Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 126: CHƯƠNG 125: KHÁM SỨC KHỎE

Bùi Khiêm tắt bài review tâng bốc lên tận mây xanh của đám truyền thông.

Điểm trừ duy nhất lại là "Nội dung game hơi ít".

Các người đánh giá kiểu này, người khác lại tưởng tôi nhét tiền cho các người rồi!

Không phải các người là trang đánh giá chuyên nghiệp sao?

Bới lông tìm vết cũng không biết à!

Bùi Khiêm thấy tâm mệt vãi.

Thôi kệ, vẫn nên xem đánh giá của người chơi thì hơn.

Gu của người chơi khó chiều như vậy, chắc chắn sẽ moi ra được cả đống lỗi chứ?

Bùi Khiêm lại mở phần bình luận của người chơi, kết quả, những đánh giá mới nhất toàn là năm sao khen nức nở!

Mấy cái đánh giá một sao đều bị vote chìm nghỉm xuống đáy.

"Art style đỉnh thật sự, những yếu tố trừu tượng đều được thể hiện một cách rất hình tượng, khiến cho một chủ đề khô khan trở nên thú vị vãi!"

"Từ chỗ lão Kiều mò sang đây, quả là một tác phẩm hài đen kinh điển!"

"Phải cho năm sao! Không cho năm sao là không hiểu gì về game này hết."

"Cái giọng của anh dẫn chuyện-kun này cuốn quá, tôi chả buồn làm game nữa, chỉ muốn trêu chọc ảnh thôi!"

"Nói thật, lâu lắm rồi tôi mới chơi được một tựa game khiến mình cảm động. Mấy game bây giờ, hoặc là hút máu tận tình, hoặc là toàn dùng chiêu trò câu dẫn rẻ tiền, một tựa game có chiều sâu, không chiêu trò như này thật sự quá hiếm!"

"Đúng là một tựa game kén người chơi, lúc đầu cảm giác hơi khó nuốt, nhưng khi bình tĩnh chơi lại lần hai thì thấy càng chơi càng cuốn, không dứt ra được! Giờ tôi đang chuẩn bị chơi lại lần thứ 18 ở chế độ Game Plus đây!"

"28 tệ thật sự quá có tâm, liệu có thu hồi vốn nổi không? Cảm giác game này đầu tư lớn lắm! Tôi mua ba bản, hai bản tặng bạn, chỉ mong nhà phát triển đừng có lỗ vốn nhé!"

Lướt xem đánh giá của người chơi, Bùi Khiêm chìm vào trầm tư.

Cái người mua ba bản game kia, có thể cho tôi xin địa chỉ nhà không, tôi gửi cho ít đặc sản quê nhà nhỉ?

Thật hết nói nổi mà...

Nội dung mình vắt óc nghĩ ra để đuổi khéo người chơi, lại thành điểm nhấn hút khách?

Còn có người đòi trêu chọc anh dẫn chuyện-kun nữa?

Được thôi, chiều các người luôn, mai tôi sẽ cho Lữ Minh Lượng debut, đi làm idol ảo cho vừa lòng!

Bùi Khiêm gần như sụp đổ, vốn dĩ chỉ muốn xem đánh giá của mọi người để tổng kết kinh nghiệm thất bại, hoặc rút ra bài học để tránh thành công lần nữa.

Thế nhưng... sao mọi người có vẻ yêu thích mọi khía cạnh của game này thế nhỉ?

Art style cũng ổn, gameplay cũng hay, ngay cả cái giọng dẫn chuyện đáng ghét kia cũng thành điểm sáng!

Thế này thì tổng kết kinh nghiệm cái đếch gì nữa!

Chẳng lẽ game mình làm ra lại hoàn hảo mười phân vẹn mười?

Thế thì còn gì là hài đen nữa!

Bùi Khiêm ngả người ra ghế, cảm thấy mình đã biến thành một con cá muối, loại không bao giờ lật mình nổi...

...

...

Ngày 19 tháng 4, thứ hai.

Tại một bệnh viện top 3 ở thành phố Kinh Châu.

Các nhân viên của Đằng Đạt xếp hàng khám sức khỏe xong xuôi, đang ngồi ăn sáng.

Hoàng Tư Bác và Bao Húc ngồi cùng bàn, vừa ăn bánh bao uống sữa đậu nành, vừa trò chuyện về tình hình khám sức khỏe.

"Bao ca, kết quả khám của anh thế nào?"

"Cũng ổn, dạ dày có chút vấn đề nhỏ, bác sĩ bảo tôi thức khuya nhiều quá, ăn uống không điều độ. Còn Hoàng ca thì sao?"

"Tôi bị gan nhiễm mỡ nhẹ, huyết áp cũng hơi cao một chút, nhưng không đáng lo lắm."

"Nghe nói sau này cứ nửa năm là phải đi khám một lần? Mà còn không được trốn nữa chứ..." Bao Húc có chút cạn lời.

Đối với anh mà nói, cuộc sống chỉ có hai thứ: game, và những thứ khác.

Chuyện khám sức khỏe như này, rõ ràng nên được xếp vào mục "những thứ khác", thuộc loại chiếm thời gian chơi game, tiết kiệm được thì nên tiết kiệm.

Công ty bình thường chỉ cho nhân viên khám sức khỏe một lần lúc mới vào làm, tốt hơn một chút thì một năm một lần.

Kết quả là Đằng Đạt lại bắt khám nửa năm một lần, đã thế còn không được trốn, điều này khiến Bao Húc cảm thấy hơi đau cả "bi".

Hoàng Tư Bác uống một ngụm sữa đậu nành: "Ây, Bao ca không thể nghĩ thế được, khám sức khỏe là tốt cho chúng ta mà. Nếu không phải lần này đi khám, tôi cũng chẳng biết mình bị gan nhiễm mỡ, sau này phải chú ý ăn uống hơn. Nhất Quần, cậu sao rồi?"

Mã Nhất Quần ngồi bên cạnh nói: "Tôi cũng ổn, bị viêm dạ dày bề mặt, cũng là vấn đề về dạ dày, giống Bao ca."

Hoàng Tư Bác gật gù: "Ừm, cũng là chuyện dự đoán được. Hồi trước làm ở công ty game Thương Dương toàn phải thức đêm cày deadline, ăn uống không điều độ lại hay ăn đồ ngoài, có mấy bệnh này cũng bình thường thôi. Sau này vẫn phải chú ý ăn uống, điều chỉnh lại."

Mã Nhất Quần cảm thán: "Vẫn là Đằng Đạt tốt nhất, đãi ngộ đã ngon, lại còn sắp xếp cho chúng ta đi khám sức khỏe... Bùi tổng đúng là một người sếp tốt, biết quan tâm đến nhân viên!"

Hoàng Tư Bác mỉm cười: "Chuyện hiển nhiên như thế thì không cần phải nói ra đâu."

Mọi người ăn xong, chuẩn bị rời đi.

Sáng nay khám sức khỏe, buổi chiều được nghỉ, nên ai nấy tự bắt xe về là được, công ty bao hết.

"Ế? Hình như tôi để quên ô trong bệnh viện rồi, mọi người về trước đi, tôi vào lấy một lát."

Mã Nhất Quần phát hiện cây ô của mình lúc khám sức khỏe đã để quên trên ghế trong bệnh viện, bèn quay người đi vào.

Vừa lấy được ô định đi thì anh nghe thấy có người gọi từ phía sau: "Xin chờ một chút!"

Mã Nhất Quần quay đầu lại, một cô gái tóc ngắn, đeo kính đang chậm rãi đi tới, có vẻ là tìm anh.

"Chào anh, xin hỏi anh có phải là nhân viên của Đằng Đạt không ạ?" Cô gái vì chạy một đoạn nên hơi thở hổn hển, nhưng do tác phong chuyên nghiệp, giọng nói vẫn rất rõ ràng.

Mã Nhất Quần hơi ngạc nhiên gật đầu.

"Chào anh! Tôi là phóng viên Hồ Duyệt của trang tin Du Nhạc Thời Quang, chi nhánh Kinh Châu, gần đây tôi muốn viết một bài phóng sự về công ty game Đằng Đạt, không biết anh có thể nhận phỏng vấn được không ạ?" Hồ Duyệt vuốt lại mái tóc ngắn, cố gắng hít thở đều.

Mã Nhất Quần ngẩn người: "Sao cô biết tôi là nhân viên của Đằng Đạt?"

Hồ Duyệt mỉm cười: "Tôi có một người bạn học làm việc ở bệnh viện, cô ấy nói với tôi hôm nay nhân viên Đằng Đạt sẽ đến khám sức khỏe, nên tôi lập tức chạy đến đây."

Du Nhạc Thời Quang?

Mã Nhất Quần có ấn tượng, đây là một trang tin game khá có tiếng, cả bài viết dạng chữ lẫn các chương trình dạng video ngắn đều rất được yêu thích.

Nếu là bình thường, Mã Nhất Quần chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý.

Nhưng, tình hình của Đằng Đạt lại không hề bình thường.

Bởi vì Bùi tổng đã từng cố tình dặn dò, không được tiết lộ họ tên và thông tin cá nhân của sếp ra bên ngoài, cũng không được tiết lộ mức lương và phúc lợi cụ thể của Đằng Đạt!

Cô phóng viên Hồ Duyệt này, vốn đã gọi điện cho Đằng Đạt, kết quả vừa mới đề nghị phỏng vấn đã bị khéo léo từ chối.

Đúng là có thể tìm đến tận địa chỉ công ty Đằng Đạt, nhưng người ta đã từ chối khéo rồi, chẳng lẽ lại xông vào một cách lỗ mãng? Như vậy thì quá bất lịch sự.

Cũng có không ít phóng viên bị từ chối thẳng thừng như Hồ Duyệt, và họ đều đã bỏ cuộc.

Nhưng Hồ Duyệt vẫn không cam tâm, vừa hay cô có một người bạn làm ở bệnh viện, biết được nhân viên Đằng Đạt sẽ khám sức khỏe ở đây, cô liền tức tốc chạy tới, và thật sự đã tóm được một người đi lẻ.

Mã Nhất Quần quyết định vẫn nên tuân theo quy định của Bùi tổng, từ chối một cách khéo léo.

"Xin lỗi, công ty chúng tôi có quy định, không được tiết lộ thông tin của sếp, cũng không được tiết lộ đãi ngộ lương bổng cụ thể, cô tìm người khác đi nhé."

Mã Nhất Quần nói xong, quay người định đi.

"Xin chờ một chút!" Hồ Duyệt vội vàng gọi Mã Nhất Quần lại.

Khó khăn lắm mới tóm được một nhân viên bằng xương bằng thịt của Đằng Đạt, không thể để chạy mất như thế được

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!