Bị giới hạn bởi tài chính hiện tại, Studio Phi Hoàng cũng chẳng chi nổi cho một bộ phim tài liệu nào ra hồn.
Trong ký ức của Bùi Khiêm, những bộ phim tài liệu thành công, ví dụ như bộ (Đầu Lưỡi) nổi đình nổi đám khắp cả nước, cũng phải ném cả đống tiền vào mới làm ra được, không chỉ phải chạy ngược chạy xuôi khắp nơi để thu thập tư liệu, mà dụng cụ quay phim cũng đắt cắt cổ.
Mà Studio Phi Hoàng đến giờ, chỉ có thể sử dụng 50% lợi nhuận ròng của "Bí kíp của sếp Bùi", tức là khoảng hơn 1 triệu một chút, số tiền này thật sự là giật gấu vá vai.
Làm phim tài liệu kiểu (Đầu Lưỡi) là chuyện hoàn toàn không thể.
Có điều Bùi Khiêm cũng không dám xem nhẹ.
Những vấn đề này Bùi Khiêm biết, chẳng lẽ Chu Tiểu Sách lại không biết sao?
Chắc chắn là biết.
Chu Tiểu Sách là một đạo diễn trẻ thiên tài, nếu anh ta muốn làm phim tài liệu thì chắc chắn là vì cảm thấy có khả năng thành công nên mới làm.
Bị lừa một vố rồi nên Bùi Khiêm sẽ không mắc bẫy lần thứ hai, bộ phim này tám phần là lại kiếm ra tiền cho xem.
Chỉ là so với video ngắn, loại phim tài liệu đầu tư thấp này chắc sẽ kiếm được ít tiền hơn, thế là được rồi.
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm nói: "Được rồi, tôi ủng hộ các cậu."
Câu này nói ra có hơi uể oải, dù sao cũng là lời nói dối lòng.
Hoàng Tư Bác rất vui mừng: "Cảm ơn sếp Bùi đã ủng hộ!"
Cúp điện thoại, Bùi Khiêm lại hỏi qua về chuyện của công ty game Thương Dương.
Trợ lý mới báo cáo sơ qua, hiện tại mọi việc đều thuận lợi, thứ hai Bùi Khiêm có thể qua gặp mặt dàn nhân viên mới của mình và giao nhiệm vụ.
Bùi Khiêm trầm ngâm một lát: "Thứ hai... tôi có cần phải đi không nhỉ?"
Trợ lý mới ho khan hai tiếng: "Đương nhiên là vẫn phải đi ạ. Tầm ảnh hưởng của ông chủ đối với một công ty là cực kỳ quan trọng, tôi thấy sếp Bùi vẫn nên lộ diện, phát biểu vài lời, nếu không để đám nhân viên của Thương Dương tự do phát triển, e là sẽ khó kiểm soát."
Bùi Khiêm ngẫm lại, thấy cũng có lý.
Ý của trợ lý mới là bảo Bùi Khiêm đến để ổn định lòng quân, vạch ra một phương hướng phát triển chung cho toàn thể nhân viên của Thương Dương.
Còn Bùi Khiêm thì lại lo đám nhân viên này sẽ gây ra trò trống gì không, ví dụ như làm bừa một trận rồi không hiểu sao lại có lãi.
Tuy nói là tiếp quản, nhưng nghĩ kỹ lại thì công ty game Thương Dương vẫn có một vài thay đổi so với trước đây.
Một là lão Lưu chuyển nghề, chủ sản xuất đổi thành Vương Hiểu Tân.
Hai là ông chủ Đỗ Duệ Kiệt đã cao chạy xa bay.
Hai người này, trong quá trình thua lỗ của công ty game Thương Dương trước kia, hẳn là đã đóng vai trò then chốt.
Bọn họ không còn ở đây, trong lòng Bùi Khiêm có chút không yên tâm.
Để đảm bảo không có gì sai sót, Bùi Khiêm quyết định vẫn phải đích thân đi một chuyến.
Dù sao cũng chỉ đi lần này, sau đó sẽ không đến nữa, cố gắng hết sức đảm bảo mình không gây ảnh hưởng quá nhiều đến công ty game Thương Dương.
Dù gì cũng có vết xe đổ của game Đằng Đạt ở đó, Bùi Khiêm đã mất hết niềm tin vào trình độ thiết kế game của mình, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Lỡ đâu Bùi Khiêm vỗ trán nói bừa vài câu, lại lặp lại thảm kịch của "Pháo Đài Trên Biển" thì xấu hổ chết.
"Được, vậy sáng thứ hai cậu đến đón tôi, chúng ta qua công ty game Thương Dương trước."
Bùi Khiêm lặng lẽ thở dài.
Làm sếp, khổ thật chứ.
...
Sáng thứ hai.
Công ty game Thương Dương.
Còn mười phút nữa mới đến giờ làm việc, nhưng toàn bộ nhân viên của công ty đã có mặt đông đủ.
Ai nấy đều tập trung cao độ, lưng thẳng tắp, vừa nhìn tài liệu, dùng phần mềm chỉnh sửa, vừa len lén liếc ra phía cửa.
Công ty game Thương Dương đã đổi chủ!
Không ai biết vị sếp Bùi thần bí này rốt cuộc tính tình ra sao, bản chất thế nào, nên ngày đầu đi làm vẫn phải tập trung tinh thần, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Tình hình kinh doanh trước đây của công ty không mấy khả quan, trong lòng ai cũng biết rõ.
Lỡ hôm nay sếp Bùi muốn dằn mặt, kiếm cớ đuổi việc một nhân viên đi muộn, ai mà dính phải thì đúng là xui tận mạng còn gì?
Vì vậy, mọi người đều dồn hết tâm trí, không dám xem thường.
Vương Hiểu Tân là người áp lực nhất.
Cái ghế chủ sản xuất của hắn vốn chỉ là để chữa cháy, thực ra hắn hoàn toàn không tự tin vào năng lực của mình.
Lão Lưu chuyển nghề, xét về thâm niên, đúng là nên để một người chuyên về thiết kế số liệu như Vương Hiểu Tân lên thay.
Những người khác thì khó mà làm người dưới nể phục, Đỗ Duệ Kiệt cũng không tin tưởng.
Vương Hiểu Tân không nghĩ nhiều, sếp Đỗ đã chỉ định thì hắn cũng không thể từ chối, huống chi lúc đó công ty game Thương Dương có thể giải thể bất cứ lúc nào, hắn cũng không cảm thấy mình có thể ngồi ở vị trí chủ sản xuất này được bao lâu.
Nhưng trong lòng Vương Hiểu Tân tự biết, kéo bảng số liệu thì mình là dân chuyên, nhưng để quán xuyến toàn bộ công việc nghiên cứu phát triển dự án, xác định phương hướng phát triển game thì có chút lực bất tòng tâm.
Vì vậy, Vương Hiểu Tân định hôm nay sẽ nói thẳng với sếp Bùi, hy vọng sếp Bùi có thể điều một nhà thiết kế kỳ cựu từ game Đằng Đạt sang làm chủ sản xuất, còn mình thì an phận làm trợ thủ.
Ở vị trí làm việc phía sau bên trái Vương Hiểu Tân, một chàng trai trẻ đang lén lút dùng điện thoại trả lời tin nhắn.
Trên khung chat, là tin nhắn Mã Nhất Quần vừa gửi tới: "Sao rồi tiểu Diệp, dạo này nhân sự của Đằng Đạt có gọi cho cậu không?"
Diệp Chi Chu trả lời: "Không có."
Mã Nhất Quần: "Không thể nào, lần trước tớ đã nói chuyện của cậu với sếp Bùi rồi, sếp Bùi bảo chắc chắn sẽ không để cậu thất nghiệp, chẳng lẽ dạo này anh ấy bận quá nên quên rồi?"
Diệp Chi Chu: "Sếp Bùi mua lại luôn công ty game Thương Dương rồi, cậu còn chưa biết à?"
Mã Nhất Quần: "?"
Mãi không thấy trả lời, Mã Nhất Quần ở đầu bên kia rõ ràng là đơ toàn tập.
Sếp Bùi có ý gì vậy?
Chỉ là nhờ sếp Bùi giúp giải quyết vấn đề công việc cho anh em, kết quả câu "chắc chắn sẽ không để cậu ta thất nghiệp" của sếp Bùi lại có nghĩa là thế này sao?
Mua luôn cả công ty game Thương Dương!
Bọn Mã Nhất Quần thật sự không biết chuyện này, vì Bùi Khiêm cảm thấy việc này không liên quan nhiều đến họ nên tạm thời chưa tiết lộ.
Thế nên Mã Nhất Quần ngớ cả người.
"Chẳng lẽ là vì sếp Bùi thấy Hoàng Tư Bác và mình quá ưu tú, nên cảm thấy các nhân viên khác của Thương Dương cũng rất giỏi, thế là mua luôn cả công ty?"
"... Nghĩ cái gì thế, không thể nào."
Mã Nhất Quần mới rời khỏi công ty game Thương Dương không lâu, quá rõ cái nết của công ty này.
Dùng bốn chữ để hình dung thì chính là: hết thuốc chữa!
Mua lại một công ty game sắp xuống lỗ, sếp Bùi đang chơi trò gì vậy?
Diệp Chi Chu nhìn đồng hồ, đã đến giờ làm, vội vàng trả lời: "Anh Mã, không tán gẫu nữa, lát nữa có khi sếp Bùi đến đấy."
Cất điện thoại đi, Diệp Chi Chu tiếp tục giả vờ giả vịt nhìn màn hình máy tính.
Không lâu sau, Diệp Chi Chu cảm thấy không khí trong khu làm việc đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Liếc mắt nhìn, quả nhiên là sếp Bùi đến!
Mặc dù đã gặp một lần, nhưng lần thứ hai gặp lại vẫn cảm thấy bị khí chất tự tin này áp đảo đến mức hơi khó thở.
Tuy sếp Bùi còn rất trẻ, nhưng không hiểu sao từng cử chỉ của anh đều toát ra một khí chất đặc biệt.
Biết miêu tả phong thái này thế nào đây...
Không thiếu tiền?
Tự tin?
Bất cần đời?
Tùy tâm sở dục?
Hình như đều không đúng lắm.
Nói chung, nhìn từ khí chất, sếp Bùi không phải là một kẻ tầm thường, so với sếp Đỗ trước đây, quả thực là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
Lại liên tưởng đến những tựa game thành công mà sếp Bùi đã tạo ra, càng khiến anh thêm phần tỏa sáng, khó mà nhìn thẳng.
"Quả nhiên, đây mới là dáng vẻ của một nhà lãnh đạo thực thụ. Sếp Đỗ, cùng lắm chỉ được coi là một gã trọc phú."
"Một nhà thiết kế thiên tài đích thực, phải có khí chất như vậy chứ!"
Diệp Chi Chu cảm thán từ tận đáy lòng...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ