"Đã sớm nghe nói Bùi tổng và game Đằng Đạt là con ngựa ô mới nổi gần đây của thành phố Kinh Châu chúng ta, làm game nào là game đó hot, còn liên tục leo lên top tìm kiếm, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Đỗ Duệ Kiệt vừa uống trà vừa cảm thán.
Bùi Khiêm khách sáo đáp: "Đâu có đâu có, thật ra tôi cũng ngưỡng mộ Đỗ tổng lắm."
Đỗ Duệ Kiệt ngẩn ra: "Ngưỡng mộ tôi cái gì?"
"Ờm... Ngưỡng mộ Đỗ tổng được trời phù hộ." Bùi Khiêm vốn định nói "Ngưỡng mộ anh có thể lỗ vốn", nhưng ngay lập tức nhận ra câu này không ổn chút nào, vội vàng xoay chuyển tình thế.
Đỗ Duệ Kiệt cười ha hả: "Bùi tổng đúng là biết đùa, nói vậy thì vận may của tôi hình như cũng không tệ thật."
"Nếu là công ty khác gặp phải tình huống này, chắc là sắp đóng cửa đến nơi rồi, Bùi tổng chịu tiếp quản, tôi thật sự quá may mắn."
"Bùi tổng, anh chịu cứu game Thương Dương qua cơn hoạn nạn, tôi vô cùng cảm kích, nên cũng không vòng vo với anh làm gì, hôm nay cứ thẳng thắn với nhau."
"Thật lòng mà nói, công ty kinh doanh không thuận lợi, tôi làm sếp phải chịu trách nhiệm chính. Nếu Bùi tổng thật sự có thể giúp game Thương Dương cải tử hoàn sinh, tôi tặng không công ty cho anh cũng chẳng vấn đề gì."
"Nhưng mà..."
"Thứ nhất, công ty này là do tôi và một người bạn nữa chung vốn mở, cả hai chúng tôi đều đổ vào rất nhiều tâm huyết; thứ hai, nhân viên trong công ty đều là anh em của tôi, tôi cũng mong có thể cố gắng tìm cho anh em một bến đỗ tốt..."
Đỗ Duệ Kiệt vừa uống trà, vừa chậm rãi nói.
Mấy câu khách sáo nghe thì hay đấy, nhưng Bùi Khiêm thừa hiểu, ông Đỗ tổng này trong lòng vẫn đang tính kế nâng giá mà thôi.
Phần đằng sau chữ "nhưng mà" mới là trọng điểm.
Đỗ tổng nói tới nói lui, thực chất chỉ là nhấn mạnh việc mình mở công ty này khó khăn thế nào, nhân viên ở đây ưu tú ra sao, và hai tựa game đang vận hành vẫn chưa chết hẳn, chỉ cần cố gắng một chút là có thể kiếm lại doanh thu...
Bùi Khiêm lặng lẽ lắng nghe, mỉm cười không nói.
Đỗ Duệ Kiệt chém gió trên trời dưới biển cả mười phút, vừa giới thiệu tình hình của game Thương Dương, vừa tranh thủ tâng bốc, làm màu đủ kiểu.
Bùi Khiêm không hề bắt lời, hắn chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện này.
Chắc là Đỗ tổng thấy Bùi Khiêm còn trẻ nên muốn nắn gân một chút, cố gắng hét giá cao hơn.
Nhưng ông ta không đời nào ngờ được Bùi Khiêm chẳng thèm quan tâm đến mấy chuyện đó, vì đây đều là việc của trợ lý Tân.
Trợ lý Tân đứng sau lưng Bùi Khiêm lặng lẽ lắng nghe, tay cầm sổ ghi chép không ngừng, chỉ chờ Bùi Khiêm ra lệnh là có thể bắt đầu trả giá bất cứ lúc nào.
"Bùi tổng, tình hình đại khái là như vậy, tôi cho anh một cái giá hữu nghị, bỏ số lẻ đi, một triệu, anh thấy thế nào?"
Đỗ tổng trưng ra vẻ mặt "Thế này là quá hời rồi nhé".
Bùi Khiêm không trả lời mà hỏi một câu chẳng liên quan: "Tôi nhớ trưởng bộ phận sản xuất trước đây của quý công ty hình như họ Lưu, anh ta đâu rồi?"
Đỗ Duệ Kiệt sững sờ, rồi khẽ lắc đầu: "À, lão Lưu ấy à. Anh ta vừa mới xin nghỉ việc mấy hôm trước, chắc là tìm được chỗ làm mới rồi."
"Bùi tổng yên tâm, Hiểu Tân vẫn là nhà sản xuất có giá trị bên chúng tôi, năng lực làm việc cực kỳ vững vàng, đã được đề bạt lên làm trưởng bộ phận sản xuất rồi, tuyệt đối có thể thay thế công việc của lão Lưu! À không, nói không chừng còn có thể làm tốt hơn lão Lưu ấy chứ!"
Từ chức rồi?
Chuyện này...
Bùi Khiêm có chút đau lòng.
Lão Lưu này chắc là phát hiện công ty sắp toang nên chuồn trước tìm bến đỗ mới rồi.
Cũng phải, một nhà sản xuất kỳ cựu như lão Lưu, lý lịch đẹp như vậy, tìm việc cũng không khó.
Chỉ là hơi tiếc, một công ty tốt như vậy, còn chưa về tay mình mà đã không còn nguyên vẹn.
Nhưng Bùi Khiêm cũng không để tâm, cũng chẳng có ý định tìm lão Lưu về.
Chẳng phải chỉ thiếu một trưởng bộ phận sản xuất thôi sao? Tìm đại ai đó lên thay là được.
Tuy nhiên, Bùi Khiêm liếc nhìn Vương Hiểu Tân, cảm thấy để anh ta làm trưởng bộ phận sản xuất có lẽ sẽ có vấn đề.
Nghe Đỗ tổng nói, người này trước đây là người thiết kế chỉ số cho dự án, rất am hiểu dự án, năng lực cũng rất mạnh.
Chắc là thật rồi.
Nếu đã vậy, Bùi Khiêm chắc chắn không thể để anh ta làm trưởng bộ phận sản xuất được, lỡ đâu anh ta còn pro hơn cả lão Lưu thì sao?
Phải đổi người khác.
Bùi Khiêm thầm tính toán trong lòng, không để lộ ra mặt.
"Tôi có thể chơi thử hai game của quý công ty một chút được không?" Bùi Khiêm hỏi.
Đỗ Duệ Kiệt gật đầu: "Đương nhiên rồi. Hiểu Tân, đi lấy một cái laptop qua đây, cho Bùi tổng trải nghiệm game của chúng ta."
Vương Hiểu Tân gật đầu đi ra ngoài, rồi ôm một chiếc laptop vào.
Bùi Khiêm để ý thấy, trên bàn làm việc của Đỗ Duệ Kiệt cũng có một chiếc laptop.
Điều này cho thấy, bản thân Đỗ Duệ Kiệt bình thường chẳng bao giờ chơi game của chính mình.
Bùi Khiêm không khỏi ngưỡng mộ.
Nhìn người ta xem, công ty của người ta mới là một công ty trưởng thành, sếp buông tay mặc kệ, công ty tự nó sẽ lỗ vốn!
Đâu có như Đằng Đạt, mình đây trông ngóng từng li từng tí mà nó vẫn toàn gây rối cho mình.
Không lâu sau, Vương Hiểu Tân ôm laptop tới.
Game Thương Dương hiện tại còn hai tựa game, một cái tên là "Phong Lưu Đạo Sĩ", một cái tên là "Nhiệt Huyết Hành Khúc", đều là webgame, chỉ khác là game trước thuộc thể loại kinh doanh mô phỏng, còn game sau là game RPG quốc chiến.
Bùi Khiêm mở "Phong Lưu Đạo Sĩ" trước.
Vừa đăng ký tài khoản vào game là một cảnh tượng khiến người ta phụt máu mũi, một bức hình nguyên họa mỹ nữ khổng lồ hiện ra giữa màn hình, cô em gái ăn mặc thiếu vải khiến người xem chảy máu mũi ròng ròng.
Vẻ mặt Đỗ Duệ Kiệt và Vương Hiểu Tân đều có chút không tự nhiên, cảm giác xấu hổ như con dâu xấu về ra mắt nhà chồng.
Họ đã sớm nghe nói, vị Bùi tổng đối diện không chỉ là sếp, mà còn là nhà thiết kế chính của game Đằng Đạt.
Cứ nói đến "Nhà Sản Xuất Game" đang hot gần đây, đó là một tác phẩm đã phân tích sâu sắc và châm biếm không thương tiếc ngành game trong nước, bất kể là lối chơi, đồ họa hay tinh thần cốt lõi, đều ngang tầm với các hãng game hàng đầu thế giới.
Nhìn lại game Thương Dương bên này, về cơ bản vẫn đang dừng lại ở giai đoạn chơi chiêu trò câu khách rẻ tiền.
Về đẳng cấp thì đúng là cách nhau một trời một vực...
Đem loại game này cho đại sư thiết kế Bùi tổng xem, lỡ đâu Bùi tổng không vui không mua nữa thì phải làm sao.
Bùi Khiêm lướt nhanh qua, rất nhanh đã xác định, game này đúng là đồ treo đầu dê bán thịt chó...
Chỉ là một game kinh doanh trên web thông thường, thêm vào một hệ thống mỹ nữ, cứ một khoảng thời gian sẽ mở khóa một mỹ nữ mới.
Xét về mọi mặt đều cực kỳ nát, chẳng trách sắp sập tiệm đến nơi.
Bùi Khiêm đóng game lại, rồi lặng lẽ mở "Nhiệt Huyết Hành Khúc".
Game này trông khá hơn game trước, nhưng vẫn rất cẩu thả.
Đây là loại game tiêu chuẩn "Là anh em thì đến chém tao!", đồ họa 2D khiến Bùi Khiêm có cảm giác như mình quay về thời kỳ đồ đá.
Ấy thế mà game này một hai tháng trước vẫn có thể kiếm được không ít doanh thu, đủ để duy trì chi phí hoạt động khoảng ba mươi vạn mỗi tháng cho game Thương Dương, quả thực có thể coi là một kỳ tích.
Xem xong hai game này, Bùi Khiêm đột nhiên có chút xúc động.
Hắn hình như đã hiểu ra tại sao mình mãi không lỗ vốn được rồi.
Trí tưởng tượng quá nghèo nàn!
Là một người mang ký ức của năm 2019, khẩu vị và thẩm mỹ của hắn đã bị đủ loại game bom tấn kinh điển nuôi cho kén chọn.
Cho dù cố tình làm game rác, thứ hắn có thể nghĩ ra cũng chỉ là mấy game hút máu bị chửi nhiều trên thị trường.
Nhưng, phàm là những game hút máu mà Bùi Khiêm còn nhớ được, thì đó đều là những game đã liều mạng chém giết trên thị trường, may mắn sống sót và có thể kiếm ra tiền!
Trí tưởng tượng của Bùi Khiêm chỉ đến thế, game rác hơn nữa, hắn thật sự không nghĩ ra được nó trông như thế nào.
Nhưng bây giờ thì biết rồi.
Chính là như "Phong Lưu Đạo Sĩ" và "Nhiệt Huyết Hành Khúc" đây...
Click vào chơi hai phút là có thể cảm thấy trí thông minh của mình đang bị đè xuống đất chà đạp.
Quả nhiên, chuyện lỗ vốn này, vẫn phải tìm dân chuyên nghiệp mới được.
Thương vụ này, xem ra rất hời
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi