Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 1180: CHƯƠNG 1176: ĐÂY CHÍNH LÀ SỰ VI DIỆU CỦA ĐẰNG ĐẠT SAO?

Bùi Khiêm đúng là mong tất cả player đều thiển cận như vậy, chỉ vì mua game giảm giá 50% mà điên cuồng vote gỡ tất cả các game khác. Nếu thế thật thì nền tảng này có lẽ sẽ toang với tốc độ ánh sáng, thật sự biến thành “sớm nở tối tàn”.

Nhưng đáng tiếc, chuyện tốt như vậy hiển nhiên là không thể nào xảy ra, trừ phi player trên nền tảng này đều là sinh vật đơn bào, chỉ thấy được cái lợi nhỏ trước mắt mà không nhìn thấy tương lai của game với những bản cập nhật DLC, điều chỉnh phiên bản, hay các đợt giảm giá, cũng chẳng thèm nghĩ cho người chơi khác.

Có thể thấy, cơ chế này sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến những tựa game thực sự xuất sắc.

Chuyện này cũng đành chịu, game hay thì đi đâu cũng được chào đón, Bùi Khiêm cũng không tìm được lý do nào hợp lý để khai tử những game này.

Cơ chế này chủ yếu là để khai tử những game có chất lượng cùi bắp, tiện thể vô tình vạ lây một vài game chất lượng tàng tàng.

Game có rác đến mấy thì cũng sẽ có một vài player mua, và điều này cũng sẽ tạo ra doanh thu chia lợi nhuận. Càng nhiều game bị gỡ khỏi kệ thì tiền kiếm được tự nhiên càng ít.

Nghĩ thêm nữa thì giai đoạn đầu đây chỉ là một nền tảng rác rưởi vô danh, lại còn chia chác cắt cổ 50-50, nên chắc chỉ có thể thu hút được những game rác mà thôi.

Thế là phần lớn game sẽ bị người chơi điên cuồng vote gỡ, loanh quanh một hồi nền tảng chẳng kiếm được xu nào, chẳng phải quá tuyệt vời sao?

Nếu player thật sự là lũ sinh vật đơn bào, vì 50% giảm giá mà bất chấp tất cả, điên cuồng vote gỡ game khiến nền tảng này sập tiệm nhanh hơn nữa, thì đúng là hoàn hảo!

Đường Diệc Xu cất laptop đi: "Học trưởng, em nhớ kỹ cả rồi ạ."

Bùi Khiêm gật đầu, đối với cô nhóc này, hắn vẫn rất yên tâm.

Dù là về khoản ngoan ngoãn nghe lời, hay là về khoản phá nát cái nền tảng game này, hắn đều rất yên tâm.

"Vậy em muốn ai đi cùng để phụ trách nền tảng game không?" Bùi Khiêm hỏi.

Đường Diệc Xu rõ ràng đã nghĩ kỹ: "Em muốn chị Nhã Đạt đi cùng em!"

Bùi Khiêm: "?"

Ghê thật, thì ra là chờ mình ở đây à?

Lý Nhã Đạt cũng là một trong những nhà thiết kế chính của game Đằng Đạt, sau khi bàn giao công việc cho Hồ Hiển Bân, cô đã rửa tay gác kiếm một thời gian rất dài.

Dẫn Lý Nhã Đạt đi làm người phụ trách nền tảng game?

Chả trách cô nhóc nói "làm không được thì có thể tìm người gánh team", hóa ra đã có kế hoạch cả rồi!

Điều này làm Bùi Khiêm hơi khó xử.

Nhưng nghĩ lại, dù sao trước đó cũng đã đồng ý rồi. Nếu bây giờ không cho, có khi cô nhóc này cũng không đi nữa.

Hơn nữa, bề ngoài thì Lý Nhã Đạt đang trên đỉnh vinh quang mà lui về ở ẩn, bắt đầu ngồi chơi xơi nước, nhưng ai biết được có phải cô đang ẩn mình trong bộ phận game Đằng Đạt, ngấm ngầm phá hoại hay không?

Chuyển cô khỏi bộ phận game, sang bên nền tảng game làm trợ thủ cho Đường Diệc Xu, tuy bất lợi cho nền tảng game, nhưng lại là một tin tốt đối với bộ phận game Đằng Đạt.

Trong số các nhà thiết kế chính của Đằng Đạt, Lý Nhã Đạt là người mờ nhạt nhất, bên ngoài công ty rất ít người biết đến cô, thậm chí ngay cả nhân viên các phòng ban khác trong nội bộ cũng không nhiều người biết.

Dù sao Đằng Đạt phát triển quá nhanh, sau khi Lý Nhã Đạt "lui về hậu trường", tập đoàn Đằng Đạt đã bành trướng nhanh chóng và tuyển vào một lượng lớn nhân viên mới.

Đúng là không cần lo lắng sẽ để lộ mối quan hệ giữa nền tảng game Triêu Lộ và Đằng Đạt.

Nghĩ tới nghĩ lui, có vẻ cũng không phải là không thể chấp nhận được.

Đương nhiên, tất cả mọi chuyện phải có một tiền đề, đó là việc của nền tảng game nhất định phải do Đường Diệc Xu nắm vai trò chủ chốt.

Bùi Khiêm cuối cùng vẫn gật đầu: "Được thôi, nhưng có một yêu cầu: Em không được chuyện gì cũng hỏi Lý Nhã Đạt, cô ấy chỉ đến làm trợ thủ giúp em thôi. Sau một hai tháng, khi nền tảng game đi vào quỹ đạo và em có thể chính thức tiếp quản, cô ấy phải quay về."

Đường Diệc Xu khẽ gật đầu: "Vâng ạ, học trưởng."

Cô nghĩ, cứ thử làm một hai tháng xem sao, nếu thật sự không cáng đáng nổi công việc này thì tính sau.

...

Mười phút sau, Đường Diệc Xu lên lầu, gọi Lý Nhã Đạt vào phòng họp.

Sau đó, cô kể lại chuyện thành lập một công ty mới và nền tảng game Triêu Lộ cho Lý Nhã Đạt nghe.

Lý Nhã Đạt đẩy cặp kính dày cộp, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

"Muốn làm một nền tảng game, nhưng phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Đằng Đạt?"

Tạm chưa nói đến chuyện Đường Diệc Xu làm người phụ trách và chỉ đích danh cô đi hỗ trợ, chỉ riêng cái nền tảng game này đã khiến Lý Nhã Đạt cảm thấy cực kỳ ảo ma.

Theo cô thấy, việc Đằng Đạt muốn làm một nền tảng game là chuyện hợp tình hợp lý nhất.

Có nhiều game hay được mọi người yêu thích như vậy, lại có một lượng lớn player cực kỳ trung thành, làm nền tảng game thì nằm ngửa cũng hái ra tiền, đáng lẽ phải làm từ lâu rồi!

Nhưng vấn đề là, nếu đã muốn làm nền tảng game, tại sao lại phải cắt đứt quan hệ với Đằng Đạt?

Như vậy thì danh tiếng, tài nguyên player và các tựa game của Đằng Đạt đều không dùng được, nền tảng game này về cơ bản là bắt đầu từ con số không, ngoài tiền ra thì chẳng có gì cả.

Làm nền tảng game đương nhiên cần tiền, nhưng chỉ có tiền thôi thì còn lâu mới đủ.

Rõ ràng có thể chơi chế độ dễ, tại sao cứ phải chọn độ khó địa ngục, rốt cuộc là có ý đồ gì?

Còn một điểm rất khó hiểu nữa.

Để làm nền tảng game, họ sẽ thành lập một công ty mới do Quỹ Đầu tư Viên Mộng góp vốn, nhưng đây không phải là công ty con 100% vốn của Đằng Đạt, mà chỉ chiếm 70% cổ phần. 30% cổ phần còn lại sẽ được phân phối cho tất cả nhân viên nòng cốt và nhân viên kỳ cựu.

Trong số cổ phần này, đương nhiên Lý Nhã Đạt cũng có phần.

Tuy nói khi công ty chưa phát triển, cổ phần về cơ bản chẳng có tác dụng gì, không thể quy ra tiền mặt, nhưng dù sao đó cũng là cổ phần.

Nói chung, Lý Nhã Đạt cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, không giống phong cách làm việc của Bùi tổng khi khai phá các ngành nghề mới trước đây.

Nhưng nếu ngẫm kỹ lại, lại thấy đây đúng là chuyện mà Bùi tổng sẽ làm, dù sao Bùi tổng luôn rất đặc biệt, nếu để người khác dễ dàng đoán được thì đã không phải là Bùi tổng.

Lý Nhã Đạt cố gắng suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không có manh mối nào.

"Bùi tổng có nói tại sao lại làm vậy không?" Lý Nhã Đạt hỏi.

Đường Diệc Xu lắc đầu: "Không ạ, học trưởng chỉ nói, sau này em sẽ hiểu thôi."

Quả nhiên, đúng là phong cách trước sau như một của Bùi tổng.

Lý Nhã Đạt cân nhắc một lát rồi gật đầu: "Được rồi, chị đi với em."

"Trước đây chị từ chức người phụ trách, chủ yếu là vì cảm thấy bộ phận game nhân tài đông đúc, đã không cần đến chị nữa."

"Nhưng bây giờ, đã có chỗ dùng đến chị, vậy thì đương nhiên là không thể chối từ!"

Đường Diệc Xu vui mừng: "Tuyệt quá chị Nhã Đạt, có chị ở đây em yên tâm rồi!"

Lý Nhã Đạt cười: "Em đừng mừng vội, chị sẽ tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của Bùi tổng, chỉ làm trợ thủ cho em, tuyệt đối không nghĩ thêm kế sách gì."

"Bùi tổng đã chọn em làm người phụ trách, chắc chắn có lý do của anh ấy. Nhất định là vì trên người em có những điểm sáng mà bọn chị không có."

"Vì vậy, gặp vấn đề em phải tự mình suy nghĩ độc lập, tuyệt đối đừng ỷ lại vào kinh nghiệm lối mòn của những nhân viên kỳ cựu như bọn chị, làm vậy có thể sẽ đi ngược lại với kỳ vọng của Bùi tổng."

"À..." Đường Diệc Xu có chút thất vọng, "Nhưng mà em có biết gì đâu ạ."

Lý Nhã Đạt nói: "Lúc chị mới làm người phụ trách bộ phận game cũng chẳng biết gì cả, đây là chuyện bình thường."

"Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chính vì không biết gì nên mới có thể làm tốt. Bây giờ mà để chị làm người phụ trách, ngược lại sẽ sợ này sợ nọ, không còn cái nhiệt huyết xông pha ngày trước nữa."

"Tin chị đi, Bùi tổng đã nói em làm được, thì em nhất định sẽ làm được."

Đường Diệc Xu miễn cưỡng gật đầu: "...Vâng ạ."

Vốn tưởng có Lý Nhã Đạt ở đây, mình có thể vung tay làm sếp, chẳng cần quan tâm gì hết.

Bây giờ xem ra, mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Có điều Lý Nhã Đạt đúng là cũng đã cho cô thêm chút tự tin.

Ở Đằng Đạt hơn một năm nay, Đường Diệc Xu cũng đã tham gia rất nhiều công việc. Đồng nghiệp ở Đằng Đạt ai cũng rất tốt, cô cũng không còn tự kỷ và hướng nội như lúc ban đầu nữa.

Từ khi gia nhập Đằng Đạt, Đường Diệc Xu cảm thấy mình được chăm sóc, nhưng từ trước đến nay chỉ toàn xúc phân cho mèo, ghi chép biên bản cuộc họp, những cống hiến đó thực sự không xứng với mức lương thực tập mà mình nhận được.

Nếu có thể thực sự làm tốt nền tảng game này, san sẻ gánh nặng cho Đằng Đạt, thì cũng không tệ.

"Được rồi, tóm lại em không cần lo lắng về vấn đề nền tảng game, công tác chuẩn bị ban đầu chị sẽ giúp em làm tốt."

"Là người phụ trách, những chuyện vặt vãnh này em không cần nhúng tay, công việc chính của em là suy đoán ý đồ của Bùi tổng."

"Chờ em đoán thông rồi, thì cách thành công không còn xa nữa đâu."

Đường Diệc Xu gật đầu: "Vâng, vâng ạ."

"Em cứ về trước chờ tin của chị, chị bàn giao công việc bên này một chút, sau đó chúng ta liên lạc qua điện thoại."

Tiễn Đường Diệc Xu đi, Lý Nhã Đạt trở lại chỗ làm việc, chìm vào suy tư.

Sau đó, cô gọi điện cho Hồ Hiển Bân đang đi du lịch, hàn huyên vài câu, rồi lại gọi cho tác giả của "Vĩnh Viễn Đọa Lạc Trong Luân Hồi", bảo anh đến bộ phận game Đằng Đạt một chuyến.

Vu Phi vẫn ở Kinh Châu, đang cắm đầu sửa lại nội dung của "Vĩnh Viễn Đọa Lạc Trong Luân Hồi" ở Lớp Khơi Nguồn Sáng Tạo, anh cũng đã đến bộ phận game Đằng Đạt vài lần, trao đổi với mấy người phụ trách về một số chi tiết của game nên cũng khá quen thuộc.

Hơn nửa tiếng sau, Vu Phi đến.

Lý Nhã Đạt cùng anh vào phòng họp.

"Sao vậy chị Lý, có vấn đề gì về cốt truyện game cần sửa đổi ạ?" Vu Phi hỏi.

Lý Nhã Đạt lắc đầu: "Không phải chuyện cốt truyện."

"Lần này gọi cậu đến, chủ yếu là muốn nhờ cậu giúp một việc, đương nhiên, về phần lương lậu tôi sẽ nói với bên tài vụ, tính theo ngày."

Vu Phi cười: "Chị Lý nói gì vậy, cần giúp đỡ thì em không từ chối đâu, còn nói chuyện tiền nong làm gì?"

"Chị cứ nói đi, muốn em giúp gì."

Lý Nhã Đạt dừng một chút: "Làm nhà thiết kế chính hai tháng."

Vu Phi suýt nữa tưởng mình nghe nhầm: "Hả?"

"Nhà thiết kế chính? Nhà thiết kế chính gì cơ?"

Lý Nhã Đạt nói: "Đương nhiên là nhà thiết kế chính của game Đằng Đạt, còn nhà thiết kế chính nào khác nữa sao?"

Vu Phi chỉ vào mình: "Tôi?"

"Tôi làm nhà thiết kế chính?"

"Tôi có biết một chữ bẻ đôi về thiết kế game đâu! Sao tôi làm nhà thiết kế chính được!"

Vu Phi thực sự sốc, nếu không phải đã quen biết Lý Nhã Đạt từ trước, anh suýt nữa đã cho rằng cô đang troll mình.

Thiết kế game là một công việc cực kỳ chuyên nghiệp!

Vu Phi cảm thấy, mình chỉ là một tác giả bình thường, viết được cuốn sách lọt vào mắt xanh của Bùi tổng đã là may mắn lắm rồi, chuyện làm nhà thiết kế chính sao mình có thể làm được?

Lý Nhã Đạt giải thích: "Chỉ là tạm thời thay ca thôi."

Vu Phi lắc đầu như trống bỏi: "Thay ca cũng không được!"

"Chị Lý, chuyện này ngàn vạn lần không được đùa đâu! Rất nghiêm túc đấy!"

Lý Nhã Đạt gật đầu: "Tôi rất nghiêm túc mà!"

"Cậu xem, tình hình là thế này."

"‘Vĩnh Viễn Đọa Lạc Trong Luân Hồi’ vốn do Hồ Hiển Bân phụ trách, nhưng cậu ấy được giải nhân viên ưu tú hạng hai, đi du lịch rồi. Đi khá vội nên đã nhờ tôi việc này."

Vu Phi gật đầu, điều này rất hợp lý.

Dù sao Lý Nhã Đạt cũng là nhà thiết kế chính của "Quay Đầu Là Bờ" trước đây, Hồ Hiển Bân bàn giao công việc cho cô là chuyện đương nhiên.

Lý Nhã Đạt nói tiếp: "Nhưng tôi vừa nhận được lệnh điều động đến bộ phận khác, công việc bên đó cũng đặc biệt quan trọng."

"Vì vậy, tôi đã trao đổi với Hồ Hiển Bân, nhờ cậu trông coi dự án ‘Vĩnh Viễn Đọa Lạc Trong Luân Hồi’ này cho đến khi Hồ Hiển Bân trở về, không vấn đề gì chứ?"

"Thực ra cũng không có gì khó, phương án thiết kế đã làm xong cả rồi, mọi người đều biết mình phải làm gì, không cần cậu thúc giục, chỉ cần đưa ra quyết định khi gặp vấn đề là được."

"Thực sự không chắc chắn, cậu cứ gọi điện cho tôi hoặc cho Hồ Hiển Bân."

Vu Phi cũng cạn lời.

Tuy nghe qua mỗi khâu đều rất hợp lý, nhưng để một tác giả tiểu thuyết mạng làm nhà thiết kế chính thì là cái thể loại thao tác gì vậy?

Huống chi còn là nhà thiết kế chính của bộ phận game Đằng Đạt trâu bò nhất ngành, đúng là ảo thật đấy!

"Vậy... chuyện này Bùi tổng có đồng ý không?" Vu Phi hỏi.

Lý Nhã Đạt suy nghĩ một chút: "Chắc là không có vấn đề gì đâu? Bùi tổng dùng người không câu nệ tiểu tiết, nói không chừng anh ấy còn rất vui nữa là."

"Thế này đi, tôi gọi điện cho Bùi tổng."

Lý Nhã Đạt lấy điện thoại ra, báo cáo với Bùi tổng một phen.

Rất nhanh, cô cúp máy: "Cậu thấy chưa, tôi đã nói là Bùi tổng nhất định sẽ đồng ý, hơn nữa còn đặc biệt ủng hộ!"

Vu Phi: "..."

Đây chính là sự vi diệu của Đằng Đạt sao?

Dự án vẫn đang trong quá trình phát triển, nhà thiết kế chính thì đi du lịch, lại tùy tiện tìm một tác giả tiểu thuyết mạng đến thay ca, đúng là ảo thật đấy!

Nhưng nếu Bùi tổng đã gật đầu, vậy thì còn gì để nói nữa.

Vu Phi đúng là cũng rất muốn thử cảm giác làm nhà thiết kế chính cho đã ghiền.

"Vậy cũng được, vậy tôi sẽ thay ca một tháng, cố gắng hết sức."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!