Hiển nhiên, Hoàng Tư Bác và Chu Tiểu Sách biết tỏng họ muốn quay cái gì. Trọng tâm của bộ phim tài liệu này không phải để tô vẽ mặt hào nhoáng, bóng bẩy của các tuyển thủ chuyên nghiệp, mà tập trung nhiều hơn vào cuộc sống đời thường của họ, để mọi người thấy được mặt khó khăn, vất vả của họ.
"Quay tốt lắm."
Lời này của Bùi Khiêm là thật lòng.
Anh cũng từng xem qua rất nhiều phim tài liệu hay về tuyển thủ eSports, và bộ phim mà Chu Tiểu Sách quay, dù xét về nội dung hay kỹ xảo, đều thuộc hàng cực kỳ xuất sắc.
Hoàng Tư Bác cười có chút bất đắc dĩ: "Chính tôi cũng khá hài lòng."
"Nhưng mà... e là không thu hồi được vốn."
"Chúng tôi đã tìm mấy trang web video, nhưng họ đều không trả cho chúng tôi mức lợi nhuận đủ cao. Nếu chỉ tham gia kế hoạch khích lệ thông thường, cho dù phim có ba triệu lượt xem, cũng chỉ kiếm về được vài ngàn tệ, như muối bỏ bể."
Bùi Khiêm gật gù.
Quả nhiên, độ khó trong việc kiếm tiền từ phim tài liệu không cùng đẳng cấp với video ngắn.
Phạm vi đề tài của video ngắn cực kỳ rộng, có thể chèn quảng cáo, có thể sản xuất liên tục, đối với các trang web video, ký hợp đồng với những chuyên mục như vậy có thể mang lại lưu lượng truy cập thực tế.
Nhưng phim tài liệu thì hoàn toàn khác.
Hoàng Tư Bác và nhóm của mình đã sử dụng những thiết bị quay phim rất cao cấp, chạy qua chạy lại giữa ba nơi là Kinh Châu, Ma Đô và quê của Lý Chính Vĩ. Bùi Khiêm lại yêu cầu họ phải sắp xếp theo tiêu chuẩn ăn ở công tác của Đằng Đạt, nên đương nhiên là tiêu tiền như nước.
Những bộ phim tài liệu tương tự thường do bên chính phủ sản xuất, dùng để tuyên truyền và quảng bá cho game hoặc giải đấu, chi bao nhiêu tiền cũng có thể kiếm lại được.
Nhưng thứ mà Hoàng Tư Bác và nhóm của anh làm hoàn toàn vì mục đích bán công ích, không thu hồi được vốn là chuyện hết sức bình thường.
Hoàng Tư Bác biết, lần này Lữ Minh Lượng dẫn dắt đội ngũ phát triển phiên bản mới, mấy bản DLC của game đều thành công rực rỡ, có thể nói thành tựu đã vượt qua chính mình.
Phòng làm việc Phi Hoàng lần này trong thời gian ngắn chưa thấy được thành quả, trong một buổi tiệc liên hoan thế này, ít nhiều cũng có chút mất mặt.
Bùi Khiêm mỉm cười.
"Mấy cậu buồn rầu vì chuyện này à?"
Hoàng Tư Bác sững người: "Bùi tổng..."
Bùi Khiêm nâng ly rượu lên, khẽ lắc: "Chẳng phải tôi đã nói với các cậu từ lâu rồi sao?"
"Đừng tính toán cái được mất nhất thời, cũng đừng quá quan tâm đến tiền bạc."
"Video ngắn lúc mới bắt đầu chẳng phải cũng dùng Afdian sao? Từ chối mấy kèo quảng cáo cấp thấp, cuối cùng chẳng phải vẫn tìm được cách kiếm tiền vẹn cả đôi đường đó thôi."
"Trọng điểm không nằm ở việc có kiếm được tiền hay không, mà là ở chỗ có làm chuyện ý nghĩa hay không."
"Các cậu dự định quay phim tài liệu, chẳng phải ngay từ đầu đã chuẩn bị tâm lý thua lỗ rồi sao?"
"Cầu được ước thấy rồi, còn băn khoăn làm gì?"
Hoàng Tư Bác cảm thấy ấm lòng: "Bùi tổng, cảm ơn anh..."
Hai người không khỏi cảm thán, nếu những lời này do người khác nói ra, nghe có vẻ rất sáo rỗng.
Nhưng từ miệng Bùi tổng nói ra, lại chân thành đến thế!
Có lẽ đây chính là điểm khác biệt giữa Bùi tổng và những ông chủ khác, anh thật sự có một tấm lòng rộng lớn và tầm nhìn xa trông rộng phi thường!
Bùi Khiêm mỉm cười nói: "Tuyệt đối đừng nghi ngờ bản thân."
"Dùng Afdian thì đã sao? Chỉ cần bộ phim tài liệu này có thể thu hút đủ sự chú ý, có thể tạo được sự đồng cảm từ người chơi, thì điều đó đã chứng tỏ phòng làm việc Phi Hoàng đang đi đúng hướng!"
"Phim tài liệu sau này không có kinh phí quay chụp nữa à? Không sao, thiếu bao nhiêu cứ nói!"
Bùi Khiêm mừng như mở cờ trong bụng.
Lần quay phim tài liệu này, Hoàng Tư Bác và Chu Tiểu Sách chắc đã tiêu gần sạch số tiền mà phòng làm việc Phi Hoàng kiếm được trước đó, chẳng còn lại bao nhiêu.
Bùi Khiêm vừa hay có thể nhân cơ hội này rót cho họ thêm một khoản tiền, để họ tiếp tục "sáng tạo"!
Đương nhiên, đó là chuyện của chu kỳ sau.
"Bùi tổng, đâu chỉ là không có kinh phí quay chụp." Chu Tiểu Sách khẽ thở dài, "Thực ra, chúng tôi đã bỏ cả tiền túi vào mà vẫn thấy hơi thiếu, hiện tại còn nợ lương nhân viên một tháng chưa trả..."
"Tốt!" Bùi Khiêm buột miệng.
Chu Tiểu Sách ngớ người: "?"
Bùi Khiêm ho khan hai tiếng: "Các cậu làm rất tốt."
"Điều này cho thấy, nhân viên đồng lòng đồng sức với các cậu!"
"Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, không một nhân viên nào rời đi, điều đó chứng tỏ phòng làm việc Phi Hoàng đã là một đội ngũ trưởng thành, có thể chống chọi với thử thách!"
"Các cậu cứ trực tiếp đi tìm trợ lý Tân, thiếu bao nhiêu tiền, một xu cũng không thiếu, bù đủ hết cho tôi."
"Không, chuyện nợ lương này, tính chất rất nghiêm trọng, còn phải bồi thường cả lãi suất, tuyệt đối không thể để những anh em đã hết lòng ủng hộ chúng ta phải thất vọng!"
Hoàng Tư Bác sững sờ: "Bùi tổng, thế này không hay lắm đâu ạ?"
Bùi Khiêm xua tay, ra hiệu anh ta không cần nói nữa.
"Hoàng Tư Bác."
"Các cậu quay phim gì, phấn đấu ra sao, tôi không quản được."
"Nhưng tôi tuyệt đối không cho phép bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến hình tượng công ty xảy ra!"
"Đối với những nhân viên đã cùng Đằng Đạt đồng cam cộng khổ, tuyệt đối không được để họ thất vọng, hiểu chưa?"
Hoàng Tư Bác cảm động đến rơi nước mắt.
Đây chính là cảm giác ấm áp của gia đình!
Bất kể ở bên ngoài gặp phải trở ngại gì, trở về Đằng Đạt lại như về đến nhà, vĩnh viễn không cần lo lắng, bởi vì đã có Đằng Đạt và Bùi tổng làm chỗ dựa vững chắc!
Nhìn thấy dáng vẻ chẳng hề bận tâm của Bùi tổng, áp lực trong lòng Hoàng Tư Bác và Chu Tiểu Sách cũng vơi đi rất nhiều.
Bùi Khiêm hỏi: "Vậy dự án tiếp theo, vẫn định làm phim tài liệu à?"
Hoàng Tư Bác lắc đầu: "Cái này, chúng tôi cũng chưa nghĩ kỹ."
"Đợi bộ phim tài liệu lần này đăng lên mạng, xem phản ứng ra sao rồi quyết định sau."
"Có điều, phần lớn sẽ không tiếp tục quay đề tài này nữa, không phải vì không kiếm được tiền, mà vì rất nhiều thứ muốn thể hiện cũng đã quay ra hết rồi."
"Cũng có thể sẽ chuyển sang một lĩnh vực mới."
Bùi Khiêm gật gù: "Ừm, cứ yên tâm thử sức, không có tiền thì cứ nói."
Trò chuyện thêm vài câu, Bùi Khiêm đột nhiên nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi, Trần Lũy bây giờ thế nào rồi?"
Tuy đã gửi cậu ta đến Ma Đô, nhưng Bùi Khiêm vẫn cảm thấy có chút không yên tâm.
Trần Lũy là người có tài thực sự, Bùi Khiêm rất sợ cậu ta gây ra chuyện gì trời ơi đất hỡi.
"Cậu ấy à, không rõ lắm. Tôi đã làm theo yêu cầu của anh, giải quyết vấn đề ăn ở cho cậu ấy. Nhưng chúng tôi quay phim rất bận, cậu ấy cũng thường xuyên ra ngoài, nên không có nhiều cơ hội nói chuyện."
"Chúng tôi vốn định mời cậu ấy hát một bài ending song cho phim tài liệu, nhưng kinh phí không đủ, cũng không tìm được bài hát nào hay, nên thôi không đề cập với cậu ấy nữa."
Hoàng Tư Bác kể một cách rời rạc.
Tim Bùi Khiêm giật thót một cái, nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Hú hồn!
Để Trần Lũy hát một bài ending song, lỡ nó hot thì sao?
Dù sao thì bộ phim tài liệu này không kiếm được tiền thì không kiếm được tiền, chứ lượt xem chắc chắn sẽ không thấp.
Đến lúc đó lỡ bài hát của Trần Lũy bỗng dưng nổi như cồn trên mạng, bị một tay săn tìm tài năng nào đó phát hiện, rồi lại kéo theo cả phòng làm việc Phi Hoàng cũng hot luôn thì...
Hậu quả khó mà lường được.
May mà tất cả những điều đó đều không xảy ra.
"Vậy bây giờ thì sao?" Bùi Khiêm hỏi.
Hoàng Tư Bác suy nghĩ một chút: "Chắc vẫn đang tìm cơ hội ở Ma Đô, nếu Bùi tổng muốn biết, tôi có thể gọi điện hỏi thăm."
Bùi Khiêm xua tay: "Không cần không cần, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi."
Chu Tiểu Sách đứng bên cạnh không khỏi cảm khái.
Bùi tổng thật sự không quên quan tâm đến từng nhân viên!
Anh cũng có nghe loáng thoáng về chuyện của Trần Lũy.
Trần Lũy là một ca sĩ hát quán ở tiệm net Mò Cá, và nghe nói đã tạo ra lợi nhuận không tồi cho tiệm net.
Nếu là những ông chủ khác, chắc chắn sẽ vắt kiệt sức lao động của Trần Lũy, coi cậu ta như con gà đẻ trứng vàng, tuyệt đối không để cậu ta chạy thoát.
Nhưng Bùi tổng thì hoàn toàn ngược lại, không để tiệm net Mò Cá trói buộc ước mơ của Trần Lũy, trái lại còn tự bỏ tiền túi đưa cậu ta đến Ma Đô, để cậu ta tìm kiếm cơ hội trên một sân khấu lớn hơn!
Có thể nói, việc này đối với Bùi tổng là một hành động không có bất kỳ lợi ích nào, một hành động hoàn toàn vị tha.
Hơn nữa, Bùi tổng còn không quên quan tâm đến Trần Lũy đang ở tận Ma Đô xa xôi, đây là một tinh thần cao cả đến nhường nào!
Đây mới chính là sự quan tâm nhân văn đích thực
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi