Ngày 19 tháng 7, thứ năm.
8 giờ 55 phút sáng, Kiều Lương bị tiếng chuông báo thức trên điện thoại đánh thức.
Hắn có hai chiếc điện thoại, một chiếc là Âu Đồ G1, chiếc còn lại là điện thoại Dứa.
Mà lần này, chuông báo thức được hắn cố tình đặt bằng điện thoại Dứa. Tiếng chuông báo thức mặc định của điện thoại Dứa chẳng khác nào thần chú đòi mạng, chỉ cần vang lên là đủ khiến người đang say ngủ phải giật mình thon thót, tim như muốn ngừng đập.
Vì lẽ đó, hiệu quả đánh thức phải gọi là đỉnh của chóp.
Mỗi lần nghe thấy tiếng chuông này, Kiều Lương lại cảm giác mình như cương thi bật dậy khỏi giường, tim vẫn còn đập thình thịch.
Vốn là một người làm nghề tự do, hắn chẳng cần đến báo thức làm gì.
Thế nhưng lần này tình huống đặc biệt, bởi vì trên ghi chú báo thức viết rành rành ba chữ to: Kính DoubtVR!
Nhìn thấy ba chữ này, Kiều Lương lập tức tắt báo thức, sau đó nhanh như chớp mở giao diện tranh mua kính DoubtVR.
Trước đó hắn đã săn hai lần, nhưng đều trượt.
Tuy Kiều Lương tự nhận tốc độ tay của mình đã rất nhanh, nhưng sự thật chứng minh, chỉ cần nhà sản xuất tung ra số lượng hàng quá ít, thì tay có nhanh đến mấy cũng vô dụng, bởi vì luôn có người nhanh hơn bạn!
Cặp kính này cứ mở bán là cháy hàng trong một nốt nhạc, Kiều Lương cực kỳ nghi ngờ, liệu số lượng tung ra có nổi 2000 cái không?
Không thể nào chứ?
Trước đây lúc hắn qua phòng làm việc của Trì Hành để hỗ trợ test game, cũng đã gặp ông Tống, quản lý sản phẩm phụ trách phát triển kính. Với tiềm lực tài chính của tập đoàn Thần Hoa và tập đoàn Đằng Đạt, lượng hàng chuẩn bị cho kính VR lần này đáng lẽ phải cực kỳ dồi dào mới đúng, làm gì có chuyện chỉ có bấy nhiêu.
Nhưng Kiều Lương cũng đành chịu, chỉ có thể tiếp tục săn.
Hắn đúng là có thể nhờ Lâm Vãn nói một tiếng, tìm cách xin free một cái, nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.
Vì hắn lo làm thế sẽ phá vỡ kế hoạch của Bùi tổng.
Đã biết, phương án quảng bá cho kính VR lần này là do Bùi tổng cầm trịch.
Lại biết, lần này có ít nhất mấy chục chiếc kính VR được gửi đi cho các UP chủ và streamer, trong đó không thiếu những streamer nhỏ chỉ có vài nghìn fan, nhưng duy nhất lại không gửi cho Kiều Lương.
Lẽ nào Bùi tổng quên?
Kiều Lương cảm thấy không thể nào.
Chắc chắn là vì một lý do nào đó, Bùi tổng đã cố tình không gửi!
Vì vậy, nếu Kiều Lương chủ động tìm Lâm Vãn để xin dùng thử một chiếc kính VR, vậy thì sẽ đi ngược lại với ý đồ của Bùi tổng, có thể làm rối toàn bộ kế hoạch quảng bá.
Thế nên Kiều Lương quyết định, cứ dựa vào thực lực của chính mình mà săn sale thôi!
Tuy đã trượt hai lần liên tiếp, nhưng có câu nói có công mài sắt có ngày nên kim.
Hắn tin chắc với tốc độ tay của mình, sớm muộn gì cũng săn thành công!
Trong lòng thầm đếm ngược, khi chỉ còn chưa đầy một giây, hắn điên cuồng nhấn nút, ngay khi giao diện thanh toán hiện ra thì trả tiền trong nháy mắt!
Khi nhìn thấy thông báo thanh toán thành công, Kiều Lương kích động nhảy dựng lên khỏi giường.
Thành công rồi!
Hai lần trước Kiều Lương cũng vào được đến giao diện thanh toán, nhưng lúc bấm trả tiền thì lại báo thất bại, sản phẩm đã bán hết.
Điều này cho thấy, lúc đó hắn chỉ cách thành công một bước chân, có lẽ chỉ thua người may mắn cuối cùng khoảng không phẩy mấy giây.
Lần này, tốc độ tay của Kiều Lương bùng nổ, cuối cùng cũng thành công!
Thấy đơn hàng đã hoàn tất, sản phẩm ước chừng vài tiếng nữa sẽ được anh shipper của Nghịch Phong giao đến tận nhà, Kiều Lương thỏa mãn vô cùng.
Hắn quay lại trang chi tiết sản phẩm, muốn nhìn cái nút "Đã bán hết" sung sướng kia.
Lòng người chính là kỳ lạ như vậy, khi không mua được thì chỉ mong còn hàng để mình có thể vợt được; mua được rồi thì lại mong nó cháy hàng ngay lập tức, để người khác không mua được nữa.
Giống như việc xếp hàng mua một món đồ phiên bản giới hạn, mình vừa hay mua được cái cuối cùng, lúc này nhìn những người xếp hàng dài phía sau lục tục thở dài bỏ đi, sẽ có một cảm giác sung sướng khó tả.
Lúc này Kiều Lương cũng mang tâm trạng đó, quay lại trang chi tiết sản phẩm.
Thế nhưng dòng chữ "Đã bán hết" màu xám không hề xuất hiện, trang vẫn hiển thị còn hàng.
Điều này khiến Kiều Lương hơi thất vọng.
"Sao vẫn còn hàng vậy?"
"À, chắc là đợt này tung ra hơi nhiều một chút. Hoặc là mấy tay nhanh đã săn được hết rồi, lần này toàn mấy người tay chậm hơn thôi."
"Dù sao đi nữa, chắc vài chục giây nữa là cũng hết hàng thôi."
Kiều Lương rời giường đánh răng rửa mặt, lấy một cái bánh mì từ tủ lạnh, thế nhưng khi mở lại điện thoại, trang đó vẫn hiển thị còn hàng.
"Chuyện này..."
Kiều Lương cạn lời.
Đùa nhau à!
Sớm biết đợt mở bán này chuẩn bị hàng dồi dào như thế, mình đặt báo thức dậy sớm như vậy làm cái quái gì chứ!
"Để tao xem rốt cuộc khi nào thì bán hết!"
Kiều Lương không phục, tiếp tục dán mắt vào điện thoại.
Năm phút sau, hắn nhìn đến mỏi mắt, quẳng điện thoại sang một bên, bắt đầu chơi tiếp ván game dở dang, cứ vài phút lại liếc nhìn một cái.
Còn hàng.
Còn hàng.
Vẫn còn hàng!
Nhìn trạng thái đơn hàng của mình từ "Đang xuất kho" chuyển thành "Đang trung chuyển", rồi từ "Đang trung chuyển" thành "Đang giao hàng", thậm chí sắp đến giờ ăn trưa rồi mà trang đó vẫn chưa hề xuất hiện hai chữ "Đã bán hết"!
Kiều Lương hoàn toàn cạn lời.
"Hố nhau à!"
"Mình còn tưởng nhân phẩm bùng nổ mới khó khăn lắm săn được, ai dè lần này tung ra nhiều thế này? Hóa ra ai cũng có phần à!"
Hắn lại vào các nhóm fan và lướt mạng xem thử, quả nhiên, số người săn được kính DoubtVR nhiều không đếm xuể.
Không chỉ vậy, còn có rất nhiều người chơi cũ đã săn được từ trước cho biết, trang chủ của DoubtVR đã có thêm vài trang quảng bá, ra mắt một tựa game mới!
Thấy đến đây, Kiều Lương đột nhiên hiểu ra.
"Rõ rồi!"
"Xem ra bây giờ đã bước vào giai đoạn cuối của chiến dịch quảng bá rồi!"
Ngay từ khi nghe nói phương án quảng bá phi lý này là do Bùi tổng cầm trịch, Kiều Lương đã có chút nghi ngờ.
Sau nhiều ngày trầm tư suy nghĩ, kết hợp với các phương thức quảng bá trước đây, Kiều Lương đã có một phỏng đoán sơ bộ.
Chỉ là phỏng đoán này vẫn chưa thực sự hoàn thiện.
Kiều Lương muốn đợi sau khi mình nhận được kính VR, tìm một thời cơ thích hợp, rồi làm một video mổ xẻ cẩn thận chuyện này một phen.
Chỉ là vì vẫn chưa săn được kính, nên việc này cứ bị trì hoãn.
Bây giờ, thời cơ cuối cùng cũng đã đến.
Kiều Lương lập tức bắt tay vào chuẩn bị cho video.
Trước tiên viết kịch bản, thu âm một phần nội dung, đợi kính VR về đến nơi thì bổ sung phần còn lại, cố gắng đăng video với tốc độ nhanh nhất!
Đương nhiên, với một video gấp gáp như vậy, việc giới thiệu chi tiết tựa game này là không thể kịp.
Tuy Kiều Lương đã sớm chơi thử và cực kỳ hiểu rõ game này, nhưng dù sao việc thu thập tư liệu, phân tích và giải thích một cách có hệ thống vẫn cần rất nhiều thời gian.
Vì vậy, Kiều Lương dự định chia thành hai video.
Video ngắn đầu tiên sẽ nói về bản thân kính DoubtVR, bàn về phương án quảng bá mà cặp kính này áp dụng, cũng như mối quan hệ thực sự giữa phòng làm việc của Trì Hành và tập đoàn Đằng Đạt.
Video thứ hai sẽ phân tích chi tiết tựa game VR xuất sắc này.
Một trước một sau, tuyệt đối sẽ để cả thiên hạ thấy rõ chân tướng!
...
Buổi tối.
Trong căn phòng trọ của mình, Mạnh Sướng vẫn đang đau đầu khổ não vì bước cuối cùng của "Bùi thị tuyên truyền pháp" rốt cuộc là gì.
Không nghĩ thông được điểm này, e là không thể ngủ ngon được.
Mạnh Sướng mơ hồ có cảm giác, một khi mình hoàn toàn lĩnh hội được "Bùi thị tuyên truyền pháp", thì sau này chắc chắn sẽ nhận hoa hồng mỏi tay, chờ đợi mình sẽ là một tương lai xán lạn vô hạn!
Nhưng lại kẹt đúng ở bước cuối cùng này, thật khó chịu.
Rốt cuộc tại sao Bùi tổng lại bắt mình marketing ngược, còn phiền phức đến mức phải tự mình dạy dỗ nữa chứ?
Rốt cuộc Bùi tổng muốn đạt được mục đích gì?
Việc này rốt cuộc có lợi ích gì cho ngài ấy?
Mạnh Sướng nghĩ mãi không ra.
Hắn lật đi lật lại những bình luận mới nhất trên mạng.
Vào ban ngày hôm nay, kính DoubtVR đã gỡ bỏ hoàn toàn giới hạn mua và chính thức mở bán, đánh giá về cặp kính này đang dần ấm lên trên diện rộng.
Về điểm này, Mạnh Sướng thực ra không mấy ngạc nhiên.
Dù sao lúc trước Bùi tổng đã hứa sẽ duy trì trong hai tuần, để cậu nhận được mức hoa hồng đảm bảo.
Bây giờ hoa hồng đảm bảo đã nhận được, Bùi tổng cũng không cần phải tiếp tục kìm hãm doanh số của kính VR nữa, có thể mở bán rộng rãi.
Trước đây đánh giá về kính VR không tốt, chủ yếu là vì bán quá ít, những người muốn mua đều có oán khí, vì vậy dư luận rất dễ kiểm soát.
Bây giờ mở bán rộng rãi, phần lớn những người muốn mua đều đã nhận được hàng, dĩ nhiên là phát hiện ra cặp kính này thực sự rất tốt, danh tiếng tự nhiên cũng từ từ tăng lên.
Điều này cũng có nghĩa là khoản hoa hồng kếch xù thì đừng mong nữa.
Có điều Mạnh Sướng cũng không quan tâm, vì Bùi tổng đã trình diễn toàn bộ "Bùi thị tuyên truyền pháp", chỉ cần Mạnh Sướng học được, sau đó cố gắng kéo dài thời gian là được.
Từ hai tuần kéo dài thành một tháng, thế chẳng phải là nhận đủ hoa hồng sao?
Bùi tổng đã tận tình chỉ bảo đến thế, Mạnh Sướng cảm thấy mình không có gì phải tham lam.
Việc cấp bách bây giờ là giải mã bí ẩn cuối cùng, để "Bùi thị tuyên truyền pháp" của mình đạt đến cảnh giới đại thành.
Đến lúc đó muốn nhận bao nhiêu hoa hồng thì nhận bấy nhiêu; muốn nhận mấy tháng thì nhận mấy tháng.
Thế chẳng phải là quá đỉnh sao?
Nhìn những bình luận rải rác của các game thủ, Mạnh Sướng mơ hồ có một cảm giác, nhưng vẫn chưa đủ rõ ràng.
Dù sao việc mở bán kính mới chỉ bắt đầu, phần lớn mọi người vẫn đang trong quá trình trải nghiệm, phản hồi từ cộng đồng người chơi không thể nhanh chóng thể hiện trên mạng như vậy được.
Đúng lúc này, mắt Mạnh Sướng đột nhiên sáng lên.
Kiều Lão Thấp ra video mới!
Tiêu đề video là: <Giải mã chiến lược marketing của kính DoubtVR: Một màn quảng cáo nghệ thuật trình diễn!>
Mạnh Sướng không chút do dự, lập tức nhấn vào xem.
Quả nhiên là video liên quan đến kính VR!
Là một người quen cũ của tập đoàn Đằng Đạt, Kiều Lão Thấp luôn có thể xuất phát từ những góc độ đặc biệt, đưa ra những phân tích độc đáo có một không hai.
Trước đây, Mạnh Sướng coi Kiều Lão Thấp là đối tượng cần phải đề phòng đặc biệt, chỉ sợ anh ta phá hỏng chuyện của mình.
Nhưng bây giờ tâm trạng của cậu đã hoàn toàn khác.
Góc nhìn đặc biệt của Kiều Lão Thấp, biết đâu có thể cho cậu một gợi ý, giải đáp những thắc mắc bấy lâu nay của cậu thì sao?
...
"Chào mọi người, tôi vẫn là Kiều Lão Thấp của các bạn đây."
"Video này không dài lắm, tin rằng sau khi xem tiêu đề thì mọi người cũng đã đoán được phần nào nội dung tôi muốn nói."
"Vào thẳng vấn đề nhé, lần này danh tiếng của kính DoubtVR không được tốt cho lắm, nhưng thực ra đây chính là phương thức quảng bá đã được sử dụng từ hơn hai năm trước, đó chính là quảng cáo theo kiểu nghệ thuật trình diễn!"
"Có lẽ sẽ có nhiều người không đồng tình, dù sao vẫn còn không ít người chưa nhận được kính DoubtVR, lại bị ảnh hưởng bởi dư luận trên mạng trước đó, cho rằng đây là một sản phẩm màu mè, chỉ giỏi chiêu trò marketing, thực chất chẳng có gì đặc sắc."
"Vậy thì... xin phép cho tôi nhắc nhở mọi người một câu: Mọi người có để ý đến tên của cặp kính này không?"
"Doubt, có nghĩa là hoài nghi, nghi vấn, không chắc chắn, không tin tưởng."
"Chẳng phải đó chính là trạng thái của mọi người bây giờ sao?"
Nghe xong lời mở đầu này, Mạnh Sướng không khỏi ngẩn người.
Quảng cáo theo kiểu nghệ thuật trình diễn?
Hiển nhiên, trong mắt Kiều Lão Thấp, Bùi tổng hoàn toàn không phải đang marketing ngược, mà là đang marketing xuôi.
Chỉ có điều, Bùi tổng đã dùng một thủ pháp đặc biệt nào đó, mà trước khi mọi chuyện đảo chiều, phần lớn mọi người không hiểu, không chấp nhận, vì vậy phương án quảng bá trông mới có vẻ không hiệu quả.
Và bây giờ, Kiều Lão Thấp rõ ràng là muốn bóc tách từng lớp, giải thích cho mọi người về thủ pháp quảng bá đặc biệt này!
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Sướng là, cảm thấy thật vô lý.
Không thể nào chứ?
Chẳng phải mục đích duy nhất của Bùi tổng là marketing ngược để lấy hoa hồng giữ mình lại sao?
Hơn nữa, phương án quảng bá này làm thế nào lại dính dáng đến nghệ thuật trình diễn được?
Mang theo nghi hoặc, Mạnh Sướng tiếp tục xem...