Ngày 20 tháng 6.
Bắt đầu từ giữa tháng 7, trường học sẽ được nghỉ hè, và đây cũng là lúc sắp bước vào tuần thi cử. Bùi Khiêm vẫn phải dành chút thời gian để ôn lại bài vở.
Tuy thi cử khá thoải mái, nhưng một số môn thi theo dạng đề đóng vẫn phải mất mấy đêm để ôn bài.
Về điểm này, Bùi Khiêm đặc biệt khâm phục Mã Dương.
Mã Dương vừa có thể lo cho tiệm net Mạc Ngư và Mạc Ngư Giao Hàng Nhanh, lại vừa nghiêm túc lên lớp nghe giảng. Thi cử tuy khó được điểm cao, nhưng chắc chắn qua môn thì không thành vấn đề.
Chỉ có thể nói, đôi khi lầy lội cũng là một loại năng lực rất bá đạo.
Đến tận bây giờ, thân phận của Bùi Khiêm vẫn chưa bị bại lộ. Tuy anh rất ít khi về ký túc xá, quanh năm không thấy mặt, nhưng kiểu sinh viên này trong trường đại học cũng không thiếu, nên chẳng có gì lạ.
Mã Dương, người duy nhất trong trường biết chuyện, lại rất kín miệng, cũng chẳng có bạn học nào cố tình đi hỏi han.
Mỗi lần đến trường, Bùi Khiêm đều về căn hộ thuê để thay lại quần áo bình thường, vì vậy cũng không gây ra nghi ngờ gì.
Ngược lại, quần áo trên người Mã Dương ngày càng đắt tiền, đồ công nghệ cũng ngày càng xịn sò, khiến bạn học lầm tưởng nhà cậu ta mới được đền bù giải tỏa.
Có Mã Dương hút hết “hỏa lực” giùm, Bùi Khiêm cũng vui vẻ làm một sinh viên bình thường trong trường.
Đương nhiên, Bùi Khiêm cũng biết chuyện này giống như giấu cha mẹ vậy, không giấu được bao lâu, nhưng anh cũng không cần phải bại lộ ngay bây giờ. Dùng thân phận người bình thường để hòa đồng với mọi người cũng rất tốt.
Chỉ là gần đến tuần thi cuối kỳ, Bùi Khiêm lại phải vừa ôn thi vừa lo chuyện công ty, cảm thấy mình khổ vãi chưởng.
Trong phòng tự học.
Bùi Khiêm đang cố nhồi nhét đống tài liệu photo mượn được, thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên lướt.
Tuy bản thân không thể lúc nào cũng theo dõi tin tức trên mạng, nhưng anh có thể để Lữ Minh Lượng tổng hợp lại một vài tin tức quan trọng và báo cáo bất cứ lúc nào.
"Bùi tổng, Du Nhạc Thời Quang đã đưa tin về mấy cái DLC game của chúng ta, khen chúng ta là lương tâm của ngành game trong nước, hiệu ứng khá tốt!"
Bùi Khiêm liếc nhìn điện thoại rồi đặt xuống.
Du Nhạc Thời Quang là trang truyền thông đầu tiên đưa tin về game của Đằng Đạt, mấy bài viết kiểu bú fame này cũng nằm trong dự liệu, sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn.
"Bùi tổng, tin tức chúng ta cập nhật DLC đã lên top trending trên Weibo, rất nhiều player đang thảo luận sôi nổi!"
Chuyện này cũng không có vấn đề gì to tát, top trending đến nhanh mà đi cũng nhanh, bỏ tiền ra là mua được, không có gì đáng lo.
"Bùi tổng, có người nói trên chợ đen, tài khoản có Barrett · Destruction đã bị hét giá lên hai nghìn tệ..."
Cái quái gì vậy, đã cuối tháng rồi, tháng sau lại mở bán giới hạn 500 khẩu nữa, các người vội cái gì chứ...
À mà cũng đúng, tháng sau chắc cũng không mua được, bây giờ mua tài khoản còn có thể sướng được mười ngày.
Vậy thì các người cứ mua đi, dù sao đã nói rõ là giới hạn 500 khẩu thì chính là 500 khẩu, không thể thêm một cái nào.
"Bùi tổng, Đảo Ngả Lệ đã lập một chuyên khu cho game của chúng ta!"
"Bùi tổng, có một nhà sản xuất game lên Weibo chửi chúng ta phá rối trật tự thị trường, bị các game thủ chửi cho sấp mặt!"
"Bùi tổng, nền tảng chính thức ESRO đã làm một chuyên đề cho mấy game của chúng ta, xếp ở vị trí đề cử trên trang chủ, dự kiến trong vài ngày tới doanh thu game và DLC của chúng ta sẽ còn tăng vọt một đợt nữa!"
Nhìn thấy tin này, tay Bùi Khiêm đột nhiên run lên.
Nền tảng chính thức lại gây chuyện rồi!
Lần trước cho "Game Producer" một suất đề cử lớn trên trang chủ đã khiến Bùi Khiêm hơi điêu đứng.
Kết quả lần này, lại trực tiếp gom tất cả các game lại làm thành một chuyên đề, cùng nhau lên trang chủ?
Bình tĩnh, bình tĩnh...
Bùi Khiêm hít sâu mấy hơi để bản thân bình tĩnh lại.
Theo kinh nghiệm lần trước, tuy hiệu quả của việc đề cử trên trang chủ rất tốt, nhưng tốc độ tăng trưởng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được.
Bùi Khiêm vẫn còn cơ hội để tiêu tiền gấp, hơn nữa bây giờ mới lên đề cử, doanh thu tuần này có lẽ vẫn chưa tăng trưởng đột biến. Trước khi doanh thu tuần sau bùng nổ thì kỳ kết toán đã xong, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
"Bùi tổng, còn nữa, nền tảng chính thức cho rằng công ty chúng ta là cột mốc của ngành game, quyết định sẽ dốc sức hỗ trợ và nâng đỡ chúng ta!"
Bùi Khiêm sững sờ.
Dốc sức hỗ trợ và nâng đỡ?
Thường xuyên cho không suất đề cử trên trang chủ đã là ghê gớm lắm rồi, có mấy công ty game được đãi ngộ kiểu này đâu?
Còn có thể dốc sức hỗ trợ và nâng đỡ kiểu gì nữa?
"Bùi tổng, nền tảng chính thức đã nâng hạng cho công ty chúng ta. Để khuyến khích chúng ta có đủ vốn để sản xuất game, họ quyết định thay đổi tỷ lệ phân chia doanh thu từ năm-năm thành ba-bảy, chúng ta bảy phần!"
"Đây thường là đãi ngộ đặc biệt chỉ dành cho những công ty game rất lớn, có tiếng nói, hoặc những công ty có danh tiếng cực tốt, được chọn làm hình mẫu. Điều này cho thấy sự công nhận rất cao của phía chính thức đối với game của chúng ta!"
Nghe nói chúng ta có thể tranh thủ được tỉ lệ cao nhất là một-chín, Bùi tổng, chúng tôi nhất định sẽ tiếp tục cố gắng!
Tay Bùi Khiêm run lên, chiếc điện thoại “cạch” một tiếng rơi xuống bàn.
Toang rồi!
Năm-năm đổi thành ba-bảy, chẳng phải có nghĩa là sau này mỗi tháng không cần làm gì cả, tất cả các game tự dưng có thêm 20% doanh thu sao?
Như "Pháo Đài Trên Biển", một tháng có thể kiếm được khoảng 3,5 triệu, thêm 20% này vào thì chẳng phải là 1,3 đến 1,4 triệu sao!
Nói cách khác, chỉ còn một tuần nữa là đến kỳ kết toán, trong tuần này dù không tính đến doanh thu DLC, tổng doanh thu của tất cả các game cũng sẽ cao hơn 20% so với doanh thu hàng tuần bình thường, ít nhất cũng phải thêm sáu, bảy trăm nghìn!
Cộng thêm doanh thu DLC...
Bùi Khiêm ngu người luôn.
Anh đã đoán trước được game sẽ kiếm tiền, cũng đã tính toán sơ bộ doanh số của tất cả các DLC, vốn dĩ những khoản lợi nhuận này đều nằm trong dự tính của anh. Nhưng nước đi khó đỡ này của nền tảng chính thức đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của anh!
Nếu các công ty khác biết tin này, chắc chắn sẽ ăn mừng rầm rộ, nhưng Bùi Khiêm bây giờ lại như kiến bò trên chảo nóng.
Chỉ cần sơ sẩy một chút là tiền sẽ tiêu không hết!
Dù sao một tuần trước kỳ kết toán thì không thể vung tiền nghiên cứu phát triển dự án mới được nữa, chỉ có thể dựa vào các thủ đoạn như phát phúc lợi để tiêu tiền gấp, mà như vậy thì sẽ không tiêu được nhanh.
Lỡ như lúc kết toán lãi 1,2 triệu thì cũng chỉ chuyển hóa được hơn mười nghìn, chỉ cần lỗ nhẹ một chút là đã hơn con số này nhiều rồi, mà phần vốn lỗ đó hệ thống đều sẽ bù lại.
Đúng là kích thích thật, một ý nghĩ lên thiên đường, một ý nghĩ xuống địa ngục mà...
Bùi Khiêm không thể ngồi yên được nữa, anh lập tức thu dọn sách vở rời khỏi phòng tự học.
Giờ phút quan trọng thế này, còn ôn với chả tập cái nỗi gì nữa!
Kế hoạch tiêu tiền gấp phải bắt đầu sớm thôi!
...
...
Đến công ty, Bùi Khiêm vội vã gọi trợ lý mới, đi thẳng vào văn phòng của mình.
Lữ Minh Lượng và Mã Nhất Quần thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Bùi tổng thì không khỏi cảm thán.
Vừa được phía chính thức nêu tên khen ngợi, lại còn được sửa đổi tỷ lệ phân chia, đây là chuyện mà các công ty game khác mơ cũng không thấy, nói ra đủ khiến vô số người ghen tị.
Kết quả là Bùi tổng vẫn bình thản như không, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra!
Ngược lại còn vội vã, vẻ mặt nghiêm túc, vẫn đang lo lắng cho những chuyện khác của công ty.
Tâm thái này, đúng là khí chất của boss lớn!
...
Trong văn phòng.
Bùi Khiêm mở một bảng tính, nghiêm túc kiểm tra các khoản chi tiêu của công ty.
Đến bây giờ, các loại chi tiêu của Đằng Đạt đã vô cùng phức tạp, từ những thứ cơ bản nhất như tiền thuê nhà, điện nước, đến các khoản đầu tư nghiên cứu phát triển, rồi phúc lợi nhân viên... một bảng tính khổng lồ khiến Bùi Khiêm nhìn mà đau cả não.
Chỉ có thể xem lướt qua.
Sau khi xem xét một lượt, Bùi Khiêm nghĩ ra một điểm đột phá không tồi.
"Tình hình kinh doanh của công ty chúng ta gần đây ngày càng tốt, cũng đến lúc mở rộng rồi."
"Bảo các bộ phận lập một kế hoạch tuyển dụng, tháng sau bắt đầu tuyển người, bao gồm cả các phòng ban dưới quyền cô như hành chính, nhân sự, tài vụ, cũng mở rộng quy mô một chút."
"Không giới hạn chỉ tiêu, cứ bảo họ báo lên càng nhiều càng tốt."