Buổi tối.
Tiệm net Mạc Ngư, chi nhánh chính.
Mã Dương và Trương Nguyên ngồi ở một chỗ gần cửa sổ, nhâm nhi chút rượu, nhìn vài người khách lác đác qua lại mà lòng buồn man mác.
Vẫn không có khách!
Hiện tại, đã có thêm hai tiệm net Mạc Ngư nữa đang trong giai đoạn sửa chữa, chẳng mấy chốc sẽ chính thức khai trương.
Thế nhưng, chi nhánh chính của tiệm net Mạc Ngư vẫn đang trong trạng thái thua lỗ ổn định.
Doanh thu đã dần đi vào ổn định, nhiều khách quen thậm chí còn thân thiết với cả nhân viên, nhưng dù tính toán thế nào đi nữa, chút người ít ỏi này cũng không thể gánh nổi chi phí vận hành của tiệm.
Mã Dương và Trương Nguyên, một người là tổng giám đốc của tiệm net Mạc Ngư, một người là quản lý khu vực Kinh Châu, lúc này đang nâng chén tiêu sầu.
Trương Nguyên uống cạn ly rượu trước mặt: "Tôi lại lên hát vài bài đây."
Mã Dương đưa tay định cản hắn lại: "Thôi đi, có hát cũng chẳng ai nghe đâu..."
Tính cả hai người họ, ở đây chỉ có tổng cộng tám người đang ngồi uống rượu.
Trương Nguyên vẫn đứng dậy: "Không sao, hét vài câu giải tỏa thôi."
Anh bước lên sân khấu, vẫn như mọi khi, gảy thử vài nốt guitar rồi nghĩ xem hôm nay nên hát bài gì.
Mấy người ngồi dưới uống rượu về cơ bản đều là khách quen nên cũng chẳng có gì ngạc nhiên.
Mà nói đi cũng phải nói lại, quán net nào mà chẳng có ca sĩ thường trú chứ? Đây cũng không phải chuyện gì mới mẻ.
Hồi tiệm net Mạc Ngư mới khai trương, tối nào Trương Nguyên cũng hát hò cực kỳ nhiệt tình, nhưng chẳng ăn thua. Tuy đúng là có giúp tăng chút độ hot, nhưng mức tăng chẳng thấm vào đâu.
Lâu dần, anh cũng hát ít đi, hôm nay là do có men rượu tác động nên mới nhất thời nổi hứng lên sân khấu lần nữa.
Trương Nguyên cũng không khách sáo gì, sau khi chỉnh lại thiết bị thì bắt đầu cất giọng hát.
Giọng anh không thể nói là trời phú, nhưng cũng khá êm tai. Dù sao cũng từng là ca sĩ thường trú ở quán bar, chất giọng chắc chắn không tệ.
Tiếng hát trầm khàn nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian.
Trước đây Trương Nguyên cũng từng thử hát mấy bài rock sôi động, nhưng nhanh chóng nhận ra khán giả bên dưới chẳng hề hưởng ứng, không có chút không khí nào.
Vì vậy sau này anh toàn hát những bài có giai điệu chậm rãi hoặc nhạc dân ca.
Như vậy, ít nhất khung cảnh cũng không đến nỗi quá gượng gạo.
Mã Dương vừa uống rượu vừa nghe Trương Nguyên hát, đầu óc có chút lơ đãng.
Đột nhiên, hắn chú ý thấy bên ngoài bức tường kính dường như có một bóng người mờ ảo đang do dự trước cửa.
Bây giờ đã là buổi tối, đèn trong tiệm net sáng hơn bên ngoài, người ở ngoài có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong, nhưng người bên trong nhìn ra ngoài thì không rõ lắm.
Nhưng đúng là có thể thấy một bóng người đang lượn lờ ngoài cửa.
"Khách mới à?"
"Lại còn đang do dự, thế này thì có thể lôi kéo được đây!"
Mã Dương lập tức tỉnh cả người.
Tuy bây giờ hắn đã là tổng giám đốc cao quý của tiệm net Mạc Ngư, nhưng ai nói tổng giám đốc thì không được đi mời khách chứ?
Cái chức tổng giám đốc của Mã Dương chẳng có chút giá trị nào cả.
Mở cửa tiệm net, Mã Dương nở nụ cười niềm nở: "Cậu em, vào chơi không?"
Chàng trai trẻ đứng ngoài cửa rõ ràng giật nảy mình, vốn đang do dự thì cửa đột nhiên mở ra, một cái mặt dài thượt xuất hiện ngay trước mắt.
Cậu ta có chút ngượng ngùng cúi đầu: "Em... em không phải đến chơi net."
"Không sao, vào uống rượu cũng được mà." Mã Dương vẫn nhiệt tình.
Hắn quan sát kỹ chàng trai này, trông dáng vẻ có hơi lôi thôi, tóc tai bù xù, quần áo trên người có vẻ đã cũ, nhưng vẫn khá sạch sẽ.
Chàng trai gãi mái tóc rối bù: "Em... em muốn hỏi một chút, bên mình có tuyển ca sĩ thường trú không ạ?"
Mã Dương: "..."
Hơi thất vọng một chút.
Bên này không thiếu nhân viên, chỉ thiếu khách hàng thôi!
Không có khách thì cậu hát hay đến mấy cũng có ích gì chứ.
Thấy cái mặt dài của Mã Dương xịu xuống với tốc độ mắt thường cũng thấy được, chàng trai vội nói: "Em thấy, em hát hay hơn người kia, nên mới muốn đến thử ạ."
Mã Dương ngẫm lại, hình như cũng được.
Trương Nguyên bây giờ dù gì cũng là quản lý khu vực Kinh Châu của tiệm net Mạc Ngư, làm sao có thể ngày nào cũng tự mình lên sân khấu hát được.
Tuyển một ca sĩ thường trú, đúng là cũng không tệ.
"Được, cậu tên gì?"
"Trần Lũy."
"Vào đi."
Mã Dương dẫn Trần Lũy vào trong tiệm net, tùy tiện tìm một chỗ cho cậu ngồi xuống.
Một lúc sau, Trương Nguyên hát xong một bài, bước xuống sân khấu nghỉ ngơi.
Mã Dương chỉ tay lên sân khấu: "Đi đi, đừng căng thẳng."
Vốn dĩ Mã Dương cũng chẳng có tế bào âm nhạc, nghe không ra hay dở thế nào, chỉ nghĩ miễn là cậu trai này hát không đến nỗi nào, có thể tạm thay chân Trương Nguyên là được.
Trương Nguyên vừa rót ly nước uống, quay đầu lại đã thấy vị trí của mình trên sân khấu bị người khác chiếm mất.
Một chàng trai lạ hoắc đang gảy đàn guitar trên sân khấu, xem bộ dạng là chuẩn bị cất giọng.
Trương Nguyên ngơ ngác ngồi xuống cạnh Mã Dương: "Mã ca, ai vậy?"
"Tên Trần Lũy, đến ứng tuyển ca sĩ thường trú. Anh nghĩ nếu cậu ta hát ổn thì cứ để cậu ta lên, sau này cậu cũng được nghỉ ngơi nhiều hơn."
Mã Dương ân cần nói: "Dù sao công việc của cậu cũng bận rộn, giờ nhân viên pha chế mới cũng đã tuyển được rồi, tuyển thêm một ca sĩ thường trú nữa là cậu có thể chuyên tâm phụ trách vận hành tiệm net."
Trương Nguyên rất muốn nói rằng thực ra cả ngày mình chẳng có việc gì làm, nhưng nghe Mã Dương nói vậy, trong lòng lại có chút cảm động.
Ủa, mà khoan, chúng ta có đăng tin tuyển ca sĩ thường trú bao giờ đâu?
Trương Nguyên vừa định hỏi câu này thì một giọng hát trong trẻo nhưng lại pha chút khàn khàn đã vang lên trong tiệm net.
"Hoa nở mùa xuân, gió heo may và mặt trời lặn mùa đông..."
Trương Nguyên ngẩn người: "Còn hát một bài nhạc xưa nữa chứ."
Độ phổ biến của bài hát này quá cao, gần như ai cũng đã từng nghe qua.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Trần Lũy cất giọng, gần như tất cả những người đang uống rượu đều đồng loạt nhìn lên sân khấu.
Giọng hát ấy như một dòng nước trong vắt rót xuống từ sân khấu, bao bọc lấy từng người.
Trương Nguyên cũng sững sờ, bất giác khẽ ngâm nga theo.
Mã Dương uống một ngụm rượu, lẩm bẩm: "Hình như không hay bằng cậu hát."
Trương Nguyên có chút bất đắc dĩ liếc hắn một cái: "Mã ca... Cậu ấy hát, hay hơn em nhiều."
"Thật à?" Mã Dương hơi ngạc nhiên, "Giọng cậu ta cao không lên nổi, thấp cũng chẳng xuống được, hay ở chỗ nào?"
Trương Nguyên cảm thấy mình như đang đàn gảy tai trâu, nhưng nghĩ lại Lão Mã dù sao cũng là sếp trực tiếp của mình, vẫn nên giữ nụ cười trên môi.
"Một giọng hát hay là phải có sức lay động lòng người, cái chất giọng này của cậu ta mà đi hát dân ca thì đúng là được ông trời ban cho chén cơm, đỉnh vãi!"
"Ghen tị cũng không được."
"Không tin, anh cứ xem phản ứng của mọi người là biết."
Mã Dương nhìn những người khác trong quán.
Lúc Trương Nguyên hát, mọi người ai uống rượu cứ uống rượu, ai nói chuyện cứ nói chuyện, tuy cũng đang nghe, nhưng rõ ràng chỉ coi đó là nhạc nền bình thường.
Nhưng sau khi Trần Lũy lên sân khấu, tất cả mọi người dường như bị đóng băng.
Tất cả đều cầm ly rượu lặng lẽ uống, không một ai nói chuyện, cũng không ai tán gẫu, thậm chí có vài người còn ngơ ngẩn nhìn Trần Lũy trên sân khấu, không biết giọng hát ấy đã gợi lên cho họ ký ức nào đó.
Trương Nguyên cảm thán: "Mã ca, rốt cuộc anh tìm đâu ra được một mầm non tốt thế này?"
Mã Dương im lặng một lúc: "... Tự cậu ta tìm đến cửa."
Trương Nguyên: "Vậy thì đúng là trùng hợp thật."
"Thực ra cũng không hẳn." Mã Dương nói, "Cậu ta bảo là đứng ngoài nghe cậu hát, cảm thấy mình chắc chắn hát hay hơn nên mới lấy hết can đảm bước vào. Anh thấy công lao này, chủ yếu vẫn nên thuộc về cậu."
Trương Nguyên: "..."
"Mã ca, em đổi ý rồi, không thuê cậu ta nữa được không?"
"Không được."
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂