Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 24: CHƯƠNG 22: BÙI TỔNG QUÁ TRƯỢNG NGHĨA!

Rất nhanh, những người khác trong phòng ký túc xá cũng đặt ra câu hỏi tương tự.

"Game này sao trong cửa hàng chỉ bán đúng một loại vật phẩm vậy?"

"Chỉ cho nạp có 30 tệ thôi á?"

"Hơn nữa mua xong cũng chỉ được thêm một lượt quay 10 lần mỗi ngày, trông có vẻ vô dụng nhỉ?"

"Hệ thống VIP đâu? Game *Tam Quốc Q* còn mở tới tận VIP 8 cơ mà!"

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Nguyễn Quang Kiến.

Nhưng Nguyễn Quang Kiến cũng có biết gì đâu!

Cậu suy nghĩ một lát: "Tôi cũng không rõ đây là tình hình gì nữa, hay là để tôi hỏi Bùi tổng một chút, có thể là có cân nhắc đặc biệt gì đó, hoặc cũng có thể game này chưa phải là bản chính thức?"

Nguyễn Quang Kiến khó hiểu cực kỳ, bèn dùng thông tin liên lạc trên trang tài nguyên để nhắn tin cho Bùi Khiêm.

"Bùi tổng, tôi thấy trong game không có hệ thống VIP, trong cửa hàng cũng chỉ có một loại vật phẩm, có phải vì game vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm không ạ? Bản chính thức sẽ thêm vào chứ?"

Không lâu sau, Bùi Khiêm trả lời.

"Đây là bản chính thức rồi mà."

Nguyễn Quang Kiến choáng váng: "Vậy... đồ trong cửa hàng đâu ạ?"

Bùi Khiêm: "Game của bọn tôi chỉ bán mỗi cái thẻ trọn đời này thôi, sau này cũng không có ý định ra thêm vật phẩm mới."

Nguyễn Quang Kiến: "Tại sao ạ?!"

Bùi Khiêm: "Tại sao à? Chẳng tại sao cả. Chiến lược định giá game của chúng tôi là bán đứt một lần, người chơi đã bỏ ra 10 tệ để mua game rồi, sao có thể mở quá nhiều mục mua sắm trong game được chứ?"

"Thực ra ban đầu tôi còn định không bán cả cái thẻ trọn đời 30 tệ này cơ, nhưng sau nghĩ lại có thể vẫn có một bộ phận game thủ cần, nên mới thêm vào."

Nguyễn Quang Kiến sốc toàn tập, hồi lâu không biết phải nói gì.

Bùi tổng có tâm quá đi mất!!

Trong *Tam Quốc Q*, mức trần nạp tiền lên tới gần một ngàn tệ, chỉ có đại gia đốt tiền mới nhận được những thẻ bài cực hiếm, còn game thủ bình thường phải cày rất lâu mới ra được một thẻ tím.

Thế mà ở *Quỷ Tướng*, gần như mọi người đều bình đẳng, khác biệt duy nhất chỉ là một cái thẻ trọn đời 30 tệ mà thôi!

Số tiền này mà đặt trong *Tam Quốc Q* thì còn không đủ cho một lần quay 10 lượt!

Nguyễn Quang Kiến đột nhiên cảm thấy mình đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.

Cậu ấy còn tưởng Bùi Khiêm chưa làm hệ thống nạp tiền là vì game chưa hoàn thiện hoặc vì lý do nào đó khác.

Nhưng giờ hỏi ra mới biết, Bùi Khiêm vốn dĩ chẳng hề có ý định làm hệ thống nạp tiền, ông ấy muốn làm một tựa game thẻ bài trên di động cực kỳ công bằng!

Ông ấy muốn những người chơi bình thường cũng có thể tận hưởng niềm vui khi rút được thẻ hiếm!

Hốc mắt Nguyễn Quang Kiến cay cay, cậu thậm chí còn cảm thấy mình lấy 3000 tệ cho một bộ art gốc là hơi quá đáng.

Vẽ art gốc cho một nhà thiết kế có lý tưởng, có cá tính thế này, đáng lẽ nên lấy rẻ hơn mới phải!

Nguyễn Quang Kiến lại nghĩ đến một vấn đề khác, vội vàng hỏi: "Bùi tổng, còn một vấn đề nữa ạ. Tôi thấy số liệu tải game này rất tệ, có phải vì chưa làm quảng bá không ạ?"

Bùi Khiêm: "Quảng bá? Ờ, không có quảng bá."

Nguyễn Quang Kiến ngớ người: "Sao lại không quảng bá ạ?!"

Làm game mà không quảng bá, là sao?

Rượu ngon cũng sợ ngõ sâu chứ, không quảng bá thì làm sao game thủ biết đến game của ông được?

Bùi Khiêm: "Vì không có tiền, game này tổng cộng đầu tư 300 ngàn, mua template, tài nguyên mỹ thuật, âm nhạc, âm thanh, thuê server... về cơ bản là xài hết rồi."

Nguyễn Quang Kiến thực sự cảm động đến phát khóc.

Đây là tinh thần gì thế này!

Nguyễn Quang Kiến vẫn còn nhớ, lúc Bùi Khiêm mua bản vẽ gốc có thể nói là giàu nứt đố đổ vách!

Ban đầu, Nguyễn Quang Kiến tự đề nghị mức giá 2000 tệ cho 4 bản vẽ gốc, nhưng Bùi Khiêm lại thấy cậu làm thiết kế vất vả, áy náy vì trả có 2000 tệ nên đã mạnh tay nâng giá lên 3000 tệ.

Lúc đó, Nguyễn Quang Kiến còn tưởng Công ty TNHH Công nghệ Mạng Đằng Đạt là một công ty nhà giàu nứt đố đổ vách, chẳng thèm để ý mấy vạn tệ cỏn con.

Nhưng giờ xem ra, hoàn toàn không phải vậy!

Đằng Đạt vốn không có nhiều tiền, kinh phí nghiên cứu phát triển tổng cộng mới có 300 ngàn, xoay xở lắm mới làm ra được một tựa game thẻ bài di động, làm gì còn tiền thừa để đi quảng cáo!

Tính toán kỹ lại, việc này tuy bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý.

Trước đây, Công ty TNHH Công nghệ Mạng Đằng Đạt cũng chỉ mới ra mắt một game duy nhất là *Con Đường Sa Mạc Cô Độc*, tuy game này có hot lên một chút, nhưng giá bán chỉ vỏn vẹn 1 tệ, kiếm được bao nhiêu chứ?

Bây giờ đầu tư vào việc nghiên cứu phát triển game thứ hai, rất dễ rơi vào cảnh giật gấu vá vai.

Dù kinh phí nghiên cứu phát triển eo hẹp như vậy, lúc bàn chuyện bản vẽ gốc, Bùi tổng cũng không nỡ ép giá, mà lại đưa ra một mức giá tương đối công bằng, khiến cả hai bên đều cảm thấy hợp lý...

Trượng nghĩa, quá trượng nghĩa!

Nguyễn Quang Kiến đột nhiên thấy lòng nặng trĩu, có lẽ nếu lúc đó mình lấy ít tiền đi một chút, thì có phải Bùi tổng đã có thêm một khoản để chi cho việc quảng bá rồi không?

Nhưng Nguyễn Quang Kiến cũng không thể đề nghị chuyện đó, vì cậu biết với tính cách của Bùi tổng, ông ấy chắc chắn sẽ không nhận số tiền này, hơn nữa người ta dù sao cũng là sếp của một công ty, cũng cần giữ thể diện.

Nguyễn Quang Kiến đột nhiên cảm thấy trong lòng nghẹn lại, rất khó chịu.

Một tựa game có tâm như vậy, lại không có kinh phí quảng bá, sắp phải đối mặt với nguy cơ bị chôn vùi.

Đây là một chuyện đáng buồn biết bao!

"Anh em, tôi thấy *Quỷ Tướng* bây giờ đang cần chúng ta."

Nguyễn Quang Kiến đem suy đoán của mình kể lại cho đám anh em trong phòng nghe.

Lão Hoàng và mấy người kia cũng tỏ vẻ kinh ngạc.

"Game này có tâm thật à, không định kiếm tiền sao?"

"Không phải không định kiếm tiền, mở công ty làm game làm gì có ai không muốn kiếm tiền? Tôi thấy, sếp Bùi có chí lớn, không thèm kiếm mấy đồng tiền dơ bẩn đó!"

"Cũng đúng, nếu không muốn kiếm tiền, Bùi tổng thà làm game miễn phí hoàn toàn cho rồi. Ông ấy vẫn muốn đường đường chính chính kiếm tiền bằng cách bán game một lần với giá 10 tệ mỗi người!"

"Cảm giác khó lắm, game có tâm đến mấy mà không có quảng bá ban đầu thì cũng chẳng thể hot nổi đâu!"

"Hay là chúng ta đi quảng bá giúp đi!"

"Tự mình làm thì cũng được, nhưng mấy đứa mình thì... có tác dụng gì đâu. Nếu chúng ta là đại V, hoặc là mấy Blogger video nổi tiếng thì dĩ nhiên có thể giúp, nhưng chúng ta làm gì có mấy tài nguyên đó."

Mấy người rơi vào trầm tư.

Lão Hoàng và những người khác đều bị Nguyễn Quang Kiến thuyết phục, ai cũng cảm thấy một tựa game có tâm như *Quỷ Tướng* tuyệt đối không thể bị chôn vùi, nếu không thì chắc chắn sẽ là một tổn thất nặng nề cho thị trường game di động trong nước!

Nhưng, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chẳng có cách nào hay ho.

Chẳng lẽ lại lên mạng lập topic, spam liên tục "Quỷ Tướng là một game hay" à? Cách đó hiệu quả quá thấp, rất có thể sẽ thành công cốc.

Đột nhiên, Nguyễn Quang Kiến vỗ đùi: "Có rồi! Tôi có một group chat, trong đó có vài họa sĩ đại thần khá nổi tiếng, tôi sẽ đi nhờ vả họ xem có thể giúp nghĩ cách được không."

Lão Hoàng ngẩn ra: "Cậu còn có cái group chat như thế cơ à? Sao tôi không biết sớm hơn?"

"Haiz, chuyện dài lắm."

Nguyễn Quang Kiến vừa mở máy tính vừa nói: "Năm ngoái, tôi chẳng phải đã đi làm thêm ở một cuộc thi concept art sao, lúc đó có gặp được thầy Trần Kỳ. Tôi cho thầy xem tác phẩm của mình, thầy rất tán thưởng, còn khuyến khích tôi phát triển nhiều hơn theo hướng này, rồi kéo tôi vào một cái group."

Cậu dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chỉ tiếc là, trong group đó toàn là các đại lão trong ngành, tôi không dám lên tiếng, nên từ đó đến giờ toàn im lặng tàu ngầm thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!