Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 521: CHƯƠNG 518: VẤN ĐỀ VỀ GIÁ TRỊ TRONG "PHẤN ĐẤU"

Trương Vọng ngẩn ra: "Sếp Bùi, giá vốn 400 tệ là không cần thiết đâu ạ, hơn nữa chi phí này cũng khó mà đội lên tới mức đó được..."

Bùi Khiêm nhíu mày: "Đội không lên được? Sao lại có chuyện đó?"

"Cái hộp làm to ra một vòng, tìm nghệ sĩ nổi tiếng thiết kế ngoại hình, nạm cho nó cái viền vàng, rồi trau chuốt lại chất liệu cho xịn sò một chút..."

"Lúc làm buồng điện thoại chia sẻ sao chú chi tiền mạnh tay thế? Giờ lại thụt lùi là sao?"

Bị sếp Bùi phê bình, Trương Vọng xấu hổ nói: "Vâng ạ, sếp Bùi, vậy tôi sẽ làm theo lời sếp."

Vẻ mặt Hạ Đắc Thắng trở nên vô cùng đặc sắc.

Ban đầu ông cứ ngỡ sếp Bùi sẽ không coi trọng dự án này, ai ngờ sếp Bùi không chỉ tăng vốn đầu tư lên gấp bốn lần mà còn nâng giá bán từ 260 lên 488!

Nhìn kiểu gì thì món đồ chơi này cũng không đáng giá từng đó tiền!

Hạ Đắc Thắng cảm thấy, thứ này cùng lắm chỉ là một món đồ chơi nhỏ cho những lúc rảnh rỗi, nếu bán với giá bốn, năm mươi tệ thì may ra còn có người mua về nhà nghịch thử.

Nhưng bán 488 tệ...

Ai mà mua?

Kiểu dáng của món đồ chơi này tuy độc đáo nhưng cũng chẳng thể nói là đẹp mắt, lại càng không có gì thú vị, ngoài những người có suy nghĩ kỳ quặc như Mã tổng ra, thì còn ai rảnh rỗi đến mức ngồi cãi nhau với nó mấy tiếng đồng hồ chứ?

Kể cả trên đời này có vài người giàu có rảnh rỗi, thì cũng không thể nào bán được hai vạn cái!

Nếu sản xuất hàng loạt xong mà không bán được, tất cả đều tồn kho, chẳng phải là lỗ sấp mặt hay sao?

Hạ Đắc Thắng định lên tiếng, nhưng rồi lại nghĩ, một khi sếp Bùi đã mở lời thì chắc chắn có cách giải quyết.

Thôi thì, cứ im lặng mà xem, cố gắng học hỏi.

Bùi Khiêm vỗ vai Trương Vọng, vẻ tán thưởng hiện rõ trên mặt.

Quá đỉnh!

Xem ra vụ buồng điện thoại chia sẻ trước đây chỉ là hiểu lầm, nhà phát minh vĩ đại Trương Vọng này vẫn rất đáng tin cậy!

Nếu cứ có thêm mười phát minh không bán được như thế này, sếp Bùi có thể dễ dàng đốt bay 80 triệu, lại còn chiếm diện tích nhà kho, quả là quá phê!

...

...

Ngày 13 tháng 5, thứ Sáu.

Phòng game Đằng Đạt.

Hồ Hiển Bân ngửa cổ uống cạn ly cà phê, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Hiện tại, phòng game Đằng Đạt được chia làm hai đội. Hồ Hiển Bân dẫn một nhóm phát triển "Phấn Đấu", còn Mẫn Tĩnh Siêu dẫn nhóm còn lại vận hành GOG, đấu trí đấu dũng với IOI.

Phong cách làm việc của hai bên đã có sự khác biệt rõ rệt.

Bên Mẫn Tĩnh Siêu, ngày nào cũng thảo luận sôi nổi về các loại tướng, không khí vô cùng náo nhiệt; còn bên Hồ Hiển Bân, cả đám đều chìm trong không khí nặng nề.

Chủ yếu là vì độ khó phát triển "Phấn Đấu" vốn đã rất lớn, trong quá trình làm lại còn liên tục bị xát muối vào lòng, tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng, không khí làm sao mà sôi nổi cho được.

Kịch bản game của Hồ Hiển Bân vẫn đang được hoàn thiện, chưa chốt bản cuối cùng, nhưng bản vẽ concept của tất cả nhân vật trong game về cơ bản đã hoàn thành.

Phải công nhận, hiệu suất của đại lão Nguyễn đúng là nhanh thật.

Hồ Hiển Bân lưu lại tệp tài liệu, sau đó mở album ảnh mà Nguyễn Quang Kiến vừa gửi vài phút trước.

Chỉ là sau khi xem lướt qua từng tấm, anh càng xem càng thấy khó hiểu.

Các nhân vật trong game bao gồm nhân vật chính nghèo, nhân vật chính giàu, bố mẹ nhà nghèo, bố mẹ nhà giàu, sếp của người nghèo, sếp của người giàu, v.v... cả một đống.

Vì là chọn diễn viên trước rồi mới vẽ concept, nên theo kế hoạch ban đầu, chỉ cần dựa trên ngoại hình của diễn viên rồi làm đẹp và trau chuốt thêm là được.

Thế nhưng, đám bản vẽ concept trên tay Hồ Hiển Bân lúc này lại cho cảm giác như đang gồng quá sức.

Tất cả những hình tượng này đều được thể hiện theo cách khoa trương, cực đoan hơn, thậm chí có vài nhân vật bị vẽ thành rất dị hợm.

Ví dụ như cả gia đình nhà nghèo đều béo phì quá độ, đặc biệt là người mẹ, nhìn thân hình chắc cũng gần 300 cân.

Mà diễn viên motion capture rõ ràng không béo đến thế, lúc thực hiện các động tác có lẽ còn cần dùng đến một số biện pháp đặc biệt để mô phỏng trạng thái béo phì quá độ này.

Ngoài ra, nhân vật chính nhà giàu thì đẹp trai một cách quá đáng, y hệt như những ngôi sao hạng A của Âu Mỹ, cả người toát lên vẻ bảnh bao, lịch lãm.

Còn nhân vật chính nhà nghèo không chỉ có ngoại hình bình thường, mà trong ánh mắt còn lộ rõ vẻ bợ đỡ, dường như còn ẩn chứa một tia oán hận.

Hai loại biểu cảm này bị ép vào khuôn mặt của nhân vật chính nhà nghèo một cách quá rõ ràng, đến mức khiến người ta theo bản năng cảm thấy khó chịu.

Nói cách khác, Nguyễn Quang Kiến gần như đã viết hết những đặc điểm sâu kín của các nhân vật này lên mặt họ.

Sau khi nhận được đám bản vẽ concept này, cảm giác đầu tiên của Hồ Hiển Bân là có gì đó không ổn.

Anh hơi thắc mắc, sao một đại lão như Nguyễn Quang Kiến lại có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy?

Kết quả là Nguyễn Quang Kiến nói, tất cả đều là yêu cầu của sếp Bùi.

Thế là Hồ Hiển Bân lập tức bắt đầu đoán xem liệu có thâm ý gì trong đó không.

"Nhược điểm chắc chắn là sẽ làm giảm đi tính chân thực của game."

"Còn ưu điểm... phong cách và nhân vật dị hợm hơn sẽ làm nổi bật đặc điểm của họ, khắc sâu ấn tượng cho người chơi?"

"Việc hình tượng hóa biểu cảm có thể mang ý nghĩa tượng trưng, dễ làm nổi bật chủ đề hơn?"

"Còn gì nữa không nhỉ... hình như không nghĩ ra được."

Hồ Hiển Bân cố gắng diễn giải một hồi, tuy cũng đưa ra được vài lý do, nhưng cảm thấy không mấy thuyết phục.

Xét thấy nhiệm vụ phát triển "Phấn Đấu" rất nặng, không có nhiều thời gian để phân tích sâu xa, Hồ Hiển Bân đành tạm thời bỏ qua.

Dù sao thì đợi đến lúc game ra mắt, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Anh kiểm tra lại toàn bộ bản vẽ concept, chuẩn bị chuyển cho bên ngoài để dựng mô hình, đồng thời cũng có thể sắp xếp cho các diễn viên motion capture bắt đầu thực hiện phần việc của mình.

Sau khi sắp xếp sơ qua công việc tiếp theo, Hồ Hiển Bân lại một lần nữa dồn toàn bộ tâm trí vào kịch bản game.

Trong quá trình viết kịch bản, Hồ Hiển Bân gặp phải một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, đã làm phiền anh suốt hai ngày nay.

Nói ra thì rất lạ, anh vậy mà lại gặp phải vấn đề về số liệu trong một tựa game như thế này.

Theo lý mà nói, game này không nên có vấn đề về số liệu, nhưng nó lại xuất hiện một cách thần kỳ như vậy.

Nhánh truyện của người giàu thì mọi thứ đều suôn sẻ, vấn đề nằm ở nhánh truyện của người nghèo.

Theo yêu cầu của sếp Bùi, nhánh truyện của người nghèo chỉ có một kết cục duy nhất, đó là để vòng lặp đói nghèo tiếp diễn mãi mãi.

Ban đầu Hồ Hiển Bân không thấy có vấn đề gì, điều này rất hợp logic, nhưng vấn đề là, trong game phải giải thích được khối tài sản mà nhân vật chính nhà giàu và nhà nghèo kiếm được.

Người nghèo có bao nhiêu tiền, cần bao nhiêu để duy trì cuộc sống cơ bản, sau khi đi làm có thể kiếm được bao nhiêu lương, những con số này đều phải có một mức ước chừng, nếu không chắc chắn sẽ bị người chơi cà khịa.

Nếu tại một thời điểm quan trọng, kịch bản sắp đặt người nghèo không đủ tiền, dẫn đến kết cục vòng lặp luẩn quẩn, thì phải tìm cách đảm bảo rằng tiền của người chơi phe nghèo thực sự không đủ.

Thế nhưng Hồ Hiển Bân tính đi tính lại, về mặt lý thuyết, tiền của nhân vật chính nhà nghèo nhiều hơn so với tưởng tượng, cuối cùng không đến nỗi rơi vào kết cục thảm hại như vậy mới đúng.

Trên con đường của người nghèo, người chơi cũng phải đưa ra rất nhiều lựa chọn, có những lựa chọn cho thu nhập cao, có những lựa chọn cho thu nhập thấp, nhưng ngay cả khi chọn toàn bộ những lựa chọn có thu nhập cao, cuối cùng vẫn là kết cục vòng lặp đói nghèo.

Nhưng nhìn từ số liệu, sau khi chọn đúng tất cả, người nghèo đáng lẽ phải có nhiều tiền hơn bố mẹ mình rất nhiều, cuộc sống cũng phải hạnh phúc hơn nhiều mới đúng.

Kết cục không thể thay đổi, vì sếp Bùi đã ấn định rồi.

Thế là một mâu thuẫn xuất hiện: làm như vậy, tính hợp lý của game sẽ không còn.

Đối với một tựa game nặng về cốt truyện, nếu tính hợp lý sụp đổ, thì coi như xong, danh tiếng và doanh thu đều toang.

Vì vậy, Hồ Hiển Bân cảm thấy như gặp phải đại địch, anh biết mình phải giải quyết được vấn đề này thì mới ổn.

Nghĩ mãi một lúc lâu mà vẫn không có chút manh mối nào.

Hồ Hiển Bân lại mở các bản vẽ concept nhân vật ra, lật xem một cách vô định, hy vọng có thể tìm thấy chút cảm hứng từ đó.

Nhân vật chính nhà giàu mặc vest đi giày da, bảnh bao lịch lãm, vừa nhìn đã biết là tầng lớp thượng lưu không lo cơm áo gạo tiền, logo màu vàng đặc biệt trên cổ tay áo vest rất bắt mắt, rõ ràng là của một thương hiệu xa xỉ nào đó.

Hai chữ L viết hoa màu vàng óng được ghép đối xứng qua tâm, đồng thời được cách điệu nghệ thuật, trông vô cùng có gu thiết kế.

Hồ Hiển Bân không để ý, tiếp tục lật, lật đến tấm concept của người nghèo sau khi đi làm.

Người nghèo sau khi đi làm xách một chiếc cặp công sở màu đen, quan sát kỹ sẽ thấy trên cặp có một logo mờ mờ, cũng là hai chữ L viết hoa màu vàng óng.

Hồ Hiển Bân dường như nắm bắt được điều gì đó, lại lật về phía trước, nhìn thấy đôi giày mà người nghèo đi lúc học đại học.

Trên giày cũng có logo này.

Hồ Hiển Bân tiếp tục lật về sau, phát hiện trong tất cả các bản vẽ, có đến sáu, bảy phần mười trang phục của các nhân vật đều có logo này.

Người giàu ai cũng có, còn trong số người nghèo thì chỉ những người có điều kiện kinh tế tốt hơn một chút mới có logo này.

Điều này rất hợp lý, dù sao thì những thương hiệu xa xỉ như vậy, người nghèo thu nhập thấp cũng không mua nổi.

Hồ Hiển Bân có thể đoán được đại khái ý tưởng của đại lão Nguyễn Quang Kiến khi sáng tác.

Các diễn viên motion capture khi chụp ảnh đều mặc trang phục thường ngày, những bộ quần áo trong bản vẽ concept này đều do đại lão Nguyễn thiết kế lại dựa trên tầng lớp tài sản của các nhân vật.

Và để làm nổi bật đặc điểm của các nhân vật giàu có, rõ ràng cần phải sử dụng một số thương hiệu xa xỉ.

Vì vậy, Nguyễn Quang Kiến đã dựa trên các thương hiệu xa xỉ hiện có để hư cấu ra một thương hiệu, dùng làm phụ kiện trang trí cho các nhân vật trong bản vẽ.

Còn tại sao chỉ có một thương hiệu... rõ ràng là vì vẽ thêm một logo nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Trí nhớ của người chơi khi chơi game là có hạn, nếu có hai thương hiệu, rất có thể họ sẽ không nhớ được, sẽ bị nhầm lẫn.

Vì vậy, theo nguyên tắc đơn giản và thực dụng, trong game chỉ cần có một thương hiệu quần áo là đủ: thương hiệu có logo hai chữ L màu vàng là hàng xa xỉ, còn những thứ khác không có logo đều là hàng rẻ tiền không có thương hiệu.

Đây là một thiết kế rất bình thường, rất tự nhiên, lúc vẽ Nguyễn Quang Kiến có lẽ cũng không nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng khi nhìn những bức ảnh này, Hồ Hiển Bân lại đột nhiên lóe lên một tia cảm hứng.

Mục đích của anh là tìm ra một lý do hợp lý để người nghèo tiêu hết tiền.

Theo tính toán trước đây của Hồ Hiển Bân, nếu chỉ mua những nhu yếu phẩm và hàng hóa có giá ổn định, đồng thời đưa ra những lựa chọn đúng đắn trong game, thì tiền lương của người nghèo chắc chắn có thể tích lũy được để cải thiện cuộc sống.

Thế nhưng để đạt được kết cục vòng lặp đói nghèo mà sếp Bùi đã ấn định, bắt buộc phải ép người nghèo tiêu hết số tiền đó.

Bây giờ, lý do hợp lý đã có.

Chính là những chiếc túi, đôi giày, quần áo, trang sức, mỹ phẩm xa xỉ này.

Mua những thứ này, lương tháng tất nhiên là không đủ rồi!

Hồ Hiển Bân thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng vá được lỗ hổng trong game.

Lần này chắc sẽ không bị người chơi cà khịa nữa chứ?

Hồ Hiển Bân thêm các khoản chi tiêu xa xỉ này vào, và phát hiện ra rằng tài sản dự kiến của người nghèo lập tức không đủ, không những không dư một đồng nào, mà còn đủ để gánh thêm một khoản nợ.

"Ok, giải quyết ngon ơ!" Hồ Hiển Bân phấn khích vỗ tay một cái.

Tuy cách xử lý này có vẻ hơi qua loa, nhưng tính hợp lý của game đã được giải quyết thành công.

Anh cũng không nghĩ nhiều, dù sao đây cũng không phải là nội dung cốt lõi của game, chỉ là một chi tiết nhỏ thể hiện cuộc sống của người nghèo và người giàu mà thôi.

Thậm chí có lẽ phần lớn người chơi cũng sẽ không để ý đến những thứ này...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!