Tiệm net Mạc Ngư.
Khu vực cà phê.
Một người đàn ông có vẻ từng trải đang nâng ly cà phê, chậm rãi nhấp môi.
Một người đàn ông trung niên trạc năm mươi tuổi bước vào tiệm net, ngồi xuống đối diện với người đàn ông kia.
"Lưu tổng." Người đàn ông từng trải hơi đứng dậy, tỏ vẻ kính trọng.
"Ngại quá Lý tổng, công ty nhiều việc quá nên tôi đến hơi muộn. Mà nói đi cũng phải nói lại, chỗ này đúng là khó tìm thật đấy." Vị Lưu tổng lớn tuổi hơn ngồi xuống ghế đối diện, theo thói quen rút ra một điếu xì gà.
Lý Thạch xua tay: "Lưu tổng, ở đây cấm hút thuốc ạ."
Lưu tổng sững người một chút: "Cấm hút thuốc?"
Ông quay đầu nhìn quanh, không thấy biển cấm hút thuốc, nhưng cậu nhân viên phục vụ trẻ tuổi đã ném về phía ông một nụ cười áy náy, đúng là cấm hút thuốc thật.
Lưu tổng cũng không để bụng, cất điếu xì gà lại cẩn thận.
"Lý tổng, đây chính là nơi mà anh nói với tôi là có ý định đầu tư à?" Lưu tổng nhìn quanh, "Chỗ này… trông chỉ là một quán cà phê rất bình thường thôi mà."
Ông dừng lại một chút, rồi lại hơi thắc mắc: "Mà này, cái dãy máy tính kia là sao thế?"
Lý Thạch uống cà phê, mỉm cười nói: "Lưu tổng, có điều này ngài không biết đâu."
"Ông chủ của tiệm này có tầm nhìn cực kỳ xa. Theo tôi thấy, dù là tiệm net, quán bar hay quán cà phê, nếu tách riêng ra thì ngành nào cũng rất có tiềm năng."
"Tiếc là, không hiểu sao ông chủ tiệm này lại nhét hết chúng vào một chỗ, thành ra lại cản trở lẫn nhau, khiến cho tiệm bây giờ vắng như chùa Bà Đanh."
Lý Thạch giải thích cặn kẽ những gì mình tìm hiểu được ở tiệm net Mạc Ngư trong khoảng thời gian này, bao gồm cả thời hoàng kim của tiệm khi còn có Trần Lũy.
"Chỉ tiếc là, sau khi ca sĩ đó đi, ca sĩ mới không được chào đón bằng, nên độ hot ở đây bắt đầu giảm dần, đến bây giờ lại sắp quay về tình trạng sống dở chết dở như trước."
"Tuy nhiên, nhận định của tôi về nơi này sẽ không thay đổi, ít nhất thì việc tiệm net này đi theo con đường cao cấp có thể sẽ là hướng phát triển trong tương lai."
Nghe xong mấy câu của Lý Thạch, Lưu tổng khẽ gật đầu.
"Cho nên, anh muốn đầu tư vào đây?"
Lý Thạch nhấp một ngụm cà phê, tự tin tràn đầy: "Không sai. Là một nhà đầu tư, chút nhạy bén đó vẫn phải có. Lưu tổng ngài làm bất động sản, tôi cảm thấy mô hình cao cấp như tiệm net Mạc Ngư, nếu có thể mở ở một địa điểm thích hợp thì rất đáng để đầu tư, cho nên hôm nay mới cố tình hẹn ngài ra đây để bàn về chuyện này."
Lưu tổng suy nghĩ một chút, rất nhanh đã hiểu ra mấu chốt: "Ừm, nói vậy cũng đúng. Tiệm này lỗ hay lãi thực ra không quan trọng lắm. Dùng nó để phục vụ nhóm khách hàng cao cấp, đẩy giá đất của cả khu vực lên, đúng là một phi vụ không tồi."
"Anh đã nói chuyện với ông chủ tiệm này chưa?"
Lý Thạch lắc đầu: "Vẫn chưa, tôi đang đợi một thời cơ thích hợp."
"Tiệm này mở ra thực ra cũng mới hai, ba tháng thôi, tôi cảm thấy ông chủ này không giống người thiếu tiền, hơn nữa xét theo phong cách làm việc cấp tiến của anh ta, e là một người khá cố chấp, không nghe lọt tai ý kiến của người khác."
"Theo tôi được biết, trong tình hình tiệm này rõ ràng là không kiếm ra tiền, ông chủ này vẫn tiếp tục ném tiền vào, mở thêm ba bốn chi nhánh ở thành phố Kinh Châu, một kẻ cứng đầu như vậy đúng là hiếm thấy."
"Đương nhiên, tôi vẫn chưa điều tra kỹ, chỉ là kết hợp những gì tìm hiểu được trong khoảng thời gian này để đưa ra suy đoán đó thôi."
Lưu tổng khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thành.
Muốn ném ra 3, 4 triệu để làm một cái tiệm độc lạ thế này, chắc chắn sẽ bị rất nhiều người can ngăn. Ấy thế mà tiệm này vẫn mở được, hơn nữa không chỉ mở một cái, đủ để chứng minh vị ông chủ này không chỉ không thiếu tiền, mà còn khá độc đoán chuyên quyền.
Nếu không thì không thể làm được chuyện như vậy.
Lý Thạch nói tiếp: "Cho nên, nếu tôi đến đàm phán bây giờ, chắc chắn sẽ bị từ chối, đối phương tuyệt đối sẽ không chấp nhận vốn đầu tư của tôi."
"Tôi phải tiếp tục chờ, chờ tiệm này tiếp tục không có khởi sắc, chờ mấy chi nhánh kia cũng đồng loạt thua lỗ nặng, chờ đến khi vị ông chủ này bắt đầu nghi ngờ bản thân, định thay đổi…"
"Tôi sẽ dứt khoát ra tay cứu giúp, đầu tư một khoản tiền lớn, và đường đường chính chính nắm lấy một phần quyền kiểm soát."
"Đến lúc đó, Lưu tổng, chúng ta có thể bàn bạc kỹ hơn về việc hợp tác rồi."
Lưu tổng cười ha hả, không đồng ý cũng không từ chối: "Lý tổng tính toán hay thật. Nhưng tôi thấy mô hình kinh doanh này vẫn nên quan sát thêm một thời gian nữa."
"Lý tổng đừng hiểu lầm, tôi không có ý dội gáo nước lạnh đâu, chỉ là con người tôi làm việc hơi thiên về hướng bảo thủ, không giống các anh làm đầu tư, tầm nhìn rộng lớn như vậy. Có điều, chờ mục đích của Lý tổng thật sự đạt được, tôi cũng không ngại bàn lại chuyện này."
"Biết đâu, Lý tổng lại thất bại thảm hại thì sao? Đến lúc đó người bàn chuyện hợp tác với tôi, e rằng lại là người khác."
Lý Thạch mỉm cười nhấp một ngụm cà phê: "Yên tâm đi Lưu tổng, tôi cho rằng vị ông chủ này không có lý do gì để từ chối tôi đâu."
. . .
. . .
Ngày 18 tháng 6.
Mấy tựa game của Đằng Đạt đồng loạt cập nhật phiên bản mới!
Các game thủ mong ngóng mỏi mòn lập tức đón chào một ngày hội, người cần mua DLC thì mua DLC, người cần cướp vũ khí Sử Thi thì cướp vũ khí Sử Thi, vừa hô to "Đằng Đạt có tâm vãi" vừa điên cuồng mua sắm, tiện thể còn lên diễn đàn cà khịa mấy game hút máu.
Bùi Khiêm vừa lướt diễn đàn, vừa theo dõi số liệu trên hệ thống.
Doanh số của mấy bản DLC tăng trưởng rất mạnh, khiến người ta phải hoảng.
Đặc biệt là 500 khẩu Barrett - Hủy Diệt của game "Pháo Đài Trên Biển", vốn dĩ Bùi Khiêm cho rằng có thể trụ được một ngày, kết quả bây giờ xem ra, e là không trụ nổi một giờ.
Các game thủ có thể thấy số lượng giới hạn 500 khẩu đang được bán hết với tốc độ ánh sáng, rất nhiều người vốn đang do dự cũng không ngần ngại mà tranh mua.
Tuy tốc độ tăng trưởng của những con số này khiến Bùi Khiêm có chút tim đập chân run, nhưng tính toán kỹ lại, tất cả vẫn nằm trong dự tính.
Sau mấy lần quyết toán, Bùi Khiêm đã ngày càng hiểu rõ hơn về một số quy tắc của hệ thống.
Muốn đạt được mục tiêu thua lỗ, thực ra không cần phải khiến công ty phá sản, cũng sẽ không làm công ty dậm chân tại chỗ.
Chỉ cần đạt được hai điều kiện vào thời điểm quyết toán là có thể hoàn thành việc thua lỗ và tiến hành chuyển hóa tài sản.
Thứ nhất, ngay tại thời điểm quyết toán, quỹ hệ thống phải thấp hơn quỹ hệ thống ban đầu.
Thứ hai, một tuần trước khi quyết toán không được có bất kỳ sản phẩm nào chưa công bố.
Quỹ hệ thống sẽ được bổ sung vào đầu mỗi chu kỳ quyết toán, từ 50 nghìn ban đầu, đến bây giờ là 5 triệu, thừa không trả, thiếu thì bù, đều là hệ thống cho không, tội gì không lấy.
Lần quyết toán này, thực ra Bùi Khiêm chỉ cần đảm bảo quỹ hệ thống thấp hơn 5 triệu là được, thấp hơn bao nhiêu thì chuyển hóa bấy nhiêu.
Chờ sau khi quyết toán xong, mấy tựa game vẫn sẽ tiếp tục kiếm tiền, hệ thống lại bổ sung quỹ, chuỗi tài chính của công ty sẽ không bị đứt gãy, cần phát triển cứ phát triển, cần mở rộng quy mô cứ mở rộng quy mô, thực ra không có ảnh hưởng gì.
Huống chi số tiền tiêu ra từ quỹ hệ thống, hoặc là tiêu vào nhân viên, hoặc là tiêu vào nghiên cứu phát triển, chứ có phải vứt đi đâu.
Bây giờ Bùi Khiêm đối với việc một dự án nào đó có thua lỗ hay không thực ra đã không còn quá coi trọng, giống như lần ra DLC này, hoàn toàn là để che mắt thiên hạ, làm ra chắc chắn sẽ kiếm tiền, nhưng Bùi Khiêm vẫn làm.
Cũng chẳng sao cả, dù sao chỉ cần các dự án khác lỗ một chút, đảm bảo lúc quyết toán quỹ hệ thống thấp hơn 5 triệu là vẫn có thể đạt được mục đích thua lỗ, không nhất thiết phải lỗ sạch vốn mới được.
Mà hiện tại, toàn bộ kịch bản về cơ bản đang đi theo đúng kế hoạch của Bùi Khiêm, ngay cả dự án khởi động trễ nhất là "Đồ ăn ngoài Mạc Ngư" cũng đã hoàn thành, tuy bây giờ vẫn chưa có người dùng, nhưng đã được xem là chính thức đi vào hoạt động, không tính là sản phẩm chưa công bố.
Vạn sự đã sẵn sàng, Bùi Khiêm tâm trạng không tệ, chuẩn bị xem mấy lời tâng bốc của người chơi.
Hắn tiện tay mở một diễn đàn game.
"Game 'Quỷ Tướng' cuối cùng cũng cập nhật! Cảm động trời đất! Mà vừa cập nhật đã ra bao nhiêu võ tướng thế này, chơi được cả nửa năm!"
Lại mở một cái khác.
"Đợt cập nhật này của 'Nhà Sản Xuất Game' xin tặng năm sao, lồng tiếng mới, cảnh mới, đúng là có tâm ghê!"
Thêm một cái nữa.
"Cái game như 'Con Đường Sa Mạc Cô Độc' mà cũng cập nhật phiên bản mới á? Lại còn chỉ bán một tệ? Vãi! Tuy không chơi nhưng cũng mua ủng hộ, tiện thể hét một câu Đằng Đạt trâu bò vãi! (gào khản cổ)"
Cái cuối cùng.
"Thằng cha sản xuất game chết dẫm!"
"Fu*ck your mother, vũ khí Sử Thi ngầu như thế mà ông bán có 500 khẩu, bố mày đang giờ làm cố tình chuồn ra quán net mà mày báo là 'tháng này đã bán hết' là sao?"
"Cần mua acc cướp được Barrett - Hủy Diệt, thu mua thật lòng!"
"Cứ khen sếp Đằng Đạt một câu là 'chỗ đó' ngắn đi một phân!"
"Fu*ck your mother, bán tiếp đi! Không chờ nổi đến tháng sau đâu!"
Bùi Khiêm lặng lẽ đóng khu bình luận của game "Pháo Đài Trên Biển" lại.
Khụ khụ, phong cách bình luận ở đây có vẻ hơi khác so với mấy game trước.
Nhưng không sao, các người cứ chửi, chỉ cần trước lần quyết toán này đừng tiếp tục nạp tiền cho tôi nữa, thì chúng ta vẫn là anh em tốt
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh