Rời khỏi trụ sở của Thương Dương Games, Bùi Khiêm quay về Đằng Đạt.
Vẫn còn không ít công việc cần phải sắp xếp từ từ.
Ngoài vấn đề của Thương Dương Games và Lâm Vãn, điều khiến Bùi Khiêm đau đầu nhất chính là, bộ phận game của Đằng Đạt nên làm dự án tiếp theo là gì đây?
Đến bây giờ, Bùi Khiêm thật sự có chút hết cách, à không, phải nói là bất lực.
Từ "Pháo Đài Trên Biển" đến "Nhà Sản Xuất Game", rồi lại tới "Quay Đầu Là Bờ", Bùi Khiêm đã liên tục để bộ phận game của Đằng Đạt thử sức với những thể loại game mới, ngay cả nhà sản xuất chính cũng đã đổi ba người.
Thế nhưng, thì sao chứ?
Vô dụng!
Cứ như thể dù có thay đổi thế nào đi nữa, cũng chẳng đạt được hiệu quả mong muốn!
Bùi Khiêm muốn làm một game kinh dị để lỗ một khoản, nhưng nhiệm vụ này lại không dám giao cho Đằng Đạt.
Chỉ có thể giao cho Thương Dương Games, một công ty không có nhiều kinh nghiệm phát triển game offline, Bùi Khiêm mới hơi yên tâm một chút.
Nhưng bây giờ vấn đề lại đến, đám người ở Đằng Đạt, nên để họ làm cái gì đây?
Bất kể là làm game offline hay game online, đám người đó đều đã có kinh nghiệm thành công với các dự án tương ứng, nếu làm tiếp, khả năng cao là sẽ lặp lại thành công trước đó, nghĩ kiểu gì cũng thấy không ổn.
Hay là cho toàn bộ nhân viên nghỉ phép có lương nhỉ?
Nhưng lại chẳng có lý do gì chính đáng, dù sao chu kỳ trước để đốt tiền, các loại phúc lợi cho nhân viên đã được đẩy lên hết mức, muốn thêm nữa thì khó chồng thêm khó.
Bùi Khiêm càng nghĩ càng rối, suy nghĩ hồi lâu cũng không tìm ra được một giải pháp nào hay ho.
Đành tiện tay mở Ngả Lệ Đảo ra, bắt đầu xem video.
Xem được một lúc thì có người gõ cửa.
Bùi Khiêm ngẩng đầu lên, là Hoàng Tư Bác đến.
"Sếp Bùi, có một tin tốt muốn báo cáo với sếp!"
Bùi Khiêm tay run lên một cái, bị ba chữ "tin tức tốt" này dọa cho hết hồn.
Thằng cha này lại đến đâm lén mình rồi!
Nhưng nghĩ lại thì, không đúng, đã kết toán rồi mà!
Kết toán rồi thì mình còn sợ cái gì nữa!
Tâm trạng Bùi Khiêm ổn định lại ngay tức thì, anh nở một nụ cười hờ hững: "Ồ? Tin tốt gì thế? Liên quan đến 'Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại' à?"
Hoàng Tư Bác trông có vẻ hơi phấn khích, nói: "Đúng vậy! Sếp Bùi, 'Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại' cuối cùng cũng bắt đầu có lãi rồi!"
Bùi Khiêm có chút bất ngờ.
Cái chương trình này mà cũng có lãi được á?
Không phải Bùi Khiêm xem thường chương trình này, mấu chốt là loại chương trình này có những hạn chế rất lớn.
Phòng làm việc Phi Hoàng tuy chỉ quay phim ngắn, nhưng luôn giữ thái độ đã tốt phải tốt hơn, bất kể là trang phục, hóa trang, đạo cụ, hậu kỳ hay diễn viên, đều tốn không ít chi phí, thuộc loại chi tiêu tương đối cao trong giới web-drama.
Mà chương trình "Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại" này lại rất khó nhận được quảng cáo lồng ghép phù hợp.
Nếu chỉ đơn thuần là nhận quảng cáo, không quan tâm đến hiệu quả chương trình, thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn.
Nhưng mọi người ở phòng làm việc Phi Hoàng đều nghiêm túc tuân thủ yêu cầu của sếp Bùi, những quảng cáo ảnh hưởng đến chất lượng chương trình đều kiên quyết từ chối, vì vậy thường phải ra liên tục mấy kỳ mới may mắn nhận được một quảng cáo tạm ổn.
Hơn nữa, những đạo cụ được sử dụng trong chương trình "Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại" đều là những thứ cực kỳ vô dụng.
Cho dù nhà sản xuất có tìm đến tận cửa, cũng rất khó thông qua video để đạt được hiệu quả "bán được hàng", ngược lại còn có thể gây phản tác dụng.
Ví dụ như cái máy giặt đơn giản ở kỳ đầu tiên, trên thị trường quả thật có sản phẩm tương tự, nhưng sau khi xem xong video lại khiến một đống người tiêu dùng vốn định mua món đồ chơi này phải suy nghĩ lại.
Đến bây giờ, "Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại" đã có chu kỳ ổn định, hiện đã quay đến kỳ thứ mười hai.
Tuy đã hình thành một lượng khán giả cố định vô cùng lớn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có phương thức thương mại hóa nào tốt, chỉ trông chờ vào chút tiền từ kế hoạch khuyến khích của Ngả Lệ Đảo thì căn bản là không đủ sống.
Vì vậy Bùi Khiêm rất thắc mắc, một chương trình như vậy, làm sao mà có lãi được?
Là Ngả Lệ Đảo lại bỏ giá cao mua độc quyền?
Hay là liên tục nhận được rất nhiều quảng cáo?
Hoàng Tư Bác mỉm cười, đưa điện thoại di động cho Bùi Khiêm.
Bùi Khiêm nhận lấy xem thử, trên màn hình là một cửa hàng online!
Tên cửa hàng là "Phòng thí nghiệm Edison", mở danh sách sản phẩm ra, Bùi Khiêm nhanh chóng lướt mắt qua.
Máy tập ngón tay: Ngày nay, chúng ta mỗi ngày đều cần dùng điện thoại để lướt màn hình, vì vậy, việc giữ cho ngón tay luôn linh hoạt là vô cùng quan trọng. Sử dụng máy tập ngón tay này, bạn có thể rèn luyện cơ ngón tay vào thời gian rảnh rỗi, giúp tốc độ gõ chữ trên điện thoại của bạn lên một tầm cao mới.
Hình ảnh là một vật trông giống máy chạy bộ mini, dùng ngón trỏ và ngón giữa "bước đi" trên đó, ngón tay sẽ làm bánh xích bên dưới chuyển động, màn hình LCD nhỏ phía trên sẽ hiển thị các thông số, dùng để ghi lại thời gian và quãng đường luyện tập.
Dép phát sáng LED: Sau khi mang vào chỉ cần dậm mạnh một cái là sẽ phát ra ánh sáng, mẹ sẽ không còn phải lo con mò mẫm đi vệ sinh một mình trong đêm nữa!
Máy rửa chân bằng ánh nắng: Dùng ánh sáng đèn huỳnh quang để thay thế nước, thông qua phương thức "tắm nắng" để thúc đẩy tuần hoàn máu ở chân, giúp xua tan mệt mỏi trước khi ngủ. Ngoài ra, còn có hiệu quả làm đen da nữa nha!
Dép cỏ: Trên dép mọc ra một lớp thảm cỏ mềm mại, mang dép vào có thể cảm nhận được cảm giác như đang đi chân trần trên cỏ.
Nĩa xoay mì Ý: Cán nĩa có pin và mô-tơ, chỉ cần nhấn nhẹ, đầu nĩa sẽ bắt đầu xoay tròn, dễ như trở bàn tay cuộn hết mì Ý trong đĩa lên!
...
Bùi Khiêm lướt xem toàn bộ sản phẩm trong cửa hàng một lượt, phát hiện sản phẩm ở đây cũng khá nhiều, hơn nữa phần lớn đều là những thứ đã từng xuất hiện trong video.
Nhìn lại doanh số bán hàng, có những món rất thấp, nhưng cũng có những món bán được vài trăm đến hơn một nghìn đơn.
Doanh số cao nhất là một số sản phẩm ăn theo, ví dụ như áo thun chủ đề về một món đồ nào đó, đã bán được hơn bốn nghìn chiếc.
Một con búp bê Q-style của nhà phát minh vĩ đại nào đó cũng bán được hơn 700 con.
Ngoài ra, trong cửa hàng còn bán một số đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ, như các loại búp bê Q-style, doanh số của những món này cũng không hề thấp!
Sản phẩm trong cửa hàng cộng với các hợp đồng quảng cáo nhận được thỉnh thoảng, phòng làm việc video đúng là dần dần có lãi thật!
Bùi Khiêm nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Tốt quá rồi!
Anh không phải vui vì phòng làm việc Phi Hoàng có lãi, mà đơn giản là cảm thấy phòng làm việc Phi Hoàng chọn thời điểm này quá chuẩn.
Vừa hay có lãi sau khi kết toán, không đâm lén mình!
Nếu như có lãi trước khi kết toán, tự dưng lại lòi ra mấy chục nghìn, mấy trăm nghìn lợi nhuận, chẳng phải sếp Bùi sẽ tức đến hộc máu sao?
Nhưng bây giờ, Bùi Khiêm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Chỉ là cái cửa hàng online nhỏ này thôi ư?
Hoàn toàn không phải vấn đề gì to tát!
Thấy sếp Bùi nở một nụ cười nhàn nhạt, Hoàng Tư Bác cũng cảm thấy vui mừng, xem ra, việc phòng làm việc Phi Hoàng giữ vững nguyên tắc, không nhận quảng cáo bừa bãi để duy trì danh tiếng đã nhận được sự tán thành của sếp Bùi!
Tuy nhiên, nụ cười trên mặt Bùi Khiêm chỉ kéo dài trong chốc lát rồi biến mất không còn tăm hơi.
Bùi Khiêm đột nhiên nhận ra, cái cửa hàng online này cũng không an toàn!
Tuy bây giờ tạm thời chưa kiếm được bao nhiêu, nhưng vài năm tới chính là thời kỳ bùng nổ của các cửa hàng online, rất nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp giải nghệ mở shop bán chút thịt bò khô cũng có thể kiếm cả triệu mỗi tháng, huống chi là phòng làm việc Phi Hoàng có người chuyên quản lý cửa hàng?
Cũng không cần nghĩ xa hơn, cứ theo đà phát triển hiện tại, đến lúc kết toán lần này, phòng làm việc Phi Hoàng chắc chắn sẽ lại tích lũy được một khoản tiền lớn!
Đến lúc đó, chẳng phải lại phải vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để lỗ đi sao?
Toang rồi, vui mừng quá sớm!
Tuy đã thoát được một kiếp ở chu kỳ kết toán trước, nhưng vấn đề lợi nhuận của phòng làm việc Phi Hoàng vẫn phải giải quyết trong chu kỳ này!
Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng, trả lại điện thoại cho Hoàng Tư Bác.
"Không tệ, nhưng vẫn cần nỗ lực không ngừng."
"Phòng làm việc Phi Hoàng có kế hoạch gì cho thời gian tới không?"
Hoàng Tư Bác mỉm cười nói: "Tôi và đạo diễn Chu Tiểu Sách đã bàn bạc qua một chút, chúng tôi quyết định vẫn sẽ tiếp tục quay 'Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại', cố gắng biến bộ phim này thành một IP lớn có sức ảnh hưởng!"
"Hiện tại xem ra mô hình cửa hàng online cũng rất tốt, đã hoàn thành mục tiêu ban đầu là để phòng làm việc Phi Hoàng dần dần có lãi. Chúng tôi dự định sẽ tiếp tục nỗ lực để đạt được doanh thu cao hơn!"
Bùi Khiêm rơi vào im lặng, không trả lời.
Trong lòng Hoàng Tư Bác "thót" một cái, cảm nhận được một tia không vui từ sếp Bùi.
Tại sao?
Lúc nãy sếp Bùi còn cười mà? Sao trong nháy mắt lại trở nên nghiêm túc như vậy?
Dù sao Hoàng Tư Bác cũng là một trong những nhân viên đi theo sếp Bùi từ những ngày đầu, chút nhãn lực và khả năng phân tích này vẫn có.
Suy nghĩ một chút, Hoàng Tư Bác nhanh chóng hiểu ra nguyên do.
"Hiểu rồi."
"Lúc nãy sếp Bùi mỉm cười là vì vui mừng cho phòng làm việc Phi Hoàng và 'Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại' đã có lãi, điều này thể hiện sự công nhận đối với thành tích công việc của chúng tôi."
"Nhưng bây giờ sắc mặt nghiêm túc, e rằng là bất mãn với kế hoạch công việc trong thời gian tới của chúng tôi!"
Hoàng Tư Bác không khỏi nhớ lại rất nhiều lần đối thoại với sếp Bùi trước đây.
Sếp Bùi đã từng nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại, nhiều lần cường điệu rằng tầm nhìn phải đặt ra xa, tuyệt đối không được chấp nhất vào chút lợi nhuận cỏn con trước mắt!
Phòng làm việc Phi Hoàng tuy đã có lãi, nhưng đối với sếp Bùi mà nói, ngài ấy sẽ quan tâm đến chút tiền lẻ này sao?
Chắc chắn là không!
Xem ra, sếp Bùi còn có kỳ vọng cao hơn đối với phòng làm việc Phi Hoàng!
Bùi Khiêm vẫn đang suy nghĩ nên làm thế nào để khuyên Hoàng Tư Bác kiếm ít tiền lại, trong chốc lát không nghĩ ra được lời lẽ nào hay ho.
Ngược lại, Hoàng Tư Bác lại mở lời trước.
"Sếp Bùi, có phải sếp không hài lòng với kế hoạch công việc sắp tới của phòng làm việc Phi Hoàng không?"
"Có phải sếp cảm thấy, phòng làm việc Phi Hoàng nên tạo ra những tác phẩm xuất sắc hơn, chứ không phải chấp nhất vào chút lợi nhuận cỏn con trước mắt?"
Bùi Khiêm: "..."
Hả? Nhân viên của mình bây giờ học được cả trò giành trả lời rồi à?
Anh ngẩng đầu nhìn ánh mắt cực kỳ chân thành của Hoàng Tư Bác, lặng lẽ gật đầu: "Không sai, ý của tôi chính là như vậy!"
Hoàng Tư Bác nở một nụ cười vui mừng, thầm nghĩ mình đi theo sếp Bùi quả nhiên có tiến bộ, ngày càng có thể đứng ở một tầm nhìn cao hơn để suy nghĩ vấn đề!
Thế nhưng, nụ cười của anh ta nhanh chóng tắt ngấm.
"Sếp Bùi, chuyện này thật không phải do chúng tôi thiển cận."
"Mấu chốt là, tôi và đạo diễn Chu Tiểu Sách đều không tìm được phương hướng nào tốt, thậm chí ngay cả một ý tưởng có sẵn cũng không có."
"Nếu sếp Bùi có thể chỉ điểm một hai, thì không còn gì tốt hơn!"
Nhìn ánh mắt mong đợi của Hoàng Tư Bác, Bùi Khiêm có chút khó xử.
Hỏi ý tưởng của tôi á?
Cậu không sợ sai hết à?
À, cũng không đúng, những ý tưởng tôi đưa ra hình như đều thành công cả.
Bùi Khiêm rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không cho ý tưởng thì phòng làm việc Phi Hoàng sẽ tiếp tục quay "Một Ngày Của Nhà Phát Minh Vĩ Đại", theo đà phát triển hiện tại, doanh số của cửa hàng online này chỉ có thể ngày càng cao, quảng cáo nhận được cũng sẽ ngày càng nhiều, chắc chắn là sẽ kiếm tiền.
Cho ý tưởng quan trọng thì Bùi Khiêm lại lo, lỡ như ý tưởng này lại thành công thì phải làm sao đây?..
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ