Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 492: CHƯƠNG 489: CỔ VŨ SƯ CON SEN KIÊM CHỈ HUY SỨ CẨM Y VỆ

Ngày 16 tháng 4, thứ Bảy.

Đường Diệc Xu mang theo vài cuốn sách, quẹt thẻ mở cửa tiến vào khu làm việc của Đằng Đạt.

Tuy phần lớn lương nhận được đều gửi về phụ giúp gia đình, nhưng tình hình kinh tế của cô cũng đã khá hơn trước đây rất nhiều.

Có lẽ là do thói quen, Đường Diệc Xu vẫn không dùng bất kỳ loại mỹ phẩm hay sản phẩm dưỡng da nào, nhưng tuổi trẻ chính là vốn liếng lớn nhất, khi được ăn uống đủ chất, cả người cô toát lên vẻ rạng rỡ của tuổi thanh xuân.

Đường Diệc Xu đặt sách vở lên bàn làm việc của mình, sau đó bắt đầu dọn phân và cho các “cổ vũ sư” ăn.

“Ấn Đường, mày ăn ít thôi, mày với Miễn Tai nên giảm béo rồi đấy.”

“Ai nha, Ấn Đường, nhường em gái Phi Hoàng của mày một chút đi, ăn đồ hộp của mày đi!”

Đường Diệc Xu có chút bất đắc dĩ túm gáy con mèo đen nhấc lên, hướng đầu nó về phía khay thức ăn khác, nhưng Ấn Đường hoàn toàn không thèm để ý, ăn được hai miếng lại chen chúc với con mèo vàng bên cạnh.

Hiện tại, khu làm việc đã có ba vị “cổ vũ sư”.

Con mèo toàn thân đen tuyền, bốn chân trắng như tuyết tên “Ấn Đường” là con đến sớm nhất, lấy từ câu “ấn đường biến đen” ngụ ý điềm xui.

Hai con còn lại cũng được nhận nuôi từ bệnh viện thú y, một con mèo trắng và một con mèo vàng.

Con mèo trắng trông tròn vo, rất đáng yêu, nhiều người cảm thấy nó giống như mèo thần tài.

Vì vậy Bùi Khiêm đặt tên cho nó là “Miễn Tai”. Nghe thì có vẻ là một cái tên may mắn, nhưng thực chất lại mang ý nghĩa “của đi thay người”, hy vọng nó đừng chiêu tài mà hãy phá tài.

Còn con mèo vàng này thì lấy theo tên của phòng làm việc Phi Hoàng. Bề ngoài là mong nó nhanh nhẹn hoạt bát, nhưng thực chất là ngụ ý “nhanh toi đời” (phi hoàng - bay màu).

Ba con mèo nhanh chóng chén sạch chỗ đồ hộp.

Đường Diệc Xu đi đổ rác, sau đó cẩn thận chải lông, cắt móng cho ba con mèo, cuối cùng vuốt ve cho chúng nó lim dim lăn lộn dưới ánh nắng. Nhiệm vụ hôm nay xem như hoàn thành.

Cô đi đến chỗ làm việc của mình, mở sách giáo khoa chuyên ngành ra bắt đầu học.

Thư viện và phòng tự học ở trường tuy cũng có thể học bài, nhưng ít nhiều vẫn hơi ồn ào, cô vẫn thích học ở công ty vào cuối tuần hơn.

Không một bóng người, cực kỳ yên tĩnh, lại còn có cà phê và đồ ăn vặt.

Đột nhiên, cửa công ty bị đẩy ra.

Đường Diệc Xu giật mình, chợt nhớ ra mình còn một nhiệm vụ đặc biệt, đó là phải ghi nhớ tên từng người đến tăng ca, sau đó báo cáo cho Bùi Khiêm!

Chỉ là dạo gần đây chẳng có ai đến tăng ca cả, nên Đường Diệc Xu cũng sắp quên béng mất việc này.

Nhưng lần này hình như lại có người đến tăng ca, Đường Diệc Xu vội vàng quay đầu lại xem là ai.

Sau một thời gian làm việc chung, cô đã nhận biết hết mọi người ở tầng này, sẽ không xảy ra tình trạng không gọi được tên nữa.

Thế nhưng khi quay lại, người đến lại là Bùi Khiêm.

À, vậy thì không sao.

Đường Diệc Xu đứng dậy: “Học trưởng, sao anh lại đến đây?”

Bùi Khiêm nhanh chóng đảo mắt một vòng khắp khu làm việc, phát hiện không có ai lén lút tăng ca, hài lòng gật đầu.

“Anh tiện đường ghé qua xem sao thôi,” Bùi Khiêm nói qua loa.

Thực ra hôm nay Bùi Khiêm cố tình chạy tới kiểm tra đột xuất.

Đã lâu không nhận được danh sách tăng ca từ Đường Diệc Xu, Bùi Khiêm rất tò mò, rốt cuộc là mọi người thật sự không tăng ca, hay là tiểu Đường cũng học được cách nói dối rồi?

Bây giờ xem ra, là mọi người thật sự không tăng ca.

Nghĩ lại cũng hợp lý, đầu tiên là cuộc thi không tăng ca, sau đó là tiền thưởng cơ bản, Bùi Khiêm đã phải vắt óc suy nghĩ để ngăn mọi người tăng ca, thế nào cũng phải có chút hiệu quả chứ?

Giờ đây, văn phòng trống không vào cuối tuần chính là thành quả ngọt ngào nhất cho tâm huyết mà Bùi tổng đã bỏ ra.

Xem ra cứ bỏ công sức là sẽ được đền đáp mà!

“Theo anh vào phòng tiếp khách,” Bùi Khiêm nói với Đường Diệc Xu.

...

Bùi Khiêm đã nghiền ngẫm chuyện thành lập “Cẩm Y Vệ Đằng Đạt” hai ngày rồi.

Sở dĩ có nhu cầu này, chủ yếu là vì Bùi Khiêm phát hiện các ngành nghề kinh doanh của Đằng Đạt hiện nay đã quá nhiều, một mình anh thực sự quản không xuể.

Quan trọng nhất là, thông tin quá tù túng!

Thực ra người sáng lập của nhiều công ty lớn còn bận hơn Bùi Khiêm nhiều, nhưng họ bổ nhiệm rất nhiều quản lý cấp cao để phụ trách các công việc khác nhau, các quản lý cấp cao sẽ xin chỉ thị nếu có vấn đề quan trọng, còn những vấn đề nhỏ thì tự mình xử lý.

Dưới mô hình này, những đế chế thương mại khổng lồ đó vẫn có thể vận hành một cách hiệu quả và có trật tự.

Hiện tại Bùi Khiêm cũng đang áp dụng mô hình này, nhưng vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ, mục đích của Bùi Khiêm lại hoàn toàn trái ngược với các ông chủ công ty khác!

Thái độ của các ông chủ công ty khác là: Quản lý cấp cao phải phát triển tốt bộ phận của mình, có vấn đề lớn không giải quyết được thì phải báo cáo ngay, nếu nghiệp vụ phát triển tốt thì sẽ được khen thưởng.

Còn nhu cầu của Bùi tổng là: Quản lý cấp cao tuyệt đối không được để bộ phận của mình phát triển, nghiệp vụ có dấu hiệu phát triển tốt là phải báo cáo ngay, nếu xảy ra vấn đề lớn không giải quyết được thì sẽ được khen thưởng.

Nhu cầu này hoàn toàn ngược lại với các ông chủ công ty khác.

Các ông chủ công ty khác cần nắm bắt những vấn đề tồn tại trong công ty, và có thể yêu cầu các bộ phận báo cáo bất cứ lúc nào.

Còn Bùi Khiêm cần nắm bắt những khả năng kiếm lời của công ty, mà trong mắt hầu hết các trưởng phòng thì việc này hoàn toàn không cần phải báo cáo.

Đặc biệt là hình tượng “không thích nhân viên kể công” mà Bùi Khiêm đã xây dựng bấy lâu nay lại càng khiến vấn đề này thêm nghiêm trọng.

Thế nên, Bùi Khiêm cảm thấy mình nhất định phải thành lập một bộ phận thu thập thông tin, để có thể kiểm soát tốt hơn tình hình của các bộ phận và nhanh chóng phát hiện vấn đề.

Thành viên của bộ phận này sẽ được gọi là quản bồi sinh.

Quản bồi sinh, tên đầy đủ là quản lý bồi huấn sinh, ban đầu là một dự án đặc biệt trong các doanh nghiệp nước ngoài với mục tiêu chính là “đào tạo các nhà lãnh đạo tương lai của công ty”, có thể xem như kế hoạch dự trữ nhân tài quản lý cấp trung và cao.

Quản bồi sinh thường phải thực tập ở các bộ phận khác nhau trong công ty để hiểu rõ toàn bộ quy trình hoạt động, sau đó sẽ được sắp xếp công việc dựa trên sở trường cá nhân.

Thông thường, việc sàng lọc quản bồi sinh của các doanh nghiệp nước ngoài tương đối nghiêm ngặt, năng lực khá mạnh, thường có thể đảm nhiệm vị trí trưởng phòng hoặc chi nhánh.

Đương nhiên, cách làm này bây giờ đã có xu hướng bị lạm dụng, công ty quèn nào cũng muốn tuyển vài quản bồi sinh, kết quả cuối cùng lại biến họ thành “đội trưởng cứu hỏa” nơi nào cần thì điều đến, chẳng còn chút sang chảnh nào nữa.

Bỏ qua những chuyện đó, chế độ quản bồi sinh lại cực kỳ phù hợp với nhu cầu hiện tại của Bùi Khiêm.

Thông qua kế hoạch quản bồi sinh, anh có thể danh chính ngôn thuận sắp xếp những người này vào các bộ phận khác nhau của công ty.

Chỉ cần đảm bảo quyền kiểm soát đối với các quản bồi sinh, vậy thì khi họ biết được tình hình của bộ phận, chẳng phải cũng tương đương với việc Bùi tổng cũng biết hay sao?

Hơn nữa, Bùi Khiêm cũng đặc biệt thích cái tên “quản bồi sinh” này.

Quản bồi sinh, quản bồi sinh.

Nếu tuyển đám người này về mà có thể vừa “quản” vừa “bồi” (lỗ vốn) thì còn gì bằng!

Chỉ có điều, việc lựa chọn các quản bồi sinh này như thế nào, ai sẽ là người phụ trách bộ phận, vẫn còn hơi khó xác định, khiến Bùi Khiêm phải đau đầu suy nghĩ.

Trợ lý Tân năng lực rất mạnh, làm việc lại gọn gàng nhanh chóng, không bao giờ hỏi nhiều, có vẻ là một ứng cử viên tốt.

Nhưng vấn đề là, năng lực của cô ấy hơi quá mạnh, hơn nữa các bộ phận đều quá quen mặt cô ấy.

Bùi Khiêm thành lập bộ phận này chỉ để làm tai mắt cho mình, để trợ lý Tân phụ trách thì đúng là giết gà dùng dao mổ trâu, huống chi bản thân Bùi Khiêm còn cả đống việc giao cho trợ lý Tân làm.

Hơn nữa, các trưởng phòng đều biết trợ lý Tân, nói không chừng sẽ theo bản năng mà đề phòng, không đủ bí mật.

Bùi Khiêm nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy tiểu Đường là thích hợp nhất.

Một mặt, bề ngoài cô chỉ là một con sen, trông hoàn toàn vô hại, vẻ ngoài hiền lành, đáng yêu chính là lớp ngụy trang tự nhiên nhất, mọi người sẽ không quá đề phòng cô.

Mặt khác, đầu óc của tiểu Đường khá đơn giản, hay nói đúng hơn là thẳng tính, đã hứa với người khác chuyện gì thì sẽ cố gắng làm cho bằng được, trước đây vẫn luôn báo cáo danh sách tăng ca cho Bùi Khiêm, hoàn thành nhiệm vụ rất tốt.

Vấn đề duy nhất có lẽ là cái hiệu ứng hào quang thỉnh thoảng phát tác, sẽ khiến nhiều bug tiềm ẩn nổi lên, nhưng có vẻ mọi người cũng đã quen rồi.

Ai mà ngờ được cô em gái hằng ngày chỉ biết dọn phân cho mèo lại chính là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ ẩn mình trong bóng tối chứ?

Ừm, càng nghĩ càng thấy hợp!

Đương nhiên, chỉ có một mình em gái Đường thì chưa đủ, còn phải có rất nhiều quản bồi sinh nữa.

Nếu là các công ty khác, quản bồi sinh đơn giản là tuyển dụng những sinh viên tốt nghiệp xuất sắc từ các trường đại học, hoặc lựa chọn và đào tạo từ chính công ty mình.

Nhưng quản bồi sinh mà Bùi Khiêm muốn, chắc chắn không thể chọn từ trong công ty.

Đến lúc đó đám nhân viên này cứ đi qua đi lại giữa các bộ phận, không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện phiền phức nữa!

Lỡ như thật sự đào tạo được vài nhân viên tinh thông nghiệp vụ của nhiều bộ phận, e rằng trên lưng Bùi tổng lại phải gánh thêm mấy nhát dao nữa.

Vì vậy, sau khi cân nhắc, Bùi Khiêm quyết định, những quản bồi sinh này tuyệt đối không được có kinh nghiệm làm việc tại Đằng Đạt, sẽ bỏ qua hai đợt tuyển dụng hằng năm của Đằng Đạt mà do chính tay tiểu Đường lựa chọn.

Những người được chọn ra sẽ chỉ nghe lệnh của Bùi Khiêm, đảm bảo mệnh lệnh của Bùi tổng là trên hết.

...

Trong phòng khách, Bùi Khiêm vừa uống trà, vừa nói sơ qua những phần có thể tiết lộ trong suy nghĩ của mình.

“Tóm lại, em đến trường đại học tìm giúp anh một số sinh viên năm nhất, năm hai có nhiều thời gian rảnh, ít môn học đến công ty thực tập, rồi sắp xếp họ vào các bộ phận.”

“Dự án quản bồi sinh sẽ do em phụ trách, có tiến triển gì thì báo cáo cho anh bất cứ lúc nào.”

“Những quản bồi sinh này phải được sàng lọc nghiêm ngặt, đảm bảo mỗi người đều thành thật, đáng tin cậy.”

“Sau khi được phân đến các bộ phận, họ có thể tự sắp xếp và điều chỉnh thời gian thực tập dựa trên lịch học của mình. Hằng ngày chủ yếu là học hỏi, về cơ bản không tham gia vào công việc của bộ phận, nhưng phải nắm được tình hình chi tiết của các bộ phận.”

“Cứ định kỳ, họ sẽ phải đến công ty họp một lần, trực tiếp báo cáo cho anh những gì nghe thấy trong khoảng thời gian đó. Anh cũng sẽ kiểm tra một vài thông tin bất cứ lúc nào, đến lúc đó anh không hy vọng có người không trả lời được.”

“Ngoài ra, dự án này tạm thời giữ bí mật, không cần tuyên truyền rầm rộ. Nhưng cũng không phải là tuyệt mật.”

“Không có vấn đề gì chứ?”

Đường Diệc Xu trông hơi bối rối, hai tay cứ xoắn vào nhau: “Học trưởng, em, em sợ em không phụ trách nổi, em còn chưa làm cán bộ lớp bao giờ...”

Bùi Khiêm khẽ cười: “Không sao, đây là một công việc rất đơn giản, anh tin với sự kiên trì và tỉ mỉ của em, chắc chắn em sẽ làm tốt thôi.”

“Bình thường em vẫn cứ ở công ty cho mèo ăn, chỉ khi nào họp thì đến chủ trì cuộc họp. Tiện thể, em phải kiểm soát được động tĩnh của từng quản bồi sinh, có vấn đề gì thì báo cáo ngay cho anh.”

“Chỉ có vậy thôi, có phải rất đơn giản không?”

Đường Diệc Xu mím môi: “Vâng, học trưởng, vậy… vậy em sẽ thử xem ạ.”

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!