Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 1484: CHƯƠNG 1480: THÂU TÓM FINGER GAMES?

Còn về lý do tại sao lại hy vọng màn kịch này kéo dài thêm chút nữa... thì quá rõ ràng rồi. Charles, CEO hiện tại của Finger Games, vì muốn mua lại cổ phần công ty với giá hời nên chắc chắn sẽ không ngừng tung ra tin tức tiêu cực để chèn ép giá trị của Finger Games, đồng thời gây áp lực lên Tập đoàn Dayak, như vậy mới có thể chốt kèo với một mức giá thấp hơn.

Mà Tập đoàn Dayak khẳng định cũng sẽ không ngồi yên chịu trận.

Hai bên giằng co càng lâu, cái giá phải trả để thâu tóm Finger Games đương nhiên sẽ càng nhỏ!

Nghĩ đến đây, Mạnh Sướng không khỏi phấn chấn hẳn lên.

Hắn đã chắc chắn đến sáu phần, Bùi tổng đang theo dõi sát sao động tĩnh của Finger Games, đồng thời đã chuẩn bị sẵn sàng cho kế hoạch "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau".

Tuy xác suất sáu phần vẫn chưa đủ chắc ăn, nhưng Mạnh Sướng không dám mạo hiểm thêm nữa.

Hắn hỏi về Finger Games vốn đã có chút kỳ quặc, bây giờ mà hỏi thêm câu nữa thì ý đồ lộ ra quá rõ ràng.

Dù sao thì gần đây Mạnh Sướng cũng không hề phụ trách công việc quảng bá liên quan đến GOG, tại sao lại hứng thú với IOI như vậy? Chuyện này không hợp lý chút nào.

Thăm dò được xác suất sáu phần đã là quá ổn rồi.

Mạnh Sướng xoay người định rời đi thì Bùi Khiêm lại gọi hắn lại.

"Chờ chút."

"Tôi cũng có một câu hỏi muốn hỏi cậu: Cậu thấy có cách nào... có thể tiêu nhanh một lượng lớn tiền không?"

Bùi Khiêm cũng là đột nhiên nảy ra ý nghĩ này nên mới hỏi vậy.

Hắn vẫn đang đau đầu vì chuyện tiêu tiền gấp, đột nhiên cảm thấy có thể hỏi Mạnh Sướng thử xem!

Mạnh Sướng ở những mặt khác chưa chắc đã đáng tin, nhưng hắn có một ưu điểm, đó là cực kỳ dám tiêu tiền!

Hỏi hắn một chút, dù không nhận được câu trả lời nào quá hữu dụng thì ít nhiều cũng sẽ có thu hoạch.

Mạnh Sướng đứng hình ngay tại chỗ.

Bùi tổng có ý gì đây?!

Trên đời này có bao nhiêu cách tiêu tiền, lẽ nào Bùi tổng lại không nghĩ ra sao?

Làm sao có khả năng!

Chưa cần nói đến những ngành nghề mà Đằng Đạt chưa đặt chân tới, có một cách đơn giản nhất là ném hết tiền vào Quỹ Đầu tư Viên Mộng là được chứ gì?

Rõ ràng, câu hỏi này của Bùi tổng dường như có ẩn ý khác.

Mạnh Sướng cảm thấy hơi hoảng, chẳng lẽ mình chỉ bóng gió hỏi một câu về IOI mà Bùi tổng đã đoán chính xác suy nghĩ trong lòng mình, nên mới dùng cách này để gõ đầu mình một phen?

Bùi tổng hỏi có cách nào tiêu nhanh một lượng lớn tiền, mà việc thâu tóm Finger Games chẳng phải là quá phù hợp sao?

Có phải ý Bùi tổng là: "Mấy cái mưu mẹo vặt vãnh trong lòng cậu tôi biết hết rồi, sau này đừng có mà tỏ ra khôn lỏi đến dò xét tôi nữa"?

Tâm trí Mạnh Sướng lập tức bay xa vạn dặm.

Thấy bộ dạng hồn bay phách lạc của Mạnh Sướng, Bùi Khiêm có chút khó hiểu.

Tình hình gì đây, không phải chỉ hỏi cậu có cách nào tiêu nhanh một lượng lớn tiền thôi sao? Có thì nói có, không có thì nói không, nói bừa một hai cách cũng được mà, có cần phải xoắn xuýt đến thế không?

Bùi Khiêm ho nhẹ một tiếng: "Vấn đề này khó đến vậy sao?"

Mạnh Sướng bất giác rùng mình, đột nhiên cảnh giác.

Quả nhiên, Bùi tổng hỏi câu này, trong lòng đã có sẵn đáp án!

Mà sự do dự của mình vừa hay đã tự bán đứng chính mình...

Đúng là khó lòng phòng bị mà!

Làm việc với Bùi tổng thật sự không thể lơ là một giây phút nào, bởi vì bất kỳ sơ hở nhỏ nào cũng sẽ bị Bùi tổng tóm được, đây quả thực là một sự áp chế toàn diện về mặt trí tuệ!

Vậy tiếp theo nên làm gì đây? Rõ ràng, chỉ có một cách duy nhất.

Đó là nói thật, thẳng thắn khai báo!

Nghĩ đến đây, Mạnh Sướng vội vàng cúi gập người: "Bùi tổng, chuyện ngài muốn thâu tóm Finger Games, tôi quả thực không nên tự ý phỏng đoán! Vô cùng xin lỗi!"

Bùi Khiêm: "?"

Cúi đầu chào này làm Bùi Khiêm ngớ cả người.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đang yên đang lành sao lại xin lỗi?

Tôi chỉ hỏi cậu một câu rất đơn giản thôi mà? Cậu xem cậu trả lời cái gì thế này?

Hả? Thâu tóm Finger Games?

Bùi Khiêm vốn không để tâm, nhưng cụm từ "thâu tóm Finger Games" trong nháy mắt đã mở ra cho hắn một cánh cửa đến thế giới mới.

Khoan đã, đây là một ý tưởng hay đấy chứ!

Thế nào gọi là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây? Thế nào gọi là phong thủy luân chuyển?

Năm đó Tập đoàn Dayak có thể thông qua phương thức tư hữu hóa để cướp đi cổ phần Finger Games từ tay mình, vậy thì bây giờ mình đương nhiên cũng có thể dùng cách tương tự để đoạt lại!

Rõ ràng, Finger Games hiện đang trong tình trạng ngày càng sa sút, sự thất bại của sự kiện Tết Nguyên Đán lại giáng thêm một đòn chí mạng vào công ty.

Finger Games hiện tại có thể nói là đang ở thời điểm yếu ớt nhất kể từ khi thành lập.

Trước đây Bùi Khiêm hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này, là vì tình hình kinh doanh của IOI vẫn còn ổn, Finger Games vẫn là một miếng bánh ngon, Tập đoàn Dayak chắc chắn sẽ không bán.

Nhưng bây giờ thì khác, sau bao nhiêu sóng gió, tình hình của IOI đã không còn như xưa, mà Tập đoàn Dayak lại nổi tiếng là thấy tiền sáng mắt, biết đâu ra giá cao hơn một chút lại thật sự mua được Finger Games thì sao?

Còn về việc mua Finger Games có lãi hay không...

Nói nhảm, đương nhiên là có lãi!

Coi như IOI bây giờ đã như mặt trời lặn, Tập đoàn Dayak chắc chắn cũng sẽ không dễ dàng buông tay, muốn mua lại thì chắc chắn không rẻ, vẫn sẽ có chút giá cao.

Giá cao, triển vọng kém, đây chẳng phải là một khoản đầu tư giá trị thấp chuẩn không cần chỉnh sao?

Nhìn cái đà này của IOI, về cơ bản là sắp toang rồi. Nếu Bùi Khiêm không mua, nó sẽ nát trong tay người khác; nhưng nếu Bùi Khiêm mua, chẳng phải là nó sẽ nát trong tay mình sao?

Nếu IOI thật sự nát, vậy thì có thể tiếp tục dùng nó để đốt tiền, cái cây rụng tiền này ít nhất có thể đốt được nửa năm một năm, quá tuyệt!

Thậm chí Bùi Khiêm còn có một ý tưởng táo bạo và quái đản hơn, đó là tiện thể kéo cả GOG vào, tiêu nhiều tiền nhất, làm trò con bò lớn nhất...

Bùi Khiêm cũng thả hồn lên mây, mặc sức tưởng tượng viễn cảnh tươi đẹp hơn nửa phút mới hoàn hồn trở lại.

Kết quả vừa nhìn lại, Mạnh Sướng vẫn còn đang cúi gập người ở đó.

Bùi Khiêm có chút cạn lời: "Cậu làm gì vậy? Mau đứng thẳng lên đi, tôi không có ý trách cậu chuyện này."

Mạnh Sướng xoa xoa cái lưng già của mình, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

Không có ý trách tôi mà lại để tôi cúi lưng lâu như vậy sao?

Rõ ràng, thái độ của Bùi tổng có thể nhìn nhận từ hai phương diện.

Mạnh Sướng cúi đầu xin lỗi, Bùi tổng cố ý đợi hơn nửa phút mới bảo hắn đứng dậy, đây rõ ràng là đang gõ đầu hắn, để hắn lần sau đừng tỏ ra khôn lỏi đi thăm dò nữa; nhưng miệng Bùi tổng nói không trách hắn, tức là chuyện thâu tóm Finger Games sẽ không vì Mạnh Sướng mà thay đổi.

Nói một cách khác...

Ý của Bùi tổng là, tôi muốn thâu tóm Finger Games, cậu nhìn ra rồi, nảy sinh ý đồ, chuyện đó không sao. Nhưng cậu tỏ ra khôn lỏi chạy đến dò xét tôi, thì đó lại là vấn đề rất lớn!

Việc nào ra việc đó, thái độ này đã thể hiện quá rõ ràng.

Mạnh Sướng vội nói: "Vâng ạ Bùi tổng, vậy tôi đi trước."

Rời khỏi văn phòng Bùi tổng, Mạnh Sướng không khỏi thở phào một hơi.

Phù... May quá!

Tuy kế hoạch thất bại, màn bóng gió tưởng như không dấu vết đã bị Bùi tổng nhìn thấu ngay tại chỗ, nhưng Bùi tổng cũng không vì thế mà tức giận.

Hơn nữa, hắn cũng đã thăm dò được, Bùi tổng đúng là có ý định thâu tóm Finger Games.

Nếu thông tin này đã được xác nhận, vậy thì chuyện sau đó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Mạnh Sướng và Phạm Tiểu Đông đều có thể dựa vào thông tin xác thực này để dự đoán đại khái xu hướng giá cổ phiếu của Finger Games trong thời gian tới!

Đầu tiên, Charles vì muốn mua lại Finger Games với giá rẻ, chắc chắn sẽ tung ra một số tin tức tiêu cực, khiến giá cổ phiếu của Finger Games giảm xuống.

Sau đó, khi giá cổ phiếu đã giảm gần đến đáy, vào thời điểm Charles và Tập đoàn Dayak sắp đạt được thỏa thuận, Bùi tổng chắc chắn sẽ đột ngột ra tay.

Lúc này, giá cổ phiếu đã giảm đến một mức độ nhất định chắc chắn sẽ tăng trở lại.

Nói cách khác, trước bán khống, sau mua vào, có thể kiếm được một khoản.

Quỹ đen của Mạnh Sướng, đương nhiên có thể được bổ sung rồi.

Có điều, Mạnh Sướng đã nghĩ kỹ, hắn sẽ trích một phần lớn số tiền kiếm được để quyên góp cho "Kế hoạch Chồi Non", như vậy, Bùi tổng sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua hành vi của mình.

Nói chung, tình thế vô cùng tốt đẹp!

...

Nhìn Mạnh Sướng rời đi, Bùi Khiêm bắt đầu suy tính về việc thâu tóm Finger Games.

Đừng nói nữa, càng nghĩ càng thấy hợp lý!

Trước đây hắn hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này, chủ yếu là vì lúc đó quan hệ với Tập đoàn Dayak không tốt, dù có muốn mua, người ta cũng sẽ không bán.

Bây giờ Finger Games đã ra nông nỗi này, nói không chừng thật sự có hy vọng.

Nhưng vấn đề lại đến, thâu tóm một công ty không phải là chuyện đơn giản như đi mua rau, phải định giá, đàm phán, quá trình này có thể rất phiền phức.

Mua thế nào? Cử ai đi?

Đối với giá cả, Bùi Khiêm cũng không quá để tâm, chỉ cần không quá vô lý, đắt hơn một chút cũng không thành vấn đề. Mấu chốt là phải hoàn thành thuận lợi, đừng để sau một hồi thao tác, kết quả lại thất bại ê chề, vậy thì đúng là công cốc.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Bùi Khiêm quyết định chọn ra bốn ứng cử viên chính.

Eric, Trợ lý Tân, Hạ Đắc Thắng, Mạnh Sướng!

Eric là nhân viên kỳ cựu của Tập đoàn Dayak, đáng lẽ có thể móc nối với Tập đoàn Dayak, như vậy có thể thúc đẩy giao dịch nhanh hơn, không đến nỗi chạy đến đó rồi không liên lạc được, làm lỡ tiến độ.

Ngoài ra, Eric từng phụ trách công việc vận hành của cả IOI và GOG, đặc biệt rất am hiểu về IOI, về mặt game, tính chuyên nghiệp là đủ.

Trợ lý Tân và Hạ Đắc Thắng chủ yếu là đi khảo sát Finger Games, tiện thể định giá một mức hợp lý, năng lực nghiệp vụ của hai người này khá vững vàng, không cần phải ép giá quá thấp, nhưng cũng không thể làm công tử Bạc Liêu.

Còn người cuối cùng là Mạnh Sướng, nhìn bề ngoài thì là cho đủ tụ, nhưng thực tế hắn rất quan trọng: Bùi Khiêm muốn hắn thay mình quyết định.

Thâu tóm một công ty chắc chắn không thể xong trong hai ba ngày, toàn bộ quá trình đàm phán sẽ khá dài, hơn nữa giữa chừng có thể sẽ có những lựa chọn được mất.

Đối với những chi tiết được mất này, Bùi Khiêm thực ra không quá quan tâm, nhưng khổ nỗi Eric, Trợ lý Tân, Hạ Đắc Thắng đều không phải là người quá dám quyết đoán.

Mà Mạnh Sướng thì ưu điểm khác không nhiều, ưu điểm duy nhất chính là gan lớn.

Đến lúc đó những người này có thể phải bay đến châu Âu hoặc Mỹ, có chênh lệch múi giờ với trong nước, Bùi Khiêm cũng không muốn nửa đêm đang ngủ lại bị một cuộc điện thoại đường dài đánh thức, chỉ để quyết định một việc nhỏ nhặt trong mắt hắn.

Vì vậy, để Eric làm cầu nối, Trợ lý Tân và Hạ Đắc Thắng khảo sát, đàm phán, Mạnh Sướng quyết định. Cuối cùng bất kể kết quả thế nào, chỉ cần mua được Finger Games, không tiêu quá nhiều tiền oan là được.

Bốn người này phân công hợp tác, sau đó để họ tự thành lập một đội ngũ chuyên nghiệp dựa trên nhu cầu, chắc chắn là ổn thỏa, không có sơ hở nào!

Bùi Khiêm càng nghĩ càng vui, lập tức gửi tin nhắn cho bốn người, bảo họ tranh thủ sắp xếp công việc trong tay, khảo sát tính khả thi của việc thâu tóm Finger Games, sau đó nhanh chóng thúc đẩy chuyện này.

Đương nhiên, cụ thể đàm phán thế nào, Bùi Khiêm không định can thiệp, để bốn người họ tự thương lượng quyết định là được rồi...

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!