Cuộc họp kết thúc, tư tưởng của toàn bộ công ty về cơ bản đã được thống nhất.
Trước đó mọi người vẫn còn chút khúc mắc với Mạnh Sướng, nhưng sau khi anh ta phân tích chính xác ý đồ của Bùi tổng, ai nấy đều tin rằng anh ta thực sự đang nghiêm túc làm theo yêu cầu của Bùi tổng để xây dựng kế hoạch truyền thông.
Đã vậy thì còn gì phải lo lắng nữa?
Trước đây, nhiều người đến với nền tảng game Triêu Lộ trong lòng ít nhiều đều có chút bất an.
Bởi vì họ không đoán được thái độ của Bùi tổng đối với nền tảng game này rốt cuộc là thế nào.
Nếu nói Bùi tổng rất ủng hộ, vậy tại sao lại phải che giấu mối quan hệ với Đằng Đạt, bắt đầu từ con số không và chơi ở độ khó địa ngục chứ?
Nếu nói Bùi tổng không ủng hộ, vậy việc gì phải bỏ tiền ra làm một cái nền tảng game như vậy, lại còn điều động cả nhân sự cốt cán từ các phòng ban khác sang?
Thực sự là có chút mâu thuẫn.
Nhưng qua lời giải thích của Mạnh Sướng, mọi người đều đã hiểu ra.
Hóa ra không phải Bùi tổng không ủng hộ, không coi trọng nền tảng game Triêu Lộ, mà là có sự sắp đặt ở một tầm cao hơn!
Đã như vậy thì chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
Chỉ cần làm tốt công việc của mình, nền tảng game này sau này tự nhiên sẽ hot lên, Bùi tổng chính là có loại ma lực thần kỳ đó!
Thế là, mọi người ai về chỗ nấy, bắt tay vào làm công việc của mình một cách thực tế.
Đường Diệc Xu và Lý Nhã Đạt cũng quay về chỗ làm việc.
Khu văn phòng này vốn có một phòng làm việc riêng, Lý Nhã Đạt hy vọng Đường Diệc Xu vào đó làm việc, dù sao xét về chức vụ thì cô là người phụ trách.
Nhưng Đường Diệc Xu nói gì cũng không chịu, nhất quyết đòi ngồi cùng Lý Nhã Đạt ở khu vực làm việc chung với mọi người.
Lý Nhã Đạt cũng không lay chuyển được cô, đành phải biến văn phòng riêng đó thành phòng tiếp khách, chuyên dùng để tiếp đón người từ các công ty game khác đến.
Tuy đã có một phòng họp lớn, nhưng nhiều lúc chỉ là cuộc gặp mặt hai, ba người, phòng họp lớn không khỏi có chút trống trải, căn phòng nhỏ này làm phòng tiếp khách sẽ phù hợp hơn.
Sau khi ngồi xuống chỗ làm việc, Lý Nhã Đạt bắt đầu giới thiệu sơ qua cho Đường Diệc Xu về hai công ty game sẽ đến hôm nay.
Đây là hai công ty game địa phương ở Kinh Châu, danh tiếng không lớn lắm, sản phẩm cũng đều là game di động quy mô nhỏ.
Một trong hai công ty đã cho ra mắt game trên khá nhiều nền tảng và kênh phân phối, hoạt động ổn định được một thời gian, hiệu quả cũng tạm ổn.
Đối với nhà sản xuất mà nói, kênh phân phối là thứ không bao giờ chê nhiều, dù sao kênh càng nhiều, người dùng càng đông, doanh thu tự nhiên cũng sẽ tăng theo.
Công ty game còn lại thì vẫn đang trong giai đoạn phát triển, ở bước thử nghiệm cuối cùng. Tuy chất lượng bình thường, không được xem là một tác phẩm bom tấn đáng chú ý, nhưng dù gì cũng là một tựa game mới.
Lý Nhã Đạt giới thiệu sơ qua cho Đường Diệc Xu về bối cảnh của hai công ty này, cũng như lối chơi cơ bản của hai tựa game.
May mà chúng đều là những game di động có lối chơi tương đối đơn giản, nên Đường Diệc Xu cũng dễ dàng hiểu được.
Lý Nhã Đạt dự định làm một người công cụ đúng nghĩa, khi bàn chuyện hợp tác với các công ty game khác, cô sẽ không tham gia, thậm chí không lộ diện.
Dù sao nhiệm vụ Bùi tổng giao cho cô chính là làm tốt vai trò một người công cụ.
Hơn nữa, việc này cũng là để phòng ngừa rò rỉ bí mật tốt hơn.
Về lý mà nói, các công ty game địa phương ở Kinh Châu về cơ bản cũng không biết Lý Nhã Đạt là ai.
Bởi vì thời gian Lý Nhã Đạt làm nhà thiết kế chính của Đằng Đạt không dài, bản thân cô lại cực kỳ kín tiếng, rất ít khi xuất đầu lộ diện. Đằng Đạt cũng gần như chưa bao giờ giao thiệp với các công ty game khác, càng đừng nói đến chuyện hợp tác.
Lý Nhã Đạt vừa không tiếp xúc với người của công ty khác trong công việc, cũng chưa từng nhận phỏng vấn, về cơ bản không có thông tin nào bị tuồn lên mạng.
Huống chi, ở Đằng Đạt, người được quan tâm nhiều nhất vĩnh viễn là Bùi tổng.
Giống như những studio game rất lợi hại, mọi người có thể rất quen thuộc với nhà sản xuất của studio, nhưng ai sẽ quan tâm đến đàn em số một dưới trướng nhà sản xuất chứ?
Huống hồ đàn em số một này còn thay đổi xoành xoạch.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Để cho an toàn, Lý Nhã Đạt quyết định vẫn nên tiếp tục núp lùm, để người khác nghĩ rằng cô cũng chỉ là một nhân viên bình thường không có gì nổi bật.
Như vậy sẽ an toàn hơn một chút.
Có thể thấy, Đường Diệc Xu rất căng thẳng.
Dù sao cô sắp phải mặt đối mặt bàn chuyện hợp tác với sếp của hai công ty game, một trải nghiệm mà trước đây cô chưa bao giờ có.
Lý Nhã Đạt an ủi: "Không sao đâu, đừng căng thẳng."
"Thực trạng ngành game trong nước hiện nay, bên làm kênh phân phối luôn là bố thiên hạ, các nhà sản xuất bình thường sẽ phải khách khí với cậu. Không cần sợ làm mất lòng họ, cùng lắm thì mất một tựa game thôi, chẳng có gì to tát cả."
Đây tuyệt đối là lời nói thật.
Ở trong nước, những nhà sản xuất game cứng cựa như Đằng Đạt, hoàn toàn không dựa dẫm vào bất kỳ kênh phân phối nào, chỉ bám chết lấy nền tảng game chính thức của mình, dù sao cũng là số rất ít.
Phần lớn các nhà sản xuất game nhỏ, tác phẩm không đủ sức để nổi bật trên các nền tảng chính thức, cũng chỉ có thể cố gắng lên càng nhiều kênh phân phối, cơ hội kiếm tiền mới lớn hơn một chút.
Khi nhà sản xuất game không có năng lực cạnh tranh quá mạnh, quyền lên tiếng của kênh phân phối dĩ nhiên sẽ được khuếch đại vô hạn, dù sao kênh phân phối nắm giữ tài nguyên, nắm giữ người chơi.
Các nhà phân phối nhỏ trong nước hiện nay, nói một câu loạn như cào cào cũng không quá đáng, rất nhiều kênh có thể muốn ăn chia đến bảy phần mười trở lên.
Vì vậy, mức chia năm năm của nền tảng game Triêu Lộ trông có vẻ hút máu, nhưng thực ra cũng không đến nỗi, mấu chốt là so với ai mà thôi.
Đường Diệc Xu cố gắng học thuộc lòng tài liệu cơ bản mà Lý Nhã Đạt đưa, nhưng còn chưa thuộc hết thì đã có nhân viên đến báo: "Tổng giám Đường, người của công ty đầu tiên đã đến rồi ạ, có lẽ do hôm nay không kẹt xe nên đến sớm hơn dự kiến mười phút."
Cách xưng hô với Đường Diệc Xu cũng là một vấn đề.
Thông thường, trong nội bộ Đằng Đạt trừ một vài người rất ít được gọi là sếp X, những người khác đều gọi thẳng tên, hoặc gọi anh X, chị X. Dù sao không khí làm việc ở Đằng Đạt khá hài hòa, về cơ bản không tồn tại quá nhiều cấp bậc, chỉ là mọi người mỗi người một việc, phụ trách công việc cụ thể khác nhau mà thôi.
Nhưng vấn đề ở chỗ, Đường Diệc Xu bất kể là tuổi tác hay kinh nghiệm làm việc đều thấp hơn những nhân viên này, gọi là "chị" có vẻ không thích hợp lắm, nhưng gọi thẳng tên hoặc gọi "tiểu Đường" hiển nhiên lại càng không ổn.
Vì vậy, theo thông lệ của Đằng Đạt, trường hợp này sẽ gọi là "Tổng giám", điều này có nghĩa là Đường Diệc Xu trên danh nghĩa là CEO của công ty, nhưng thực tế là đại diện cho Bùi tổng đến giám sát phòng ban.
Đường Diệc Xu thoáng chốc có chút luống cuống: "A? Em còn chưa thuộc bài..."
Lý Nhã Đạt nói: "Không sao, không thuộc thì thôi, kênh phân phối là bố thiên hạ, cậu sợ cái gì chứ. Đến phòng tiếp khách đi, đừng để người ta đợi lâu."
Đường Diệc Xu hơi do dự một lúc mới đứng dậy, có chút thấp thỏm lo âu đi gặp vị đại diện của công ty game này.
...
Trong phòng khách, một nhân viên đã bưng trà lên.
Đường Diệc Xu ngồi trên ghế sofa, cố gắng ưỡn thẳng lưng, thể hiện sự uy nghiêm của một người phụ trách phòng ban.
Người ngồi đối diện cô, tóc hơi hói, trông khoảng hơn ba mươi tuổi, toát ra một loại khí chất "tự cho là mình hay ho", khiến Đường Diệc Xu theo bản năng cảm thấy có chút khó chịu.
Tại sao lại khó chịu?
Có lẽ là vì cái vibe này, hoàn toàn trái ngược với vibe của Đằng Đạt!
Nhân viên của Đằng Đạt, dù đạt được thành tích lớn đến đâu, cũng luôn giữ một vẻ khiêm tốn. Dù sao người có ưu tú đến mấy, làm ra thành tích xuất sắc thế nào, chỉ cần nghĩ đến trên đầu còn có Bùi tổng, liền sẽ tự nhiên khiêm tốn lại.
Tuy vibe không hợp, nhưng Đường Diệc Xu vẫn cố gắng tỏ ra tôn trọng, dù sao không thể dùng ấn tượng đầu tiên cứng nhắc để phủ định một người.
"Tổng giám Đường, chào cô. Lần đầu gặp mặt, cứ gọi tôi là Lão Lưu là được."
"Sếp của chúng tôi gần đây khá bận, dù sao thành tích game cũng không tệ mà, đang đi công tác bên ngoài, không dứt ra được. Vì vậy, tôi là nhà sản xuất chính nên đến thay ông ấy."
"Cô có lẽ không biết nhiều về tôi, nói thật không giấu gì cô, tại hạ bất tài, thực ra cũng từng đảm nhiệm vị trí nhà sản xuất chính ở game Thương Dương."
"Hơn nữa, game của chúng tôi hiện đã lên không ít kênh phân phối game, hiệu quả đều rất tốt, tin rằng lần hợp tác này sẽ là một lựa chọn đôi bên cùng có lợi!"
Lão Lưu chậm rãi nói với Đường Diệc Xu.
Thực ra lần đầu tiên nhìn thấy Đường Diệc Xu, ông ta có chút kinh ngạc, thậm chí có một chút thất vọng.
Cô nhóc này lại là sếp của công ty này ư?
Nhìn kiểu gì cũng thấy không đúng!
Muốn làm nền tảng game, hoặc là có tiền, hoặc là có tài nguyên.
Nếu cả hai đều không có, thì ít nhất phải có kinh nghiệm, như vậy mới có thể huy động vốn từ nhà đầu tư, tranh thủ một ít tài nguyên từ các mối quan hệ.
Nhưng nhìn Đường Diệc Xu còn trẻ như vậy, làm sao có thể có tài nguyên hay kinh nghiệm được?
Hiển nhiên, lời giải thích duy nhất là có tiền.
Lại là một phú nhị đại trẻ tuổi?
Ồ, tại sao lại phải nói "lại" nhỉ...
Rõ ràng, sự kết hợp giữa công ty mới, sếp trẻ, và phú nhị đại đã gợi lại cho Lão Lưu một vài ký ức không mấy tốt đẹp.
Nhớ năm đó, khi ông ta đến phỏng vấn ở Đằng Đạt lúc công ty mới thành lập không lâu, cũng bị một sự kết hợp như vậy từ chối thẳng thừng, ăn quả bơ.
Điều này khiến Lão Lưu theo bản năng cảm thấy nền tảng game Triêu Lộ này có chút không đáng tin.
Có điều ông ta nghĩ lại, lại cảm thấy đây chưa chắc đã là chuyện xấu.
Nếu sếp của nền tảng game này là một cô gái trẻ, vậy có phải nghĩa là khá dễ bị dụ không?
Chỉ cần chém gió một chút, đối phương chắc cũng không nhận ra đâu nhỉ?
Vì vậy Lão Lưu trực tiếp lật bài ngửa, nói mình từng đảm nhiệm vị trí nhà sản xuất chính ở game Thương Dương.
Game Thương Dương ở Kinh Châu, thậm chí trong giới game trong nước, hiện tại đều là cái tên lừng lẫy.
Nói mình từng làm nhà sản xuất chính ở game Thương Dương, ai mà không nhìn ông ta bằng con mắt khác?
Hơn nữa nói một cách nghiêm túc, Lão Lưu cũng không hề nói dối, ông ta đúng là từng làm nhà sản xuất chính ở game Thương Dương, chỉ có điều là trước khi Đằng Đạt mua lại công ty mà thôi.
Ông ta vừa nói như vậy, đối phương chắc chắn sẽ thấy ghê gớm lắm, cho rằng ông ta và dự án game mà ông ta phát triển đặc biệt oách, vô hình trung đã tăng thêm con bài mặc cả trong đàm phán.
Thế nhưng Đường Diệc Xu lại chẳng có phản ứng gì.
Trên thực tế, cô cảm thấy vô cùng nghi hoặc, chỉ là không biểu hiện ra ngoài.
Game Thương Dương... có người họ Lưu sao? Mà tuổi lại còn lớn như vậy?
Làm gì có ai nhỉ.
Đường Diệc Xu tuy không mấy khi đến công ty game Thương Dương, nhưng thường xuyên nghe các nhân viên tập sự báo cáo, cô về cơ bản cũng nắm rõ tình hình bên đó. Bên đó vẫn luôn do ba người Lâm Vãn, Diệp Chi Chu và Vương Hiểu Tân phụ trách, trong số họ đâu có ai họ Lưu?
Nhìn thấy vẻ mặt của Đường Diệc Xu, Lão Lưu cảm thấy hình như có gì đó không đúng.
Theo lý mà nói, lúc này đối phương nếu thực sự thấy ghê gớm, ít nhất cũng phải khách sáo vài câu chứ?
Thế nhưng cô nhóc này lại hoàn toàn không có ý định khách sáo, không biết đang nghĩ gì.
Lẽ nào cô nhóc này vừa hay biết một ít nội tình về game Thương Dương?
Không thể nào, nghĩ lại cũng thấy không có khả năng lắm.
Chẳng lẽ... cô ta đến cả game Thương Dương cũng chưa từng nghe nói? Không biết công ty này oách đến mức nào?
Thế thì ảo thật đấy! Đã làm kênh phân phối game mà đến game Thương Dương cũng chưa từng nghe qua, vậy thì nói chuyện kiểu gì?
Đúng là tay mơ!
Điều này lại càng làm tăng thêm thành kiến của ông ta đối với nền tảng game này, cảm thấy cực kỳ không đáng tin.
Lão Lưu thoáng chốc có chút mất hứng, đổi chủ đề: "Thôi bỏ đi... Tổng giám Đường, hay là chúng ta tranh thủ xem game nhé?"
Đường Diệc Xu cũng không tiếp tục xoáy sâu vào vấn đề, gật đầu: "Được thôi."
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi