Sau khi lướt mạng một hồi, Bùi Khiêm phát hiện đã có không ít người viết review cho "Ngày Mai Tươi Đẹp".
Chuyện này cũng hợp tình hợp lý, dù sao dạo gần đây rạp chiếu phim chẳng có bộ nào ra hồn, mấy nhà phê bình điện ảnh này cũng đang dài cổ mong chờ, gặp được một bộ phim chất lượng ổn như vậy thì chắc chắn phải đi xem thử.
Bùi Khiêm gõ từ khóa "Ngày Mai Tươi Đẹp", ánh mắt lướt qua từng tiêu đề.
"Ba tầng ý nghĩa của 'Ngày Mai Tươi Đẹp'"
Cái này nhìn là biết không ổn rồi.
"Chủ nghĩa tiêu dùng cuối cùng sẽ mang lại cho chúng ta điều gì?"
Cái này chắc chắn cũng không được.
"Mặt tối của công nghệ trong mắt những người bi quan"
Vẫn không xong!
Bùi Khiêm xem liên tiếp mấy bài review, đọc tiêu đề xong là loại thẳng.
Chỉ cần nhìn vào mấy từ khóa trong tiêu đề như "ba tầng ý nghĩa", "mặt tối của công nghệ", "chủ nghĩa tiêu dùng", tưởng tượng một chút là biết ngay nội dung chính của mấy bài review này là gì rồi!
Chẳng cần ai trả tiền, mấy người này đã bắt đầu suy diễn sâu rồi!
"Mấy người làm phê bình điện ảnh các người, từ sáng đến tối trong đầu toàn nghĩ cái quái gì thế!"
"Nào là ý nghĩa sâu xa, nào là chủ nghĩa bi quan, sao các người không thể phân tích những tầng ý nghĩa nông cạn hơn của bộ phim này? Sao không thể phân tích những điểm dở tệ của nó à?"
Bùi Khiêm cạn lời, nhưng vẫn kiên trì tìm kiếm tiếp.
Hắn đang tìm loại review mà vừa nhìn đã biết là đang chửi sấp mặt bộ phim, hơn nữa còn có lượng like và bình luận tương đối nhiều.
Loại review này mà lật kèo lại mới đủ ấn tượng, mới có thể khiến khán giả nhận ra rõ ràng là bộ phim này đã thuê thủy quân!
Lật liên tiếp hai, ba trang mà cũng chẳng tìm được bài review nào có giá trị.
Bùi Khiêm đành phải lọc điểm đánh giá, sắp xếp từ thấp đến cao, bắt đầu xem từ những bài một sao trước.
Quả nhiên, phong cách đã bình thường hơn nhiều rồi.
"Một tác phẩm thất bại vì trí tưởng tượng nghèo nàn"
"Vô logic, trăm ngàn lỗ hổng"
"Phim cho trẻ trâu xem, mười phút đã không nuốt nổi"
"Cứ thấy Lộ Tri Diêu là cho một sao!"
Bùi Khiêm hài lòng gật gù, ừm, đây mới đúng là phong cách mình cần chứ!
Chỉ tiếc là loại đánh giá này hơi ít, hơn nữa cũng chẳng có mấy bình luận, dường như mọi người đều chỉ âm thầm dislike, chẳng ai thèm vào tranh luận với mấy chủ thớt này.
Bùi Khiêm tiện tay bấm vào xem thử, phát hiện đúng là cũng không hợp yêu cầu của mình lắm.
Mấy chủ thớt não tàn cho một sao này về cơ bản đều mang nặng màu sắc chủ quan, nhìn nhận vấn đề thường theo kiểu ếch ngồi đáy giếng, thấy một chi tiết không vừa ý mình là auto cho một sao, nội dung review tự nhiên cũng đầy phiến diện.
Loại review này nhiều lắm cũng chỉ để xả giận, thực tế rất khó định hướng được những khán giả khác.
Quá non, không được.
Mấy người này vừa nhìn đã biết không có văn hóa gì, dù có nhét tiền vào thì chắc cũng chẳng viết ra được bài review nào gây tranh cãi, chỉ có thể chìm nghỉm giữa biển lời khen năm sao mênh mông, chẳng tạo ra được sóng gió gì.
Thậm chí khán giả còn chẳng nhận ra là tác giả bài review này đã sửa bài.
Bùi Khiêm suy nghĩ một lát rồi quyết định tìm trong đám đánh giá ba sao.
Lần này, cuối cùng phong cách cũng hợp ý Bùi Khiêm rồi!
"Giả tạo sâu sắc"
"Dường như mọi người đều ngại nói phim không hay? Vậy hãy để tôi làm đứa trẻ vạch trần bộ quần áo mới của hoàng đế"
"Quá nhiều điểm đáng chê, cố tạo ra bi kịch bằng cách khắc họa hai nhân vật rác rưởi"
Nhìn mấy cái tiêu đề này, Bùi Khiêm chỉ có một cảm giác, đó là đúng ý mình vãi!
Hơn nữa, bên dưới những bài review này tranh cãi rất kịch liệt, có mấy trăm lượt thích và mấy trăm lượt dislike, rõ ràng là mấy tác giả này có độ nổi tiếng nhất định, và những gì họ viết ra tự nó đã gây tranh cãi.
"Không tệ, mấy người này đều là hạt giống tốt, cứ chọn một người trước, nếu không được thì đổi người khác!"
Bùi Khiêm mở bài review đầu tiên, chính là của vị muốn làm "đứa trẻ vạch trần bộ quần áo mới của hoàng đế".
"Trên Weibo dường như toàn là lời khen, thổi nó lên tận mây xanh, ban đầu tôi còn mang tâm thế hành hương vô cùng nghiêm túc đi xem, kết quả lại thất vọng tràn trề."
"Xem xong bộ phim này tôi chỉ có một cảm giác: Hoàng đế đi cày ruộng chắc dùng cuốc vàng nhỉ?"
"Công nghệ đã phát triển đến thế rồi mà còn bắt dân nghèo ăn đồ cứu tế, đến cái quảng cáo cũng không cho skip? Thậm chí còn bắt các tầng lớp khác nhau ra ngoài vào những khung giờ khác nhau? Quá vô lý!"
"Còn nữa là các loại quảng cáo chèn trong phim, chèn thì thôi đi, khán giả còn phải xem quảng cáo cùng nhân vật chính, bị thần kinh à!"
"Câu chuyện này nói trắng ra chẳng phải là chuyện về một thằng loser bị trà xanh lừa sao? Trong tiểu thuyết mà viết thế này có mà bị chửi cho sấp mặt, kết quả quay thành phim lại lập tức có nội hàm sâu sắc? Mấy người bị ngáo à?"
Bùi Khiêm vừa xem vừa gật gù liên tục.
Đương nhiên, Bùi Khiêm không phải tán thành quan điểm của vị này, mà là cảm thấy mình đã tìm đúng người.
Rất rõ ràng, vị này là kiểu người cố chấp sống trong thế giới của riêng mình, nói đơn giản là kiểu người cho rằng "thế giới phải vận hành theo ý mình, nếu không thì chắc chắn có vấn đề".
Hay còn gọi là hội "soi mói thiết lập".
Bối cảnh thiết lập trong phim là "công nghệ phát triển thì đời sống người dân tầng lớp dưới cũng chưa chắc đã tốt hơn", tất cả câu chuyện đều xoay quanh thiết lập cơ bản này, vậy mà hắn cứ phải nhảy vào cà khịa cái thiết lập đó, nói rằng bản thân nó đã vô lý, từ đó cảm thấy cả bộ phim xem rất khó chịu.
"Ừm, không tệ, có cá tính, tôi thích!"
"Người như thế này mà phải bóp mũi khen phim thì chắc cũng sẽ gây tranh cãi lắm đây!"
Nickname của tác giả này rất khiêm tốn, tên là "Tiền mỗ", trên trang cá nhân có để lại phương thức liên lạc, vì vậy Bùi Khiêm liên lạc được mà không tốn chút sức nào.
"Chào anh, bên tôi là nhà đầu tư của 'Ngày Mai Tươi Đẹp', hy vọng anh có thể sửa lại bài review hôm đó, từ ba sao thành năm sao, nội dung cũng viết lại toàn bộ. Đương nhiên, chúng tôi sẽ trả 1000 tệ tiền nhuận bút."
Thời gian gấp gáp nhiệm vụ nặng nề, Bùi Khiêm cũng không định khách sáo nhiều, vào thẳng vấn đề luôn.
Rất nhanh, Tiền mỗ trả lời.
"Chỉ sửa điểm, không sửa nội dung, một ngàn tệ, được."
Bùi Khiêm xem xong tin nhắn trả lời không khỏi bật cười.
Chà, cậu em này cũng có nguyên tắc phết nhỉ.
Nhưng Bùi Khiêm chắc chắn phải bắt hắn sửa nội dung, không khen một cách lố bịch thì làm sao khiến khán giả khác phản cảm, làm sao gây war được?
Vì vậy Bùi Khiêm cũng rất thẳng thắn: "Hai ngàn."
Bên Tiền mỗ rõ ràng do dự một chút: "Nội dung do tôi tự do phát huy, anh không được can thiệp quá nhiều."
Tự do phát huy? Thế thì sao được.
Thổi không đủ lố thì làm sao gây phản cảm cho khán giả khác?
Đến lúc đó bài review của cậu chìm nghỉm giữa biển đánh giá năm sao, tiền của tôi chẳng phải là vứt đi sao?
Tuy nói vứt tiền của hệ thống nghe có vẻ là chuyện tốt, nhưng cũng không đạt được mục tiêu của Bùi Khiêm.
Bùi Khiêm bỏ qua hết mấy lời sáo rỗng: "Ba ngàn."
Tiền mỗ: "Được, ngài bảo sửa thế nào cũng được ạ."
Bùi Khiêm cười ha hả, xem ra vị này quả nhiên là một nhà phê bình điện ảnh có nguyên tắc rất vững vàng, phải tăng giá hai lần mới chịu thay đổi quan điểm.
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút để chọn lời.
"Thổi nhiệt tình vào, thổi đủ một ngàn chữ, đồng thời phải tìm một góc nhìn chưa ai từng thổi, góc nhìn càng oái oăm, càng nhỏ nhặt càng tốt."
Tiền mỗ lại do dự một chút: "Review đã có rất nhiều rồi, tìm một góc nhìn chưa ai từng thổi rất khó, dù tìm ra được cũng sẽ có vẻ rất gượng ép, ngược lại sẽ khiến người khác phản cảm."
Rất gượng ép?
Khiến người khác phản cảm?
Thế thì đúng rồi còn gì, mình muốn thế mà!
Cậu em này, lĩnh ngộ được ý đồ của mình chuẩn vãi!
Lời này của Tiền mỗ đối với Bùi Khiêm quả thực là gãi đúng chỗ ngứa.
Nhưng Bùi Khiêm cũng không thể nói thẳng ra, chỉ có thể trả lời: "Không sao."
Tiền mỗ: "Xin lỗi, tôi thấy có sao đấy, yêu cầu này đối với tôi độ khó rất lớn..."
Bùi Khiêm: "Bốn ngàn."
Tiền mỗ: "Tôi không có ý đó, đây không phải vấn đề tiền bạc, chủ yếu là bản thân việc này có khó khăn..."
Bùi Khiêm: "Năm ngàn."
Tiền mỗ: "Tôi ra rạp xem lại lần nữa ngay đây, tối nay sẽ nộp bản thảo."
Giải quyết xong Tiền mỗ, Bùi Khiêm cảm thấy vẫn chưa yên tâm lắm.
Hình như một mình anh ta thì hơi đơn độc.
Phải tìm thêm ít thủy quân phối hợp với anh ta.
Bùi Khiêm lại tìm đến "Hiểu Hồ Review", chuẩn bị mua một ít thủy quân để phối hợp.
Không mua thủy quân, làm sao để người qua đường biết bộ phim này đã mua thủy quân đây?
"Anh em, cho tôi ít thủy quân. Lên mạng tìm review phim 'Ngày Mai Tươi Đẹp', phàm là bài nào khen mà *góc nhìn oái oăm*, vào cày like điên cuồng cho mấy bài đó!"
Bùi Khiêm không thể nói thẳng là tìm mấy bài review khen lố bịch, nên đành phải đổi cách diễn đạt, nhấn mạnh vào "góc nhìn oái oăm".
Phàm là góc nhìn oái oăm thì chắc chắn đều là suy diễn sâu rất nghiêm trọng, gần như cùng một ý với khen lố bịch.
Không lâu sau, Hồ Tiếu trả lời.
"Không thành vấn đề."
Bùi Khiêm vừa định bàn bạc về giá cả cụ thể, không ngờ đối phương lại gửi thêm một tin nhắn.
"Chúng ta hợp tác lâu như vậy rồi, cũng coi như có giao tình, có chuyện này tôi tiết lộ cho cậu. Thủy quân của các nhà khác hình như đã nhận nhiệm vụ bôi đen bộ phim này của các cậu. Nếu cậu chịu chi một ít tiền, tôi giúp cậu dẹp yên chuyện này."
Hả?
Bùi Khiêm sững sờ một chút, rồi lập tức mừng như điên.
Còn có chuyện tốt thế này sao?
"Ai thế?" Bùi Khiêm lập tức hỏi.
Hồ Tiếu: "Xin lỗi, cái này tôi không thể tiết lộ, đây là quy tắc trong nghề của chúng tôi."
Bùi Khiêm khá tiếc nuối, lại không có cách nào biết được tên họ của vị người tốt này.
Chắc là nhà đầu tư của phim khác nhỉ?
Mấy bộ phim đang chiếu hiện giờ là đối thủ cạnh tranh, "Ngày Mai Tươi Đẹp" hiện tại có tỷ lệ suất chiếu và danh tiếng đều không tệ, suất chiếu ngày mai có khi còn cao hơn hôm nay.
Điều này rõ ràng sẽ chiếm một lượng lớn suất chiếu của các phim khác, bộ phim tình cảm nội địa và bộ phim IP lớn nội địa kia đều có đủ động cơ để thuê thủy quân bôi đen "Ngày Mai Tươi Đẹp".
Thôi thì kệ vị người tốt này là ai, cứ giữ lòng biết ơn này trong tim là được.
Còn chuyện chi tiền để dẹp yên ư?
Bùi Khiêm có rảnh háng mới làm thế!
"Không cần, họ cứ dìm hàng của họ, các anh cứ cày của các anh, không ảnh hưởng lẫn nhau."
Hồ Tiếu: "Ừm, cậu có tự tin như vậy thì tốt. Nói chung, nếu cảm thấy không chịu nổi thì cứ nói với tôi, đến lúc đó vẫn có thể cứu vãn."
Không chịu nổi? Cứu vãn?
Không không không, sẽ không có chuyện không chịu nổi đâu!
Dìm càng thảm tôi càng mừng ấy chứ!
Nếu có thể, Bùi Khiêm còn hận không thể tự mình bỏ tiền thuê thủy quân đến dìm hàng, bây giờ có người bỏ tiền làm việc thiện, quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
Bùi Khiêm dặn dò Hồ Tiếu vài câu, bảo thủy quân của anh ta điên cuồng like những bài review có "góc nhìn oái oăm", để tạo cho người qua đường một ấn tượng rằng "những người thích bộ phim này đều là fan cuồng, suy diễn sâu nghiêm trọng".
Một bên thì khen lố bịch để đạt được hiệu quả "một fan cuồng bằng mười anti-fan", bên đối thủ cạnh tranh lại phái ra lượng lớn thủy quân dìm hàng một cách gượng gạo, trong ứng ngoài hợp, chẳng phải là làm ít hưởng nhiều sao?
Sau khi dặn dò mọi chuyện rõ ràng, Bùi Khiêm dọn dẹp xong hộp đồ ăn ngoài Mạc Ngư rồi để ngoài cửa, sau đó...
Lại nằm vật ra giường.
Hắn quyết định lặn mất tăm, hai ngày tới sẽ không đến công ty!
Chỉ cần đến công ty, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến chúc mừng hắn vì chuyện bộ phim, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vọng.
Thà ở nhà yên tĩnh một mình còn hơn...
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh