Cùng lúc đó, Chu Mộ Nham cũng đang xem các chỉ số của game, quả thực là cười đến không ngậm miệng vào được.
Quá tuyệt vời, Bùi tổng đã ra tay thì đúng là không tầm thường!
Mẫn Tĩnh Siêu cũng lợi hại thật, dẫn dắt đám người của phòng làm việc Thiên Hỏa, vậy mà có thể làm ra một con game bom tấn như thế trong tình hình không cần tăng ca!
Xem ra, cho mọi người đăng ký chuyến du lịch Chịu Khổ, tiền này tiêu đáng giá thật!
Mọi người đúng là xứng đáng với kỳ nghỉ phép có lương này.
Chu Mộ Nham trước giờ vẫn là một ông chủ khá hào phóng, tuy không thể so với Bùi tổng được, nhưng chỉ cần dự án kiếm ra tiền thì các loại phúc lợi và tiền thưởng cũng chưa bao giờ keo kiệt.
Đang đắc ý nhìn độ hot của "Vết Đạn 2" ngày càng tăng thì điện thoại reo lên.
Chu Mộ Nham ngẩn ra một chút, rồi lập tức bắt máy: "Alô? Đinh tổng?"
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói có chút hoang mang lại hơi nôn nóng: "Chu tổng, cái thông cáo này là sao vậy?"
Chu Mộ Nham ngớ người: "Thông cáo? Thông cáo này có vấn đề gì à?"
Đinh tổng dường như hơi bị hỏi khó, dừng một chút rồi nói: "Cái thông cáo này, cái thông cáo này hoàn toàn không cần thiết chứ? Chiến lược sự kiện chúng ta lập ra là phải linh hoạt, phải dựa vào tình hình vận hành sau này của game để điều chỉnh, sao có thể vừa bắt đầu đã ngửa bài với người chơi được?"
"Với lại, dính đến chuyện sự kiện, có muốn ra thông cáo thì cũng phải là Tập đoàn Long Vũ chúng tôi phát chứ!"
"Chu tổng ra cái thông cáo này mà không báo với tôi một tiếng, thế này thì không được thật lòng cho lắm đâu?"
Chu Mộ Nham ngẩn ra: "Hả?"
"Đinh tổng không biết chuyện này sao?"
"Ây da, chuyện này ầm ĩ lên, chắc chắn là có hiểu lầm ở đâu đó rồi!"
"Là thế này, gần đây trên mạng không biết từ đâu ra tin đồn, đều nói 'Vết Đạn 2' về sau chắc chắn sẽ ra mấy cái sự kiện vận hành vớ vẩn. Đây không phải là tung tin vịt sao? Đây không phải là bôi nhọ sao?"
"Nếu các ông không ký thỏa thuận với Đằng Đạt thì thôi, sau này quả thật có thể sẽ ra mấy sự kiện vận hành hút máu, chúng ta không thể ra thông cáo tự vả vào mặt mình. Nhưng các ông đều đã ký thỏa thuận với Đằng Đạt rồi, sau này chắc chắn sẽ không có loại sự kiện vận hành này, cho nên đương nhiên phải làm rõ ngay lập tức chứ!"
"Vì vậy người bên Đằng Đạt nói với tôi chuyện này, tôi liền cảm thấy rất có lý, chuyện thông cáo càng ra sớm càng tốt!"
"Ra sớm một chút, không chỉ có thể xóa tan nghi ngờ của người chơi, mà còn thể hiện chúng ta quang minh chính đại, cớ sao mà không làm?"
"Chuyện này có lẽ là do Đinh tổng bận quá nên không nhận được tin tức. Nhưng mà cũng không ảnh hưởng gì lớn, Tập đoàn Long Vũ không phải đã ký thỏa thuận với Đằng Đạt rồi sao? Đều là chuyện đã giao kèo xong, một cái thông cáo này cũng sẽ không có ảnh hưởng gì đâu nhỉ?"
"Theo tôi thấy, Đinh tổng bây giờ cũng nên bù lại một cái thông cáo ngay đi, diễn thì phải diễn cho trót, quá tuyệt."
Đinh tổng: "Tôi, tôi chuyện này..."
Rõ ràng, ông ta vẫn còn rất nhiều điều muốn nói.
Tuy đã ký thỏa thuận, nhưng nội dung của thỏa thuận này vẫn có không gian để thương lượng mà! Hơi giở trò một chút trong phạm vi thỏa thuận, lách luật, muốn nhét vào một vài sự kiện vận hành thì cũng không phải là hoàn toàn không được.
Nhưng cái thông cáo này vừa được tung ra, tương đương với việc phơi bày chuyện này ra trước mắt tất cả người chơi, đến lúc đó mà còn làm mấy sự kiện kiểu này thì chắc chắn sẽ bị người chơi chửi cho sấp mặt!
Hơn nữa người chơi còn có thể định vị chính xác đến Tập đoàn Long Vũ, sẽ không bắn nhầm sang Đằng Đạt và phòng làm việc Thiên Hỏa.
Nhưng Đinh tổng cũng không thể nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng mình, hơn nữa chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vô dụng.
Đinh tổng ậm ừ nửa ngày, đành phải nói: "Tôi biết rồi Chu tổng, lát nữa bên tôi cũng sẽ ra một cái thông cáo, cứ vậy đã, chào nhé."
Chu Mộ Nham: "Ơ? Alô?"
Cúp điện thoại, Chu Mộ Nham vẫn còn hơi bực bội.
"Cái ông Đinh tổng này, game hot lên mà trông có vẻ không vui lắm nhỉ? Kệ đi, dù sao cái cây hái ra tiền này cũng đủ cho phòng làm việc của chúng ta ăn mấy năm rồi!"
Chu Mộ Nham lại tiếp tục đắc ý xem số liệu trên hệ thống.
...
Kim Vĩnh đang giả bộ làm kế hoạch sự kiện thì điện thoại reo.
Nhìn thấy số gọi đến, Kim Vĩnh không khỏi mỉm cười đắc ý, vừa nghe điện thoại, vừa gửi bản kế hoạch sự kiện làm qua loa lúc nãy cho Đinh tổng.
"Alô? Đinh tổng, kế hoạch sự kiện đã làm gần xong rồi, tôi gửi cho ngài rồi đấy, ngài xem qua trước nhé?"
"Cái gì? Kế hoạch sự kiện không làm nữa?"
"Thông cáo của phòng làm việc Thiên Hỏa? Thông cáo gì cơ? À, chúng ta cũng ra một bản tương tự đúng không, rõ rồi."
Cúp điện thoại, Kim Vĩnh nở nụ cười, đồng thời không khỏi cảm thán: Chiêu này của Triệu tổng đúng là dễ dùng thật!
Không chỉ đạt được mục tiêu một cách hoàn hảo mà còn rút mình ra an toàn, hoàn toàn không khiến Đinh tổng nghi ngờ.
Đương nhiên, Kim Vĩnh làm vậy cũng là bất đắc dĩ. Nếu anh ta không làm gì cả, thật sự nghe theo ý Đinh tổng mà đi đôi co với Bùi tổng, cuối cùng tám phần là sẽ rơi vào kết cục trong ngoài đều không phải là người.
Là một người làm vận hành game, Kim Vĩnh rất rõ ràng về công việc của mình.
Người làm vận hành game có hay bị chửi không? Đương nhiên là nhiều.
Mỗi lần có sự kiện hút máu, người đầu tiên bị chửi chính là bộ phận vận hành game, thứ hai mới đến sếp của công ty và đám chó thiết kế.
Mỗi lần như vậy, đám chó thiết kế lại rất oan ức, tao chỉ lo thiết kế game thôi, chuyện sự kiện căn bản không thuộc quyền quản lý của tao! Bọn mày chửi tao làm gì?
Thực ra người làm vận hành cũng rất oan, kế hoạch đúng là do bộ phận vận hành làm, nhưng rất nhiều lúc, đó đều là đổ vỏ cho sếp!
Sếp muốn bộ phận vận hành làm một kế hoạch kiếm tiền hơn, họ có thể không làm sao? Dám không làm là bị thay người ngay!
Vì vậy, rất nhiều lúc Kim Vĩnh cũng biết chuyện này làm ra là không đúng, sẽ bào mòn tuổi thọ của game, sẽ bị chửi, nhưng anh ta cũng chẳng có cách nào, làm nghề này mà, chẳng lẽ lại chống đối sếp?
Nếu là trước đây, Đinh tổng đưa ra yêu cầu kiểu này, anh ta dù không vui cũng đành chịu, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà nghe theo.
Nhưng tình hình lần này thì khác.
Anh ta vui mừng phát hiện, ra là vẫn có thể làm như thế này sao?
Chỉ cần động não một chút, đem ông Phật lớn là Đằng Đạt và Bùi tổng ra, rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.
Sếp quả thật có thể đè bẹp nhân viên cấp dưới, nhưng không dám ngang ngược với Bùi tổng! Chỉ cần bên Đằng Đạt có thể ra tay trước, sếp liền trở nên ngoan ngoãn.
Đương nhiên, cũng không phải là muốn đè bẹp hay khống chế những ông chủ này, tiền của họ một đồng cũng không kiếm ít đi, chỉ là trông chừng họ, để họ không vỗ trán một cái rồi làm bừa mà thôi.
Kim Vĩnh rất nhanh đã soạn xong thông cáo, xác nhận không có sai sót rồi đăng lên.
Dù sao bên phòng làm việc Thiên Hỏa đã làm mẫu rồi, cứ thế mà chép theo là được, không có gì khó.
Trang web chính thức của Tập đoàn Long Vũ, Weibo chính thức cùng một số tài khoản chính thức trên các nền tảng xã hội khác đồng loạt công bố.
Rất nhanh, đã có người chơi tới tấp phản hồi.
"Ghê thật, Tập đoàn Long Vũ cũng ra thông cáo! Vậy chuyện này chắc kèo là thật rồi!"
"Không ra cũng không được ấy chứ, phòng làm việc Thiên Hỏa đã tỏ thái độ trước rồi, Tập đoàn Long Vũ mà không lên tiếng thì chẳng khác nào tự viết bốn chữ 'Mau đến nhắm vào tao' lên mặt mình à?"
"Quá tuyệt, quy định giá vật phẩm trong game, cam kết tuyệt đối không tổ chức bất kỳ sự kiện vận hành nào khác ngoài việc giảm giá, thế này thì cơ bản là không còn không gian để chơi chữ nữa rồi nhỉ? 'Vết Đạn 2' chắc chắn sẽ là một con game có tâm như GOG! Vô cùng hóng!"
"Tôi vẫn không tin vào nhân phẩm của phòng làm việc Thiên Hỏa và Tập đoàn Long Vũ, hai cái tên này toàn vết nhơ đầy mình, nuốt lời cũng không phải là không thể."
"Nhưng mà chịu ra cái thông cáo này để tỏ thái độ thì cũng là chuyện tốt rồi!"
"Vẫn là Đằng Đạt trâu bò thật, có thể yêu cầu bên vận hành phải hoạt động theo quy tắc của mình! Chuyện này chắc chỉ có Đằng Đạt làm được, các công ty phát triển khác chắc chẳng có chút tiếng nói nào, đừng nói là góp ý cho kế hoạch sự kiện, không bị bên vận hành ép sửa phương án thiết kế đã là may lắm rồi!"
"Ai bảo Đằng Đạt góp ý tưởng và thiết kế làm gì? Tự các người thiết kế được game bom tấn thì tự làm đi chứ. Đã hợp tác với Đằng Đạt thì đương nhiên là phải nghe theo Đằng Đạt hết!"
"Vậy nên, Đằng Đạt thế này có được coi là thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ không? Mang cả triết lý vận hành có tâm này đến các công ty khác, tạo ra hiệu ứng đồng tốt đuổi đồng xấu?"
"Sau này chắc sẽ có nhiều nhà làm game hợp tác với Đằng Đạt hơn nhỉ? Đề nghị chuyện lần này có thể trở thành thông lệ, sau này làng game cũng có một cái 'mác' Đằng Đạt, chỉ cần là công ty hợp tác với Đằng Đạt thì trước tiên ra một cái thông cáo nói sẽ tuân thủ hai nguyên tắc vận hành này, rồi mọi người hãy chơi!"
"Vãi, thế này thì ác quá nhỉ?"
"Tàn nhẫn cái quái gì, nói cứ như họ không kiếm được tiền ấy! Chẳng qua là bảo họ cắt hẹ đừng có tàn nhẫn quá, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc nhổ tận gốc đám hẹ mà thôi."
"Có lý, sau này cứ game nào có mác Đằng Đạt thì mới chơi, dần dần cả làng game chẳng phải sẽ chỉ còn lại game có mác Đằng Đạt thôi sao? Kế hoạch hoàn hảo!"
Kim Vĩnh có chút không ngờ tới, hiệu ứng lại tốt đến như vậy!
Rõ ràng, người chơi đối với Đằng Đạt và Bùi tổng đã đạt đến mức độ tin tưởng vô điều kiện, đến nỗi một tựa game hợp tác phát triển với Đằng Đạt chỉ cần ra một thông báo là cũng có thể nhận được sự tín nhiệm từ Đằng Đạt, biến thành một điểm nóng!
"Chẳng lẽ, Đằng Đạt còn có thể thay đổi toàn bộ môi trường game trong nước sao?"
Kim Vĩnh đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo như vậy...