Ngày 28 tháng 8, thứ Ba.
Bùi Khiêm ngồi trên xe, chuẩn bị đến cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt.
Ngồi trên xe rảnh rỗi đến phát chán, hắn liền lôi điện thoại ra, hí hửng lướt xem mấy topic dân mạng đang chửi bới nền tảng game Triêu Lộ.
Thấy dân mạng thi nhau phán rằng nền tảng này sớm muộn cũng toang, chắc chắn sẽ sập tiệm trong nay mai và bị người người phỉ nhổ, Bùi Khiêm không khỏi thấy tinh thần sảng khoái.
Sướng vãi!
Đã lâu rồi mới có lại cảm giác thông suốt thế này.
Mấy tháng gần đây, dường như tháng nào cũng nghe phải tin tức xấu về các dự án của mình, sau khi hứng chịu vô số đòn đả kích nặng nề, Bùi Khiêm thậm chí còn hơi quên đi niềm vui sướng khi dự án thua lỗ thuở ban đầu, có chút quen với cái cảnh dự án kiếm bộn tiền, nổi như cồn rồi.
Thế này là không được!
Con người mà, càng bị dồn ép thì càng phải mạnh mẽ, càng phải kiên cường bất khuất.
Chỉ cần kiên trì đến cùng, chẳng phải là đã thấy được tia sáng rồi sao?
Cứ lấy Mạnh Sướng làm ví dụ, nếu ngay từ đầu, khi Mạnh Sướng liên tục chỉ nhận được lương cơ bản, toàn làm hỏng kế hoạch quảng bá mà Bùi Khiêm đã cho cậu ta nghỉ việc, thì làm gì có được thành công của ngày hôm nay chứ?
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm lại thấy hơi tự hào.
Nói chung, khởi đầu của chu kỳ này xem như không tệ, nền tảng game Triêu Lộ, với tư cách là dự án đầu tiên của chu kỳ này, đã mở bát cho công cuộc thua lỗ của hắn bằng một màn ăn chửi tưng bừng.
Sau đó chỉ cần tổng kết kinh nghiệm từ nền tảng game Triêu Lộ, rồi áp dụng vào các ngành khác, xác suất thua lỗ chắc chắn sẽ tăng vọt!
Đối với kế hoạch tương lai của nền tảng game Triêu Lộ, Bùi Khiêm đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi.
Sau khi sự kiện tìm bug lần này kết thúc, lượng traffic kéo đến vì tiền thưởng chắc chắn sẽ nhanh chóng tan biến, và những luồng dư luận tiêu cực tích tụ từ trước cũng sẽ bùng nổ toàn diện.
Khi đó, độ hot của nền tảng game Triêu Lộ chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh.
Bùi Khiêm muốn nhân cơ hội này, tiếp tục bòn rút thêm kinh phí quảng cáo để tiến hành quảng bá thường kỳ cho nền tảng game Triêu Lộ.
Nhưng vì danh tiếng đã nát bét, trên nền tảng cũng chẳng có game nào ngon nghẻ, nên dù có rót bao nhiêu kinh phí quảng cáo thì cũng là ném tiền qua cửa sổ, chẳng mang lại hiệu quả gì đáng kể.
Cứ như vậy, chẳng phải là nằm không cũng đốt được tiền sao?
Trong trường hợp lạc quan, nếu mối quan hệ giữa nền tảng này và Đằng Đạt có thể giấu được một năm rưỡi, vậy thì đúng là giúp một vố lớn, có thể giúp Bùi tổng vượt qua bao nhiêu chu kỳ quyết toán chứ?
Còn nếu không lạc quan, thì chống đỡ được nửa năm chắc cũng không thành vấn đề, ít nhất cũng bảo toàn được chu kỳ quyết toán hiện tại.
Lỡ một ngày nào đó, mối quan hệ giữa nền tảng game Triêu Lộ và Đằng Đạt bị bại lộ, dư luận có lẽ sẽ đảo chiều ngay tức khắc. Đến lúc đó, Bùi Khiêm sẽ chuyển toàn bộ game của Đằng Đạt sang, đặt ra mức giá thấp hơn cả nền tảng chính thức, đồng thời sửa lại mức chia lợi nhuận với các nhà phát hành game khác thành 1-9, nền tảng chỉ hưởng 10%.
Cố gắng hết sức để giảm lợi nhuận, đồng thời tổ chức thêm vài hoạt động quảng bá để đốt tiền, nỗ lực để nền tảng game duy trì lợi nhuận là số âm trong một khoảng thời gian.
Cứ như vậy, có lẽ ít nhất cũng cầm cự được thêm một năm.
Thế là ổn rồi.
Đối với Bùi Khiêm mà nói, nếu dự án nền tảng game này có thể duy trì không kiếm ra tiền trong hai, ba năm thì đã là quá hoàn hảo. Còn chuyện sau này, xa xôi quá, không phải vấn đề cần cân nhắc lúc này.
Bùi Khiêm đắc ý vạch ra kế hoạch, càng nghĩ càng thấy quyết định để Đường Diệc Xu phụ trách nền tảng game này và giao Mạnh Sướng làm quảng cáo đúng là sáng suốt vãi chưởng.
Đang mải suy nghĩ thì cửa hàng trải nghiệm đã đến nơi.
Cửa Quảng trường Kim Thịnh vẫn đông nghịt người như trước.
Bùi Khiêm có chút phiền muộn, lặng lẽ thở dài.
Lần này, màn hình lớn bên ngoài cửa hàng trải nghiệm không còn là poster quảng bá cho trận chung kết mùa xuân của GPL nữa, mà đã đổi thành poster quảng bá cho những trận đấu tâm điểm của vòng bảng mùa hè.
Hiển nhiên, cái màn hình lớn này đã biến thành một poster quảng cáo khổng lồ cho sân vận động của giải đấu GPL ở đối diện, lại còn là poster động, có thể nhìn thấy từ rất xa, hiệu quả quảng bá phải nói là quá tốt.
Bùi Khiêm thật sự muốn chửi thề, làm cái màn hình lớn này cho các người, không phải để làm việc này!
Nhưng hắn lại rất sợ Điền Mặc hỏi vặn lại: Thế thì để làm gì ạ?
Bùi Khiêm thật sự không biết trả lời thế nào.
Thôi kệ, cứ vậy đi.
Quảng cáo cho GPL dù sao cũng tốt hơn là quảng cáo cho các thương hiệu khác để kiếm tiền, dù sao GPL cũng có sức ảnh hưởng lớn, độ hot cũng đủ cao, có thêm hay không cái màn hình quảng cáo này thì khác biệt cũng không lớn lắm.
Bùi Khiêm đeo khẩu trang vào, đi thẳng đến cửa hàng trải nghiệm, tìm thấy Điền Mặc đang lẩn trong đám đông.
Sau đó, Bùi Khiêm dẫn cậu ta đến một quán cà phê khá yên tĩnh trong Quảng trường Kim Thịnh.
Còn về lý do tại sao không bàn bạc ở cửa hàng trải nghiệm...
Hiển nhiên là vì quá đông người.
Tuy cửa hàng trải nghiệm cũng có khu ăn uống và khu xem phim, nhưng về cơ bản là quanh năm luôn trong tình trạng chật ních. Đặc biệt là sau khi khu ăn vặt nổi lên, bên cửa hàng trải nghiệm cũng sắp xếp cho các chủ quán ăn vặt định kỳ đến luân phiên, rất nhiều người sau khi dạo cửa hàng mệt thì việc đầu tiên là đến khu ăn uống lấp đầy bụng, vì thế người đông như kiến.
Đông người lắm kẻ dòm ngó, dễ bị lộ thân phận, vì vậy cứ tìm một quán cà phê yên tĩnh là hơn.
Bùi Khiêm nhìn quanh, bốn bề vắng lặng, lúc này mới yên tâm tháo khẩu trang xuống nhấp một ngụm cà phê.
Nhìn Điền Mặc, Bùi Khiêm có chút khó nói thành lời.
Từ lúc cửa hàng trải nghiệm bắt đầu hoạt động thử nghiệm đến nay, đã ba tháng trôi qua.
Trong ba tháng này, độ hot của cửa hàng trải nghiệm hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của Bùi Khiêm.
May mà vẫn còn một tin tốt duy nhất, đó là cửa hàng trải nghiệm về cơ bản không kiếm ra tiền.
Tuy trong cửa hàng cũng có bán đồ, nhưng vì có sự tồn tại của dịch vụ hậu cần Nghịch Phong, nên đa số khách hàng đều chỉ xem chứ không mua.
Đương nhiên, cũng có khả năng họ xem xong rồi lên mạng đặt hàng, cái này thì không thể biết được.
Nói chung, dù độ hot của cửa hàng trải nghiệm rất cao, nhưng số tiền thực tế kiếm được cũng chỉ miễn cưỡng đủ trang trải các chi phí vận hành thông thường, thậm chí đôi lúc còn lỗ nhẹ.
Lúc đầu thấy cửa hàng trải nghiệm hot rần rần, Bùi Khiêm cảm thấy vô cùng thất vọng, nhưng sau một thời gian ngẫm lại, tình hình dường như cũng không tệ đến thế.
Cửa hàng trải nghiệm đầu tiên còn chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, vậy nếu tiếp tục mở thêm nhiều cửa hàng nữa, chẳng phải sẽ càng không kiếm được tiền hay sao?
Hiệu ứng lợi ích cận biên giảm dần mà!
Kinh Châu có thể nói là đại bản doanh của Đằng Đạt, fan vốn đã đông, đây lại là cửa hàng trải nghiệm đầu tiên của Đằng Đạt, lại còn mở đối diện sân vận động GPL, nên hot một chút dường như cũng có thể thông cảm được.
Nếu mở nhiều hơn, mở đến tận Đế Đô, Ma Đô và các siêu đô thị cấp một khác, mở thêm vài cái nữa, chẳng phải là sẽ lỗ sao?
Sau khi đắn đo suy nghĩ, Bùi Khiêm cảm thấy món đồ đốt tiền tốt như cửa hàng trải nghiệm này vẫn không thể cứ thế mà bỏ qua được, dù có liều lĩnh đối mặt với nguy cơ kiếm ra tiền, cũng phải mở thêm vài cái nữa để thử xem sao.
Vẻ mặt trầm tư của Bùi tổng khiến Điền Mặc trong lòng có chút thấp thỏm.
"Bùi tổng, có phải công việc của tôi vẫn còn chỗ nào khiến ngài không hài lòng không ạ?"
Bùi Khiêm thầm cười ha ha.
Đây không phải là nói thừa sao!
Chỗ không hài lòng thì quá nhiều, mà chỗ không hài lòng nhất chính là tại sao cậu không thể đuổi hết khách đi được?
Nhưng những lời này lại không thể nói thẳng ra như vậy, đành phải nói một cách mập mờ: "Ừm, chỉ có thể nói là vẫn còn không gian để cải thiện."
Điền Mặc khẽ gật đầu.
Có không gian để cải thiện là chuyện bình thường, đối với ngành bán hàng này, dù sao mình cũng chỉ là một tay mơ. Dù thế nào đi nữa, vẫn còn quá nhiều thứ phải học hỏi từ Bùi tổng.
"Bùi tổng ngài yên tâm, trong công việc tôi còn thiếu sót chỗ nào ngài cứ chỉ ra, tôi nhất định sẽ nghiêm túc sửa chữa! Sau này tôi nhất định sẽ tiếp tục theo ngài học hỏi thêm kiến thức bán hàng!"
Bùi Khiêm im lặng một lúc rồi nói: "Theo ta thì không cần đâu."
Điền Mặc: "Hả?"
Bùi Khiêm có chút phiền muộn nói: "Ta đã không còn gì để dạy cậu nữa. Nhiệm vụ tiếp theo của cậu là đến Đế Đô, Ma Đô, Dương Thành, mỗi thành phố mở thêm một cửa hàng trải nghiệm."
"Chọn vị trí đắc địa nhất, dùng nhiều tiền nhất, nhân viên cũng tuyển mới toàn bộ. Nói chung, tất cả đều bắt đầu lại từ con số không, làm lại từ đầu!"
"Còn nhân viên của cửa hàng ở Kinh Châu này... Cậu thông báo cho họ một tiếng, toàn bộ nhân viên cốt cán chỉ giữ lại một phần tư, những người còn lại đều bị đày, à không, điều đến các tiệm net Mạc Ngư, mỗi người một tiệm, tự do phát huy."
Đối với kế hoạch này, Bùi Khiêm đã cân nhắc rất kỹ.
Làm lại y chang một lần nữa, không tin lần này Điền Mặc vẫn có thể vực dậy được cửa hàng trải nghiệm!
Cửa hàng trải nghiệm ở Kinh Châu có thể thành công như vậy, một mặt là nhờ sự cày cuốc và tích lũy lâu dài của Đằng Đạt ở Kinh Châu, mặt khác cũng là nhờ sự lựa chọn địa điểm và thiết kế xuất sắc của Lương Khinh Phàm.
Thực ra nếu công việc của cửa hàng trải nghiệm ngay từ đầu được giao cho Điền Mặc, có lẽ sẽ tốt hơn một chút.
Nhưng dù sao nhân tài tình cờ gặp trên đường như Điền Mặc là thứ có thể gặp mà không thể cầu, cửa hàng đã được trang hoàng xong xuôi mới tìm được cậu ta, chuyện này cũng đành chịu.
Nói chung, lần này không để Lương Khinh Phàm nhúng tay vào, giao toàn bộ công việc cho Điền Mặc, chắc là không có vấn đề gì chứ?
Với năng lực hiện tại của Điền Mặc, làm nhân viên bán hàng, bán vài món đồ, với độ khó DỄ như ở cửa hàng trải nghiệm của Đằng Đạt thì không thành vấn đề, nhưng để tự mình mở một cửa hàng trải nghiệm, chắc chắn sẽ gặp vô vàn khó khăn.
Hơn nữa, những thành phố như Đế Đô, Ma Đô đối với cậu ta đều là nơi xa lạ, xác suất thất bại lại càng lớn hơn.
Ngoài ra, lần này Bùi Khiêm còn định điều động toàn bộ đám nhân viên kỳ cựu của cửa hàng trải nghiệm đi nơi khác.
Dù sao nếu chỉ điều đi một người phụ trách, cửa hàng trải nghiệm vẫn có khả năng tiếp tục vận hành theo nề nếp cũ.
Nhưng nếu điều đi toàn bộ nhân viên cốt cán thì sao?
Các tiệm net Mạc Ngư vừa hay đã cải tạo lại khu bán hàng, sau này các thiết bị ngoại vi của bên thứ ba sẽ không được bán nữa, chỉ bán sản phẩm của chính Đằng Đạt.
Sản phẩm vốn đã không nhiều, lại kết hợp với kiểu bán hàng đuổi khách của những nhân viên này, chắc là sẽ không bán được bao nhiêu đâu nhỉ?
Coi như bất đắc dĩ bán được một ít, thiệt hại cũng không lớn bằng bên cửa hàng trải nghiệm.
Thay máu ba phần tư nhân sự ngay lập tức, biết đâu toàn bộ cửa hàng trải nghiệm sẽ vì thế mà chịu đả kích nặng nề, thất bại hoàn toàn thì sao?
Điền Mặc ngây cả người.
"Hả? Bùi tổng, thế này không ổn lắm đâu ạ?"
"Tôi mới miễn cưỡng quen với công việc quản lý, còn về việc mở cửa hàng trải nghiệm thế nào, tôi vẫn mù tịt! Hơn nữa, tôi đi rồi, ai sẽ làm cửa hàng trưởng ở đây ạ?"
Bùi Khiêm đã sớm đoán được cậu ta sẽ nói vậy: "Ứng cử viên cửa hàng trưởng rất đơn giản, Trang Đống không phải rất tốt sao?"
"Trang, Trang Đống?" Điền Mặc càng thêm kinh ngạc.
Người khác có thể không rõ, nhưng cậu ta làm sao lại không biết Trang Đống là người thế nào chứ?
Cậu ta có thể trụ lại làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng trải nghiệm, không gây ra thiệt hại nghiêm trọng nào cho cửa hàng, đã là nỗ lực hết sức để giữ cho IQ không tụt xuống mức âm rồi!
"Bùi tổng, Trang Đống là anh em của tôi, tôi đương nhiên không có ý kiến gì về cậu ấy. Nhưng mà... cậu ấy có thể làm cửa hàng trưởng sao?" Điền Mặc mặt mày mờ mịt.
Bùi Khiêm khẽ cười: "Cậu làm được cửa hàng trưởng, tại sao cậu ta lại không thể?"
Điền Mặc: "Ơ, chuyện này..."
Cậu ta vốn định nói Bùi tổng đừng sỉ nhục người ta như thế, nhưng nghĩ lại, hình như lời Bùi tổng nói cũng hoàn toàn không có vấn đề gì.
Cũng chỉ có bản thân cậu ta cảm thấy mình thông minh hơn Trang Đống rất nhiều.
Nhưng trong mắt người khác, mình dù có thông minh hơn Trang Đống một chút, chắc cũng chẳng thông minh hơn đi đâu được.
Mà Bùi tổng đã từng nhiều lần khen ngợi và tỏ ra yêu mến Trang Đống, hiển nhiên là đã tìm thấy một loại đặc chất nào đó ở trên người Trang Đống, và loại đặc chất này dưới sự xúc tác của Bùi tổng, liền có thể gặt hái được thành công...
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿