Bước ra từ cửa tây của cửa hàng, Bùi Khiêm đi đứng cực kỳ cẩn thận, lúc nào cũng để ý dưới chân xem có vấp phải đá hay tuột dây giày không.
Đường Diệc Xu lí nhí cúi đầu đi theo sau lưng hắn.
Tuy không rõ cụ thể là mình sẽ làm công việc gì, nhưng cô cũng không dám hỏi nhiều.
Vừa hay đi ngang qua một tiệm trà sữa, Bùi Khiêm tiện tay mua một ly trà sữa lạnh và một ly trà sữa nóng, rồi đưa ly nóng cho Đường Diệc Xu.
Đường Diệc Xu có chút ngại ngùng, nhưng trước sự kiên quyết của Bùi Khiêm, cô vẫn nhận lấy ly trà sữa, ôm trong tay cho ấm.
"Em có sở thích gì không?"
"Ví dụ như... chơi đàn? Hát? Vẽ vời?"
Bùi Khiêm thăm dò hỏi, nhưng Đường Diệc Xu chỉ lặng lẽ lắc đầu, phủ định tất cả các lựa chọn.
Bùi Khiêm ngẫm lại cũng thấy đúng, với hoàn cảnh gia đình như của Đường Diệc Xu, được đi học đã là tốt lắm rồi, lấy đâu ra tiền để theo đuổi mấy sở thích này.
Nhưng vấn đề là... nên sắp xếp cho cô công việc gì bây giờ?
Bùi Khiêm đưa Đường Diệc Xu về hoàn toàn là định dùng cô làm linh vật, nếu cô có một loại hào quang đặc thù nào đó, vậy cứ xếp cô ngồi ngay giữa văn phòng, để cô từ từ thay đổi vận khí của cả phòng làm việc là được.
Không cần thiết phải để cô phụ trách công việc cụ thể nào cả.
Dù sao Đường Diệc Xu rất thông minh, học lại giỏi, nếu thực sự bắt tay vào việc thì chắc chắn sẽ quen rất nhanh, Bùi tổng không muốn bị một học bá đâm sau lưng thêm lần nào nữa.
Thế nhưng, ít nhiều cũng phải tìm cho cô chút việc để làm.
"Hay là, em đến công ty tưới hoa giúp tôi đi."
Bùi Khiêm thầm nghĩ, với cái vía suýt chút nữa làm chết cả chậu trầu bà trong văn phòng của Trương Duy, thì việc tiêu diệt toàn bộ cây cảnh của Đằng Đạt chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?
Đến lúc đó lại mua một lứa mới, vừa hay lại tiêu được thêm một khoản tiền, quá tốt.
Đường Diệc Xu vội vàng xua tay: "Không được đâu ạ, học trưởng, em không nuôi được cây cối."
"Từ nhỏ đến lớn, em nuôi con gì hay trồng cây gì cũng đều tự dưng đổ bệnh, trừ... trừ mèo ra ạ."
Mèo?
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, mèo cũng được đấy!
Vừa hay, gần đây có một bệnh viện thú y.
"Đi theo tôi."
Đường Diệc Xu ôm ly trà sữa, lại một lần nữa lẽo đẽo theo sau Bùi Khiêm, bước vào bệnh viện thú y cách đó không xa.
Bệnh viện thú y này rất nhỏ, chỉ có ba phòng khám và một phòng phẫu thuật, chủ yếu phục vụ cho những người nuôi thú cưng ở các khu dân cư xung quanh.
Quanh đây cũng thường có vài con mèo hoang, sinh viên trong trường hoặc các cô bác rảnh rỗi trong khu dân cư thường mang chúng đến chữa bệnh hoặc triệt sản.
Nhiều con mèo hoang sẽ được nhận nuôi, nhưng cũng có một số không ai muốn, đành phải tiếp tục nuôi ở bệnh viện.
Bùi Khiêm bước vào bệnh viện thú y, hỏi: "Gần đây có con mèo hoang nào được đưa tới không?"
Trực ở quầy lễ tân là một nữ bác sĩ trẻ tuổi, cô nói: "Có ạ, trước có người đưa tới một con mèo đen, vừa mới tiêm phòng và triệt sản xong, mấy hôm trước cũng vừa tắm rửa sạch sẽ."
"Anh muốn nhận nuôi ạ? Con mèo này đáng yêu lắm, chỉ là hơi lớn một chút, không được moe cho lắm."
Bùi Khiêm gật đầu: "Tôi xem một chút."
Nữ bác sĩ dẫn Bùi Khiêm và Đường Diệc Xu vào trong, ở góc tối có một cái lồng tre nhốt một con mèo đen lông ngắn, toàn thân đen tuyền, chỉ có bốn cái móng vuốt là màu trắng.
Hai mắt mèo đen tuy mở to tròn nhưng con ngươi lại ẩn đi hoàn hảo, nhất thời khó mà phân biệt được nó đang ngủ hay đang thức.
Con mèo này trông ít nhất cũng đã hơn nửa tuổi, không đáng yêu như mèo con, có lẽ đây cũng là một trong những lý do không ai muốn nhận nuôi nó.
Điều kiện của bệnh viện thú y có hạn, phần lớn thời gian nó chỉ có thể bị nhốt trong lồng vì sợ chạy mất, thức ăn cũng là loại hạt không được tốt cho lắm, nên trông nó không được mập mạp.
Bùi Khiêm hỏi: "Là đực hay cái?"
Nữ bác sĩ trả lời: "Là thái giám ạ."
Bùi Khiêm: "... Rất tốt."
Hắn quay sang nhìn Đường Diệc Xu: "Thích không?"
Đường Diệc Xu gật đầu: "Chỉ cần là mèo, em... em đều thích."
Bùi Khiêm quay sang nữ bác sĩ: "Được rồi, tôi nhận nuôi con mèo này, phiền cô chuẩn bị giúp tôi ba lô mèo, thức ăn, đồ hộp, cát mèo và chậu cát."
Mấy thứ này có thể mua online, nhưng thời gian hơi gấp, Bùi Khiêm cũng lười phiền phức, mua luôn ở bệnh viện thú y, đắt một chút cũng không sao.
Nữ bác sĩ cũng không hỏi nhiều, lập tức nhờ hai nam bác sĩ đi chuẩn bị.
Cô có thể thấy Bùi Khiêm không giống người thiếu tiền, môi trường sống của con mèo chắc chắn sẽ không tệ, còn Đường Diệc Xu trông lại là kiểu con gái rất lương thiện, cũng không lo con mèo sẽ bị ngược đãi.
Rất nhanh, mọi thứ đã được chuẩn bị xong.
Nữ bác sĩ bế con mèo vào trong ba lô, nó ngoan ngoãn không hề cựa quậy, chỉ có đôi mắt đen láy sáng ngời cứ nhìn chằm chằm vào Đường Diệc Xu.
Bùi Khiêm thanh toán xong, đeo ba lô mèo trước ngực, tay trái xách chậu cát và một túi cát nhỏ, tay phải xách thức ăn cho mèo, bước ra khỏi bệnh viện thú y.
Đường Diệc Xu thì giúp cầm đồ hộp, bát ăn và bát nước.
Con mèo vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Đường Diệc Xu bên cạnh.
Bùi Khiêm cạn lời: "Rõ ràng là tôi chuộc thân cho mày cơ mà!"
Xe thương vụ của công ty đang đỗ gần một nhà hàng, tiểu Tôn ngồi trên xe thấy Bùi tổng đeo ba lô mèo, hai tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc thì hơi ngớ người, vội vàng xuống xe giúp đỡ.
Sau khi chất hết đồ vào cốp sau, Bùi Khiêm đặt ba lô mèo lên ghế sau, ra hiệu cho Đường Diệc Xu ngồi phía sau, còn mình thì ngồi vào ghế phụ.
"Về công ty."
Ngồi trong xe, Đường Diệc Xu có vẻ hơi gò bó, cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn con mèo trong chiếc ba lô bên cạnh, một người một mèo nhìn nhau qua lớp lưới của ba lô.
Rất nhanh, xe đã về đến công ty.
Sau khi đỗ xe ở gara dưới hầm, tiểu Tôn xách thức ăn, chậu cát và những thứ lặt vặt khác, giúp mang lên công ty.
Bùi Khiêm thì dẫn Đường Diệc Xu đi trước.
Đường Diệc Xu vội vã bước theo Bùi Khiêm, lí nhí hỏi: "Học trưởng, em... rốt cuộc là làm công việc gì ạ?"
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút: "Ừm... Cổ vũ sư..."
Đường Diệc Xu hơi ngạc nhiên: "A? Cổ... cổ vũ sư ạ?"
"Nhưng mà, học trưởng, em không giỏi ăn nói, cũng không biết cổ vũ người khác, phải làm sao đây ạ..."
Bùi Khiêm nhìn cô: "Nghe tôi nói hết đã, chức vụ của cô là cổ vũ sư... kiêm con sen."
Chỉ vào con mèo, Bùi Khiêm nói tiếp: "Nó mới là cổ vũ sư chính hiệu."
"Tôi sẽ dành riêng cho em một chỗ làm việc trong công ty, lúc nào không có tiết thì cứ đến, phụ trách dọn cát, cho nó ăn đồ hộp, đưa nó đi khám bệnh các kiểu."
"Lương thì, vì là làm bán thời gian, nên tạm thời chỉ có thể trả em 3000 tệ mỗi tháng."
"Sau khi dọn dẹp cho nó xong, nếu không có việc gì khác em có thể ngồi đọc sách hoặc lướt web, đi lại tự do."
Đường Diệc Xu kinh ngạc: "Nhiều... nhiều quá ạ."
Bùi Khiêm lắc đầu: "Lương ở công ty chúng tôi là vậy đấy, đi theo tôi."
Hai người đi thang máy lên tầng của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt.
Bước ra khỏi thang máy, Bùi Khiêm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dọc đường đi không hề gặp phải những chuyện như xe nổ lốp, phanh không ăn, hay thang máy mất điện.
Xem ra, hiệu ứng hào quang trên người Đường Diệc Xu có tác dụng tương đối hạn chế, không có sức phá hoại kinh khủng như vậy.
Nghĩ lại cũng đúng, nếu Đường Diệc Xu thật sự là kiểu người đi đến đâu tai họa đến đó, thì làm sao có thể bình an lớn lên được.
Cô cùng lắm cũng chỉ mang một chút vận xui nhỏ, hơn nữa có thể ảnh hưởng đến vận may của người bên cạnh mà thôi.
Nhưng Bùi Khiêm lại càng hài lòng về điều này.
Bởi vì thứ Bùi Khiêm cần bây giờ, chính là loại vận xui nhỏ này!
Nếu là loại vận xui cực lớn, ví dụ như đi xe thì phanh không ăn, đi máy bay thì động cơ bốc cháy, vậy thì quá kinh khủng, Bùi Khiêm sẽ rất lo lắng cho sự an toàn của mình và nhân viên.
Nhưng loại vận xui nhỏ này, lại có thể xoay chuyển cục diện bất lợi trong việc kiếm tiền của Bùi tổng ở mức độ lớn nhất, mà không gây nguy hiểm đến an toàn của hắn và các nhân viên!
Bởi vì Bùi Khiêm rất rõ, rất nhiều thành công của mình thực ra đều bắt nguồn từ những sự trùng hợp may mắn.
Ví dụ như lúc đầu game "Con Đường Sa Mạc Cô Độc" nổi lên, cũng là vì trò chơi này tình cờ thế quái nào lại bị Kiều Lão Thấp phát hiện ra.
Nếu vận may của Bùi Khiêm kém đi một chút, Kiều Lão Thấp không phát hiện ra thì sao?
Vậy chẳng phải đã không có nhiều chuyện như vậy rồi sao!
Vận may, đôi khi có thể nói là sai một ly đi một dặm, chỉ cần một mắt xích nhỏ không xảy ra, có thể sẽ không tạo ra hiệu ứng domino, kế hoạch thua lỗ của Bùi tổng biết đâu đã thuận lợi hoàn thành rồi.
Vì vậy, mức độ xui xẻo này có thể nói là vừa phải!
Vào công ty, tiểu Tôn đặt đống đồ trên tay xuống.
Bùi Khiêm thì mở ba lô, thả con vật nhỏ ra ngoài.
Lý Nhã Đạt vừa thấy có mèo, lập tức bỏ dở công việc chạy tới.
"Ồ, Bùi tổng, mèo con ở đâu ra vậy ạ?"
"Dễ thương quá!"
Các nhân viên khác trong công ty cũng xúm lại, trong nháy mắt đã vây quanh con mèo đen nhỏ.
Mèo đen nhỏ bước trên bốn cái móng vuốt trắng như tuyết, cũng không sợ người lạ, đi khắp nơi ngửi ngửi.
Bùi Khiêm mỉm cười nói: "Gần đây mọi người làm việc vất vả quá, nên tôi đặc biệt mời một cổ vũ sư về. Sau này cậu nhóc này chính là cổ vũ sư của mọi người, làm việc mệt có thể vuốt ve mèo, giải tỏa mệt mỏi."
"À còn nữa, đây là Đường Diệc Xu, sau này cô ấy cũng là thành viên mới của công ty, chủ yếu phụ trách chăm sóc cổ vũ sư của chúng ta."
Đường Diệc Xu cúi đầu: "Chào mọi người."
Nghe Bùi tổng còn đặc biệt tuyển một "con sen" cho mèo, mọi người đều hơi sốc, dù sao chuyện dọn cát, cho ăn cũng không cần người chuyên trách, mọi người làm việc mệt mỏi tiện tay làm một lúc là được.
Có điều mọi người lập tức nhận ra Bùi tổng có lẽ đang nói đùa, và bắt đầu đoán rằng chức vụ thực sự của cô em gái trông có vẻ nhút nhát này có thể là phụ trách một số công việc khác.
Lý Nhã Đạt hỏi: "Bùi tổng, cậu nhóc này tên là gì ạ?"
Bùi Khiêm lúc này mới nhớ ra, mình còn chưa đặt tên cho nó.
Suy nghĩ hai giây, Bùi Khiêm nói: "Cứ gọi nó là 'Ấn Đường' đi."
Lý Nhã Đạt: "A?"
"Ấn Đường" lúc này vừa lượn lờ đến chỗ làm việc của Bao Húc, nó quay đầu lại lườm Bùi Khiêm một cái, kêu "meo meo" hai tiếng tỏ vẻ phản đối.
"Xem đi, nó rất thích cái tên này."
Bùi Khiêm lờ đi sự phản kháng của Ấn Đường, ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua toàn bộ khu làm việc, và rất nhanh đã xác định được vị trí trung tâm.
Bùi Khiêm thầm tính, để Đường Diệc Xu ngồi ở vị trí này, hào quang của cô hẳn là có thể lan tỏa ra toàn bộ công ty chứ nhỉ?
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ