Chiếc Caien dừng ở cổng nam của trường.
Bùi Khiêm chuẩn bị đẩy cửa xuống xe.
Ngồi ở ghế lái, Tân Hải Lộ chìa bàn tay ngọc ngà, trên tay là một chiếc ví đựng thẻ nhỏ gọn.
"Đây là căn hộ hai phòng ngủ mà ngài yêu cầu thuê gần trường. Bên trong có thẻ ra vào và chìa khóa ạ."
Bùi Khiêm không nhận ngay mà liếc xem phản ứng của hệ thống.
Ừm, hệ thống không cấm, vậy là được!
Mua quần áo, thuê nhà, xem ra không liên quan đến nghiệp vụ của công ty, nhưng cũng dính dáng đến vấn đề hình tượng cá nhân của ông chủ.
Mua quần áo về rồi cũng không thể chất đống trong ký túc xá được chứ?
Sau này công việc cần tăng ca, đi công tác, ký túc xá mà đóng cửa thì nửa đêm làm sao ra ngoài được?
Vì thế, thuê một căn nhà là hoàn toàn hợp tình hợp lý!
Hơn nữa, tiền thuê nhà cũng đâu có đắt. Âu phục mấy chục ngàn tệ còn mua được, thuê một căn nhà thì tốn bao nhiêu chứ?
Bây giờ mới là năm 2009, giá thuê nhà ở Hán Đông, một căn hộ hai phòng ngủ có nội thất cao cấp trong khu dân cư sang trọng, cùng lắm cũng chỉ chưa tới hai ngàn tệ.
Đâu như mười năm sau, một căn phòng vừa cũ vừa nát ở Đế Đô cũng phải ngót nghét bảy, tám ngàn tệ.
Thấy hệ thống không cảnh báo gì, Bùi Khiêm cũng trút được gánh nặng trong lòng, đưa tay nhận lấy chiếc ví.
Anh lật qua lật lại, bên trong có chìa khóa, thẻ ra vào, còn có một mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ nhà bằng nét chữ xinh xắn của Tân Hải Lộ.
Khu dân cư này nằm ngay gần cổng nam của trường, chỉ cách vài chục mét.
"Vậy ngài nghỉ ngơi cho tốt ạ, quần áo mới mua sẽ được giao đến nơi ở của ngài trong vài ngày tới."
Chiếc Caien lăn bánh rời đi.
Bùi Khiêm cảm thấy quá ổn.
Hệ thống không cấm những hành vi này, đúng là vẫn rất nghĩa khí với mình!
Quẹt thẻ ra vào, anh bước vào khu dân cư cao cấp gần trường.
Lúc còn đi học, Bùi Khiêm cũng chỉ dám đứng xa xa nhìn vào chứ chưa từng bước vào bao giờ.
Dựa theo địa chỉ trên tờ giấy, Bùi Khiêm tìm thấy căn hộ hai phòng ngủ của mình.
Mở cửa ra, Bùi Khiêm hơi choáng.
Nói là căn hộ hai phòng ngủ, chứ thực tế diện tích cũng chẳng kém căn ba phòng ngủ là bao, trông cũng phải một trăm ba, bốn mươi mét vuông.
Đồ đạc trong nhà, không thiếu thứ gì.
Ngay cả ga giường, chăn đệm, đồ dùng vệ sinh cá nhân các loại cũng đều được chuẩn bị đầy đủ.
Đúng chuẩn xách vali vào ở.
Thậm chí đến vali cũng chẳng cần xách.
Bùi Khiêm ngả người xuống ghế sofa, cái mông vừa chạm vào là không muốn nhấc lên nữa.
So với nơi này, ký túc xá đúng là cái lồng chim!
Không, lồng chim còn rộng rãi hơn! Mát mẻ hơn!
Sau khi sung sướng lăn lộn trên ghế sofa một lúc, Bùi Khiêm tỉnh táo trở lại, chuẩn bị bắt tay vào việc chính.
Không thể vui quá mà quên nhiệm vụ, phải có ước mơ chứ!
Tiền còn chưa lỗ xong mà!
Bùi Khiêm gọi hệ thống ra, kiểm tra tình hình tài chính hiện tại.
[Hệ Thống Chuyển Hóa Tài Sản]
[Ký chủ: Bùi Khiêm]
[Tỷ lệ chuyển hóa lợi nhuận 100:1, tỷ lệ chuyển hóa thua lỗ 1:1]
[Quỹ hệ thống: 271.145,5 (↓228.854,5)]
[Tài sản cá nhân: 1.957,6]
Tuần đầu tiên thu nhập hơn 500 ngàn, tuần thứ hai hơn 700 ngàn, thu nhập tuần thứ ba còn chưa về tài khoản, ước chừng cũng phải bảy, tám trăm ngàn.
Xem ra, Bùi Khiêm tính toán mỗi tháng tiêu năm triệu tệ cũng khá chuẩn, có điều vẫn còn hơi dè dặt một chút.
Thuê mặt bằng văn phòng đã ngốn hết hơn 700 ngàn, sau đó mỗi tháng còn phải chi thêm hơn 300 ngàn nữa.
Mua sắm đồ dùng văn phòng tốn khoảng 800 ngàn, hiện vẫn chưa chi ra, Bùi Khiêm dự định đợi thu nhập tuần sau về tài khoản là sẽ tiêu sạch trong một nốt nhạc.
Còn các khoản chi tiêu như mua quần áo, đi taxi, thuê nhà, cộng lại cũng hơn trăm ngàn, Bùi Khiêm thậm chí còn chẳng buồn để tâm.
Quỹ hệ thống vẫn còn dư, nhưng nếu tính theo tiêu chuẩn 500 ngàn ban đầu, thì đây đã được coi là lỗ hơn 200 ngàn rồi!
Thành quả rất đáng mừng!
Đương nhiên, sau đó vẫn còn nhiều việc phải làm.
Mặt bằng văn phòng đã thuê thì phải tuyển nhân viên. Nếu không để một văn phòng lớn như vậy trống không sẽ bị coi là vi phạm quy tắc và bị hệ thống cảnh cáo.
"Nghĩ xem nào, nên tuyển những ai đây."
"Quá ưu tú chắc chắn không được, sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của mình."
"Nhưng cùi bắp quá cũng không được, game vẫn phải làm, không thì không hoàn thành yêu cầu của hệ thống."
"Ừm... Đây là một việc đòi hỏi kỹ thuật, mình phải lên kế hoạch cẩn thận mới được."
Bùi Khiêm càng nghĩ, việc này càng thấy khó.
Có điều vì cuộc sống hạnh phúc hiện tại và tương lai, chuyện càng khó, hắn lại càng phải thử.
Suy đi tính lại, Bùi Khiêm xác định một điều trước tiên.
Đó là, không thể chỉ tuyển nhân viên trên mạng, mà còn phải tự mình đi khai quật!
Đăng tin tuyển dụng trên mạng chỉ có thể thu hút những người "tự cho rằng mình có thể đảm nhiệm được vị trí".
Một vài người mà Bùi Khiêm để mắt tới có thể sẽ tự biết khó mà lui, không dám đến phỏng vấn.
Nói cách khác, giới hạn tiêu chuẩn không đủ thấp.
Đăng tin tuyển dụng trên mạng thì chắc chắn phải viết cho đàng hoàng.
Bùi Khiêm không thể nào trơ tráo ghi trong tin tuyển dụng là "Tuyển đám lưu manh" được, hệ thống chắc chắn sẽ cảnh cáo hắn.
Một "thân tín" như Mã Dương thì không đủ.
Biết tìm đâu ra một nhân tài như Mã Dương nữa đây?
Bùi Khiêm nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nhớ ra một người.
Chỉ cần mời được người này xuống núi, đại sự ắt thành!
...
Lùng sục ba quán net gần trường, cuối cùng Bùi Khiêm cũng tìm được người mình cần.
Vị này sống khá nay đây mai đó, nhưng nhìn chung, không ở quán net này thì cũng ở quán net kia; không phải đang ở quán net thì cũng là đang trên đường đến quán net.
Có lẽ vì thường xuyên ngồi ở một quán sẽ thấy chán, nên vị này thỉnh thoảng cũng đổi gió, sang các quán net khác cắm rễ mười ngày nửa tháng.
Vị thần nhân này tên là Bao Húc, dân trong quán net hay gọi hắn là "Bao Túc" (ngủ lại).
Cái từ "gan đế" phải mấy năm sau mới thịnh hành.
Nhưng với trình của Bao Húc, gọi hắn là "gan đế" vẫn còn hơi xem thường hắn.
Phải gọi là "siêu cấp gan đế" mới đúng!
Bao Húc của hiện tại vẫn chưa được nhiều người biết đến.
Nhưng rất nhanh thôi, tên tuổi của hắn sẽ vang danh khắp trường, không ai không biết, không ai không hay.
Hai giai thoại về hắn được lưu truyền rộng rãi.
Chuyện thứ nhất là vào năm nhất, hắn cắm rễ ở quán net từ cuối đông đến tận mùa hè, ngày nào cũng cày game như điên.
Khi mùa hè nóng nực kéo đến, người khác đều mặc quần đùi áo cộc, thì hắn vẫn mặc áo lông quần thu, áo khoác vắt trên ghế.
Bởi vì hắn chẳng về ký túc xá bao giờ, càng không có thời gian thay quần áo.
Buồn ngủ thì ngả ghế ra ngủ tạm.
Tỉnh dậy thì vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi lại cày tiếp.
Cứ như vậy, mặc kệ bốn mùa thay đổi.
Sau vụ đó, hắn có biệt danh là "Anh Quần Thu".
Chuyện thứ hai là vào năm hai, vì nợ quá nhiều môn, hắn bị trường cho thôi học.
Sau khi bị đuổi học, hắn tiếp tục cắm rễ ở quán net.
Người nhà cũng không liên lạc được với hắn, còn tưởng hắn đã chết ở xó nào rồi.
Bao Húc sống bằng nghề cày thuê, farm đồ, đầu cơ trang bị, cứ thế vật vờ ở quán net thêm hai, ba năm.
Đúng là một thần nhân.
Đương nhiên, trong mắt người bình thường, vị này chính là một con nghiện net giai đoạn cuối, cần ăn vài phát điện giật.
Nhưng Bùi Khiêm lại thấy được điểm sáng ở con người hắn.
Người như thế mới là game thủ hardcore đích thực.
Hắn thuộc như lòng bàn tay hầu hết các tựa game trên thị trường, đến cả những chi tiết thiết lập nhỏ nhặt nhất, cứ hỏi là trả lời vanh vách.
Tuyển một hardcore player như vậy về làm nhân viên, quá hợp tình hợp lý còn gì?
Đương nhiên, tiền đề là phải bắt hắn đi tắm rửa vệ sinh cá nhân cho sạch sẽ đã.
Hơn nữa, Bùi Khiêm còn ưng một điểm khác ở hắn, đó là chơi game thì pro, nhưng lại chẳng biết gì về thiết kế!
Người như vậy rất dễ sa vào lối mòn.
Lấy một ví dụ đơn giản, nếu một người muốn trở thành đầu bếp giỏi, anh ta phải biết thưởng thức món ăn ngon dở ra sao.
Nhưng ngược lại, một người biết thưởng thức món ăn, khẩu vị cực kỳ kén chọn, liệu có chắc chắn trở thành đầu bếp giỏi được không?
Câu trả lời thường là không.
Thậm chí những người càng khắt khe, soi mói chuyện ăn uống lại càng khó trở thành đầu bếp giỏi.
Chuyện gì cũng có chừng mực, thái quá thì bất cập.
Làm game đúng là cần có nhiệt huyết, có tình yêu với game, nhưng quá mức thì cũng không ổn.
Tình yêu quá mãnh liệt với game thường khiến người ta không thể giữ được sự lý trí và khách quan, dễ áp đặt sự hiểu biết của mình lên đại đa số người chơi bình thường.
Vì thế, Bùi Khiêm cảm thấy Bao Húc là một người phù hợp với yêu cầu của mình.
Một mặt, hắn là một người yêu game cuồng nhiệt, một cao thủ game, tuyển về làm nhân viên, trả lương cao một chút cũng không bị hệ thống coi là vi phạm quy tắc.
Mặt khác, hắn không rành về thiết kế, hơn nữa khả năng cao sẽ quá chú trọng vào những chi tiết vụn vặt, khiến mọi chuyện bung bét.
Xem kìa, một nhân viên hoàn hảo đến mức nào!
Chỉ có điều Bùi Khiêm không chắc mình có thể thuyết phục được hắn hay không.
Dù sao đây cũng là một người mà hai năm sau sẽ bị gia đình tưởng là đã chết rồi.
Thật khó tưởng tượng phải có chuyện gì xảy ra thì hắn mới chịu rời khỏi quán net...