Ngày 30 tháng 6, ngày quyết toán.
Bùi Khiêm nốc một ngụm cola, nhưng thứ nước giải sầu này cũng chẳng thể nào khiến hắn vui lên được.
Ba ngày nay, độ hot của tiệm net Mạc Ngư chi nhánh chính đã vượt xa sức tưởng tượng, fan của Trần Lũy từ khắp nơi trên cả nước đổ về, điên cuồng gọi đồ uống để ủng hộ.
Thấy thua lỗ vô vọng, Bùi Khiêm không còn cách nào khác đành co về phòng trọ của mình, tự kỷ hai ngày.
Hai ngày nay, Bùi Khiêm vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề.
Rốt cuộc là sai ở đâu?
Hình như lần nào cũng vậy, cứ đến thời khắc mấu chốt là lại công cốc...
Từ lúc nhận được cái hệ thống hố cha này đến giờ, hắn mới chỉ thành công thua lỗ được một lần, mà cũng chỉ lỗ có 20 ngàn.
Chỉ với chút tiền ấy, kiếm lời 2 triệu là có thể gỡ lại ngay.
Hoàn toàn trái ngược với kịch bản mà Bùi Khiêm tưởng tượng...
Ban đầu Bùi Khiêm cứ nghĩ, có hệ thống này trong tay, mình có thể thua lỗ thành thủ phủ trong vài phút, nhưng nhìn lại bây giờ xem, vốn hệ thống thì tăng vù vù, còn tài sản cá nhân thì gần như dậm chân tại chỗ, đến giờ vẫn chưa tới trăm ngàn...
"Lạ thật, theo lý mà nói, mình không nên nghèo thế này."
"Nhưng mà, tại sao mình lại nghèo thế này chứ..."
Bùi Khiêm có chút hoài nghi nhân sinh.
Phương châm của hắn chắc chắn không sai.
Trước khi chu kỳ này bắt đầu, Bùi Khiêm hoàn toàn không ngờ mình lại có thể kiếm được nhiều tiền đến vậy.
Bất kể là độ hot của "Pháo Đài Trên Biển", hay là cú lội ngược dòng của tiệm net Mạc Ngư, tất cả đều nằm ngoài dự đoán của Bùi Khiêm.
Nếu Bùi Khiêm sớm biết mình không thể lỗ được, có lẽ hắn đã cân nhắc xem làm thế nào để kiếm nhiều hơn một chút, nhưng hắn đâu có tài tiên tri!
Hơn nữa đối với Bùi Khiêm bây giờ, mười vạn với hai vạn cũng không khác nhau là mấy.
Hiện tại, mọi khoản chi tiêu liên quan đến công việc của Bùi Khiêm đều có thể dùng tiền hệ thống chi trả, những chỗ hắn cần tiêu tiền chủ yếu là các khoản không liên quan đến công việc, hưởng thụ, và giúp đỡ gia đình.
Cứ túc tắc mỗi lần kiếm mười vạn, còn lâu mới nhanh bằng một lần lỗ sáu, bảy mươi vạn.
Bây giờ vốn khởi điểm của hệ thống đã lên đến mức 5 triệu, lần sau còn có thể tăng nữa, có nền tảng lớn như vậy, theo lý thì lỗ sáu, bảy mươi vạn cũng không khó lắm.
Ấy thế mà lại không lỗ được, bực thật chứ!
"Chẳng lẽ thật sự phải dựa vào cái tỉ lệ lợi nhuận 1% đáng thương này để kiếm tiền sao? Thế thì thảm quá rồi còn gì?"
"Tao không cam tâm!"
Trong lúc Bùi Khiêm đang xoắn xuýt, màn hình hệ thống đã tự động hiện ra.
[Hệ Thống Chuyển Đổi Tài Sản]
[Ký chủ: Bùi Khiêm]
[Tỉ lệ chuyển đổi lợi nhuận 100:1, tỉ lệ chuyển đổi thua lỗ 1:1]
[Sắp quyết toán...]
[Vốn hệ thống: 7.360.000 (↑2.360.000)]
[Tài sản cá nhân: 45.256,4]
[Đang quyết toán...]
[Đang tiến hành chuyển đổi tài sản...]
[Vốn hệ thống: 7.360.000]
[Tài sản cá nhân: 71.299,78 (↑23.675,8 × 110%)]
Bùi Khiêm câm nín.
Cày cuốc hai tháng trời, chuyển đổi được hơn hai vạn, còn thụt lùi so với lần trước...
Cay!
Nhìn con số tài sản cá nhân đáng thương này, Bùi Khiêm không khỏi nảy ra một ý nghĩ khác.
"Hay là nghỉ ngơi một chút, làm cá mặn chill một chu kỳ nhỉ?"
"Bây giờ mấy game đều đang kiếm tiền đều đều, không nói đâu xa, chỉ riêng doanh thu hàng tháng của 'Pháo Đài Trên Biển' đã vượt mốc chục triệu, lại còn được nền tảng chính thức chia cho tỉ lệ cao như vậy, mỗi tháng kiếm 7-8 triệu là ít."
"Giờ tiệm net Mạc Ngư chi nhánh chính cũng bắt đầu có lãi, các chi nhánh khác tuy vẫn đang lỗ, nhưng cũng lỗ ít hơn trước."
"Tính ra, nếu mình không làm gì cả, hoặc chỉ làm vài dự án đầu tư nhỏ, lợi nhuận thấp, thì dù vẫn duy trì mức chi tiêu hiện tại, mỗi tháng tích cóp được 5-6 triệu chắc cũng dễ như bỡn."
Bùi Khiêm không nghĩ đến việc cắt giảm chi tiêu.
Cái trò keo kiệt cắt xén phúc lợi của nhân viên để chuyển đổi thành tài sản cho mình, Bùi Khiêm không làm được.
Một là không vứt được cái mặt mũi này đi, hai là hiệu quả quá kém.
Bóp của nhân viên bốn mươi vạn phúc lợi, để chuyển thành 4 ngàn cho mình, đây là chuyện người làm à?
Nhưng dù có duy trì mức chi tiêu hiện tại, Bùi Khiêm vẫn sẽ có lãi.
"Giả sử chu kỳ quyết toán lần sau là hai tháng, mỗi tháng tích cóp 5 triệu, lúc quyết toán mình cũng có thể chuyển đổi được mười vạn. Chẳng phải ngon hơn nhiều so với việc bây giờ mình lo sốt vó tiêu tiền, cuối cùng chỉ chuyển đổi được hai vạn hay sao?"
Bùi Khiêm đột nhiên cảm thấy, làm cá mặn như vậy, hình như cũng là một lựa chọn không tồi?
Trong lúc hắn đang cân nhắc, dòng chữ trên màn hình hệ thống tiếp tục hiện ra.
[Thời gian quyết toán lần sau: 120 ngày nữa]
[Sắp bổ sung vốn hệ thống, mục tiêu: 8 triệu]
[Đang bổ sung 63.457,6 vào vốn hệ thống...]
[Bổ sung vốn hệ thống hoàn tất.]
[Vốn hệ thống: 8.000.000]
[Tài sản cá nhân: 71.299,78]
Nhiệm vụ đặc biệt kỳ này: Kinh doanh phải có lời có lỗ, đó mới là chân lý! Ký chủ cứ chăm chăm vào lợi nhuận trước mắt thế này thì không phải phong thái của một thiên tài kinh doanh rồi. Hệ thống đề nghị: Trong lần quyết toán tới, Ký chủ phải thua lỗ một phen cho Hệ thống xem, đỉnh của chóp luôn!
[Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt: Một bất ngờ bí ẩn nằm trong quy tắc của hệ thống.]
Bùi Khiêm vừa mới nghĩ đến việc làm cá mặn một chu kỳ, lập tức đơ người.
Hắn đọc kỹ lại nhiệm vụ đặc biệt của tuần này, không nhịn được muốn chửi thề.
"Hệ thống, tao chửi cả lò nhà mày!"
Đậu xanh, hệ thống kiểu: "Ký chủ có vẻ quá ham hố lợi nhuận trước mắt!"
Đây là tao ám ảnh với lợi nhuận à? Tao không muốn lợi nhuận, tao vẫn luôn muốn lỗ sấp mặt cơ mà! Không lỗ được thì trách tao à?
Nhưng hệ thống dường như không nghĩ vậy.
Hai lần quyết toán gần đây nhất, Bùi Khiêm đúng là đã lãi liên tiếp hai lần.
Nếu tính cả năm lần quyết toán, kết quả sẽ là: lãi, lãi, lỗ, lãi, lãi.
Nếu chỉ nhìn kết quả mà không xét quá trình, đúng là sẽ khiến người ta cảm thấy Bùi Khiêm là một ký chủ chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền.
Trong lòng Bùi Khiêm có cả vạn con alpaca đang phi nước đại.
Mấu chốt là phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt này.
"Một bất ngờ bí ẩn nằm trong quy tắc của hệ thống"!
Không nói rõ là cái gì, nhưng chỉ cần đọc mô tả thôi đã cho người ta cảm giác nó cực kỳ quý giá, cực kỳ hời...
Từ trước đến nay, hệ thống này chỉ cung cấp vốn cho Bùi Khiêm, rồi chuyển đổi thành tài sản cá nhân cho hắn lúc quyết toán, chỉ vậy mà thôi.
Nhưng "một bất ngờ bí ẩn nằm trong quy tắc của hệ thống", thì lại quá dễ khiến người ta liên tưởng.
Biết đâu lại là một loại đạo cụ đặc biệt nào đó?
Hoặc là thay đổi mạnh tay một chút tỉ lệ chuyển đổi tài sản cũng được mà!
Bùi Khiêm biết rất rõ, đây rất có thể là một cái hố, nhưng hắn không thể không nhảy!
Tuy rằng sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể sẽ nhận được một phần thưởng "bất ngờ" khá hố cha, nhưng lỡ như thật sự nhận được thứ gì đó hữu dụng thì sao?
Bùi Khiêm không thể chỉ vì hơn chục vạn mà từ bỏ "một bất ngờ bí ẩn nằm trong quy tắc của hệ thống" này được, làm vậy thì ngu quá.
Chửi thề một trận xong, Bùi Khiêm cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
"Hệ thống chó má, coi như mày trước giờ vẫn giữ chữ tín, lần này tao tin mày một lần."
Dù sao thì cũng đã quyết toán xong, nhiệm vụ đặc biệt cũng có rồi, những chuyện không vui của chu kỳ trước cũng nên cho qua.
Để hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt, Bùi Khiêm vẫn phải xốc lại tinh thần, lên đường tìm cách bày trò mới để thua lỗ.
Tuy nhiên, tin tốt là chu kỳ lần này dài hơn, lần trước là 2 tháng, lần này lại dài đến 4 tháng.
4 tháng, đủ để Bùi Khiêm đại triển quyền cước, làm một vài việc mà chu kỳ trước chưa kịp làm...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ