong game của skin.
Bộ skin vô địch lần này có tên là “Công nghệ Hắc kim”, tông màu chủ đạo cũng là phối màu đen-vàng, trông vừa kín đáo, trầm lắng lại vừa có chút xa hoa.
Tất cả các tướng đều có hai trạng thái khi chiêu cuối chưa hồi và đã hồi, tỷ lệ bao phủ của giáp sẽ khác nhau.
Khi chiêu cuối chưa hồi, lớp giáp trên người bao phủ ít hơn, hiệu ứng màu vàng cũng ít hơn, còn sau khi chiêu cuối đã hồi, lớp giáp công nghệ cao màu đen sẽ bao bọc toàn thân cực kỳ kín kẽ, đồng thời toàn thân sẽ có hiệu ứng ánh sáng vàng lưu động, vô cùng bắt mắt.
Ngoài ra, bộ skin vô địch này còn có rất nhiều chi tiết, ví dụ như khi biến về sẽ có hiệu ứng mã code màu xanh lá và logo của đội FV, phạm vi kỹ năng sẽ bung ra lượng lớn hiệu ứng ánh vàng…
Có thể thấy, đối với bộ skin này, Finger Games vẫn khá chịu chi, hiệu quả cuối cùng cũng vô cùng tốt.
Thế nhưng sau khi xem xong, Bùi Khiêm lại luôn có một cảm giác quen mắt khó tả.
“Sao lại có cảm giác quen thế nhỉ? Đặc biệt là cái hiệu ứng bung ánh vàng này…”
“Sao mà giống con nhím xù lông vung tiền thế.”
“Hơn nữa không phải vấn đề của một hai cái, mà cả năm cái đều rất giống…”
Lúc đầu Bùi Khiêm còn không thấy vậy, nhưng càng xem càng thấy giống.
Tuy Modist không có lớp giáp màu đen và hiệu ứng ký tự màu xanh lá giống như mã lập trình hay công thức khoa học, nhưng cảm giác tổng thể, đặc biệt là hiệu ứng khi ánh vàng bùng nổ, thực sự rất giống.
Hơn nữa, động tác và thần thái của những mô hình này dường như cũng có vài điểm tương đồng, không biết có phải ảo giác không.
Thậm chí nếu ném Modist vào giữa năm vị tướng này, người ta cũng sẽ nghi ngờ liệu đây có phải là skin cùng một series hay không…
Bùi Khiêm gãi đầu.
“Tình hình gì đây? Là trùng hợp hay đã xảy ra chuyện gì?”