Bùi Khiêm chìm vào im lặng.
Nghe có vẻ đáng tin phết nhỉ!
Nếu Trì Hành Studio đã nổi như cồn trong lĩnh vực VR, vậy thì tiếp tục cày sâu vào mảng này, dựa theo tiêu chuẩn đã được thiết lập trong "Đảo Động Vật", thay đổi nội dung và phát triển một tựa game VR mới, đúng là một quyết định tương đối chắc cú.
Game làm ra xong, với danh tiếng của Trì Hành Studio và Đằng Đạt, khả năng kiếm ra tiền là rất lớn.
Thấy Bùi tổng chìm vào im lặng, Thái Gia Đống có chút hụt hẫng.
Quả nhiên, ý tưởng này của mình vẫn quá đơn giản, cách xa đáp án tiêu chuẩn trong lòng Bùi tổng một trời một vực.
Lâm Vãn nhận lấy mic: "Lựa chọn của Lão Thái đúng là lựa chọn hợp lý nhất theo tư duy thông thường."
"Thế nhưng, tôi cảm thấy lựa chọn này cũng tồn tại rủi ro tương đối."
"Tôi đã trò chuyện với Lão Tống, quản lý sản phẩm kính VR, anh ấy nói kính Doubt VR đã tích hợp toàn bộ công nghệ kính VR hiện có, là một sản phẩm tổng hợp. Nếu không lạc quan mà nói, trong hai ba năm tới, hình thái sản phẩm kính VR có thể sẽ không có nhiều thay đổi lớn."
"Điều tôi lo lắng là, một khi sản phẩm kính VR phát triển chững lại, ngành công nghiệp VR chắc chắn cũng sẽ nhanh chóng hạ nhiệt. Đến lúc đó, chúng ta rót vốn khủng vào phát triển game, có thể sẽ khó thu hồi vốn vì thị trường không đủ lớn."
"Vì vậy, ý tưởng của tôi là, trứng gà không nên bỏ vào cùng một giỏ."
"Chúng ta có thể luân phiên phát triển game thường và game VR, hoặc ngay từ đầu lúc duyệt dự án đã làm song song hai phiên bản."
"Như vậy, cho dù sau này ngành công nghiệp VR có suy thoái mạnh, Trì Hành Studio vẫn có thể tiếp tục làm game truyền thống, vẫn sống tốt."
Bùi Khiêm tiếp tục im lặng.
Nghe cũng... có lý vãi!
Phương án của Lâm Vãn còn vững chắc và ổn thỏa hơn.
Theo cách của cô ấy, Trì Hành Studio vừa có thể hưởng lợi từ game VR, vừa tận dụng được kinh nghiệm và ưu thế khi phát triển game truyền thống, né tránh rủi ro, kiếm tiền ổn định.
Chết tiệt, sao chọn kiểu gì cũng có vẻ sẽ hốt bạc thế này...
Tuy nhiên, Lâm Vãn vẫn cung cấp một thông tin rất hữu ích, đó là ngành công nghiệp VR không có nhiều công nghệ dự trữ, tương lai rất có thể sẽ rơi vào tình trạng đình trệ, thậm chí là suy thoái.
Điều này hoàn toàn khớp với tình trạng ngành VR trong ký ức của Bùi Khiêm.
Vì lý do kỹ thuật, cơn sốt VR chỉ kéo dài được một thời gian ngắn, sau đó sẽ hạ nhiệt cực nhanh. "Thời đại game VR" mà nhiều người mong đợi còn chưa bắt đầu đã vội kết thúc.
Vì vậy, cả hai phương án này chắc chắn đều không dùng được, phải nghĩ ra một phương án lỗ sấp mặt mới xong.
Tiếp tục rót vốn khủng để phát triển game VR, và không được phát triển một tựa game VR có vẻ có tỷ lệ thành công cao!
Như Thái Gia Đống nói, phát triển một game FPS tầm cỡ 3A thì tuyệt đối không được, tỷ lệ thành công quá cao.
Bùi Khiêm tổng kết lại, "Đảo Động Vật" thành công chủ yếu là vì ý tưởng đó chưa đủ lố bịch.
Trước đây hắn quyết định làm dự án "Đảo Động Vật" chủ yếu là do lúc họp cứ chém gió qua lại, sau khi phủ quyết mấy hướng như FPS tả thực, game điện ảnh hóa, chẳng hiểu sao lại quyết định theo hướng game casual, phong cách hoạt hình.
Sau đó, từ việc gom góp và chắp nối vô vàn ý tưởng của rất nhiều người, tựa game "Đảo Động Vật" đã chính thức ra mắt.
Bây giờ nhìn lại tựa game "Đảo Động Vật", Bùi Khiêm phát hiện nó rõ ràng vẫn còn quá đáng tin cậy.
Sao lúc trước mình lại cho phép Trì Hành Studio phát triển một tựa game đáng tin như vậy chứ?
Cũng khó trách lại thất bại thảm hại đến thế.
Vì vậy, Bùi Khiêm cảm thấy, game VR sở dĩ không thất bại, chủ yếu là do lúc trước mình lười biếng, ý tưởng nghĩ ra chưa đủ lố.
Lần này nghĩ ra một ý tưởng game VR thật lố bịch, rót vốn khủng vào, cộng thêm xu thế ngành VR sẽ nguội dần trong tương lai, chắc chắn có thể lỗ sấp mặt!
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng, nói: "Ý tưởng của hai người đều rất đúng."
"Tuy nhiên..."
"Rõ ràng vẫn không phù hợp với định nghĩa mà trước đây tôi đặt ra cho hai chữ 'Trì Hành'."
"Các người nghĩ lại xem, trước khi quyết định làm game VR, chúng ta đã nói thế nào?"
Lâm Vãn và Thái Gia Đống nhìn nhau.
Thái Gia Đống nói: "Tôi nhớ rồi. Lúc đó mọi người nói muốn làm game di động, Bùi tổng ngài đã nói, ý nghĩa của Trì Hành là mạnh dạn giả định, cẩn thận chứng minh, lúc xác định mục tiêu phải có tầm nhìn xa. Tuy nói đường phải đi từng bước, nhưng nếu chỉ chăm chăm dưới chân mà không nhìn xa, vẫn sẽ đi đường vòng."
"Còn nữa, có can đảm đột phá mới có tiến bộ, các dự án trước đây chưa có cái nào thành công nhờ 'cầu ổn' cả."
"Chẳng lẽ... Bùi tổng, ngài cảm thấy ý tưởng hiện tại của tôi vẫn quá cầu toàn?"
Bùi Khiêm gật đầu, khóa này tổng kết không tệ, đúng là hạt giống tốt.
Thái Gia Đống đăm chiêu.
"Đúng thật..."
"Lúc Trì Hành Studio mới khởi bước, game VR còn chưa xuất hiện, làm một tựa game như 'Đảo Động Vật' đã được xem là hành vi khá mạo hiểm."
"Nhưng bây giờ, kính Doubt VR đã thành công, nếu lại răm rắp làm một tựa game VR thông thường thì chẳng có gì là mạo hiểm cả."
Lâm Vãn suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy, ý của Bùi tổng là, chúng ta nên tiếp tục tăng cường đầu tư làm game VR, đồng thời phải làm một tựa game thật mới lạ, độc đáo, chưa từng có ai làm trước đây?"
Bùi Khiêm hài lòng gật đầu: "Không sai, chính là ý này!"
"Không cần sợ thất bại, nếu sợ thất bại thì sẽ không bao giờ đạt được thành công thực sự."
Nghĩa bóng là, các người cứ an phận kiếm tiền thì tôi sống sao nổi?
Chắc chắn phải mạo hiểm nhiều vào, thất bại nhiều vào, thì đống tiền khổng lồ này mới có thể bay màu được chứ.
Lâm Vãn và Thái Gia Đống đều gật đầu, vẻ mặt như bừng tỉnh ngộ.
Quả nhiên, cách nhìn vấn đề của Bùi tổng vẫn đặc biệt như thế, đúng là "một nhát thấy máu"!
Chỉ là, lần này Bùi tổng lại có ý tưởng mới gì đây?
Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng, nói: "Lần này ý tưởng của tôi là, làm một tựa game đề tài hiện thực."
"Bối cảnh game sẽ lấy Kinh Châu, phong cách tả thực, mô hình tinh xảo, motion capture người thật, đầu tư phải thật khủng!"
"Mà thân phận nhân vật trong game... ngoài đời thực là một nghề nghiệp khá phiền phức và tẻ nhạt."
Ném cái nghề nghiệp phiền phức nhất ngoài đời thực vào game, bắt player nhập vai vào đó, chắc chắn sẽ khiến khối đứa buồn nôn mà bỏ game chứ nhỉ?
Lại còn là đề tài hiện thực, nghĩ thôi đã thấy vô vị rồi.
Còn về nghề nghiệp cụ thể là gì...
Có rất nhiều loại, Bùi Khiêm cũng chưa nghĩ kỹ.
Hắn nhìn Lâm Vãn và Thái Gia Đống, rõ ràng lúc này phải trông cậy vào sự tưởng tượng của họ.
Lâm Vãn và Thái Gia Đống nhìn nhau, nhất thời đều không đoán được nghề nghiệp mà Bùi tổng muốn nói là gì.
Thái Gia Đống im lặng một lúc, thăm dò: "Ờm... Môi giới bất động sản?"
Bùi Khiêm lập tức đập bàn: "Chuẩn, chính nó!"
Môi giới bất động sản ngoài đời thực, đó tuyệt đối là một ngành nghề cực kỳ phiền phức.
Đương nhiên, vẫn là câu nói cũ, không phải nói phần lớn người làm môi giới bất động sản thế nào, mà là tính chất công việc này, cùng với tính chất của đa số công ty môi giới, đã quyết định công việc này không mấy dễ chịu.
Nếu có lựa chọn khác, nhiều người cũng sẽ không chọn làm nghề này.
Biến cái này thành game, dùng chân nghĩ cũng thấy nó cực kỳ khô khan, cực kỳ đuổi người chơi.
Gameplay cơ bản của trò này chỉ đơn giản là dắt khách đi xem nhà, bán nhà, bấm bấm vào mấy lựa chọn hội thoại trên màn hình, chẳng có tí chiều sâu nào.
Một tựa game tẻ nhạt như vậy mà lại dùng mô hình tinh xảo và motion capture người thật, có thể nói là lãng phí cực độ.
Trong game còn có thể có một lượng lớn hội thoại và văn bản vô dụng, tất cả đều được lồng tiếng người thật, lại thêm một khoản đốt tiền trắng trợn.
Một tựa game lố bịch như vậy, chắc không thể kiếm ra tiền được đâu nhỉ?
Thực ra ban đầu Bùi Khiêm cũng chưa nghĩ ra cụ thể phải làm game giả lập nghề nghiệp gì, nhưng nghe Thái Gia Đống nói vậy, đột nhiên cảm thấy môi giới bất động sản cũng rất hợp lý.
Chốt đơn!
Bùi Khiêm đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi lại bổ sung một câu: "Đương nhiên, đây chỉ là một ý tưởng nhỏ chưa chín chắn của tôi, nếu các người thấy không hợp lý thì cũng có thể làm cái khác."
"Còn nữa, trước khi duyệt dự án phải chuẩn bị đầy đủ, nhanh nhất cũng phải tháng sau mới bắt đầu."
Về danh nghĩa, Tập đoàn Đằng Đạt và Trì Hành Studio chỉ là quan hệ đầu tư, Bùi Khiêm không thể "ra lệnh" cho Trì Hành Studio phát triển một tựa game nào đó.
Nhưng Bùi Khiêm tin rằng, Lâm Vãn và mọi người chắc chắn sẽ nghe theo.
...
Tiễn Bùi tổng đi, Lâm Vãn và Thái Gia Đống chuyển từ trạng thái hoang mang này sang một trạng thái hoang mang khác.
Bùi tổng đúng là đã chỉ cho họ phương hướng, nhưng sao nghe có vẻ viển vông thế nhỉ?
Thái Gia Đống nói: "Lâm tổng, theo lời Bùi tổng..."
"Một tựa game lấy môi giới bất động sản làm nhân vật chính, vậy chỉ có thể là 'Giả Lập Môi Giới Bất Động Sản' thôi..."
"Nhưng cái này thì có gì hay để mô phỏng chứ?"
"Công việc của môi giới bất động sản cực kỳ khô khan, mỗi ngày chỉ đơn giản là dắt khách xem nhà, đăng bài trên mạng, tìm nguồn nhà các kiểu."
"Ngoài đời thực công việc này nhiều người còn không muốn làm, huống chi là biến nó thành game?"
Lâm Vãn vẻ mặt nghiêm túc, chìm vào suy tư.
"Bùi tổng đã nói có thể làm, vậy thì chắc chắn có đủ gameplay để chống đỡ nó."
"Game chắc chắn phải dựa trên thực tế nhưng cao hơn thực tế."
"Thực ra chúng ta có thể thiết kế thế này: Nhân vật chính ban đầu là một môi giới bất động sản tân binh chuyên cho thuê nhà, công việc của anh ta là dắt khách xem nhà, giới thiệu nhà cho khách, ăn hoa hồng kiếm tiền. Nhưng theo tiến trình game, anh ta cũng có thể mở công ty của riêng mình, xây dựng thương hiệu riêng."
"Giai đoạn đầu, nhân vật chính chủ yếu là xem nhà, mỗi khách hàng có sở thích khác nhau, việc nói thật khuyết điểm của căn nhà hay lừa dối khách hàng đều sẽ phải gánh chịu hậu quả tương ứng."
"Khi nhân vật chính lên chức trưởng cửa hàng, anh ta sẽ có quyền tự chủ nhất định, có thể thay đổi bố cục căn nhà, cải tạo một số căn nhà cũ, từ đó thu hút nhiều khách hàng hơn, kiếm lời từ chênh lệch giá thuê."
"Sau đó, khi nhân vật chính xây dựng được thương hiệu riêng, anh ta còn có thể hợp tác với các xưởng nội thất để đặt làm đồ gia dụng, cải tạo sâu căn nhà theo phong cách mình thích. Cũng có thể tích tiền mua nhà riêng, nghỉ ngơi trong nhà của mình, tiến hành một số hoạt động giải trí đơn giản."
"Tính ra như vậy, gameplay vẫn rất phong phú. Nó vừa có thể là game giả lập môi giới bất động sản, phán đoán khuyết điểm căn nhà, giao tiếp với khách hàng để chốt đơn, vừa có thể là game giả lập trang trí, quy hoạch bố cục và phong cách trang trí trong nhà, rồi được hệ thống chấm điểm."
"Thậm chí chúng ta còn có thể hợp tác với Căn Hộ Lười và các nhà cung cấp nội thất đạt chuẩn, tích hợp quảng cáo trong game."
"Dưới góc nhìn VR, player có thể thấy rõ kết cấu và bố cục của một căn nhà, điều này cũng sẽ rất hữu ích cho nhiều người có nhu cầu mua nhà hoặc thuê nhà ngoài đời thực."