Nếu sớm biết đây là dự án của mình, Bùi Khiêm chắc chắn đã phải "góp ý" kịch liệt một phen rồi.
Ví dụ như, đưa ra vài yêu cầu vô lý về phong cách vẽ, tiểu tiết, thần thái nhân vật và đủ thứ khác.
Thế nhưng Bùi Khiêm vừa mới khen nức nở bức vẽ này, không thể nào nghe nói là dự án của mình xong lại quay ngoắt đưa ra đủ loại ý kiến được chứ?
Làm thế thì lộ liễu quá, quá vô lý.
Hết cách, Bùi Khiêm chỉ có thể gượng cười: "Ừm, rất tốt."
Nguyễn Quang Kiến dùng bút cảm ứng nhấn vài lần trên bảng vẽ, mở ra một thư mục.
"Còn có các bản phác thảo khác cũng ở đây, Bùi tổng xem qua một chút, có vấn đề gì không thì có thể sửa kịp thời."
Trong thư mục toàn là các bản phác thảo thu nhỏ, chỉ có điều mỗi bản đều đính kèm một tấm ảnh.
Hiển nhiên, sau khi Hồ Hiển Bân quyết định các nhân vật trong game, anh ta đã đi tìm một số diễn viên motion capture phù hợp.
Ngoại hình của diễn viên motion capture không cần phải giống hệt mô hình nhân vật trong phim, nhưng ít nhất phải có nét tương đồng cơ bản, bởi vì dữ liệu tạo ra khi hai người có khuôn mặt hoàn toàn khác nhau thực hiện motion capture cũng sẽ khác nhau, nếu cứ bê nguyên xi vào chắc chắn sẽ hỏng.
Để hệ thống motion capture đạt hiệu quả tốt nhất, diễn viên phải được lựa chọn kỹ lưỡng, hơn nữa nhân vật trong game và người thật phải có độ tương thích cao.
Rõ ràng, trong lúc Bùi Khiêm đang bận rộn sắp xếp công việc cho Phòng Gym Ủy Thác, Hồ Hiển Bân đã đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị cho "Phấn Đấu" một đoạn dài.
"Hắn không phải là lính mới à? Hiệu suất này là gặp quỷ chứ?"
"Chẳng lẽ mình xui xẻo đến vậy, tiện tay đề bạt một nhà sản xuất chính mà cũng tài năng xuất chúng thế này?"
"Hửm?"
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Kể cả Hồ Hiển Bân có hiệu suất cao đi nữa, cũng không có lý nào lại tìm đủ nhiều diễn viên nước ngoài như vậy trong thời gian ngắn được chứ?
Việc tìm người đâu phải cứ hiệu suất cao là giải quyết được!
Lại nhìn kỹ những tấm ảnh này.
Càng nhìn càng thấy quen mắt!
Bùi Khiêm ngẫm nghĩ hai phút, bỗng nhớ ra đã gặp ở đâu rồi.
Mẹ nó, đây chẳng phải là mấy diễn viên quần chúng nước ngoài trong phim "Ngày Mai Tươi Đẹp" sao?
Lúc quay "Ngày Mai Tươi Đẹp", ba diễn viên chính lên hình nhiều nhất đều là người trong nước, nhưng ngoài ra còn có một lượng lớn diễn viên quần chúng làm nền, đủ mọi màu da, quốc tịch, tất cả đều do Hoàng Tư Bác và ekip của cậu ta vất vả tìm kiếm từ những người bạn nước ngoài ở quanh Kinh Châu.
Nhưng những người này lên hình quá ít, cộng thêm đã qua một thời gian dài, ký ức của Bùi Khiêm về các tình tiết trong phim cũng hơi mơ hồ, nên nhất thời không nhận ra.
Bây giờ thì Bùi Khiêm chắc chắn rồi, đây không phải là Hồ Hiển Bân làm việc hiệu suất cao, mà là hắn gian lận!
Hắn chắc chắn đã xin Hoàng Tư Bác thông tin liên lạc của những người này, sau đó bê nguyên xi bài tập về làm!
Bảo sao mấy tấm ảnh này trông quen mắt thế!
Bùi Khiêm thực sự cạn lời.
Hồ Hiển Bân ơi là Hồ Hiển Bân, trông mày rậm mắt to, ra vẻ trung hậu thật thà thế mà sao chép bài tập lại thành thạo thế này?
Bùi Khiêm lần lượt xem qua từng tấm ảnh và bản phác thảo.
Mỗi dân tộc, mỗi màu da, diễn viên nhà nghèo và diễn viên nhà giàu, có thể thấy rõ sự khác biệt.
Điều này cũng rất bình thường, dù sao trên thực tế vẫn tồn tại tầng lớp giàu nghèo, khí chất tích lũy lâu ngày này rất khó thay đổi.
Bùi Khiêm cố gắng hết sức để tìm một góc độ oái oăm, chỉ đạo ngược cho Nguyễn Quang Kiến một phen.
Thế nhưng vẫn không tìm được góc nào!
Bởi vì tất cả mọi thứ đều quá hợp lý!
Hồ Hiển Bân chọn vai rõ ràng là dựa trên tình hình kinh tế và hoàn cảnh gia đình thực tế của các diễn viên quần chúng này, cực kỳ phù hợp với nhân vật trong game.
Nguyễn Quang Kiến khi dựa trên những tấm ảnh này để sáng tạo nghệ thuật cũng rất chú trọng cảm giác chừng mực, chỉ phóng đại một cách đơn giản những đặc điểm trên người họ, không để hình tượng ảo thoát ly quá xa so với hình tượng thật.
Trong lúc vội vàng, Bùi Khiêm lại không tìm được góc nào để ra tay.
Bùi tổng chìm vào suy tư.
"Ừm… Đối với một trò chơi, hình ảnh chỉ là một phương diện, mà sức cạnh tranh cốt lõi để khuyên lui người chơi của game này nằm ở nội dung và lối chơi, mảng đồ họa này thả lỏng một chút có vẻ cũng không sao..."
"Khoan đã, mình không thể có suy nghĩ sai lầm này được!"
"Lúc làm 'Quay Đầu Là Bờ' mình cũng đã nghĩ như vậy!"
Bùi Khiêm vốn định cho qua, nhưng nghĩ đến vết xe đổ của "Quay Đầu Là Bờ", hắn chợt bừng tỉnh.
Tuyệt đối không thể phạm cùng một sai lầm hai lần!
Một khi đã thấy Nguyễn Quang Kiến đang đâm sau lưng mình bằng vũ khí của chính anh ta, thì nhất định phải tìm cách làm cho vũ khí đó trục trặc mới được!
Bây giờ mà nương tay, sau này chính là máu chảy sau lưng!
"Nhanh nghĩ cách lừa hắn một phen..."
"Ừm... Bức vẽ này rất chú trọng cảm giác chừng mực..."
"Có rồi!"
Bùi Khiêm phát hiện ra khi Nguyễn Quang Kiến tạo hình những nhân vật này, anh ta lo rằng việc gia công nghệ thuật quá nhiều sẽ khiến các nhân vật mất đi hình tượng chân thực ban đầu, vì vậy đã rất kiềm chế.
Điều này cũng khiến Bùi Khiêm liên tưởng đến diễn xuất của Lộ Tri Diêu ngày đó.
Vấn đề lớn nhất của Lộ Tri Diêu có lẽ là diễn quá lố.
Mà Bùi Khiêm lúc đó đã chỉ đạo ngược một phen, khiến diễn xuất của Lộ Tri Diêu trở nên nội tâm hơn, kết quả lại được khen ngợi hết lời.
Đây là một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng!
Trình độ hội họa của Nguyễn Quang Kiến rõ ràng cao hơn Lộ Tri Diêu rất nhiều, anh ta biết rõ đạo lý "cái gì quá cũng không tốt", nên khi sáng tác đã rất kiềm chế.
Như vậy, đây chính là một điểm đột phá!
Bảo Nguyễn Quang Kiến vẽ theo kiểu "diễn quá lố" là được chứ gì?
Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng: "Vẽ rất tốt, nhưng tôi có một vài góp ý nhỏ."
Nguyễn Quang Kiến lập tức tỏ ra cực kỳ coi trọng: "Ồ? Bùi tổng cứ nói chi tiết, tôi sẽ sửa ngay."
Bùi tổng dù sao cũng là tổng thiết kế của trò chơi, đương nhiên có quyền quyết định cao nhất đối với yêu cầu về mặt mỹ thuật.
Bùi Khiêm nghiêm túc nói: "Những hình tượng này không thoát ly quá nhiều so với hình tượng thật của các diễn viên motion capture, lúc sáng tác, có vẻ như anh đã rất kiềm chế, đúng không?"
Nguyễn Quang Kiến gật đầu: "Đúng vậy, bởi vì khuếch đại nghệ thuật quá mức sẽ làm những hình tượng này mất đi tính chân thực."
Bùi Khiêm vỗ tay một cái: "Đúng rồi! Tôi muốn chính là cái này!"
Nguyễn Quang Kiến: "Hả?"
"Khụ khụ." Bùi Khiêm nhận ra mình hơi đắc ý quá, vội vàng kiềm chế lại.
"Thứ tôi muốn chính là mất đi tính chân thực."
"Tôi muốn một phương thức biểu đạt cực đoan hơn, nghệ thuật hóa hơn, mấy cái từ như chân thực, hàm súc, đều không liên quan gì đến trò chơi này hết."
"Nói chung, mấy hình tượng này cứ sắp xếp cho tôi càng dị hợm càng tốt, cố gắng đạt được hiệu quả 'diễn quá lố'!"
Nguyễn Quang Kiến khẽ nhíu mày, rơi vào trầm tư.
Lúc Hồ Hiển Bân bên bộ phận game của Đằng Đạt liên hệ với anh, cũng không hề đưa ra yêu cầu tương tự.
Thậm chí Hồ Hiển Bân còn không đưa ra yêu cầu mỹ thuật quá chi tiết.
Đương nhiên, đây không phải là vấn đề về thái độ làm việc của Hồ Hiển Bân, mà là truyền thống của bộ phận game Đằng Đạt.
Các đời phụ trách bộ phận game của Đằng Đạt đều biết chuyện của "Quỷ Tướng", biết rằng lúc đó Bùi tổng đã hoàn toàn ủy quyền, để đại lão Nguyễn tự do phát huy, nên mới có được loạt concept art kinh điển đó.
Vì vậy những game sau này, bao gồm "Nhà Sản Xuất Game", "Quay Đầu Là Bờ" các kiểu, Nguyễn Quang Kiến cũng có quyền quyết định tuyệt đối về phong cách mỹ thuật.
Lần này Hồ Hiển Bân đưa ra yêu cầu mỹ thuật cho "Phấn Đấu", tự nhiên cũng tiếp nối truyền thống này, để Nguyễn Quang Kiến tự quyết định phong cách vẽ cụ thể.
Thế nhưng, bây giờ Bùi tổng đã đích thân yêu cầu, điểm này nhất định phải được cân nhắc.
"Ừm..." Nguyễn Quang Kiến cau mày, chìm vào suy tư.
Bùi Khiêm không khỏi mừng thầm trong bụng, quá tuyệt!
Đây có vẻ chính là biểu cảm của một nhà thiết kế khi gặp phải bên B não tàn!
Bùi Khiêm đặc biệt thấu hiểu tâm trạng này, các nhân vật đều đã có bản phác thảo, tạo hình cơ bản cũng đã hoàn thành, chỉ còn chờ hoàn thiện chi tiết, kết quả bên B đột nhiên chạy tới đòi sửa lớn.
Nhà thiết kế nào mà không tức điên lên được?
Nhưng đây chính là điều Bùi tổng muốn!
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, đợi Nguyễn Quang Kiến phân tích phải trái, hắn sẽ phát huy triệt để đặc điểm ngang ngược vô lý của bên B, hóa thân thành vị tổng giám đốc bá đạo tinh thông "Minh học", bác bỏ hết mọi đề nghị hợp lý của Nguyễn Quang Kiến.
Bùi Khiêm dường như đã nhìn thấy ánh bình minh của sự báo thù.
Nguyễn Quang Kiến suy nghĩ năm phút, vẫn cau mày, rõ ràng anh ta vẫn giữ thái độ dè dặt với lời nói của Bùi Khiêm.
Nhưng điều khiến Bùi Khiêm thấy kỳ lạ là, Nguyễn Quang Kiến nín thinh năm phút đồng hồ mà vẫn không hề đưa ra bất kỳ phản đối nào, thậm chí còn không có ý định thương lượng với hắn!
Một lúc lâu sau, Nguyễn Quang Kiến dường như cuối cùng đã hạ quyết tâm.
Anh ta hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Bùi Khiêm.
Bùi Khiêm lập tức vào tư thế sẵn sàng.
Đến rồi! Cuối cùng cũng muốn battle với mình!
Tới đi, ta đã chuẩn bị sẵn những câu thoại vô lý nhất của bên B rồi!
"Tôi không cần cậu cảm thấy, tôi cần tôi cảm thấy. Cậu thấy không ổn, nhưng tôi thấy ổn. Sửa hết cho tôi, mặc kệ cậu có lý do gì, toàn bộ mấy bản vẽ này đều phải bỏ hết!"
Những câu nói này đã nghẹn ở cổ họng Bùi Khiêm, chỉ chờ để hóa thành những viên đạn bắn về phía nhân vật số một trên tấm ảnh này!
Thế nhưng Nguyễn Quang Kiến nghiến răng, nói: "Được! Không vấn đề gì!"
"Bùi tổng, tuy rằng tạm thời tôi chưa nghĩ ra cách nào hay ho, nhưng ngài yên tâm, nếu là yêu cầu của ngài, tôi nhất định sẽ cố hết sức để đáp ứng!"
Bùi Khiêm: "..."
Ngất.
Ý gì đây, kịch bản không nên viết như thế này chứ?
Anh không nên phân tích phải trái, battle với tôi một trận à?
Vậy lời thoại tôi chuẩn bị sẵn, chẳng phải là công cốc hết sao?
Chẳng lẽ, là do Nguyễn Quang Kiến đang ăn nhờ ở đậu nên không dám đắc tội với mình, vì vậy cho dù trong lòng cực kỳ không đồng tình, cũng phải tìm mọi cách để hoàn thành yêu cầu của bên B não tàn?
Thảm quá đi!
Bùi Khiêm cảm thấy mình dường như đã biến thành một kẻ ác, trong lòng không khỏi có chút hổ thẹn.
Hắn vội nói: "Ờ... Tuyệt đối đừng miễn cưỡng!"
Nguyễn Quang Kiến gật đầu: "Yên tâm đi Bùi tổng, không miễn cưỡng đâu, tôi hiểu ý ngài rồi!"
Bùi Khiêm: "?"
Nguyễn Quang Kiến tiếp tục nói: "Sáng tạo nghệ thuật, nhất định phải tìm được một điểm cân bằng phù hợp giữa nhu cầu của bên B và mong muốn biểu đạt của bản thân, chỉ khi tìm được điểm cân bằng này, mới có thể tạo ra tác phẩm hoàn mỹ nhất."
"Tôi tin rằng, nếu Bùi tổng đã đưa ra yêu cầu này, chắc chắn là có sự cân nhắc sâu sắc."
"Tuy rằng tôi chưa nghĩ ra cách giải quyết nào tốt, nhưng sau khi suy nghĩ vừa rồi, tôi cũng cảm thấy yêu cầu này, dường như cũng có thể hoàn thành bằng một phương thức khác."
"Đổi một hướng suy nghĩ thử xem cũng chưa chắc đã không được, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ thì sao!"
"Nói chung, Bùi tổng ngài cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ lấy chất lượng làm mục tiêu hàng đầu để yêu cầu nghiêm khắc bản thân, bất kể là phong cách nào, cũng nhất định sẽ khiến ngài hài lòng!"
Bùi Khiêm: "..."
Chẳng hiểu sao, đối mặt với Nguyễn Quang Kiến, hắn luôn có cảm giác như đang đấu với một vị tông sư Thái Cực.
Bất kể tung ra chiêu thức nào cũng hoàn toàn vô dụng, ngược lại còn bị đối phương dùng thế "tứ lạng bạt thiên cân", mượn lực đánh lực?
Bùi Khiêm đột nhiên có một dự cảm xấu, rất muốn nói ra câu danh ngôn của bên B: "Hay là cứ dùng bản đầu tiên đi".
Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự nói ra, có thể sẽ khiến người ta hiểu lầm mình bị bệnh tâm thần gián đoạn...
Lời đã nói ra, cũng không thể thay đổi.
Bùi Khiêm đành phải gật đầu một cách rất không tình nguyện: "Được rồi, vậy giao cho anh, hy vọng thành phẩm cuối cùng sẽ giống như tôi mong muốn..."