Về lý mà nói thì đúng là phải đề phòng, nhưng đề phòng như thế nào thì Mạnh Sướng lại chẳng có chút manh mối nào.
Sau khi sếp Bùi gửi thông báo cho các phòng ban liên quan, đồng thời quy định rằng dù nội bộ có lộ tin thì vẫn được nhận hoa hồng, Mạnh Sướng cảm thấy xác suất xảy ra sự cố trong nội bộ Đằng Đạt đã gần như bằng không, về cơ bản là không thể.
Thế này thì còn đề phòng kiểu gì nữa?
Chẳng lẽ lần theo dây mạng tìm đến tất cả người chơi, rồi túm cổ họ mà bảo "Tất cả các người không được bàn tán về chuyện của lớp Cảm Hứng" à? Chuyện đó làm sao được chứ.
Câu hỏi này cũng làm khó cả Bùi Khiêm.
Đề phòng thế nào?
Mẹ kiếp, nếu tao mà đoán trước được chuyện như vậy thì còn phải ngày nào cũng nghĩ nát óc xem làm sao để thua lỗ à? Tao còn cần mỗi ngày phải lật xem báo cáo công việc của các phòng ban, đọc mớ báo cáo dày cộp của đám thực tập sinh quản lý hay sao?
Vấn đề của cậu thì tự cậu nghĩ đi! Tao nhắc cho cậu một câu đã là hết lòng hết dạ lắm rồi!
Bùi Khiêm im lặng một lúc rồi nói: "Cái này thì tôi cũng không biết, cậu tự nghĩ kỹ lại xem còn có kẽ hở nào không. Tóm lại, đến lúc không nhận được hoa hồng thì cũng đừng có mà than trời trách đất, tôi đã nhắc cậu rồi đấy."
Cúp điện thoại xong, Mạnh Sướng nhìn chiếc di động rồi chìm vào suy tư.
Hắn nghi ngờ sếp Bùi đã nhìn ra vấn đề, nhưng cố tình không nói cho mình biết.
Điều này cũng hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao lợi ích của sếp Bùi hoàn toàn trái ngược với hắn, có thể nhắc nhở một câu như vậy đã là hết lòng hết dạ rồi, không thể trông mong gì hơn.
Nhưng mà... rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ?
Nội bộ Đằng Đạt chắc là không có vấn đề gì, vậy nên phải hướng tầm mắt ra bên ngoài, nhắm vào cộng đồng người chơi.
Đặc biệt là DLC "Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi" đã được đưa vào lịch trình phát triển, nghe nói bản thảo thiết kế cũng đã có hình hài. Nếu nói gần đây có sự cố, khả năng cao là xảy ra chuyện ở dự án này.
Mà đây lại là một dự án game...
Mạnh Sướng suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, một bóng người cực kỳ nguy hiểm hiện ra.
Kiều Lão Thấp!
Hễ dính đến vấn đề game, sao có thể quên Kiều Lão Thấp được chứ?
Phải biết rằng, rất nhiều game của Đằng Đạt đều trở nên nổi tiếng nhờ sự giới thiệu của Kiều Lão Thấp.
Tuy rằng theo danh tiếng game của Đằng Đạt ngày càng tăng, sức ảnh hưởng của Kiều Lão Thấp đã không còn rõ rệt như trước, nhưng hắn vẫn thường đóng vai trò như một ngòi nổ, không thể không đề phòng.
Mạnh Sướng càng nghĩ càng cảm thấy việc mình không có bất kỳ biện pháp phòng bị nào với Kiều Lão Thấp là một sai lầm to lớn. Nếu không phải sếp Bùi nhắc nhở, nói không chừng trong hai ngày tới, ngay lúc mình đang đắc ý nhất thì sẽ lật xe.
Phải có biện pháp cần thiết với Kiều Lão Thấp, không để hắn nhúng tay vào, tốt nhất là kéo dài được đến cuối tháng này, mà dù không được thì cũng phải ráng đến cuối tuần!
Nhưng phải làm thế nào đây?
Bắt Kiều Lão Thấp câm miệng à?
Không dễ thực hiện, ngược lại còn dễ giấu đầu hở đuôi.
Đưa một khoản phí bịt miệng, yêu cầu Kiều Lão Thấp tuyệt đối không được đề cập bất kỳ thông tin nào liên quan đến "Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi"?
Vấn đề là, phí bịt miệng cũng không thể tính vào kinh phí tuyên truyền được.
Tự bỏ tiền túi ra ư, với ba cọc ba đồng trong túi Mạnh Sướng, Kiều Lão Thấp cũng chẳng thèm để vào mắt.
Hơn nữa, chút lương bèo bọt của Mạnh Sướng về cơ bản là tháng nào xào tháng nấy, làm gì có tiền dư, mà dù có cũng chẳng nỡ chi.
Vì vậy, dòng suy nghĩ cuối cùng vẫn phải quay về kinh phí tuyên truyền.
Mạnh Sướng nhanh chóng nghĩ ra một cách.
Không thể giấu đầu hở đuôi, nhưng có thể đánh lạc hướng.
Trích ra một phần kinh phí tuyên truyền, chuyển sự chú ý của Kiều Lão Thấp sang chỗ khác. Hắn không có sức lực và thời gian để quan tâm đến "Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi" và các tác phẩm của lớp Cảm Hứng nữa, chẳng phải là được rồi sao?
Vậy thì, chuyển đi đâu đây...
Mạnh Sướng đột nhiên nghĩ đến một hướng đi không tồi: dự án VR của studio Trì Hành và tựa game mới đang phát triển "Đảo Động Vật"!
Trích ra một khoản kinh phí tuyên truyền, để Kiều Lão Thấp đi trải nghiệm sớm "Đảo Động Vật".
Studio của Trì Hành có vốn đầu tư của Đằng Đạt, ban tuyên truyền của Đằng Đạt bỏ ra chút tiền lẻ để sắp xếp trước công tác quảng bá giai đoạn đầu, cũng hợp lý mà, phải không?
Đương nhiên, sau này "Đảo Động Vật" cũng cần phải tuyên truyền. Nhưng đến lúc đó Mạnh Sướng chỉ cần không chọn dự án này, mà chọn dự án khác là được chứ gì?
Từ bỏ dự án chắc chắn sẽ thành công này để kiếm được khoản hoa hồng của tháng, Mạnh Sướng cảm thấy đây là một thương vụ cực kỳ hời.
Hơn nữa, Kiều Lão Thấp là một con nghiện game, để hắn có thể trải nghiệm sớm tựa game VR mới do Đằng Đạt tham gia nghiên cứu phát triển, hắn nhất định sẽ rất vui.
Đến lúc đó lấy lý do dự án mới cần bảo mật, yêu cầu hắn bế quan đến cuối tháng này để trải nghiệm, cố gắng cắt đứt liên lạc của hắn với thế giới bên ngoài, chẳng phải là đạt được mục đích một cách hoàn hảo sao?
Mạnh Sướng càng nghĩ càng thấy hợp lý, lập tức đi hỏi thăm tiến độ phát triển của game VR.
Hiện tại, các công việc của studio Trì Hành đang tiến triển một cách có trật tự, "Đảo Động Vật" đã có bản DEMO ban đầu có thể chơi được.
Kính VR tuy vẫn chưa có thành phẩm, nhưng có thể dùng kính VR của các thương hiệu nước ngoài khác để trải nghiệm.
Dù sao thì việc phát triển và thử nghiệm "Đảo Động Vật" cũng cần dùng kính VR, không thể đợi đến khi Thần Hoa nghiên cứu phát triển xong kính VR rồi mới bắt đầu làm game, như vậy sẽ không kịp tiến độ.
Vì vậy, Mạnh Sướng dự định sẽ liên lạc với studio của Trì Hành trước, nói rằng Kiều Lão Thấp có ý định trải nghiệm game VR mới, kiểm tra thử và đưa ra ý kiến; sau đó lại đi tìm Kiều Lão Thấp, nói rằng studio của Trì Hành đang phát triển game VR, muốn mời hắn làm người trải nghiệm đặc biệt, đi bế quan trải nghiệm một thời gian để giúp cải tiến game, còn có một khoản chi phí đánh giá riêng.
Thao tác này gần giống như vở kịch ngắn "con rể Bill Gates".
Điểm khác biệt duy nhất là vở kịch đó thuần túy là bịa đặt, không có tính khả thi, nhưng thao tác này của Mạnh Sướng lại có tính khả thi, hơn nữa tỷ lệ thành công gần như là 100%!
Mạnh Sướng lập tức hành động, tìm đến studio của Trì Hành trước.
Dù sao chuyện này cũng không thể trì hoãn, mỗi ngày kéo dài thêm là thêm một ngày nguy hiểm.
Kiều Lão Thấp là một mối đe dọa cực lớn đối với khoản hoa hồng của Mạnh Sướng, không thể để hắn nhởn nhơ bên ngoài được, phải nhanh chóng nhốt vào lồng thì Mạnh Sướng mới thấy yên tâm được!
...
...
Ngày 14 tháng 6, thứ năm.
Lớp Cảm Hứng của tác giả trên trang web Điểm Cuối.
Vu Phi, tác giả nguyên tác của tiểu thuyết "Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi", đang ở khu làm việc, cau mày, nghiêm túc sửa chữa cốt truyện.
Khu làm việc vốn vắng tanh, bây giờ đã có hơn nửa số chỗ được lấp đầy.
Không chỉ có ba tác giả có tác phẩm được mua bản quyền phát triển như Thôi Cảnh đang sửa lại tác phẩm của mình, mà các tác giả khác trong lớp Cảm Hứng cũng đều đang bận rộn sáng tác!
Có người đang gọt giũa tác phẩm, có người đang tái cấu trúc lại toàn bộ câu chuyện, có người lại muốn tranh thủ hoàn thành tác phẩm hiện tại để đào một cái hố mới.
Toàn bộ không khí của lớp Cảm Hứng so với trước đây đã thay đổi 180 độ!
Rõ ràng, chính sếp Bùi đã một lần nữa thổi vào lớp Cảm Hứng sức sống và sinh khí.
Trước đây mọi người đều viết lách chỉ vì tiền bản quyền mua đứt, lúc đầu còn khá nhiệt tình, nhưng rất nhanh đã mất đi mục tiêu.
Bởi vì một khi thành tích của một cuốn sách đã cố định, dù có cố gắng thế nào cũng khó có đột phá, các tác giả tự nhiên cũng trở nên mệt mỏi.
Nhưng việc ba tác phẩm được mua bản quyền phát triển đã khiến tất cả các tác giả đều nhìn thấy ánh bình minh.
Họ làm được, mình cố gắng một chút chắc chắn cũng sẽ làm được!
Vì vậy, mọi người lại một lần nữa tìm thấy mục tiêu phấn đấu, số lượng tác giả nghiêm túc sáng tác trong khu làm việc cũng ngày càng nhiều.
Vu Phi đặc biệt nỗ lực.
Bởi vì "Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi" đã được xác định sẽ do Đằng Đạt Games phát triển thành DLC chính thức của "Quay đầu là bờ", sếp Bùi thậm chí còn đưa ra một loạt thiết kế hoàn toàn mới ngay tại cuộc họp, khiến một người chơi cũ của "Quay đầu là bờ" như Vu Phi nghe xong đã thấy kích động không thôi.
Là một tác giả fanfic, chuyện hạnh phúc nhất trên đời cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tác phẩm fanfic của mình được chính chủ công nhận, hơn nữa còn được phát triển thành phần tiếp theo chính thức, thậm chí còn dựa trên đặc điểm tác phẩm của mình để sửa đổi lớn lối chơi gốc, khiến game càng phù hợp hơn với tiểu thuyết.
Quả thực là khiến người ta vừa mừng vừa lo!
Vì vậy, Vu Phi phải đảm bảo nội dung tiểu thuyết thật hoàn mỹ, không thể cản trở việc làm game.
Sau khi sửa xong một đoạn cốt truyện, Vu Phi dựa vào ghế, chậm rãi xoay người, nhấp một ngụm cà phê để lấy lại tinh thần.
Trong lúc nghỉ ngơi, hắn mở group fan của mình, theo thói quen muốn xem đám fan ngáo ngơ trong group đang bàn tán chuyện gì.
"Ồ? Lão tác giả chết tiệt lại đang sửa nội dung của 'Vĩnh viễn đọa lạc vào luân hồi' à?"
"Thật hay giả, sao ông biết?"
"Tôi rảnh rỗi không có việc gì làm đang đọc lại đây, kết quả app đột nhiên thông báo nội dung chương đã được cập nhật, tôi lướt lại một cái, cốt truyện thay đổi hết rồi..."
"Đúng vậy, mấy chương tôi tải về trước đó cũng không xem được nữa, phải tải lại. Mà thay đổi nhiều thật đấy, hơn 100 chương đầu, có ít nhất hơn sáu mươi chương bị thay đổi..."
"Thế thì chẳng phải gần như là viết lại từ đầu à?"
"Cũng không hẳn, một số chương chỉ sửa lại lời thoại và tên vật phẩm, không ảnh hưởng đến cốt truyện, chỉ có một số ít chương là sửa đổi lớn cốt truyện thôi."
"Vậy cũng mệt lắm đấy! Thật ra ai từng viết truyện đều biết, sửa lớn còn khổ hơn viết truyện mới nhiều, vì viết truyện mới tương đương với việc vẽ trên một tờ giấy trắng, gần như không có giới hạn; nhưng sửa lớn thì phải chú ý đến cốt truyện và các chi tiết cài cắm trước sau, giống như gỡ một mớ dây rối, hành người chết đi được!"
"Lão tác giả chết tiệt có phải não úng nước không vậy... Cuốn này còn cần phải sửa lớn làm gì nữa?"
"Tôi cũng thấy không cần thiết, cuốn này không tệ, chỉ là không hợp với mô hình tiểu thuyết mạng thôi. Tôi thấy cuốn này đứng trên góc độ người chơi 'Quay đầu là bờ' có thể cho 80 điểm, sửa lớn chẳng qua là từ 80 điểm lên 85 thậm chí 90 điểm, nhưng 90 điểm thì cũng có ích gì, cũng sẽ không có thêm bao nhiêu độc giả mới, mà chế độ mua đứt thì trả tiền theo số chữ, sửa xong cũng chẳng có thêm thu nhập."
"Nếu là tôi, lão tác giả có cái sức đó thì thà đào một hố mới còn hơn, cứ chết dí với cuốn sách đã định hình này thật sự không cần thiết."
Các thành viên trong group mỗi người một ý, nhưng rõ ràng phần lớn đều không hiểu hành vi của Vu Phi.
Bởi vì trong lĩnh vực tiểu thuyết mạng, "sửa lớn" vốn là một hành vi không được khuyến khích, cứ chăm chăm vào chi tiết, muốn đã tốt còn tốt hơn, lợi ích thu được thường không bằng việc viết thêm một chút, viết nhiều cho đủ chữ.
Thay vì làm cái việc tốn công vô ích này, thà viết thêm nội dung mới còn hơn.
Vu Phi cũng được coi là tác giả lâu năm của trang Điểm Cuối, hiển nhiên rất rõ đạo lý này, nhưng hắn vẫn cứ sửa, hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Điều này khiến rất nhiều độc giả cũ của hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Vu Phi không khỏi mỉm cười.
Thật sự rất muốn lập tức chia sẻ tin vui được mua bản quyền phát triển với các độc giả!
Nhưng sếp Bùi đã nói, phải giữ bí mật, các tác giả của trang Điểm Cuối tự nhiên cũng phải tuân thủ quy định này.
Vì vậy, Vu Phi quyết định không trả lời, tiếp tục cúi đầu chuyên tâm sửa chữa.
Dù sao thì đám fan trong group thông minh như vậy, lanh lợi như thế, sớm muộn gì cũng sẽ đoán ra thôi...