Trần Khang Thác thầm nghĩ, chắc chắn là vì Boss Bùi không muốn lối suy nghĩ của mình ảnh hưởng đến những người khác.
Mỗi nhà đầu tư đều có bí kíp giấu đáy hòm của riêng mình. Nếu Trần Khang Thác đứng ra lo hết, chọn sẵn phương án cho họ, thì mọi người chỉ việc nằm ngửa ăn sẵn, ai thèm động não, ai chịu lôi bí kíp ra nữa?
Hành động này của Boss Bùi chắc chắn là muốn huy động tối đa tính chủ động sáng tạo của các nhà đầu tư, để mỗi người đều có thể dốc hết sức mình!
Tất cả những điều này đều được suy ra dựa trên tinh thần Đằng Đạt.
Trần Khang Thác cảm thấy, sự thật chắc cũng giống đến tám chín phần mười so với suy đoán của mình.
Thế nhưng... những lời này hình như không thể nói ra, vì Boss Bùi đã có yêu cầu.
Trần Khang Thác không khỏi rơi vào thế khó xử.
Thấy vẻ mặt Trần Khang Thác biến đổi liên tục nhưng vẫn im lặng không nói một lời, Lý Thạch cũng hơi nản lòng.
Xem ra lấy lý lẽ và tình cảm ra thuyết phục cũng chẳng ăn thua.
Không biết Boss Bùi đã huấn luyện đám thuộc hạ này thế nào mà ai nấy đều trung thành tuyệt đối, bảo đi hướng đông tuyệt không sang hướng tây, tuân thủ mệnh lệnh răm rắp, cứ như khuôn vàng thước ngọc.
Đúng là cao tay trong việc quản người.
Tình hình dường như rơi vào bế tắc, nhưng nếu cứ thế giải tán, ai về nhà nấy, hẹn ngày khác bàn tiếp ư?
Chắc chắn là không được rồi!
Lý Thạch hết cách, đập bàn một cái: "Được rồi, mọi người im lặng một chút!"
"Việc đã đến nước này, tất cả chúng ta đều ngồi chung một thuyền, phải tự dựa vào sức mình, không ai được giấu nghề! Ai dám đục nước béo cò, làm hại mọi người mất cả chì lẫn chài thì sau này đừng hòng bén mảng đến giới đầu tư Kinh Châu nữa!"
"Tất cả động não cho tôi!"
Thấy Lý Thạch nổi giận, các nhà đầu tư cuối cùng cũng chấp nhận hiện thực.
Ban đầu, nhiều người đến đây với tâm thế nằm không cũng thắng, húp ké chút canh. Trong lúc thảo luận còn tính toán đủ đường, chỉ muốn đẩy hết những việc phiền phức cho Boss Bùi, tiện thể tranh thủ lợi ích lớn nhất cho mình.
Nhưng bây giờ Boss Bùi đã đi, Trần Khang Thác cũng không hé răng, gánh nặng ngàn cân này chẳng ai đỡ.
Lý Thạch vừa nổi đóa, mọi người đều nhận ra tình cảnh của mình.
Nếu không dốc sức, số tiền này thật sự sẽ đổ sông đổ biển!
Lý Thạch lên tiếng trước: "Tôi bắt đầu đây. Tôi muốn mở một nhà hàng chủ đề kinh dị, dự định thiết kế theo kiểu nhà tù, mỗi phòng riêng là một xà lim, còn nhân viên phục vụ sẽ là những cô gái xinh đẹp trong trang phục cai ngục."
"Khách vào nhà hàng sẽ bị còng tay giả dẫn vào xà lim, sau đó không có phần gọi món, nhà hàng sẽ tự lên món dựa theo số người và yêu cầu ăn kiêng. Các món ăn đều là những món ẩm thực hắc ám trông hơi rùng rợn, đồ uống có thể đóng gói thành túi máu."
"Ngoài ra, sẽ có các buổi biểu diễn vượt ngục định kỳ, coi như tiết mục văn nghệ giúp vui trong lúc ăn."
"Về phần vị trí... ở đây."
Lý Thạch chỉ vào một điểm trên bản đồ.
Mọi người có những biểu cảm khác nhau, có người gật đầu, có người cau mày, nhưng không ai lên tiếng.
Rõ ràng, có người nghi ngờ về vị trí này, nhưng cũng không chắc suy nghĩ của mình có đúng không, nên ngại mở miệng.
Lý Thạch nhìn quanh mọi người: "Nếu không ai có ý kiến, dự án này cứ quyết định như vậy."
Vẫn không một ai nói gì.
Lý Thạch cũng đành bất lực, xem ra thật sự không trông cậy gì vào đám người này được.
Nhưng ngay khi ông định tiếp tục bàn về dự án tiếp theo, đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng ho.
"Khụ khụ."
Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Trần Khang Thác che miệng, vẻ mặt trông như bị táo bón.
Rõ ràng đây không phải là ho thật, hơn nữa anh ta dường như có điều muốn nói.
Tất cả mọi người đều chờ đợi câu tiếp theo của anh, nhưng chớp mắt hồi lâu, Trần Khang Thác vẫn không mở miệng.
Lý Thạch cũng hơi khó hiểu, nhưng chỉ một lát sau ông chợt bừng tỉnh: "Ồ! Ý cậu là vị trí này không ổn?"
Trần Khang Thác nở một nụ cười.
Một nhà đầu tư lập tức nói: "Tôi cũng thấy vậy! Chỗ này tuy lượng người qua lại không nhỏ, nhưng lại quá gần lối vào, làm gì có du khách nào vừa vào đã đi ăn ngay? Phải đi dạo một vòng, đợi du khách chơi mệt rồi mới đi ăn chứ!"
Lý Thạch gật gù, rồi lại chỉ vào một chỗ khác: "Vậy chỗ này thì sao?"
Trần Khang Thác lại làm ra vẻ mặt táo bón.
Một nhà đầu tư khác nói: "Tôi thấy chỗ này lại quá sâu bên trong, hơn nữa còn bất lợi cho việc mở rộng nhà ma sau này."
Lý Thạch lại đổi một vị trí khác: "Vậy mở ở đây chắc không có vấn đề gì."
Lần này, Trần Khang Thác mỉm cười.
"Tốt, vậy vị trí nhà hàng cứ quyết định như thế!" Lý Thạch lần này giọng nói dõng dạc, đầy khí thế.
Sau một trường hợp thành công, sự tích cực của mọi người cũng được khơi dậy, ai nấy đều đưa ra dự án của mình.
Ban đầu, phần lớn mọi người đều nghĩ đến chủ đề ma quái, chẳng hạn như nhà trọ ma, cửa hàng thời trang ma, cửa hàng đồ chơi ảo thuật ma, cửa hàng lưu niệm ma, tiệm đồ ngọt và đồ ăn vặt ma, xe buýt ma...
Nhưng khi buổi động não ngày càng đi sâu, chủ đề ma quái đã được thảo luận chán chê, cũng có người bắt đầu đề xuất những phương án đi ngược lại.
Ví dụ, mở một quán cà phê hầu gái cực kỳ ấm áp để xoa dịu những tâm hồn bị tổn thương của du khách. Khách có vé trải nghiệm nhà ma sẽ được các nàng hầu gái bắn tim cổ vũ và tặng một ly đồ uống chữa lành tâm hồn.
Hay là xây một đài phun nước chữa lành ở quảng trường, bề ngoài là một đài phun nước bình thường nhưng nước bên trong là nước ấm. Chỉ cần nói với du khách rằng rửa tay bằng nước chữa lành có thể xua đuổi ma quỷ, hàn gắn vết thương tâm hồn là được.
Chẳng mấy chốc, từng phương án một được đưa ra, rồi được quyết định sau khi thảo luận kỹ lưỡng.
Trần Khang Thác chỉ đứng bên cạnh, liên tục dùng biểu cảm để thể hiện quan điểm của mình.
Anh đã nghiên cứu dự án Hồi Hộp Lữ Xá mấy tháng trời, đối với vị trí, cách chọn địa điểm, các công trình phụ trợ của dự án này, anh đều đã có suy nghĩ của riêng mình.
Với những dự án rõ ràng có vấn đề, anh liền lập tức dùng vẻ mặt để nhắc nhở.
Các nhà đầu tư này sau khi suy nghĩ kỹ lại, chắc chắn cũng sẽ có người đoán ra vấn đề nằm ở đâu và dứt khoát nói ra.
Cứ đoán qua đoán lại vài lần như vậy, phương án liền trở nên hoàn thiện.
Trong quá trình này, các nhà đầu tư cũng không bị ảnh hưởng bởi lối tư duy của Trần Khang Thác, mà đã đưa ra phương án mà họ cho là tốt nhất sau khi động não hết công suất.
Toàn bộ quá trình thảo luận diễn ra nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng.
Chỉ trong vòng hơn ba tiếng đồng hồ, bản vẽ mặt bằng đã chi chít chữ. Lý Thạch và mọi người đã chia nhau sạch sành sanh khu vực xung quanh Hồi Hộp Lữ Xá, đồng thời sắp xếp các công trình phụ trợ vào những vị trí tối ưu nhất, bao gồm nhà hàng, khách sạn, tiệm đồ ăn vặt, cửa hàng đồ chơi... đầy đủ mọi thứ!
Đương nhiên, đây cũng chỉ là một phần nhỏ của khu công nghiệp cũ mà thôi.
Các phương án về cơ bản đều đã được quyết định.
Một nhà đầu tư nhìn vào bản kế hoạch rõ ràng, chi tiết hoàn thiện, không khỏi cảm thán: "Thật không thể tin được, phương án này lại do chúng ta làm ra chỉ trong hơn ba tiếng!"
Lý Thạch cười khẩy: "Hừ, nếu không phải Boss Bùi dùng cách khéo léo này để ép các người một phen, các người có nghĩ ra được những phương án này không?"
"Chẳng phải cũng chỉ định làm qua loa một cái tiệm cho xong chuyện sao?"
Mọi người đều có chút xấu hổ.
Hình như đúng là như vậy thật!
Nếu Boss Bùi ngay từ đầu đã ôm đồm hết mọi việc, chắc chắn mọi người sẽ chẳng thèm động não.
Đương nhiên, cũng không phải nói Boss Bùi làm không tốt, nhưng suy nghĩ của một người dù sao cũng có giới hạn. Boss Bùi công việc bận rộn, không thể dồn toàn bộ tâm sức để làm những phương án này, hơn nữa ông cũng không thể nắm rõ trong tay mỗi nhà đầu tư có những nguồn lực gì.
Thông qua cách làm hiện tại, tất cả các nhà đầu tư đều phải lôi hết tài nguyên của mình ra, tự vắt óc suy nghĩ ý tưởng, lại có Trần Khang Thác đứng ra gác cổng, như vậy mới có thể tận dụng tài nguyên một cách tốt nhất!
Tất cả các nhà đầu tư đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm, phương án này đúng là càng xem càng thấy đáng tin.
May mà đã chịu đựng được thử thách của Boss Bùi!
Nếu giữa đường bỏ cuộc, bỏ lỡ một dự án tốt như vậy, thật sự là phải hối tiếc đến xanh cả ruột!
Đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, Trần Khang Thác cũng không khỏi mỉm cười.
May mắn không phụ sự ủy thác!
Dưới tiền đề tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của Boss Bùi, không can thiệp vào dòng suy nghĩ của các nhà đầu tư, anh đã giúp họ quyết định được một phương án đáng tin cậy.
Cứ như vậy, chất lượng của các công trình phụ trợ cũng sẽ được đảm bảo!
Trước đây, Trần Khang Thác nghĩ rằng Boss Bùi nên dùng bốn mươi triệu đó để đầu tư vào các công trình phụ trợ, nâng cấp mặt yếu.
Nhưng cách làm của Boss Bùi lại là, tiếp tục đổ bốn mươi triệu vào chính Hồi Hộp Lữ Xá để đảm bảo mang lại trải nghiệm đỉnh cao nhất cho mỗi du khách; đồng thời để Lý Thạch và các nhà đầu tư khác phụ trách các công trình phụ trợ xung quanh, cho họ húp một ngụm canh, kích thích tối đa sự tích cực của họ.
Cứ như vậy, bất kể là bản thân dự án Hồi Hộp Lữ Xá hay các công trình phụ trợ xung quanh, đều cao hơn vài bậc so với phương án trước đó!
Trần Khang Thác không khỏi cảm khái từ tận đáy lòng.
Đã sớm tìm ra phương án giải quyết hoàn hảo, quả không hổ là Boss Bùi!
Đương nhiên, ta cũng khá tốt mà.
Nếu không phải đã làm việc ở Đằng Đạt một thời gian dài, hiểu sâu sắc lối tư duy thiên mã hành không của Boss Bùi, ta tuyệt đối không thể nghĩ đến tầng này, tự nhiên cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ mà Boss Bùi đã ám chỉ.
Hôm nay đã giải thành công câu đố mới của Boss Bùi, chứng tỏ ta đã tiến thêm một bước gần hơn đến lối tư duy của ngài.
Thật là một cảm giác thỏa mãn
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh